Long Môn là nơi kỳ hiểm ở trên núi Khuyết Sắc, ở ngoài phía Nam thành Lạc Dương chừng hai mươi lăm dặm. Ngày hôm đó là mùng năm tháng giêng. Lập Xuân đã qua, trên núi Khuyết Sắt nầy không còn có vẻ gì là Xuân cả, tuyết vẫn phủ đầy núi, cây cỏ vẫn trơ trụi chưa mọc mầm, trên đường núi có hai thiếu niên cỡi ngựa phi tới. Cả hai cùng mặc áo da màu huyền, lưng đeo cổ kiếm, đầu đội mũ nĩ bốn múi, đeo mặt nạ da người, ăn mặc như nhau chỉ phân biệt được ở chỗ cao thấp mà thôi.
Cả hai đều không nói năng gì, thúc ngựa phi nước đại phóng qua, rồi cùng gò cương ngừng lại trước một sơn động. Sơn động đó có nước chảy bên dưới, trông rất đẹp. Thiếu niên nọ nói:
- Có lẽ nơi đây sắp đến ổ giặc của Nhậm Thất Cô rồi, chắc nơi đây thể nào cũng có người ở.
Hai thiếu niên đó là Quái Thủ Thư Sinh Tạ Vân Nhạc và Yên Văn cô nương.
Vân Nhạc trầm ngâm một hồi rồi vừa cười vừa nói:
- Chúng ta cứ theo cái suối nầy đi, có lẽ chỉ trong vòng mười dặm là tới. Lúc nầy trong lòng Cố cô nương phức tạp vô cùng, vì nàng nghĩ không biết mẹ nàng có còn sống hay không?...
Nghĩ tới đó nàng suýt ứa nước mắt.
Vân Nhạc theo sau nàng làm sao mà biết được lòng nàng đang lo âu như vây.
Đột nhiên Cố cô nương ngạc nhiên la lớn một tiếng:
- Vân đại ca, thử xem này...
Vân Nhạc theo tay chỉ của nàng nhìn về phía cuối suối là một cái thác nước tiếng kêu ầm ầm như sóng dội, sau cái thác đó là một cái thung lũng, trong rất nhiều nhà cửa trông rất nguy nga. Nhưng Cố cô nương thì không thấy rõ được như chàng, là vì chàng đã uống Thiên Niên Hà Thủ Ô rồi, đồng thời nội công lại thâm hậu hơn.
Hãy nói Vân Nhạc trông thấy những nhà cửa đó biết là sào huyệt của Long Môn Ngũ Quái liền cả cười và nói:
- Sào huyệt Long Môn Ngũ Quái ở bên kia, chúng ta mau mau đi đi...
Nói xong chàng kéo Cố cô nương đi tới cạnh thác nước. Lúc này Cố cô nương mới trông thấy những nhà cửa đó, trong lòng cũng mừng thầm.
Hai người đang định nhún mình nhảy xuống, bỗng nghe thấy một tiếng quát rất khẽ:
- Hãy khoan! Hai người liền ngừng lại trông thấy phía tận cùng thác nước có ba cái bóng người đang vội vàng phóng tới.
Ba người đó tuổi trạc trung niên, gầy gò nhưng hai mắt rất sáng, người đi đầu trên mép có để hai cái râu như là râu dê, vẻ mặt kêu ngạo lạnh lùng nói:
- Hai vị tại sao không nghe lời chúng tôi, liền gọi mấy tiếng mà không nghe trả lời, dưới kia là Vân Vụ Sơn Trang, có phải là nơi lương thiện đâu mà hai người định xuống? Vân Nhạc thấy chàng nọ ăn nói như vậy tỏ vẻ không vui, y cười nhạt một tiếng và đáp:
- Sao ngài lại ăn nói vô lễ đến thế? Ngài thử nghĩ xem, tiếng động của nước lớn như thế kia, mà tiếng nói của ngài lại nhỏ như muỗi kêu như vậy thì khi nào tại hạ nghe rõ được? Người râu dê bị Vân Nhạc chọc tức, ha hả cười ồ một hồi, rồi nói:
- Hai tên hậu bối này, thật không biết trời cao đất rộng gì cả, chúng ta Lụng Tây Tam Điểu đây là địch chứ có phải bạn của bọn Vân Vụ Sơn Trang nầy đâu? Vừa rồi chúng ta cản trở không cho hai người xuống bên dưới là hảo ý của chúng ta. Nếu hai người cứ đi bừa xuống, nơi cách Sơn Trang chừng ba dặm, sẽ bị phi mang và nỏ độc của chúng bắn liền. Huống hồ trong Sơn Trang ngoài Nhậm Thất Cô ra, còn hai tên ma đầu rất lợi hại là Dân Sơn Nhị Độc nữa. Vì thấy hai người tới đây cũng muốn tầm thù như chúng ta, nên ta mới khuyên bảo như vậy. Bằng không, ta hà tất phải tốn lời nói và hơi sức như thế làm gì? Một người khác vừa cười vừa nói:
- Xin hai vị chớ có trách cứ. Tính của Tốt đại ca chúng tôi rất nóng nảy bạ đâu nói đấy, không biết nghi kỵ gì cả. Sự thật thì chúng ta hợp sức lại đối phó với Vân Vụ Sơn thì có lợi hơn là chia rẽ nhau. Mặc dầu mục đích của chúng ta có giống nhau hay không, nói tóm lại chúng ta tới đây đều mang sự bất lợi cho nhà họ Nhậm cả. Vậy hai vị nghĩ sao? Thấy họ nói như vậy, Vân Nhạc biết y muốn liên hiệp với bọn mình như thế, Vân Vụ Sơn Trang thể nào cũng hung hiểm, họ mới định lợi dụng chúng ta, sao ta lại không biết lợi dụng họ lại? Nghĩ đoạn chàng mỉm cười đáp:
- Chẳng hay ba vị quý tánh đại danh là gì? Có thể cho anh em chúng tôi hay biết không? Còn cách thức liên hiệp như thế nào, xin quý vị thử nói ra cho chúng tôi nghe.
Đại hán râu dê cả cười nói:
- Mỗ là Tốt Lộ.
Nói tới đó, y chỉ tay vào hai người nọ nói:
- Vị này là La Hồng, vị kia là Lôi Yến, còn hai vị cao danh quý tánh là gì? Vân Nhạc chấp tay chào và đáp:
- Hâm mộ quý vị đã lâu. Tôi họ Nghiêm tên là Nhạc, đây là chú em kết nghĩa của tôi là Cố Văn.
Tốt Lộ “ồ” một tiếng rồi nói:
- Thế ra hai vị là Nghiêm thiếu hiệp và Cố thiếu hiệp đấy! Thật là may mắn cho chúng ta lại gặp nhau nơi đây! Trước khi chúng tôi khởi trình tới đây, nghe nói Nhậm Hùng trong Long Môn Ngũ Quái bị người điểm trúng âm huyệt đã chết mất rồi, nên oai lực của Ngũ Hành Trận khét tiếng võ lâm của chúng đã giảm bớt rất nhiều. Anh em mỗ Lụng Tây Tam Điểu không sợ hãi gì chưởng lực Ngũ Hành Hợp Vận của chúng, chỉ ngại Nhậm Thất Cô và Dân Sơn Nhị Độc thôi... Hì, dù năm chúng ta liên hiệp lại, nếu không cẩn thận đối phó, chỉ sợ địch không nổi mấy tên ma đầu ấy đâu? Vân Nhạc tỏ vẻ khinh thường, đưa mắt nhìn bụi cây ở phía bên phải rất nhanh quay đầu lại mỉm cười nói:
- Việc gì cũng vậy, nếu ta cứ sợ sệt, lâm trận tỏ vẻ khiếp hãi thì thà đừng tới đây còn hơn.
Tốt Lộ xấu hổ vô cùng mặt đỏ tai tía tức thì.
Lúc ấy, phía bên tay phải, bên có tiếng cười nhạt, một đạo sĩ mặt rất hung ác lẻn ra.
Lụng Tây Tam Điểu đứng gần chỗ đạo sĩ hiện thân nhất, mà đạo sĩ coi ba người như không có vậy, cứ ngạo mạn đi tới, nhìn Vân Nhạc cười nhạt nói:
- Tiểu tử kia, mi tự phụ quá! Mi tự tin Vân Vụ Sơn Trang này không ai có thể kềm chế nổi phải không? Vân Nhạc hừ một tiếng, chưa kịp trả lời, Cố cô nương với giọng thánh thót quát lớn:
- Lão tạp mao kia (mỉa mai đạo sĩ là con vật lòng lạp tạp, vì đạo sĩ bên Trung Hoa mặc áo bào ngũ sắc) ngươi là ai? Đạo sĩ nọ cả giận đột nhiên giơ ngay mười ngón tay ra. Lung Tây Tam Điểu trông thấy mười ngón tay của lão đạo sĩ, giật mình kinh hãi, lùi lại về phái sau ba bước.
Cố cô nương thấy mười ngón tay của lão đạo sĩ đen nhánh như sơn vậy, bỗng nghĩ ra một người vội hỏi:
- Người có phải là môn đồ nhỏ nhất của Quỷ Ma đạo nhân, tên là Quỷ Chảo Tử Lâm Thanh không? Đạo sĩ nọ đang từ từ đẩy mười ngón tay quái dị ấy tới, bỗng nghe thấy Cố cô nương hỏi như vậy, ngừng lại giây phút, rồi đáp:
- Nhỡn lực của tên tiểu tử này kể cũng khá đấy? Vừa nói dứt, đạo sĩ lại đẩy quái chảo ra, từ từ đi từng bước một tiến tới.
Đạo sĩ Quỷ Chảo Tử từ từ tiến lên như vậy, ai cũng biết thế công này âm độc vô cùng nhưng không ai biết rõ y dùng thế võ gì, khiến đối thủ phải chăm chú nhìn để phòng bị mà không dám phân thần chút nào như vậy, khi mười ngón tay sắp tới đích, y bỗng tấn công thật mạnh, thì địch phòng bị sao nổi? Hơn nữa mười ngón tay của y lại có kỳ độc, những thuốc giải thường không sao chữa khỏi được.
Lúc ấy sắc mặt của Lụng Tây Tam Điểu đều tái mét, cả mặt của Cố cô nương cũng lạnh lùng vô cùng, vội sắn tay sửa soạn để nghênh địch.
Tạ Vân Nhạc vẫn khoanh tay đứng yên, nhếch mép cười nhạt.
Quỷ Chảo Tử nhắm ngực Cố cô nương đột nhiên giơ chảo ra chộp một cái chớp nhoáng.
“Ủa!” Lụng Tây Tam Điểu đồng thời kinh hãi kêu la.
Tay của Quỉ Chảo Tử chỉ còn cách ngực Cố cô nương không đầy một thước, Vân Nhạc đứng bên cạnh thấy vậy quát lớn một tiếng, song chưởng đã nắm được hai cổ tay của Quỷ Chảo Tử rồi nhanh nhẹn đến nổi không thấy rõ ra tay như thế nào. Có lẽ chàng đã dùng Chế Long Thủ Pháp trong Hiên Viên Thập Bát Giải, một thế võ kỳ tuyệt nhất thiên hạ ra.
Chỉ nghe thấy “rắc, rắc” hai tiếng, hai cổ tay của Quỉ Chảo Tử bị gãy đôi, và Vân Nhạc còn bồi thêm một cái đá nữa, thân hình Quỷ Chảo Tử đã bay tung ra phía xa hơn mười trượng rới vào trong bụi cây tức thì.
Lụng Tây Tam Điểu thấy Vân Nhạc ra tay nhanh như chớp nhoáng, hạ luôn tên cao thủ nổi danh trong hắc đạo như vậy, đều kinh hãi vô cùng. Tốt Lộ lại càng rùng mình hơn ai hết và nghĩ thầm: “Nếu vừa rồi nhị đệ La Hồng không ra giải hòa, mình lỗ mãng ra tay, hậu quả chắc không sao tưởng tượng được?“ Thọat tiên, anh em Tam Điểu thấy anh em Vân Nhạc hai người còn ít tuổi, lịch duyệt trong giang hồ còn kém, định lợi dụng hai thiếu niên này đi thay chết cho bọn mình trước để tọa hưởng lợi ngư ông. Nhưng bây giờ mới thấy võ công của đối phương cao siêu vô cùng, và thủ đoạn lại ác độc hết sức, cũng may ác kế của bọn mình chưa giở ra, bằng không, anh em mình bị nguy hiểm ngay! Nghĩ tới đây, Tốt Lộ lại càng kinh hãi thêm, ngẩn người giây lát mới vừa cười vừa nói:
- Võ học của Nghiêm thiếu hiệp quả thật kinh người, chúng tôi bái phục vô cùng! Nói tới đây, y trông thấy hai bộ mặt của Tạ Vân Nhạc và Cố cô nương cứ lầm lì không tỏ vẻ gì cả, lại càng hoảng sợ, vụi đổi giọng nói:
- Ba anh em chúng tôi thuộc biết đường lối nơi đây hơn, thiếu hiệp cho phép chúng tôi được dẫn đường đi trước.
Nói đoạn y vẫy tay gọi La Hồng và Lôi Yên, thế là Tam Điểu nhắm dưới sườn núi nhảy xuống, như ba con chim bay lượn xuống vậy.
Cố cô nương vội ra tay nắm lấy cổ tay của Tạ Vân Nhạc nũng nịu nói:
- Vân đại ca vừa rồi dùng thủ pháp gì hạ địch mà thần kì đến thế? Chẳng hay có dạy em được không? Vân Nhạc ngẫm nghĩ giây lát, mới gật đầu nhận lời, liền nắm lấy cổ tay Cố cô nương cùng tung mình nhảy xuống dưới sườn núi ẩn núp vào trong bụi cây thật rậm rồi chàng chỉ điểm cho nàng ba thế Đạo Cân Triệt Mạch siêu tuyệt lạ thường (đứt gân triệt mạch) và vừa dạy vừa ra tay làm kiểu, hơn nữa Cố cô nương cũng thông minh khác người, nên chỉ trong giây lát nàng đã biết ứng dụng tức thì.
Vân Nhạc vừa cười vừa nói:
- Nếu em phối hợp ba thế điểm huyệt này với Cửu Cung Chính Phản Âm Dương Bộ Pháp mà ứng dụng sẽ thấy oai lực mạnh vô cùng ngay. Thôi hai ta đi mau mới theo kịp Tam Điểu.
Nói đoạn, cả hai người cùng giở khinh công ra đuổi theo. Ngờ đâu, Lụng Tây Tam Điểu đã chạy đi đâu mất dạng rồi nên hai người phải ngừng chân lại và rón rén đi từng bước một, e lỡ bước ngã xuống hầm hố hay đi vào trong đường lỗi hiểm nghèo thì nguy nan vô cùng.
Hai bên bờ sông Hoàng Hà ở tỉnh Hà Nam đều là đất cát vàng tích tụ lại thành ụ đồi, nhưng không cao lớn lắm, khí hậu lại khô khan, nhất là nơi gần thành Lạc Dương lại càng có nhiều đồi ụ bằng đất đỏ, mùa Đông thì mưa tuyết lạnh liên miên, còn ba mùa kia trời quang mây tạnh, rất ít mưa duy Vân Vụ Sơn Trang nơi trú ngụ của Long Môn Ngũ Quái thì lại khác hẳn.
Nơi đây mùa Đông trời quang mây tạnh, ấm áp vô cùng, còn Xuân, Hạ, Thu ba mùa thì suốt ngày sương mù phủ kín, ít khi trông thấy mặt trời, nhưng nhờ có bốn bề núi cao chót vót, mát mẻ vô cùng, và đất cứng rắn nên không thấy ẩm thấp tí nào.
Hai người đang chạy như bay bỗng nghe thấy tiếng quát tháo ở xa tới lọt vào tai, Vân Nhạc vội kéo Cố cô nương ngừng lại và khẽ nói:
- Có lẽ Lụng Tây Tam Điểu đã bị người trong trang phát hiện rồi. Mục đích của họ tới đây làm gì, thà chúng ta nhảy lên trên cây ẩn núp, xem người trong trang lợi hại ra sao rồi hãy nghĩ cách giải cứu lệnh đường xem có nên hay không? Cố cô nương nghĩ ngợi giây lát liền đáp:
- Không nên, đại ca đã nhận lời giúp đỡ người ta rồi. Chúng ta không nên bất tín như vậy, chi bằng để một mình em vào trong trang cứu mẹ em ra, còn đại ca với Tam Điểu quấn lấy chân người trong trang như vậy thì tốt hơn.
Vân Nhạc nghĩ thầm, hiện giờ võ công của Cố cô nương cũng đủ đối với cường địch, nàng đi một mình cũng không sao, liền vừa cười vừa nói:
- Như vậy cũng được, ngu huynh sẽ cố hết sức hạ bọn địch thủ, rồi vào trong tìm em, vạn nhất chúng ta mất liên lạc với nhau thì cứ việc tới chỗ thác nước hồi nãy gặp nhau.
Cố cô nương nóng lòng cứu mẹ, nên nhận lời liền, rồi vừa nói dứt lời, nàng đã quay mình rảo bước đi thẳng.
Vân Nhạc thấy bóng hình Cố cô nương mất hút rồi mới quay về phía có tiếng hò hét mà tiến.
Chàng núp ở phía sau một cây cổ thụ, ngó vào trong rừng rậm, thấy Tốt Lộ đang đối chưởng với Nhậm Hổ, người anh thứ hai trong Long Môn Ngũ Quái.
Trong Vân Vụ Sơn Trang lại có mười mấy người chạy ra, trong đó có cả Long Môn Tứ Quái và một bà cụ tóc bạc, da nhăn, thân hình gầy gò và lùn, tay cầm một cái gậy đầu rồng bằng thép, hai mắt lóng lánh ngắm nhìn đấu trường. Tạ Vân Nhạc nghĩ thầm: “Trong bọn người này không biết có Dân Sơn Nhị Độc mà Tam Điểu vừa nói không? Còn bà cụ già này có lẽ là Nhậm Thất Cô đấy?” Chàng lại thấy Tốt Lộ trầm tay trái phong tỏa tay phải của Nhậm Hổ, và hữu chưởng thì nhằm ngực đối thủ đánh tới. Hai miếng võ của y sử dụng rất nhanh và oai thế mạnh vô cùng.
Nhậm Hổ thấy Tốt Lộ ra tay nhanh như vậy, muốn chống đỡ cũng không kịp nữa, vội ngửa người về phía sau để tránh.
Tốt Lộ định tâm hạ Nhậm Hổ cho được, nên vội bồi luôn một chưởng nữa. Nếu Nhậm Hổ bị chưởng này của Tốt Lộ đánh trung, thì xương ngực sẽ bị gãy liền! Long Môn Ngũ Quái võ công có phải tầm thường như những kẻ không có tên tuổi đâu! Nhậm Hổ vội dùng tay trái chống đất, tay phải chìa hai ngón nhằm Khí Hải huyệt của Tốt Lộ điểm tới.
Tốt Lộ không nhờ Nhậm Hổ biến thế võ nhanh nhẹn như vậy, tả chưởng chỉ còn cách ngực Nhậm Hổ có ba tấc, nhưng cũng phải thâu tay lại để gạt thế của công Nhậm Hổ, và thân hình cũng nhảy sang bên trái để tránh nữa.
Vân Nhạc thấy hai người nhanh nhẹn như vậy cũng phải gật đầu khen ngợi thầm. Tốt Lộ vừa đúng yên, cười nhạt một tiếng và nói:
- Không ngờ Long Môn Ngũ Quái danh tiếng giang hồ như vậy mà cũng giở trò ăn cướp cơm chim như thế? Có mau đem trả hòm vàng châu báu ra và đem sự thật ra công bố với võ lâm, thì Lụng Tây Tam Điểu chúng ta có thể thương lượng được.
Vân Nhạc nghĩ thầm: “Thì ra bọn chúng cũng cá mè một lứa cả, Lụng Tây Tam Điểu cũng không phải là người tử tế gì!“ Nhậm Hổ ha hả cười đáp:
- Bọn họ Tốt kia nhầm lắm, tài bạch ai nấy cũng có phần được chia hết, và người nào cao tay thì được phần hơn, chỉ trách các bạn võ nghệ không được tinh xảo, cho nên của cải đã đến tay mà để cho người khác cướp mất, như vậy còn trách ai được nữa. Lúc ấy cũng nể các ngươi là cùng đồng đạo với nhau, Nhậm Nhị mới không ra tay là khó dễ, ta có lòng tốt như vậy, ngờ đâu các mi không đền ơn thì chớ, lại còn dám tới Vân Vụ Sơn Trang này gây gổ nữa! Hừ hừ, chẳng lẽ các ngươi muốn ta giữ lại đây hay sao? Tốt Lộ cả giận chưa kịp lên tiếng mắng chửi, thì Lôi Yến, người đa mưu trí nhất trong Tam Điểu, cũng không sao nhịn được, nhảy tới trước mặt Nhậm Hổ quát lớn:
- Nhậm lão nhị ai là đồng đạo với các ngươi, chúng ta là Lụng Tây Tam Điểu đây, là những hảo hán đầu đội trời, chân đạp đất, tuy là đạo tặc nhưng không bao giờ cướp của mà lại giết người chớ không như các ngươi mặc người mà lòng thú đâu! Các ngươi không những đã cướp của cải trong tay chúng ta, mà còn giết chết cả nhà khổ chủ nữa, đã thế còn vu oan giá họa cho Tam Điểu đây. Các ngươi làm như vậy có biết xấu hổ không? Lôi Yến vừa dứt lời, Nhậm Thất Cô đã nhảy tới trước mặt. Thấy cách nhau năm bảy trượng mà Nhậm Thất Cô chỉ nhún mình một cái đã tới, Vân Nhạc cũng kinh hãi vô cùng.
Nhậm Thất Cô ngắm nghía Tam Điểu một hồi rồi từ từ nói:
- Ba bạn đây, chắc chưa biết luật lệ của Vân Vụ Sơn Trang này phải không? Bao giờ cũng vậy, sau khi hành sự chúng ta cũng giết người diệt tích để khỏi hậu hoạn. Các người không phải khổ chủ thì hà tất phải thị cường xuất đầu như vậy? Con lão nói rất chí lý, vậy các người mau rời khỏi nơi đây. Ngày hôm nay lão bà đặc biệt không động tới sát giới nữa.
Đột nhiên trong trang có người hấp tấp chạy ra rỉ tay Nhậm Long nói vài lời.
Nhậm Long biến sắc mặt vội nói:
- Mẹ, trong trang có báo động, Hà Nhị bị người ta cướp đi rồi. Như vậy chúng ta không thể tha sống cho ba tên Tam Điểu này được, hãy giết chết chúng trước đã rồi nói sau.
Nhậm Thất Cô nghe thấy Nhậm Long nói như vậy cũng biến sắc mặt, vội múa chiếc gậy đầu rồng nhắm Lụng Tây Tam Điểu đánh tới.
Tam Điểu không ngờ Nhậm Thất Cô tấn công liền như vậy, vội nhảy ra xa ba trượng để tránh và rút khí giới ra phòng bị.
Tạ Vân Nhạc thấy Nhậm Long chạy vào trong trang, chàng đoán rằng Cố cô nương đã thành công rồi, nhưng không biết Hà Nhị có phải là mẹ của Cố cô nương không? Chàng còn đang định bỏ mặc Tam Điểu vào trong trang tìm kiếm Cố cô nương nhưng sực nhớ lời dặn bảo của nàng, và vừa rồi nghe thấy lời nói của Tam Điểu mới hay bọn chúng không tàn nhẫn như Long Môn Ngũ Quái. Vì vậy chàng đành phải ở lại ra tay giúp, chàng bỗng thấy Nhậm Thất Cô múa gật đồng rồng xông lại tấn công Tam Điểu nhưng Tam Điểu cũng kịp rút khí giới ra chống đỡ. Đôi bên được mười mấy hiệp bỗng nghe Nhậm Thất Cô quát lớn:
- Các ngươi không biết tiến thoái, đừng trách lão bà này ra tay ác độc nhé! Tam Điểu chỉ cười nhạt một tiếng, rồi ba thứ khí giới của ba người vẫn giơ lên chống đỡ, và mỗi người đứng một phía bao vây lấy Nhậm Thất Cô.
Nhậm Thất Cô quả là một tay võ lâm cao thủ, chỉ mấy thế Long đầu Thiết Quái đã phá được thế công của Tam Điểu liền.
Lúc ấy Long Môn Tứ Quái biết mẹ mình địch nổi Lụng Tây Tam Điểu nên cũng phi thân vào trong trang.
Càng đánh Tam Điểu càng thấy kém thế, lại đấu thêm vài hiệp nữa, trong lúc Tam Điểu lâm nguy bỗng nghe thấy trong rừng có một tiếng rú thật lớn rồi thấy có một bóng đen nhanh như chớp phi tới. Bóng đen đó chưa đứng vững Tam Điểu đã thấy có một sức mạnh khác đẩy lùi chưởng phong của Nhậm Thất Cô ra, và đưa ba người ra ngoài mấy trượng.
Tam Điểu mới hay nếu không có sức mạnh đó thì cả ba sẽ bị Nhậm Thất Cô giết chết rồi.
Tam Điểu vừa định thần xông lại nhìn thấy Tạ Vân Nhạc đứng khoanh tay nhìn Nhậm Thất Cô trong lòng hớn hở vô cùng.
Nhậm Thất Cô bị chưởng phong của Vân Nhạc đẩy lùi về phía sau hai bước cũng phải ngẩn người ra kinh hãi thầm, đến khi nhìn rõ mặt Vân Nhạc mới hay đối thủ rất trẻ, liền cả giận nói:
- Tiểu bối, mi táo gan thật dám lý sự cả việc của bà hay sao? Vân Nhạc chỉ mỉm cười chứ không thèm trả lời. Đứng yên giây lâu chàng mới từ từ nói:
- Nhậm Thất Cô, ta tới đây không phải là định dây dưa vào việc của hai bên đâu. Ta còn có nhiệm vụ khác tới đây. Ta hãy hỏi ngươi mười bốn năm trước đây ngươi với nghịch tử của ngươi, đã bắt cóc một người đàn bà ở Nhạn Ngam phải không? Hiện giờ ngươi giam giữ người đó ở đâu? Nhậm Thất Cô liền đáp:
- Người đàn bà đó là đồ đệ phản nghịch của lão, nhưng là việc riêng của lão bà ngươi không có quyền hỏi tới.
Tạ Vân Nhạc ha hả cười một hồi rồi đáp:
- Phải đó là việc gia sự riêng của mi, nhưng phá tan gia đình người khác giết chết chồng người mà cũng là việc riêng của gia đình mi hay sao? Nhậm Thất Cô thấy Vân Nhạc nói như vậy cả giận nói:
- Thằng nhãi kia, có giỏi thì rút kiếm đấu vài hiệp, lão bà này có sợ gì ngươi đâu.
Vân Nhạc mỉm cười nói:
- Mi vẫn chưa xứng danh là Thần Kiếm thiên hạ vô nhân địch được. Chàng nói xong câu đó, Nhậm Thất Cô đã múa gây xông tới đánh liền. Vân Nhạc rất coi thường thế công đó, chỉ mỉm cười một cái bước tréo sang một bước, thì gậy của Nhậm Thất Cô vừa đánh tới trước hông, chàng vội giơ ba ngón tay ra nắm đầu chiếc gậy liền.
Chàng bắt khí giới đối phương như vậy, không những Nhậm Thất Cô không ngờ đến, cả những cao thủ có mặt tại đó đều kính phục tài ba của chàng xuất chúng như vậy. Nhậm Thất Cô dùng hết sức bình sinh, trên trán lộ ra những gân xanh, thế mà Nhậm Thất Cô không sao rút lại được gậy trong ba ngón tay của đối thủ. Chỉ thấy Vân Nhạc khẽ vặn một cái, chiếc gậy đó gãy mất năm tất ở phía đằng đầu! Thuận tay ném về phía sau một cái, khúc đầu gậy gãy đó đã cắm ngập vào một thân cây cổ thụ gần đó.
Thấy vậy Nhậm Thất Cô cũng phải kinh hoàng, vột vứt chiếc gậy đi, nhảy lùi về phía sau hơn một trượng. Vân Nhạc vẫn đứng yên nơi đó và nghĩ thầm: “Lúc nãy Nhậm Long nói Hà Nhi bị người ta cướp đi rồi. Người tên Hà Nhi ấy không biết có phải là bà mẹ của Yến Văn không? Ta hà tất phải ở lại đây để phí mất thì giờ vàng ngọc làm gì? Chi bằng vào trong trang thám thính xem có hơn không?” Nghĩ đoạn, chàng bỏ mặc Nhậm Thất Cô đứng ngẩn người ra đó, nhún vai một cái, thân hình như một làn khói nhẹ nhàng bay lướt tới qua trước mặt Nhậm Thất Cô mà đi thẳng.
Nhậm Thất Cô thấy vậy nóng lòng sốt ruột vô cùng, vội quay lại giơ cánh tay lên đẩy luôn vào sau lưng Vân Nhạc một chưởng.
Phải biết, Nhậm Thất Cô là một tay cao thủ có tiếng trong giang hồ, nên cái chưởng đó sức mạnh như vũ bão vậy.
Vân Nhạc không thèm quay người lại chống đỡ, chỉ khẽ hất tay về phía sau, phẩy một cái thân hình vẫn nhanh như mũi tên phi thẳng vào trong trang.
Cái chưởng hất trở lại của Vân Nhạc trông như không có sức mạnh gì của nhưng Nhậm Thất Cô cũng chịu đựng không nổi phải lùi về phía sau hai bước la lớn một tiếng, ngừng chân giây lát rồi lại theo sau Vân Nhạc đuổi liền.
Lúc ấy xung quanh Vân Vụ Sơn Trang khói đã bốc lên nghi ngút rồi, ngọn lửa càng cháy càng cao.
Vân Nhạc vào tới phía trong Sơn Trang, thấy có nhiều nhà cửa, cất xây trang hoàng và lịch sự vô cùng, vườn cảnh cũng thanh tú hết sức, chàng nóng lòng tìm kiếm Cố cô nương, không còn tâm trí đâu mà tưởng thức nữa.
Chàng vào tới lớp thứ ba, thấy nhiều người bị gãy tay cụt chân nằm ngổn ngang ra đó, máu chảy lênh láng, kêu la rên siết, trông rất tang thương, trong nhà khói bốc lên ngùn ngụt, mới hay Cố cô nương đã sử dụng kiếm Linh Quy chém giết lung tung rồi.
Chàng lại phi qua một con đường lợp đá, thấy có bốn năm mươi cái xác chết rải rác hai bên lối đi, mới hay Cố cô nương đã chém giết khá nhiều.
Chàng thoáng thấy một thằng bé núp ở xó tường, đang sợ hãi run bây bẩy, liền ngừng chân lại, quát hỏi:
- Em có trông thấy một thiếu nữ... à, không, một thiếu niên tay cầm kiếm đi đâu không? run...
Thằng bé đó sợ hãi đến nỗi không nói ra lời, hai mắt cứ trợn ngược, run...
Thấy vậy, Tạ Vân Nhạc càng nóng lòng giậm chân một cái, quát nói:
- Mầy có chịu nói không? Thiếu đồng thấy chàng giậm chân múa kiếm, lại tưởng chàng cũng hung dữ như thiếu niên nọ vậy, liền van lớn rằng:
- Xin ông đừng có giết con, người đó đã cõng dì Hà chạy mất...
- Chạy về phía nào?
- Con không biết, con chỉ thấy ông ta giết chết rất nhiều người rồi bỏ chạy ngay, và con chỉ thấy Dân Sơn nhị lão cùng bốn vị Thiếu Trang chủ đuổi theo về phương hướng kia kìa! Thiếu đồng ấy vừa nói vừa chỉ tay về phía đông.
Vân Nhạc quay người về phía đông thì bọn Nhậm Thất Cô đã đuổi tới, Nhậm Thất Cô quát lớn:
- Tiểu bối kia, mi giết người phóng hỏa cháy như vậy, còn định bỏ chạy phải không? Vân Nhạc thấy bọn Nhậm Thất Cô đuổi tới, hai mắt tia ra ánh sáng, âm thầm cười nhạt một tiếng, rồi nói:
- Lão tặc bà biết được ai đã phóng hỏa và giết người trong trang nầy? Sao ngươi dám vu oan giá họa cho ta như vậy? Nhưng sự thực người trong Vân Vụ Sơn Trang nầy đáng giết cả, chết như vậy là đáng lắm rồi! Bọn người theo Nhậm Thất Cô đều xông lên bao vây xung quanh Vân Nhạc, một người mặc áo dài đen tay cầm kiếm, cười nhạt tiếp lời nói:
- Ngài đại ngôn như vậy không biết xấu hổ chút nào? Sao không xưng tính danh ra để cho thiên hạ anh hùng biết mới phải? Vân Nhạc nhếch mép khinh bỉ rồi vừa cười vừa đáp:
- Ngươi cũng đòi là anh hùng ư? Người nọ cả giận nói:
- Bất tài đây là Viên Công Kiếm Gia Hành, tuy không phải là người có tên thực nhưng cũng có thể gọi là có hạng thứ trong giang hồ. Chứ có phải như ngài không dám xưng tính danh cho người ta hay, đeo cây kiếm làm bộ làm gì. Tự khoe mình là thiên hạ đệ nhất, nhưng đi khắp thiên hạ cũng chưa hề nghe thấy tên hiệu của bạn bao giờ? Lời nói của tên nọ khiến Vân Nhạc tức cười, hai mắt nhìn thẳng vào mặt Gia Hành, giây lát sau mới trả lời một cách mỉa mai rằng:
- Gia lão sư, như bạn mới thực là Võ Đại Lang uống thuốc vì uống chưa chết, mà không uống cũng phải chết, có biết không ? Nói đoạn chàng chỉ trái tay rút một cái, bảo kiếm Thái A đã ra khỏi bao, tiếng kêu u u và một đạo hào quang chói lọi chiếu vào mắt mọi người liền.
Gia Hành thấy vậy cả kinh, mới hay khí giới trong tay người nọ là một thanh thần kiếm cổ xưa. Lúc này quả thực mình ra mang họa vào thân rồi đây. Nhưng mình cũng đã trót lỡ lời, muốn cứu vãn lại cũng không được nữa, chi bằng ta ra tay tấn công trước còn hơn? Nghĩ đoạn, Gia Hành múa kiếm nhảy lại tấn công Vân Nhạc tức thì.
Không thấy Vân Nhạc ra tay gì cả, mọi người trông thấy mũi kiếm của Gia Hành sắp đụng tới người đối thủ, bỗng thấy chàng nhún vai một cái, đã lẻn ra phía sau lưng Gia Hành rồi, và để tả chưởng lên vai đối phương, miệng chàng chỉ cười nhạt chứ không nói nửa lời.
Gia Hành thấy vậy, hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội nhún vai nhảy lên cao, rồi đầu đầu xuống trước, múa kiếm đâm luôn Vân Nhạc một cái thật mạnh.
Vân Nhạc vẫn đứng yên, giơ kiếm lên gạt kiếm của địch thủ một cái. Thấy kiếm thế đối phương quá mạnh, Gia Hành vội né mình sang bên và lộn một vòng, chân vừa chạm mặt đất đã không thấy hình bóng của địch đâu cả. Y lại múa kiếm xoay mình sáng bốn năm phương hướng, cũng không thấy hình bóng của Vân Nhạc đâu hết? Phải biết kiếm pháp và thân pháp của Gia Hành xưa nay có tiếng là nhanh như điện chớp rồi, nhưng lần này y quay về phía nào cũng nghe thấy tiếng cười của Vân Nhạc nổi lên ở phía sau, và trên mặt y đỏ như gan lợn, mồ hôi toát ra như mưa, nhưng y vẫn điên cuồng như một con vượn vậy, cứ múa kiếm chém lung tung về tứ phía, chứ không chịu biết điều mà thâu ngay kiếm lại.
Thấy tên nọ không biết tiến thoái gì cả, Vân Nhạc cả giận, thét lớn một tiếng, múa Thái A kiếm lên tấn công tức thì, chỉ nghe thấy kêu đến “cách “ một tiếng, mọi người đã thấy thanh kiếm trong tay Gia Hành chỉ còn cái cán thôi, đồng thời lại thấy tay phải của y chảy rất nhiều máu, mọi người nhìn kỹ mới hay y bị Vân Nhạc cắt mất chiếc tai rồi.
Gia Hành mặt mất hết sắc máu, vứt ngay cán kiếm xuống, vội giơ tay lên sờ vào tai thấy máu dính đầy chưởng, và lúc này y mới hay tai bị đối phương chém mất.
Vân Nhạc cười ha hả một hồi, rồi nói:
- Hãy tha chết cho ngươi, để ngươi còn lại cái mồm, để truyền bá cho thiên hạ hay, thiếu gia đây kiếm thuật thiên hạ vô địch, nếu ai không phục cứ việc tìm đến thiếu gia. Còn tên họ chỉ hư ảo thôi, vả lại thiếu gia hành tung không nhất định, ngươi cứ nhớ hình dáng của ta mà nói lại cho mọi người hay là được rồi.
Chàng chưa nói dứt lời, bỗng thấy bảy cái đốm đen ở phía trước mặt phi tới nhanh như chớp.
Thì ra Nhậm Thất Cô kinh hãi võ nghệ của Vân Nhạc cao siêu vô cùng, biết địch không nổi đột nhiên giở lòng gian ác ra, lấy thức ám khí tên là Hắc Mang Đinh (đi gai đen) xưa nay rất ít dùng tới, ra ném luôn một lúc bảy cái liền.
Thứ Hắc Mang Đinh này dài hơn tấc thôi, nhưng có ngâm thuốc độc rất mạnh, đầu đinh nhọn và có hình lục giác, chuyên dùng để phá khí công và Thiết Bố Sam, đồng thời đây này chế bằng một thứ gang rất dòn, hễ ném trúng địch là vỡ tan cắm vào trong da thịt, nếu kẻ địch không cắt miếng thịt đó đi thì không sao chữa được, lại Nhậm Thất Cô lúc ném dùng một thủ pháp kỳ lạ hơn người, cái đầu ném bảy, đến chín, đến mười một cái và hai tay cùng ném ra một lúc như vậy trước sau chỉ cách nhau có năm tấc thôi, như thế kẻ địch không sao phòng bị được.
Vân Nhạc thoáng thấy đầu và vai của Nhậm Thất Cô rung động biết ngay đối thủ thế nào cũng sử dụng ám khí, cười nhạt một tiếng, mua kiếm lên như hình cái quạt để chống đỡ.
Chỉ nghe thấy kêu “leng keng“ vài tiếng, bảy cái Hắc Mang đinh đều bị rơi xuống đất tức thì.
Nhậm Thất Cô ra tay nhanh vô cùng nhưng kiếm pháp của Vân Nhạc còn nhanh hơn, nên hai tay Nhậm Thất Cô vẫn còn một số ám khí chưa kịp ném ra, đã thấy ánh sáng kiếm của đối thủ tấn công tới rồi.
Nhậm Thất Cô kinh hãi la lớn một tiếng “nguy tai”, nhưng đã muộn rồi, cánh tay trái đã bị chém đứt khỏi thân, Vân Nhạc phẩy tay trái một cái, xương bên tay phải của Nhậm Thất Cô đã vỡ và gãy tay liền, thân hình cũng bị đẩy bắn ra ngoài năm trượng tức thì, chỗ cánh tay trái đứt, máu tươi phun ra thành vòi, dưới đất vẫn còn lại cánh tay trái và bàn tay vẫn nắm chặt mấy cái Hắc Mang Đinh.
Tấm thảm kịch này bọn giặc đứng quanh trông thấy cũng phải kinh tâm hoảng hồn. Tạ Vân Nhạc đưa mắt lườm những người mặt tái mét quanh đó một cái, vừa cười nhạt vừa bỏ kiếm vào trong bao rồi như bay đi về phía đông mất dạng.
Mọi người không dám cản trở chàng chỉ chạy lại đỡ Nhậm Thất Cô dậy, nhưng thấy lão bà này đã tắt thở.
Viên Công Kiếm Gia Hành giậm chân mấy cái rồi ra khỏi Vân Vụ Sơn Trang để xúi giục võ lâm thiên hạ gây nên một trận sát kiếm.
Một cao thủ hắc đạo lừng danh như Nhậm Thất Cô mà bị Tạ Vân Nhạc giết một cách dễ dàng như vậy, nói ra không ai có thể tin được.
Nhưng sự thật nó là thế, nếu Vân Nhạc không giở Bồ Đề Chưởng lực ra thì không sao hạ Nhậm Thất Cô nhanh như vậy, hơn nữa cũng tại Nhậm Thất Cô quá khinh địch nên mới có cái kết quả đáng tiếc như vậy.
Hãy nói Vân Nhạc chạy về phía đông, đi hai ba mươi dặm đường rồi mà vẫn không thấy hình bóng Cố cô nương đâu cả, liền nghĩ thầm: “Tiểu đồng nói rõ ràng là nàng đi về phía đông? Nhưng tại sao mãi đến giờ không thấy một chút vết tích gì của nàng để lại cho mình cả! Chẳng lẽ tiểu đồng nói dối ta chăng?“ Sự thật tiểu đồng không nói dối chàng. Cố cô nương cõng mẹ chạy, lại phải trốn tránh Dân Sơn Nhị Độc và Long Môn Tứ Quái theo đuổi, chạy đông tránh tây cứ chuyển hướng luôn luôn, nên Tạ Vân Nhạc không sao tìm thấy là thế.
Tạ Vân Nhạc nghĩ ngợi một hồi lại quay trở lại, khi tới gần Vân Vụ Sơn Trang chỉ thấy những người trong Sơn Trang nhộn nhịp cứu hỏa, khói bốc nghi ngút.
Chàng đứng xem một lúc lại đi liền, nhưng lần này chàng lại đi tới chỗ thác nước để xem Cố cô nương có đến đấy hay không, nhưng không thấy bóng dáng người yêu đâu cả.
Chàng ngẩn người ra giây lát, đột nhiên sực nghĩ ra được một việc gì, lại quay trở lại phía Vân Vụ Sơn Trang.
Lúc này những người nhà của Vân Vụ Sơn Trang đã bị thiêu hủy mất ba phần tư rồi, chỉ còn một dãy nhà phía tây vì cách xa hỏa trường mà không bị ảnh hưởng tới.
Vì trong Sơn Trang mới xảy ra biến cố lớn nên việc phòng thủ rất sơ xài. Vân Nhạc lẻn vào mà không bị một ai cản trở cả, liền nhảy lên cây ngô đồng, cành lá rậm rạp núp ẩn, nên không một ai hay biết cả.
Vân Nhạc ở trên nhìn xuống thấy Nhậm Long cánh tay phải và đùi phải băng bó vải trắng, có vết tích máu đen dính ở những miếng vải đó. Chàng lại thấy ba người em Nhậm Long khiêng đỡ Nhậm Long vào trong nhà, cả Tứ Quái mắt đều đỏ ngầu sưng húp.
Vào tới trong nhà, Tứ Quái ngồi xung quanh một cái bàn đá. Nhậm Hổ vỗ mạnh xuống mặt bàn một cái rồi lớn tiếng chửi:
- Ta không tin kiếm thuật của thiếu niên ấy lợi hại đến thế. Ngày mai dù có đi tới chân trời góc biển tao cũng phải tìm cho ra được tên thiếu niên ấy mới thôi! Nhậm Báo tiếp lời nói:
- Nhị ca đừng làm trò cười cho người khác, để người ta có thể mỉa mai. Với tài ba của mẹ như thế mà không chịu đựng được một kiếm của người ta. Dù anh có tìm thấy nữa, thì anh đã làm gì được người ta nào? thầm.
Vân Nhạc biết anh em họ đang nói về mình, cứ ngồi yên bịt mồm cười Nhậm Hổ Lại trợi mắt có vẻ giận dữ nói:
- Chẳng lẽ thù của cha mẹ bất cộng đái thiên như vậy mà chúng ta chịu khoanh tay để yên hay sao? Nhậm Báo cười nhạt đáp:
- Ai bảo chúng mình chịu thúc thủ, phàm việc gì chúng ta cũng phải bàn định kĩ lưỡng trước, chớ nóng nảy như anh thì chẳng làm được việc gì đâu! Nhậm Hổ trợn ngược mắt sắp phát khùng. Nhậm Long vội xua tay cản trở và nói:
- Chú Báo nói rất có lý, chớ nóng nảy như chú, quả thật hỏng việc chớ chẳng làm nên sự việc gì cả, cho nên hai chú hãy bình tĩnh thì hơn. Hai chú phải biết, hai tên thiếu niên tới đây, võ nghệ đều cao cường cả, hơn nữa cũng phải tự trách chúng ta quá tự phụ, lúc nào cũng cho là ai dám xâm phạm Vân Vụ Sơn Trang thể nào cũng phải chết, đã bao nhiêu năm nay bất cứ nhân vật giang hồ nào tới đây cũng phải thông báo trước thì mới được vào, mà cũng vì chưa hề xảy ra chuyện gì, vì thế sự canh gác càng ngày càng trễ nải, nên hai thiếu niên kia mới vào được một cách dễ dàng như vậy! Nói đến đây y dừng một lát, thở dài một tiếng rồi và tiếp:
- Cứ nói thiếu niên cõng Hà Nhi đi chẳng hạn. Y chỉ một tay đã dồn ép bốn anh em chúng ta, không sao đánh trả lại được. Nếu Dân Sơn Nhị lão không tới kịp, thì tánh mạng của ngu huynh đây có lẽ đã không vẹn toàn rồi.
Lời nói đó rõ ràn y nói cho Nhậm Hổ nghe. Nhậm Báo tiếp lời nói:
- Dân Sơn Nhị lão tiền bối không biết bây giờ đã thấy tên thiếu niên kia chưa? Nhậm Long lắc đầu đáp:
- Trên đường núi Man sơn, có rất nhiều lăng mộ để ẩn núp lắm lại thêm sắc trời sẩm tối. Thiếu niên đó thân thủ lại nhanh kỳ tuyệt, chưa biết chừng hai bên vẫn chưa tiếp xúc với nhau cũng nên.
Vân Nhạc nghe thấy nói Man Sơn vội quay trở lại, đụng vào cành lá gây tiếng động nhỏ phát ra.
Nhậm Hổ lập tức cảnh giác ngay, liền giơ tay ném luôn năm cái Hắc Mang Đinh ra, chỉ nghe một tiếng cười nhạt, năm cái Hắc Mang Đinh bắn trở lại, bật vào mặt bàn đá tung cả đom đóm lửa ra.
Nhậm Hổ, Nhậm Báo nhảy xổ ra ngoài xem chỉ thấy gió lạnh ào ào, nhưng có thấy bóng dáng người nào đâu! Thì ra người ta đi đã xa rồi, có đuổi theo cũng vô ích, nên hai anh em họ Nhậm buồn bực quay trở vào.
Hãy nói Vân Nhạc vì nóng lòng đi Man sơn cứu Cố Yên Vân, bỗng thấy những bóng đen bay tới, chỉ dùng Di Lạc Thần Công hất bắn trở lại phía địch, nhưng thân hình chàng vẫn không ngừng một phút nào vội giở khinh công tuyệt đỉnh ra, tựa như làn khói, chỉ trong nháy mắt đã mất hút liền.
Chàng vừa tới Man sơn, tìm khắp nơi cũng không thấy hình bóng Cố cô nương và Dân Sơn Nhị Độc đâu, liền nghĩ: “Man sơn này rộng những bốn mươi dặm, muốn tìm những người đó không khác nào mò kim dưới đáy bể.” Chàng lại tìm kiếm khắp tứ phía hơn tiếng đồng hồ nữa vẫn không thấy, nóng lòng sốt ruột vô cùng, liền phi thân lên một cái đồi cao, tỉnh tâm nhìn xung quanh, bỗng thấy hai cái bóng đen đang đứng yên ở cách xa mình mười mấy trượng.
Chàng cả mừng và đoán ngay ra hai cái bóng đen đó là Dân Sơn Nhị Độc, chàng mừng quá vì lúc này Dân Sơn Nhị Độc còn ở đây, tất Cố cô nương bình yên vô sự.
Nhị Độc hình như chưa phát giác Vân Nhạc, nên vẫn đứng trong bóng tối tựa như hai pho tượng đá vậy.
Tạ Vân Nhạc liền lẻn tới phía sau Nhị Độc chừng hơn trượng, núp ở đằng sau cái đồi đất để quan sát động tác của hai anh em.
Lúc ấy bốn bề yên lặng chỉ nghe tiếng cát bụi bay xè xè, một lát sau mới thấy một người trong Nhị Độc với giọng khàn khàn lên tiếng nói:
- Thất lão nhị đừng đứng ở đây mà hít gió Tây Bắc nữa, dù sao nó cũng không phải là thù địch của anh em ta, huống hồ nó lại không hợp điều lệ ra tay của anh em mình nữa, thì thà đi về còn hơn. Mỗ đã nghĩ rồi đừng cho giang hồ đồn đại anh em chúng ta bắt nạt một đứa nhỏ.
- Nếu mà người ta đồn như vậy thì khó nghe lắm đấy, nhưng thấy thằng nhãi ấy ăn nói ngông cuồng như vậy nghĩ cũng tức thật, mỗ chỉ muốn ban cho nó mấy trái Ngũ Độc Tán Hỏa đạn.
Vân Nhạc định đùa giỡn Nhị Độc một phen, lúc này chàng lại nghe thấy Nhị Độc bảo nhau đi về, liền dẹp ý nghĩ đó đi, nhưng chàng lại thấy cái túi da hưu đeo ở bên hông của Nhị Độc, trước gió thổi mạnh như thế mà không thấy rung chuyển tí nào, hiển nhiên bên trong đựng nhiều độc khí lắm mới nặng như vậy.
Những vật trong túi đó mà đem ra sử dụng thì sẽ có không biết bao nhiêu người toi mạng, chàng nghĩ như vậy liền giở Huyền Thiên Thất Tinh Bộ Pháp ra lẻn tới phía sau lưng Nhị Độc lấy trộm luôn cái túi.
Lúc ấy Nhị Độc đang định khởi bước đi về, bỗng thấy có một luồng gió nhẹ lướt qua, cả hai cũng ngạc nhiên quay lại giở thế Kim Đao Tiền Mai, hai tay chém xung quanh nhanh vô cùng nhưng đều chém hụt cả. Cả hai nhìn nhau cả cười một hồi, chỉ tưởng là mình hoa mắt nhìn nhầm thôi, vội rảo cẳng rời khỏi Man sơn liền.
Hai người võ nghệ lão luyện tinh thông đến thế mà cái túi da ở cạnh bên người bị người ta cắt mất mà cũng không hay biết, đủ thấy thủ pháp của Vân Nhạc thần kỳ vô cùng.
Một lát sau, Vân Nhạc đi đã xa mới lên tiếng gọi: “Văn muội!” Rồi nghe thấy tiếng gió vọng đáp lại:
- Có phải Vân đại ca đó không? Tạ Vân Nhạc nghe đúng giọng nói của Cố Yên Văn rồi nên mừng rỡ vô cùng, liền theo phương hướng phát ra tiếng nói đó lướt đi, và đã thấy Cố Yên Văn ở phía trước mặt chạy đến rồi. Vừa trông thấy nàng, Vân Nhạc liền hỏi:
- Bá mẫu đâu? Cố cô nương không trả lời cứ nắm tay mặt chàng kéo đi tới trước một ngôi mộ cao hơn mười trượng. Ngôi mộ này hiển nhiên là một lăng tẩm của vua chúa ngày xưa, Vân Nhạc cũng không có thì giờ xem rõ những chữ khắc trên bia nữa. Đã thấy Cố cô nương kéo mộ bia sang bên, quẹt lửa lên rọi sáng.
Lúc này chàng mới thấy, sau tấm bịa đó có một hang và có bực đá đi xuống, lối đi rộng chừng hai thước và bên dưới tối om có vẻ huyền bí vô cùng.
Hai người liền theo bậc thang đi xuống, Vân Nhạc liếc nhìn thấy một người đàn bà đang nằm co rúm ở trong đường mộ. Cố cô nương chạy đến một bước, lên tiếng gọi:
- Mẹ! Người đàn bà mặc áo đen, vừa quay đầu lại nhìn, trong lúc đó Cố cô nương đã đỡ bà ta ngồi dậy.
Vân Nhạc lúc này mới nhìn thấy rõ mặt người đàn bà đó, cũng giống mặt Cố cô nương, nhưng hơi tiều tụy một chút và trên trán có mấy đường chỉ ngấn.
Mẹ Cố cô nương trông thấy Vân Nhạc thì ngẩn người ra nhìn, lúc này mới sực nhớ ra là mình đang đeo mặt nạ, liền bỏ mặt nạ xuống. Mẹ Cố cô nương mới tủm tỉm cười, nhưng bà u uất thở dài một tiếng và nói:
- Yến Văn, thân hình của mẹ bây giờ tựa như phế vật, vậy con còn cứu mẹ ra làm gì nữa? Nhưng mẹ thấy con đã có chỗ nương tựa, trong lòng cũng được yên ổn phần nào.
- Mẹ chớ có nói như vậy, dù có tan xương nát thịt con cũng tìm người chữa khỏi bệnh tật cho mẹ.
Vân Nhạc thấy mẹ Cố cô nương tê liệt như vậy, đoán chắc có lẽ là người ta điểm phải âm huyệt, nhưng không tiện hỏi lúc này mới lên tiếng:
- Em Văn, bác bị thương ra sao? Cố cô nương vẻ mặt u buồn, quay mặt nhìn chàng rồi mới đáp:
- Mẹ em bị lão tặc bà bắt tới đấy ép lấy tên Nhậm Long. Mẹ em cương quyết phản đối, thế là lão tặc bà điểm luôn các âm huyệt, nên chân tay mới không cựa quậy được và lão tặc bà còn tuyên bố rằng: Nếu mẹ em không nhận lời, thì suốt đời bị tê liệt như vậy, cũng may y còn thương tình thầy trò xưa kia, mỗi ngày vẫn cung cấp bữa bữa đầy đủ và ngăn cấm Nhậm Long giở trò bất lương. Bằng không...
Nói tới đây nàng khóc hu hu một hồi, rồi lại nói tiếp:
- Vân đại ca thử xem Trại Hoa Đà Ngụy Bình Lạc có thể chữa khỏi cho mẹ em không? Vân Nhạc thấy nàng đau đớn như vậy, ngẫm nghĩ giây lát liền đáp:
- Nếu gần đây mới bị điểm huyệt thì chỉ trong đôi ba ngày là có thể chữa được, nhưng nếu bị điểm đã lâu ngày, các gân chánh khô héo, thì chỉ trong một thời gian ngắn không thể chữa khỏi ngay được và cần phải có linh được điều trị thì gân mới nhận lại và máu mới họat động được. Theo ý anh thì Trại Hoa Đà cũng có thể chữa được, nhưng ngại nỗi đường xá xa xôi lắm. Kể ra thì ngu huynh cũng biết chút ít về cách chữa các huyệt đạo, nhưng nam nữ...
Cố mẫu bỗng tiếp lời nói:
- Hạ hiền điệt, cùng người võ lâm với nhau cả, hà tất phải nghi kị như vậy, huống hồ hiền điệt với Yên Văn đã là...
Nói đến đây bà không nói nữa,Vân Nhạc hiểu ý, nhưng vẫn chần chờ chưa dám ra tay chữa ngay. Cố cô nương liền vừa cười vừa nói:
- Vân đại ca biết chữa bệnh như vậy mà em không hay... Vân Nhạc vội nói:
- Chúng ta không nên ở đây lâu, vừa rồi Nhị Độc bị tôi lấy trộm túi độc khí thế nào cũng quay trở lại đây tìm kiếm. Chắc bây giờ chúng đã tới rồi. Để anh lên đó đối phó với chúng, còn em thì hãy cõng lệnh đường đến Thiên Mã Tiêu Cục ở Khai Phong, rồi hãy bàn định đến cách cứu chữa.
Nói xong, chỉ thoáng cái chàng đã ra khỏi cửa mộ, và kéo mộ bia đậy lại như cũ. Lúc ấy, mặt trăng đã xế về phía tây, gió lạnh vẫn thổi ào ào tạo bãi tha ma ở núi Man sơn thêm rùng rợn, và khủng khiếp hơn bao giờ! Vân Nhạc vừa lên tới chỗ trộm bao da lúc nãy, đứng khoanh tay nhìn ra phía xa xa đợi chờ. Chỉ trong giây lát đã nghe thấy tiếng rú ở đằng xa vọng tới. Tiếp theo đó hai cái bóng đen nhấp nhô phi tới, chỉ trong thoáng cái đã đến trước mặt chàng rồi.
Nhị Độc ngừng bước, trông thấy Vân Nhạc đang đứng trên một cái đồi cao, cả hai cùng quát lớn phi thân lên trên tức thì. Dân Sơn Nhị Độc vừa đụng chân tới đát đã múa song chưởng, nhắm trọng huyệt của Vân Nhạc đánh tới.
Vân Nhạc chỉ cười nhạt một tiếng, người vẫn đứng yên, chờ bốn chưởng của địch đến một lượt, bỗng giơ hai tay ra bắt lấy cổ tay của Nhị Độc kéo và hất mạnh một cái.
Trong tiếng cười ha hả Vân Nhạc đã nhún mình nhảy lên trên không, cao năm bảy trượng, hai chân duỗi mạnh một cái. Chớp mắt đã xuống một cái đồi cách đó hơn mười mấy trượng.
Thân pháp kinh công tuyệt thế đó khiến Dân Sơn Nhị Độc kinh hãi vô cùng, đồng thời mạch ở cổ tay của Nhị Độc bị chàng nắm phải, cả hai cùng đều cảm thấy mất công lực, đến khi chàng buông tay ra cả hai mới khôi phục lại chân lực như cũ.
Căn cứ điểm này Nhị Độc đã thấy rằng võ học của địch thủ hơn mình nhiều, nên cả hai cũng nhìn nhau gượng cười rồi quay lại nhìn Vân Nhạc đứng khoanh tay ở trên đồi cao, vẻ mặt tươi cười hình như khinh thường anh em Nhị Độc lắm vậy.
Nhị Độc tuy kinh hãi võ công của thiếu niên nọ cao vô cùng nhưng tới lúc này đã lỡ cưỡi trên lưng hổ, đành phải quát lớn một tiếng, song song nhảy lên, thế đi nhanh không kém Vân Nhạc mấy. Dưới ánh sáng trăng lờ đờ, hai bóng đen tựa như hai con chim cú bay trên bãi tha ma bao la và cũng tựa như quỷ quái lăng không, càng tăng thêm vẻ rùng rợn…