***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Từ Giang Sơn đến Kim Hoa phải hơn ba trăm dặm đường, Vân Nhạc cởi ngựa thủng thẳng đi theo bọn tiêu xa đã bảo tiêu xong trở về tiêu cục. Tiêu sư họ Triệu cùng với mấy người bạn vừa đi vừa nói chuyện phiếm.

Một tiêu sư nói:

- Lão Triệu này, sáng ngày hôm nay, lúc ở Giang Sơn sắp lên đường, tôi được hay một tin kinh người. Họ nói Ngũ Độc Chân Nhân Chư Huyền Thông Quan chủ Quan Thuần Dương ở núi Đồng Bách đêm hôm qua bị đại hiệp Truy Hồn Phán Tạ Văn giết chết ở trong Thanh Hổ sơn trang của bang Ngũ Yến. Buồn cười nhất là không ai phát giác Tạ đại hiệp tới lúc nào và đi lúc nào. Vì việc này, La Văn Khê sợ chết khiếp đi được. Mấy năm nay, Ngũ Yến Bang ngông cuồng lắm, không hiểu tại sao Tạ đại hiệp lại không diệt cả tên La Văn Khê một thể? Người tiêu sư họ Triệu trả lời:

- Chính thế! Sáng sớm hôm nay tôi cũng được tin này. Truy Hồn đại hiệp hành sự bao giờ cũng có dụng ý riêng của ông ta, chúng tôi nghe thấy tổng tiêu đầu nói năm xưa Tạ đại hiệp đã bị kẻ thù hãm hại ở trên Võ Công sơn rồi. Tại sao bây giờ ông ta lại xuất hiện được nhỉ? Việc này thật kỳ lạ quá. Về tới tiêu cục, chúng ta hỏi lại tổng tiêu đầu xem.

Lúc này Vân Nhạc mới hay kẻ mà mình giết đêm qua là Ngũ Độc Chân Nhân Chư Huyền Thông tại Đồng Bách Sơn, thì cũng phải ngạc nhiên vô cùng. Vì khi ở trên núi Di Lặc, chàng nghe cha nói, Ngũ Độc Chân Nhân dâm độc vô cùng, đã dùng âm thủ giết chết không biết bao nhiêu người, và dung túng môn hạ tác quái tác ác. Giang hồ các giới đều phải kiêng nể y.

Bây giờ ta diệt y như vậy, thì giang hồ trừ một tai ách lớn, tất nhiên ai cũng khoan khoái, tuy ta ra tay không được chánh đại lắm, nhưng vì nóng lòng báo thù cha, ta cũng không cần quan tâm tới điều ấy làm gì. Chàng lại nghe thấy tiêu sư họ Triệu nói trở về tiêu cục hỏi tổng tiêu đầu xem, chàng nghĩ thầm: “Tiêu cục của mấy tiêu sư này là Tam Anh tiêu cục chắc?” Vừa nghĩ chàng vừa đưa mắt nhìn cờ hiệu thấy thêu chữ trúc đỏ, hai bên có một con sư tử và một con diều hâu, đang phất phới trước gió, trông rất đẹp mắt. Chàng mới hay mình đã đoán sai. Nhìn lên trời xem thiên sắc, chàng thấy gần giờ Mùi rồi, nghĩ thầm: “Sao ta không chạy thẳng tới phủ Kim Hoa nghỉ ngơi sớm một tí, có hơn là theo chúng đi thủng thẳng không?” Thế là chàng quất ngựa phi nước đại, chạy thẳng về phía Kim Hoa.

Trời xế chiều Vân Nhạc đã tới Kim Hoa, lúc ấy phố xá đã đèn đuốc sáng choang, nơi đây thịnh sản dăm bông (phô thúi) nổi tiếng nhất Trung Hoa, nên dân cư buôn bán sầm uất. Vào tới trong thành, chàng thấy người đi lại trong phố còn đông hơn, cứ phải chen vai thích cánh, phải xuống đường dắt ngựa đi. Chàng vào trọ khách sạn Quảng Mậu. Phổ ky dẫn chàng lên phòng hạng nhất. Rửa mặt xong, chàng gọi phổ ky lên hỏi:

- Chú hai, Tam Anh tiêu cục ở chỗ nào thế? Người phổ ky ấy cười nói:

- Thưa công tử, Tiêu cục Tam Anh ở cách đây không xa, ra khỏi cửa điếm, rẻ sang tay phải tới phía trước mặt miếu Khổng là đến nơi rồi.

Vân Nhạc gật đầu, lấy giấy đỏ viết một cái bái thiếp, bỏ vào túi, ra khỏi khách sạn, thủng thẳng đi, một lát lâu đã tới tiêu cục Tam Anh rồi. Mấy người phổ ky đang ngồi ở trước cửa tiêu cục chuyện trò. Vân Nhạc tới hỏi người lớn tuổi rằng:

- Phiền ông vào thông báo cho tổng tiêu đầu hay, có Tạ Vân Nhạc ở Trấn Hải tiêu cục tại phủ Nam Xương cầu kiến.

Nói xong, chàng đưa bái thiếp cho người đó đem vào. Một lát sau, có ba người trong nhà đi ra, người đi trước cao lớn, mặt tròn, râu ba chòm hổ mục hải khẩu, thấy Vân Nhạc vội chắp tay chào, cười nói:

- Tạ lão đệ, hôm nọ Lôi Tiếu Thiên cho hay, lão đệ là người văn võ kiêm toàn, ba anh em chúng tôi hâm mộ vô cùng, hôm nay lại hân hạnh được lão đệ hạ cố thật rạng rỡ cho tiêu cục chúng tôi.

Nói xong chàng mời Vân Nhạc vào khách sảnh. Thì ra Tam Anh tiêu cục do ba anh em họ Phùng chủ trì, anh cả là Kim Xí Thần Ưng (Diều hâu thần cánh vàng) Phùng Bá Hùng, anh hai là Phốc Thiên Điêu (con ó chụp trời) Phùng Trọng Kiệt, người em út là Ma Vân Bằng (chim đại bàng cọ sát mây) Phùng Thúc Tuấn. Cả ba người đều là môn hạ của phái Thiếu Lâm.

Tiêu cục này thành lập một năm đã nổi tiếng rồi, cho tới nay đã được mười hai, mười ba năm, thuận buồm xuôi gió không bị ai cướp bóc cả.

Phùng Bá Hùng hỏi:

- Khi Tạ đại hiệp diệt trừ Lan Thương Song Sát, có phải lão đệ đã được mục kích không? Vân Nhạc hai má đỏ bừng, đáp:

- Hôm nọ đệ trốn sau tảng đá xem các người giao chiến, ngờ đâu lại được trông thấy Tạ đại hiệp dùng Kim Cương Chỉ Pháp giết chết Song Sát. Thoạt tiên đệ chưa biết đại hiệp là ai. Sau thấy ông ta viết chữ để lại mới hay.

Nhìn mặt Vân Nhạc, Phùng Bá Hùng lại hỏi:

- Vừa rồi tôi lại hay tin Truy Hồn Phán đã tới tỉnh Triết Giang này rồi, tối hôm qua ông ta ở Giang Sơn Thanh Hổ sơn trang diệt trừ Ngũ Độc Chân Nhân. Võ công cao cường, hành sự lại lanh lẹ, ông ta quả thực danh bất hư truyền. Lão đệ được trông thấy mặt ông ta cũng có phúc lắm.

Vân Nhạc cười nói:

- Vừa rồi đệ nghe thấy một tiêu sư nói, phen này ông ta lại ra đời chắc sẽ gây trận mưa máu gió hôi trong võ lâm cũng nên? Phùng Thúc Tuấn tiếp lời nói:

- Đúng thế thật đấy! Người nhà bày tiệc xong, ba anh em họ Phùng mời Vân Nhạc ngồi thượng tọa. Chàng khiêm tốn nhất định không chịu ngồi. Lúc ấy có một cô nương người mảnh khảnh, mặt đẹp đẽ ở sau bình phong bước ra.

Phùng Trọng Kiệt vội nói:

- Lan cô nương, cô ra vừa đúng lúc, để anh giới thiệu Tạ thiếu hiệp cho. Anh ta là long phượng trong đám người đời đấy.

Lan cô nương chỉ nhìn Vân Nhạc tủm tỉm cười, coi như là chào rồi vậy. Rồi cô ta ngồi vào bàn. Vân Nhạc cũng tủm tỉm cười đáp lễ lại. Chàng nhìn Lan cô nương cũng cảm thấy cô ta đẹp lắm, nhưng phải nỗi tánh đàn ông nặng quá.

Do Tam Anh giới thiệu, chàng mới hay cô ta họ Nghê tên là Uyển Lan, biệt hiệu là La Sát Ngọc Nữ, em vợ của Thúc Tuấn. Chàng nghĩ thầm: “Cô này biệt hiệu là La Sát Ngọc Nữ, chắc hành vi độc ác lắm”.

Lan cô nương hỏi Thúc Tuấn rằng:

- Hôm nay tên Ma Diêu Tử Du Tam Hòa với tên họ Kim có tới không? Phùng Thúc Tuấn cả cười nói:

- Lan cô nương này, đêm hôm qua, Truy Hồn Phán phá rối Ngũ Yến Bang, chúng đã mất hết hồn vía rồi, còn đâu tâm trí mà tới đòi cờ lệnh! Lan cô nương bĩu môi:

- Chúng không đến thì thôi. Nếu tới phải bắt chúng đi ba bước vái một vái mới trả lại cờ lệnh cho chúng.

Phùng Bá Hùng cả cười nói:

- Nếu Lan cô nương bắt chúng làm như vậy, tiêu cục này đến phải đóng cửa mất.

Lan cô nương đáp:

- Ối chà, với danh tiếng lừng lẫy của ba anh mà còn phải sợ Bang Ngũ Yến nho nhỏ ấy sao? Phùng Bá Hùng quay lại hỏi Vân Nhạc hành lý để ở đâu? Không cần biết Vân Nhạc có bằng lòng hay không đã gọi phổ ky sang ngay bên khách sạn lấy hành trang về, và dọn một căn phòng rộng cho chàng ở.

Vân Nhạc thấy cả tiêu cục chỉ có ba anh họ Phùng và Lan cô nương bốn người, lấy làm ngạc nhiên liền hỏi.

Phùng Trọng Kiệt cười đáp:

- Hai tháng nay tiêu cục không có bảo tiêu cho ai, các tiêu sư khác đều có gia quyến thuê nhà ở riêng. Lúc nào có việc, cho người gọi họ, họ mới tới.

Thấy Phùng Bá Hùng có vẻ không yên, hình như đang lo âu việc gì. Vân Nhạc liền hỏi:

- Có phải Phùng đại ca lo âu về việc ngày mai Thất Sát Thủ tới đây tầm thù phải không? Phùng Bá Hùng chưa kịp trả lời, Lan cô nương đã cười nói:

- Phùng đại ca hà tất phải lo lắng làm gì? Đã có Tạ thiếu hiệp ở đây, còn sợ quái gì tên Thất Sát Thủ ấy nữa.

Lời nói đó rõ ràng là tâng bốc nhưng sự thật thì nói kháy Vân Nhạc. Lan cô nương là đồ đệ của Yến Sơn thần ni, công lực đã đạt tới mức thượng thặng, từ bé được sư mẫu chìu chuộng, gây nên tánh lạnh lùng kiêu ngạo vô cùng, không bao giờ chịu thua ai cả, ra đời không lâu, nhưng ra tay độc ác lắm. Cho nên người ta mới ban cho nàng cái tên La Sát Ngọc Nữ là thế.

Lần này tới Kim Hoa thăm chị và anh rể, nghe Lôi Tiếu Thiên khen ngợi Vân Nhạc quá đỗi, trong lòng không phục, nhưng khi gặp mặt, mới thấy Vân Nhạc khôi ngô tuấn tú, nàng đã có thiện cảm. Nhưng trong bữa tiệc, nàng thấy Vân Nhạc không ngó tới, có vẻ tức giận mới thốt ra câu đó.

Ba anh em họ Phùng rất thạo đời, hiểu ngay ý nghĩa lời nói của Lan cô nương, không tiện cản trở, chỉ chau mày bất mãn thầm thôi.

Vân Nhạc là người thông minh, biết ngay dụng ý của Lan cô nương là nói kháy mình, nhưng chàng không giận, chỉ mỉm cười, đưa mắt nhìn nàng. Thấy thần quang của Vân Nhạc sắc bén lắm, Lan cô nương không dám nhìn lại.

Vân Nhạc hỏi Tam Anh rằng:

- Tên Thất Sát Thủ là hạng người như thế nào? Phùng Bá Hùng thở dài một tiếng rồi nói:

- Xưa nay Phùng mỗ không hề gây thù oán với ai cả. Hồi tháng ba, có một hôm, ngồi đàm luận nguồn gốc võ học với môn hạ của y, tôi sơ ý một tí, sinh ra tranh luận, bực mình quá tôi liền bảo môn phái của họ không phải là chính tông võ gia, có ai kiêng nể đâu. Môn hạ y cho là tôi cố ý nói nhục môn phái của họ, xúi giục sư phụ chúng tới đây thử tài. Thất Sát Thủ Khuất Thân là học trò của một cao tăng tỉnh Thanh Hải, thủ pháp kỳ dị. Y là người đứng giữa chánh tà nhưng có thù với ai thì phải theo dõi kỳ cùng mới thôi. Nên Phùng mỗ thấy khó xử quá.

Vân Nhạc mỉm cười nói:

- Tưởng gì, chớ việc đó có thâm thù gì đâu? Chính tiểu đệ cũng không phải môn đồ của phải võ học chánh tông. Đệ chắc Thất Sát Thủ không chấp nê việc này đâu.

Lan cô nương cười nhạt một tiếng nói:

- Anh không tin tên ấy khó xử thì thử xem ngày mai anh đối phó ra sao để y phải chịu đi khỏi nơi đây? Thấy Lan cô nương nói vậy, Vân Nhạc nghĩ thầm: “Hiển nhiên nàng muốn hiềm khích ta đây. Nhưng ta có làm điều gì thất lỗi với nàng đâu?” Chàng giận thầm, mặt lầm lì trả lời:

- Tạ mỗ có nói đánh đuổi được Thất Sát Thủ đi bao giờ đâu mà Lan cô nương lại nói thế? Chỉ có cô đã làm nhục tên họ Kim của Bang Ngũ Yến ở Giang Sơn thì thân thủ của cô tất phải là giỏi. Ngày mai đánh đuổi Thất Sát Thủ đi khỏi nơi đây cũng phải nhờ đến tay cô, chớ Tạ mỗ thì làm gì được.

Lan cô nương nghĩ thầm: “Lỗi tự mình nói kháy người ta trước, chớ y là khách ở xa tới, chưa ngồi yên chỗ, ta đã xúc phạm tới rồi. Hành vi của ta ở huyện Giang Sơn, y đều hay biết cả, hèn chi y không thèm ngó tới mình.” Lan cô nương tự biết là có lỗi, nhưng tánh bướng bỉnh quen rồi, biến sắc mặt, giậm chân một cái, đi thẳng vào nhà trong, không thèm chào hỏi ai cả. Vân Nhạc chỉ cười nhạt.

Thấy hai người xích mích như vậy, Bá Hùng vội xin lỗi. Thúc Tuấn trách thầm cô em vợ vô lễ, cười nói:

- Tánh cô em tôi ương ngạnh quen từ hồi nhỏ rồi. Cô ta bạ đâu nói đấy, mang lỗi với người cũng không hay, đã gây nhiều chuyện phiền phức lắm rồi, mà vẫn không biết hối cải. Xin Tạ lão đệ tha thứ cho nhé! Thấy Thúc Tuấn xin lỗi, Vân Nhạc cả cười không nói tới chuyện ấy nữa.

Thấy Vân Nhạc đã tươi cười, Bá Hùng mới yên trí, nghĩ thầm: “Tánh người thanh niên vẫn thế, hễ có điều không bằng lòng là cãi vã ngay. Cả hai người đều mới ra đời, kiêu ngạo vô cùng, sau này sẽ còn nhiều chuyện phiền phức nữa.” Nghĩ đoạn chàng nói với Vân Nhạc rằng:

- Từ nay tới Tết Đoan Ngọ còn lâu, Tạ hiền đệ hãy ở lại chơi vài ngày, để huynh đệ chúng tôi được lãnh giáo. Dù có ở lại mươi ngày cũng không bị lỡ ngày hẹn ước với Lôi Tiếu Thiên huynh đâu.

Vân Nhạc cười đáp:

- Phen này đệ lên Bắc Kinh không có việc gì cần cả, chỉ muốn ngao du các thắng cảnh thôi. Quý vị đã có lòng giữ lại, đệ đâu dám trái lệnh. Nhưng xin ba vị chớ có quá tin lời của nghĩa huynh tôi. Sự thật đệ không có một điểm gì là tuyệt học cả. Nếu quý vị coi trọng quá, không những đệ tự hổ thẹn và còn có khi làm lỡ hết công việc của quý vị đấy.

Phùng Bá Hùng cả cười nói:

- Lời nói của Càn Khôn Thủ sai lầm thế nào được… Đột nhiên Trọng Kiệt thét lớn một tiếng, người như mũi tên bay thẳng lên trên nóc nhà. Khinh công này khá đẹp mắt thật, chàng từ khách sảnh xuyên qua cửa ra ngoài sân, rồi lên trên nóc nhà chỉ hơi nhún nhảy mấy cái là lên liền, không khác gì diều hâu bay lướt lên vậy. Nên chàng mới được người ta tặng cho cái biệt hiệu Phốc Thiên Điêu là thế. Phùng Trọng Kiệt ở trên mái nhà quát hỏi:

- Bạn kia, có ngừng lại không? Mọi người nghe thấy giọng nói khàn khàn đáp:

- Cậy có ba anh em họ Phùng thì giữ sao nổi Thiên Nam Tứ Tuyệt Ngô Trí này ở lại? Ngươi sớm sửa soạn hậu sự đi, kẻo mai không kịp ma chay, lại trách ta không cho hay trước!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.