Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Về tới tiêu cục, chàng giao ngựa cho phổ ky của tiêu cục đem vào chuồng. Tên phổ ky ấy hai mắt trợn tròn, nghĩ thầm: “Thật không ngờ, trông ông giáo yếu đuối đến nỗi không giết nổi con gà, mà dám cởi con Truy Phong thần câu nầy thì cũng kỳ lạ quá? Nhỡ bị ngựa quật ngã, có phải chết oan không?” Y trong lòng nghĩ vậy, nhưng không dám nói ra, vẫn vui cười dắt ngựa vào chuồng cho ăn cỏ.

Tằng hắng một tiếng, Tạ Vân Nhạc lại đi… như nhà nho sĩ, thủng thẳng bước vào trong khách sảnh, thấy lão tiêu đang cùng Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình, Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên, còn một ông cụ gầy gò bé nhỏ chưa biết tên hiệu là gì, bốn người vui cười trò chuyện.

Họ thấy Vân Nhạc bước vào, lão tiêu đầu mỉm cười đứng dậy nói với chàng rằng:

- Tạ tiên sinh vào đây, lão giới thiệu một vị kỳ nhân cho.

Ông ta vừa nói vừa chỉ ông cụ bé nhỏ, rồi nói tiếp:

- Vị nầy là Thái Sơn nhất kỳ hiệp, Ải Gia Lam Thôi Tiễn, tuy hai vị văn võ bất đồng nhưng cũng nên thân cận với nhau.

Nói xong, lão tiêu đầu kéo Vân Nhạc đến. Chàng chắp tay chào và nói hân hạnh luôn mồm.

Ải Gia Lam đôi mắt bé nhỏ tinh xảo, cứ ngắm nhìn thiếu niên nầy luôn. Lúc Vân Nhạc chưa về đến, mấy người đã đem chuyện ông giáo ra nói, bảo chàng là người hoài bão tuyệt học, uẩn tàng không lộ liễu. Vì vậy, Thôi Tiễn mới ngắm nhìn luôn như vậy, nhưng y không thấy Vân Nhạc có vẻ gì khác thường cả, bèn nghĩ thầm: “Vừa rồi ba người kia nói tới ông giáo nầy tài giỏi mà giấu diếm như thế nào. Ta đã khoe khang là chỉ thử một cái là biết ngay lập tức”. Nghĩ đoạn, Thôi Tiễn cả cười nói:

- Nghe Hạ Hầu huynh nói, Tạ quân là người lương kim tay ngọc, phong thái hơn người, lão cứ muốn được chiêm ngưỡng ngay. Lúc nầy được mục kích tại đây, mới thấy tiên sinh quả thật là Rồng là Phượng trong đám người trần. Lão đây là kẻ sơn giả, ăn nói thô lỗ, cũng muốn được như lời nói của Hạ Hầu huynh, chúng ta nên thân cận luôn luôn.

Nói xong, Thôi Tiễn ôm quyền vái, ngấm ngầm dùng hai thành công lực đẩy mạnh ra.

Tạ Vân Nhạc thấy Thôi Tiễn ôm quyền đầu ngón tay lấy gân, biết ngay ý định lập tâm thử sức mình đây, liền nói:

- Tiểu đệ không dám. Thôi lão nghĩa sĩ quá khen! Dưới chân dùng sức, tiến sang bên hai bước, chàng di động thân hình như người thường thôi, và lấy cái thiếp ra đưa cho lão tiêu đầu.

Thôi Tiễn thấy chàng tránh né chân lực của mình, tựa như vô ý, nhưng không có một tí nào sơ hở, đúng mức và tự nhiên, trong lòng khen thầm: “Tên nầy khôn khéo như vậy, thật là ít thấy!” Lôi Tiếu Thiên nhìn Thôi Tiễn nháy mắt mấy cái, có ý nói là: “Dù anh lão luyện tới đâu, lần này cũng bị vấp ngã.” Hạ Hầu lão tiêu đầu cầm lấy cái thiếp, mở ra xem, sắc mặt thay đổi hẳn, liền nói:

- Quả như lời nói của Lôi lão đệ, Hoằng Nhất ác tăng rủ cả Lan Thương Song Sát tới giúp sức. Bây giờ y hẹn anh em ta sáng mai lúc mặt trời mọc, tới Tây Sơn Mai Lãnh tương kiến, ba tên ấy đều là những tay độc ác hung dữ cả. Việc nầy cũng hơi khó, chớ không dễ đối phó như lúc đầu chúng ta đã tưởng tượng đâu! Lôi Tiếu Thiên cười ha hả một hồi, rồi nói:

- Khỉ già sao nhát gan đến thế? Dù Song Sát võ công tuyệt thế đi chăng nữa, Lôi mỗ cũng phải đấu với chúng một phen.

Xưa nay vẫn ít nói, Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình bỗng lên tiếng:

- Cứ nhận xét cho đúng, thì những người có thể đương đầu với Song Sát rất hiếm. Đệ nghe phong thanh từ năm xưa tới giờ, Lan Thương Song Sát chỉ bại qua hai trận thôi. Một là Thái Huyền chân nhân trưởng phái Nga Mi. Hai là Truy Hồn Phán Tạ Văn. Ngoài ra bọn chúng chưa hề thua ai cả. Cuộc đấu sáng mai, chúng ta chưa chắc đã bị thua, nhưng cũng không có gì chắc chắn thắng họ. Lôi huynh chớ có khinh thường chúng.

Nghe thấy Từ Đông Bình nói tới tên cha mình, Tạ Vân Nhạc liền để ý lắng tai nghe.

Ải Gia Lam Thôi Tiễn có vẻ bất phục, trợn mắt nói:

- Hừ, lão già này hai mươi năm chưa tới đất Tứ Xuyên và Vân Nam bao giờ, chứ không khi nào lại cho chúng hống hách đến thế được? Ngày mai trời đã cho dịp may, lão đây sẽ thử xem chúng tài ba đến đâu? Lôi Tiếu Thiên biết Thôi Tiễn là người hiếu thắng bướng bỉnh, còn nói nữa sẽ có vụ cãi vã ngay, liền đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, cười nói:

- Dù sao, sáng mai thế nào chúng ta cũng phải đi, vậy không nên nói chuyện phiếm vô ích. Này Tạ lão đệ, chúng ta đánh ít ván cờ đi.

Nói xong, chàng kéo Vân Nhạc vội kiếu từ ba người, đi ra khỏi khách sảnh nhưng vẫn còn nghe Từ Đông Bình cười nói:

- Không hiểu tại sao Tạ lão sư lại quen thân với Lôi lão đệ chóng thế? Hay là đúng như lời nói của Lôi lão đệ chăng? Nghe thấy Từ Đông Bình nói như vậy, Vân Nhạc động lòng đưa mắt nhìn Lôi Tiếu Thiên, thấy Tiếu Thiên làm thinh như không nghe thấy gì cả.

Bỗng Tiếu Thiên nói:

- Tạ lão đệ, cái thiệp ấy tại sao vừa đưa đúng vào tay chú thế? Lạ thật nhỉ? Vân Nhạc chửi thầm: “Tay này quỷ quyệt lắm, cứ chơi khăm mình luôn”.

Nghĩ vậy liền đáp:

- Tiểu đệ đi phố về, sắp tới tiêu cục, bỗng có một người tự xưng là Ngải Hóa đưa cái thiếp cho đệ, nhờ chuyển giao hộ. Lôi huynh, có điều gì không phải thế? Lôi Tiếu Thiên ậm ừ, cười nói:

- À, ra thế đấy? Hình như có vẻ không tin.

Hai người vào trong thư phòng giở bàn cờ ra đánh. Không ngờ Lôi Tiếu Thiên sơ xuất để đến thua lớn, liền gạt quân cờ đi, cả cười một hồi nói:

- Hôm nay nước cờ của hiền đệ như có thần hộ trợ. Lôi mỗ xin chịu thua, chúng ta để bữa khác chơi lại vậy.

Vân Nhạc chỉ mỉm cười. Lôi Tiếu Thiên bỗng thở dài một tiếng, rồi nói:

- Hiền đệ chớ có giấu mỗ. Cứ xem vừa rồi ở trong khách sảnh, hiền đệ tránh nội gia chân lực của lão Thôi Tiễn khéo léo quá, không lộ ra một tí thần tích nào và còn giảm mất chân lực của đối phương một cách vô hình. Thân pháp ấy của hiền đệ gần giống Tiềm Tung Mê Ảnh tâm pháp, một thức nội công thượng thặng. Hiền đệ tạm trú nơi tiêu cục, chắc là có ẩn tích gì đây? Vân Nhạc mỉm cười, nhìn Tiếu Thiên nói:

- Đệ chịu Lôi huynh là người nhận xét tỉ mỉ. Việc của tiểu đệ xin để cho qua tối ngày mai, sẽ tường thuật huynh rõ. Sau này còn mong Lôi huynh giúp đỡ cho rất nhiều.

Lôi Tiếu Thiên cả cười nói:

- Từ khi gặp mặt lần đầu, mỗ đã nghi hiền đệ là người thân hoài tuyệt học rồi. Quả nhiên đúng như lời đoán của mỗ.

Vân Nhạc cười:

- Nào đệ có biết gì đâu mà huynh bảo là tuyệt học. Mấy ngày hôm nay khiến Lôi huynh hao tổn rất nhiều tinh thần và thời giờ để dò xét tiểu đệ. Tự biết tài ba của mình còn kém Lôi huynh xa, đem ra bêu xấu thà giấu cái hèn đi còn hơn. Nhưng tiểu đệ có một mối thâm thù, nó dây dưa đến nhiều kẻ thù lắm, chỉ sợ thổi đồn ra, bứt dây động rừng, để chúng trốn tránh thì uổng hết mọi công lao sự việc của mình và tiểu đệ sẽ ân hận suốt đời cũng nên.

Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên nghiêm nét mặt nói:

- Đối với các nhân vật của các phái chính đạo trong giang hồ, lão mỗ biết rõ lắm, như vậy có thể giúp ích cho việc báo thù của hiền đệ được phần nào. Nếu hiền đệ có điều gì khó khăn nan giải, cứ việc cho Lôi mỗ hay, dù ít dù nhiều cũng có thể hiến được một vài kế mọn. Hiền đệ nên rõ, Lôi mỗ là người thẳng thắn nóng tính khi nào chịu chờ đợi tới ngày kia được. Hiền đệ cứ việc nói ra. Lôi mỗ quyết không thổ lộ cho ai hay đâu.

Vân Nhạc thấy chàng thành khẩn và nóng tính như vậy, cười một hồi rồi nói:

- Nếu vậy, chúng ta sang tiệm Tùng Hạc Viên điểm mấy món ăn, chúng ta vừa nhận xét vừa trò chuyện suốt đêm nay.

Lôi Tiếu Thiên vỗ đùi, cười nói:

- Hay lắm, chúng ta đi ngay. Lôi mỗ tôi xin thiết bữa tiệc này.

Hai người ra khỏi tiêu cục, bước vào Tùng Hạc Viên. Phổ kỵ thấy là người quen tiêu cục, vội sắp chỗ thanh vắng mời ngồi. Lôi Tiếu Thiên gọi lấy ba cân rượu Hoa Điêu, mười cái bánh nhân mặn, một đĩa bồng tiêu đầu cá, một bát canh thịt, mấy món gà vân vân.

Lôi Tiếu Thiên rót rượu mời Vân Nhạc uống, mỉm cười nói:

- Lão đệ, Lôi Tiếu Thiên được kết bạn với chú thật là khoan khoái nhất đời. Chẳng hay chú có dây dưa gì với nghị thúc của mỗ là Tạ Văn không? Và có thể cho mỗ hay không? Vân Nhạc hai mắt đỏ ngầu, khảng khái nói:

- Tạ Vân Nhạc tức là người kế hậu của Tạ Văn đấy.

Lôi Tiếu Thiên nhảy phắt lên, rồi nắm hai vai Vân Nhạc, kinh ngạc hớn hở nói:

- Trời có mắt thật! Quả như Lôi mỗ ước đoán, với nhất thân tuyệt học như Tạ nghị thúc ta, có khi nào lại bị bọn hèn hãm hại một cách dễ dàng đến thế? Chú em, Tạ nghị thúc hiện giờ ở đâu? Tạ Vân Nhạc lắc đầu thở dài, rồi đáp:

- Tiên phụ đã khuất từ hai năm trước rồi.

Lôi Tiếu Thiên thở dài một tiếng, sắc mặt u sầu nói:

- Trời không để cho nghị thúc tràng thọ thêm, thật bất công quá! Lần này hiền đệ vào giang hồ, có phải là thừa di lệnh đi truy tầm kẻ thù không? Vân Nhạc trầm giọng đáp:

- Tiểu đệ đang phiền lòng về việc này, định ở tiêu cục một năm sáu tháng gì đó, để nhận xét các nhân vật của các môn phái, và điều tra ai là kẻ thù của tiên phụ, rồi tới tận nơi hỏi tội từng tên một. Nhưng mấy ngày gần đây nghĩ lại, sách lược ấy có phần viển vông quá, tốn phí nhiều thời giờ, lại cô đơn một thân một mình, bàng hoàng suốt ngày đêm, không biết làm sao cho phải. Lôi huynh, nên làm như thế nào? Xin huynh chỉ giáo cho một mưu kế thật diệu.

Lôi Tiếu Thiên nháy mắt mấy cái, rồi cười nói:

- Hiền đệ ký thân ở tiêu cục, không phải là diệu sách, cần phải phiêu lưu giang hồ, khi nào danh tiếng vang bốn phương, còn e ngại gì không có người tìm tới nơi. Nếu đệ có nghi kỵ điều gì, thì cứ việc đặt tên khác giấu tên thật của mình đi, không cho ai biết hay nghi ngờ chú là dòng dõi của Tạ Văn như vậy mới tiện làm việc. Riêng một điểm này hơi đáng lo là, võ công của nghị thúc rất độc đáo, nếu chú ra tay đánh, người ta sẽ biết ngay chú là con hay là môn hạ của chú Văn rồi.

Vân Nhạc bỗng cười nói:

- Tưởng gì, chớ điều đó huynh khỏi lo. Võ công độc đáo của tiên phụ tuy cao siêu thật, nhưng chưa chắc đã tài bằng một nửa phần võ công của sư phụ đệ. Nếu vậy, từ nay đệ không sử dụng tới võ công của tiên phụ nữa.

Lôi Tiếu Thiên kinh ngạc trợn mắt nói:

- Sao? Hiền đệ còn theo học một vị cao nhân ư? Theo như lời của chú vừa nói, thì võ công cái thế tuyệt học của chú Văn mà không giỏi bằng nửa phần của sư phụ chú phải không? Như vậy sư phụ tất phải là tiền bối cao nhân, chú có thể cho huynh biết tên họ của sư phụ chú không? Tạ Vân Nhạc lắc đầu, mỉm cười nói:

- Sư môn nghiêm giới, không cho đệ tiết lộ. Xin Lôi huynh chớ khiển trách.

Biết lời nói của chàng thành thật, Lôi Tiếu Thiên cũng không miễn cưỡng, cả cười nói:

- Dù hiền đệ không nói, cũng khó bề tránh được đôi mắt của mỗ, bây giờ chúng ta hãy khoan nói chuyện ấy vội. Lôi mỗ đã nghĩ được một kế “Nhất thạch sổ điểu” (một viên đá bắn chết mấy con chim) cho hiền đệ rồi. Mỗ biết những kẻ vây đánh trộm Tạ thúc năm xưa có cả các phái chính tà. Nhưng mỗ chưa biết rõ chúng là những người nào? Nghe nói có: Võ tam hoàn bang, Xương Giang bài giáo, còn một số cao thủ không thuộc bang phái nào cũng tham dự cuộc vây đánh đó. Khi hiền đệ đã gây nên thanh thế, có tên tuổi rồi mới nén lòng căm thù, hư tâm kết nạp với bọn chúng, xúi giục những tên nào háo danh, hiếu chiến, hay tự phụ, để chúng gây thù oán với nhau. Thế là chúng sẽ thổ lộ chuyện năm xưa ra, tới lúc ấy chú không phải kiêng nể ai nữa, tuyên bố và đồn ầm lên để cho thiên hạ hay rõ. Như vậy có khi chú khỏi phải ra tay bọn chúng cũng tự chém giết lẫn nhau rồi. Đấy, chú xem kế hoạch của mỗ có được không? Tạ Vân Nhạc vỗ tay không ngớt khen ngợi và nói rằng:

- Quả nhiên là diệu kế, sao đệ không nghĩ ra được nhỉ? Thôi, chúng ta cứ theo kế đó mà tiến hành… à, còn tiên mẫu bị kẻ thù dùng trọng thủ hãm hại, phía sau lưng có vết bảy ngón thâm tím lại. Lôi huynh là người biết hết nhân vật của các đảng phái, có thể cho đệ biết tên có bảy ngón ấy ai không? Nghĩ ngợi hồi lâu, Lôi Tiếu Thiên mới trả lời:

- Mỗ chưa nghe thấy người nào có bảy ngón tay cả. Hiền đệ cứ tìm những tay nào dùng trọng thủ đánh người mà dò xét thì thấy, chớ có khó khăn gì đâu? Lan Thương Song Sát Đại Lực Quỷ Vương Chu Bích Bái cũng khả nghi lắm. Năm xưa y bị nghị thúc trừng trị một trận, rồi ẩn núp không lộ mặt nữa, nhưng vẫn hận cha chú vô cùng. Hay là chính y đã giết thân mẫu chú cũng nên? Vân Nhạc cười nói:

- Bất cứ chúng có phải là kẻ thù giết cha mẹ đệ hay không, cứ nghe thấy tên hiệu cũng đủ biết chúng không phải là kẻ lương thiện rồi. Sáng mai nhân dịp này chúng ta tiêu diệt chúng để trừ hại cho dân chúng.

Lôi Tiếu Thiên nghĩ thầm: “Chú em này nói lớn quá. Ngay như Lôi mỗ đây cũng không dám khinh thường Song Sát, mà thêm cả Thôi Tiễn Từ Đông Bình và Hạ Hầu Hàm vào nữa, chúng ta bốn người cũng chưa chắc đã hoàn toàn thắng nổi Song Sát. Sao y lại nói diệt trừ Song Sát một cách nhẹ nhàng dễ dàng đến thế?... Hay là y thân hoài tuyệt học thật cũng nên?” Nghĩ đoạn, chàng cười nói:

- Hiền đệ, bây giờ đã có hiền đệ ra tay giúp sức thì thắng chúng rất dễ rồi. Sáng mai chú đi riêng một mình, hay là đi cùng với chúng tôi? Tạ Vân Nhạc cười nói:

- Tiểu đệ đi riêng thì hơn. Lôi huynh chớ có nói cho ai hay đệ cùng đi đấy nhé? Đệ chỉ muốn giúp ngầm thôi, chứ không thích lộ diện đâu? Lôi Tiếu Thiên cười nói:

- Chú không ra tay, còn ai có thể nói được. Chứ chú đã nhúng tay vào, dù Lôi mỗ không nói ra, chẳng lẽ ba vị kia mù cả hay sao? Thôi chúng ta không nói tới chuyện ấy nữa… Bây giờ chúng ta đã thông cảm với nhau rồi, Lôi mỗ đề nghị một câu này, chẳng hay chú có thuận cho không? Mỗ muốn kết nghĩa kim lan với chú.

Vân Nhạc cả cười một hồi, rồi nói:

- Lôi huynh dù không nhắc tới đệ cũng muốn ngỏ lời rồi.

Chàng liền gọi phổ kỵ thắp hương nến lên, hai người cắt máu ăn thề, gọi nhau là anh em. Tối hôm ấy hai người uống thật say sưa mới đi về.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.