Một hôm, lão hòa thượng tới phía sau núi Di Lạc, vào trong động gọi Vân Nhạc tới trước mặt, thần sắc nghiêm trang nói:
- Vân Nhạc, ngày hôm nay sư phụ bắt đầu dạy con bổn môn Quy Nguyên Cơ Bản Thổ Nạp Tọa Công (cơ bản luyện nội công) con phải kiên nhẫn luyện tập, không ngừng một ngày nào cả như vậy rất có ích cho con sau này luyện Di Lạc Thần Công. Ngoài ra bảy mươi hai thức Truy Vân Trích Nguyệt kiếm pháp (đuổi mây hái trăng) và chín mươi bảy thức Phi Long Chưởng của cha con truyền cho, con phải nên đem ra chuyên cần luyện tập lại luôn. Cái gì cũng vậy thục năng tinh xảo, có quen tay mới giỏi được, thì võ nghệ cũng thế, con cần phải biết, nhất chưởng nhất kiếm của cha con cũng là tuyệt kĩ của võ lâm đấy.
Cha con chỉ nhờ có hai môn đó mà khét tiếng võ lâm, con có hiểu không? Nói xong, hòa thượng đem khẩu quyết Thổ Nạp truyền thụ cho Vân Nhạc, rồi mới rời khỏi nơi đó.
Sau đó, cứ sớm tối là Tạ Vân Nhạc ngồi xếp bằng tĩnh tọa, cần mẫn luyện tập công lực Thổ nạp, cảm thấy buổi sáng luyện xong thì tinh thần sảng khoái, chiều tối luyện xong là hết cả mệt mỏi. Mỗi ngày chàng đem kiếm chưởng ra phúc tập, ngày một tiến bộ dần, kiếm phát ra thâu lại tức về liền, biết là do công lực Thổ nạp mà nên, hớn hở vô cùng. Vì thế có khi một ngày chàng tĩnh tọa đến mười mấy lần cho chóng thành công.
Một tháng sau, lão hòa thượng trở lại hang động, thấy Vân Nhạc thần quang nội uẩn, biết tiến bộ khá nhiều, cũng mừng thầm, liền bắt đầu truyền thụ Di Lạc Thần Công cho chàng, và còn giảng giải đôi ba phen từng miếng từng thức của mười hai cách thức trong thần công đó, đồng thời còn diễn giải cho chàng xem, Tạ Vân Nhạc vốn dĩ thông minh, lại có cơ sở võ công, chỉ điểm một cái là hiểu ngay.
Lão Hòa thượng nói:
- Di Lạc Thần Công này với Huyền Môn Cương Khí cũng là hai thứ kỳ tuyệt khí công của võ lâm, nhưng Huyền Môn Cương Khí hơi táo bạo hơn, và cương mạnh hơn, dễ phát khó thâu, Di Lạc Thần Công thì không có khuyết điểm ấy, khinh trọng đều do ý niệm của người động, luyện tới lúc thật tinh xảo, có thể đánh người bị thương một cách vô hình tự thân lại cứng như gang thép, bất cứ thủ pháp nặng tới đâu cũng không thể đánh con bị thương được. Khẩu quyết Thổ Nạp trước kia truyền thụ cho con, với Di Lạc Thần Công này, đều là nội công để bảo vệ tánh mạng của mình đấy. Mong con khắc khổ luyện tập, một tháng sau sư phụ trở lại.
Nói xong, đại sư đi liền.
Hàng ngày, mới sáng tinh sương, Tạ Vân Nhạc đã bò lên đỉnh núi cao chót vót, học tập Di Lạc Thần Công. Lúc đầu, chàng còn chưa thấy cái hay cái tuyệt của nội công đó. Nửa tháng sau, chỉ thấy một luồng hơi dương hòa chạy quanh khắp thân thể, ngũ quan bách khiếu đều khoan khoái vô cùng. Chàng thử nhịn hơi đánh ra một chưởng, một cành cây to bằng miệng bát gãy ngay tức thì, giật mình nghĩ thầm: “Thật không ngờ ân sư dạy bảo ta mười hai thức Di Lạc Thần Công lại có oai lực lớn đến thế”. Từ đó, chàng luyện tập lại càng siêng năng hơn trước, quả nhiên hễ ý niệm của chàng muốn là núi đá cũng phải tan vỡ.
Lão Hòa thượng theo đúng ngày giờ hứa hẹn tới nơi, bảo Vân Nhạc diễn tập lại mười hai thức Di Lạc Thần Công cho xem. Lão Hòa thượng xem xong mỉm cười nói:
- Con sẵn có thông minh lại thêm chịu khó mới tiến tới mức này. Nơi đây sơn dã vắng vẻ, lúc nào cũng có thể luyện tập được.
Nói xong, đại sư lại đem Kim Cang Phục Hổ Chưởng ba mươi sáu thức và Huyền Thiên Thất Tinh kiếm pháp tám mươi mốt miếng truyền thụ cả cho Vân Nhạc.
Sau đó, năm ba hôm lão Hòa thượng lại tới một lần, cứ truyền thụ luôn cho Vân Nhạc chưởng, kiếm, ám khí tuyệt kỹ và nội ngoại công.
Tạ Vân Nhạc võ công một ngày tiến nghìn dặm, không phân biệt gió mưa nóng rét, hàng ngày cứ đến lúc trăng lên là một mình chạy đến mộ cha quỳ lạy khóc lóc, vái thầm rằng:
- Cha cứ yên tâm, con thế nào cũng báo thù được.
Chớp mắt đã trải qua nửa năm, một hôm lão Hòa thượng tới, lấy cuốn sách da dê ra nghiêm nghị nói:
- Cuốn nầy là kinh Hiên Viên mà cha con nhặt được, trong đó ghi rõ những huyệt đạo của thân người, cứ theo cuốn kinh này luyện tập, con có thể lăng không phất huyệt (lướt trên không mà đánh trúng yếu huyệt của địch được) và cũng có thể giải huyệt nữa, muốn địch sống chết do mình định đoạt.
Trong sách này lại có Kim Trâm cứu huyệt, những cách chữa bệnh bí truyền. Sách này còn có một cái tên nữa là Hiên Viên Thập Bát Giải. Từ nay, mỗi ngày sư phụ sẽ giảng giải cho con một đoạn, còn nội dung thì con tự tham khảo lấy, thông minh như con chắc không phải là chuyện khó.
Từ đó trở đi, Tạ Vân Nhạc lấy cuốn kinh ấy ra đọc, Giáp Cốt Văn tuy khó, nhưng chàng có hằng tâm, không quản ngại khó khăn, nỗ lực nghiên cứu. Tục ngữ có câu “Thiên hạ vô nan sự”, quả thật không sai.
Không biết lão Hòa thượng tìm ở đâu ra một hình nhân bằng da vẽ rõ các huyệt đạo ở bên ngoài. Lão Hòa thượng bắt Vân Nhạc lăng không điểm huyệt. Lần này thật quá khó, lúc đầu Tạ Vân Nhạc đến nỗi hoa cả mắt, lầm lẫn lung tung, lâu lâu mới thành thạo dần. Ba tháng sau, chàng đã có thể hái hoa ngắt lá ném trúng người nào cũng bị thương liền.
Từ đấy, đại sư bắt chàng buổi sáng tập võ, buổi chiều luyện văn và còn dạy cả y học, thượng thặng khinh công, lăng không bộ, hư thân pháp… Một năm sau, Tạ Vân Nhạc đã là một thiếu niên mười tám tuổi, càng lớn càng đẹp trai, chỉ phải nỗi, suốt ngày lầm lì chẳng nói chẳng rằng. Thấy vậy lão hòa thượng cứ để mặc, chứ không khiển trách và cũng không bắt chàng thay đổi, vì chàng sống trong hoang sơn cùng lãnh từ hồi còn nhỏ, ít tiếp xúc với người ngoài, mới luyện thành tánh nết lạnh lùng ấy.
Một hôm lão hòa thượng lại tới sơn động nói với Vân Nhạc rằng:
- Con đã học hết võ nghệ của thầy rồi, bây giờ con chỉ kém kinh nghiệm và lão luyện thôi. Từ nay, con có thể hạ sơn trả thù cho cha mẹ, nhưng mong con biết rằng thiện thể thiện tâm, chớ có chém giết những kẻ vô tội, chọn bạn phải cẩn thận, chớ có cố chấp ý kiến của mình và còn một điều nhất là con đừng cho một người nào hay biết tên họ của sư phụ, đồng thời bất đắc dĩ lắm con mới được sử dụng Di Lạc Thần Công đối địch.
Lão hòa thượng hành tẩu khắp thiên hạ, biết hết các nhân vật giang hồ, phái nào võ công kém, giỏi, phái nào chánh, tà lúc này cũng kể hết cho chàng hay. Còn dạy chàng những luật lệ phép tắc của giang hồ, cách đối xử với các giới võ lâm… Lại đưa chàng hai trăm lạng bạc, một thanh kiếm mềm bằng ô kim, rồi dặn chàng ngày hôm sau hạ sơn, khỏi phải sang chùa Bảo Hoa từ biệt nữa. Tạ Vân Nhạc nước mắt ràn rụa, không nỡ chia tay. Lão hòa thượng cũng phải cảm động, nghiến răng rảo chân đi thẳng ra cửa động về bên chùa.
Tuy không muốn, nhưng Tạ Vân Nhạc nghĩ tới mối thù của cha mẹ lại mong có cánh bay đi ngay, liền vào trong động thu xếp, tối hôm ấy lại tới mộ cha khóc lóc tế lễ một hồi mới về ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Vân Nhạc sửa soạn hành lý, quấn thanh ô kim nhuyễn kiếm vào lưng, những sách vở của chàng nửa tháng trước lão hòa thượng đã đem về bên chùa tồn trữ rồi, chỉ bỏ lại bát dĩa nồi niêu, chớ không còn cái gì quan trọng để lại cả. Tuy vậy chàng ở sơn động này đã mười mấy năm trời, nay bỗng ly biệt sao chẳng lưu luyến đôi chút, tần ngần lát sau, đành giậm chân quay người đi thẳng ra ngoài.
Chàng hướng về chùa Bảo Hoa vái bốn vái, nhún mình một cái, phi thân chạy như bay xuống núi, rồi một mạch đi thẳng. Từ đấy trở đi, trong võ lâm sát nghiệp lan ra, chỉ vì thù cha mẹ, chàng gây ân kết oán với giang hồ.