Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, trời chưa sáng, Hạ Hầu Hàm cùng ba người kia đi ngựa lên Mai Lãnh. Chờ bốn người đi rồi, Vân Nhạc một mình lên đường ra khỏi thành, ngoài trời vẫn còn tối dế kêu vang tai, không có ai đi lại, liền giở khinh công ra, rảo chạy như bay, xa xa đã trông thấy bốn người ngựa rồi.

Sắp tới chân núi Mai Lãnh, trời đã sáng bạch, Vân Nhạc trông thấy bốn người xuống ngựa đi lên trên núi liền giở khinh công Linh Không Hư Độ ra. Thân pháp này quả thật kinh người, chỉ cần dậm chân vào một cành cây, một cái lá, nhún mạnh một cái, là bay đi bảy tám trượng rồi, không khác gì đi mây về gió vậy, võ lâm tuyệt học này thật là ít thấy.

Núi này tên là Mai Lãnh, nhưng sự thật không có cây mai nào, chỉ trồng có trúc thôi, cành lá xanh rì, gió bay phấp phới, khiến người khoan khoái vô cùng. Vân Nhạc đã lên trên đỉnh núi trước bốn người. Trên đỉnh núi có một bãi cỏ rộng hai ba mươi trượng, chàng nhìn xung quanh không thấy một cây nào, chỉ thấy phía xa, nơi gần đó có một tảng đá đen, là chỗ ẩn thân rất thuận tiện, liền chạy tới đó, trốn sau tảng đá.

Một lát sau, có ba cái bóng người từ phía chân núi chạy lên, nhanh nhẹn vô cùng. Vân Nhạc biết ngay ba người đó là Tiếu Diện Vô Thường Hoằng Nhất và anh em Lan Thương Song Sát.

Hoằng Nhất thiền sư thân cao bảy thước, mặc áo tăng bào màu tía, mặt mũi kể cũng đoan chính, chỉ phải đôi mắt cứ hay liếc đi liếc lại, tỏ ra người tâm tánh vô thường, râu dài phất phơ, lưng giắt một thanh thiên trượng bóng loáng.

Lan Thương Song Sát đều mặc áo màu huyền, một người xấu xí vô cùng, mặt gầy và dài, trên nổi gân xanh rất nhiều, mặt ba góc, mũi đỏ ửng, mồm to mỏ dầy, sau lưng giắt đôi bút phán quan, bàn tay lớn hơn người thường gần gấp đôi.

Vân Nhạc nghĩ thầm:

- Người này chắc là Đại Lực Quỷ Vương Chu Bách Bái.

Mặt của Thôi Mệnh Lang Quân lạnh lùng vô cùng, đôi mày tréo xuôi, hai mắt lộ ánh sáng xanh biếc, mũi tróc như mỏ quạ, hai răng nanh thò ra ngoài thật đúng với một tên mà đầu độc ác, lưng giắt tam chiêm nhị lang nhẫn (dao có ba đầu nhọn và hai lưỡi).

Hoằng Nhất thiền sư lên tới bãi cỏ đưa mắt nhìn xung quanh mỉm cười nói:

- Nơi đây phong thủy tốt lắm, lão Hạ Hầu được mai táng ở đây, thật may mắn cho lão quá.

Y chưa nói dứt lời, đã nghe thấy tiếng nói “chưa chắc”, bốn cái bóng người theo sau tiếng cười “ha hả” phi tới.

Tiếu Diện Vô Thường Hoằng Nhất thiền sư thấy Hạ Hầu Hàm cùng ba người đi tới, nhận ngay ra là nhân vật nổi tiếng khó chơi nhất giang hồ: Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên, đồ đệ đầu tiên của phái Hằng Sơn, Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình và một ông già gầy gò, tuy không biết tên tuổi, chắc cũng là tay cao thủ trong võ lâm, bên mình tuy có Song Sát, chưa chắc đã thua họ, nhưng muốn thắng cũng khó khăn lắm. Nghĩ tới đó, Hoằng Nhất hơi biến sắc mặt.

Hạ Hầu Hàm vuốt râu, mỉm cười nói:

- Hạ mỗ đã y hẹn tới rồi đây. Nhưng không biết đại sư cho mời có việc gì chỉ giáo thế? Hoàng Nhất thiền sư xếch mắt lên, cười nhạt nói:

- Hạ Hầu thí chủ đã biết lại còn giả vờ hỏi làm gì? Năm ngoái tiểu đồ Ngô Minh dù có phạm lỗi gì đi chăng nữa, lão cũng không nên hạ độc thủ giết nó như vậy. Lại còn ngày hôm qua, lão tăng có sai Ngải Hóa đem thiếp đi mời, theo đúng lễ nghi cầu kiến, tại sao lão lại phế hết võ công của nó? Như vậy lão không khinh thị người là gì? Còn hỏi làm gì nữa? Nghe thấy đối phương nói như vậy, Hạ Hầu Hàm ngẩn người ra, nghĩ thầm: “Hôm qua chính tay Vân Nhạc đưa cái thiếp cho ta, không thấy nói người nào đưa thiếp tới cả. Bây giờ Hoằng Nhất nói như vậy, có lẽ Tạ tiên sinh là người có võ công tuyệt học thật chăng?” Trong khi nghĩ ngợi, ông ta chưa kịp trả lời thì Lôi Tiếu Thiên đã cả cười nói:

- Hoằng Nhất, ăn nói không ngoan lắm, Ngô Minh đã lấy danh nghĩa của sư gia, hoành hành Xương Đông, tiếng dữ đồn xa, lại còn xúc phạm tới Hạ Hầu huynh, dù không xúc phạm tới, mà gặp phải tay mỗ cũng khó mà toàn mạng. Ngãi Hóa đưa thiếp, ăn nói vô lễ, đã bị bạn thân của mỗ xử trí cho, được khỏi chết như thế là may mắn lắm rồi. Sư gia còn hò hét gì nữa? Hoằng Nhất tức giận đến mặt tái xanh, đang định lên tiếng trả lời, Lan Thương Song Sát Thôi Mệnh Lang Quân Cung Thọ bỗng cười nhạt nói:

- Việc ngày hôm nay, thị phi phải trái, không phải dùng mấy lời có thể giải quyết được, chỉ có cách giao thủ so tài, sẽ biết ai thắng bại ngay, có thế thôi. Ngu huynh đệ đã đi ngàn dặm từ phía Đông tới, chỉ mong được kiến thức xem cao nhân của Trung Nguyên tài ba như thế nào. Lúc này nơi đây, cãi vã lôi thôi làm gì cho nó phí lời đi? Lôi Tiếu Thiên nổi giận nói:

- Hai người là cái thứ gì? Trong mắt Lôi mỗ không có cái hạng nhân vật như các ngươi.

Thôi Mệnh Lang Quân Cung Thọ bộ mặt đã xấu sẵn, lúc đổi sắc mặt lại càng khó coi hơn, hai mắt long lên như nổ ngọn lửa xanh ra, không nói nửa lời, rút ngay Tam Chiêm Nhị Lang Nhẫn ra, nhanh như chớp nhảy lại đâm vào bả vai của Lôi Tiếu Thiên.

Được tiếng là kiếm chưởng song tuyệt, nhưng Lôi Tiếu Thiên lúc thường rất ít dùng tới kiếm, cho nên mới nổi danh là Càn Khôn Thủ là thế. Lúc này chàng thấy Thôi Mệnh Lang Quân rút khí giới ra, e không dùng khí giới đối địch người ta lại cho là kẻ ngông cuồng, liền rút kiếm khỏi bao. Chàng biết chiêu đầu tiên này của Cung Thọ chỉ là hư chiêu, không thèm tránh né, để ý nhìn thấy Nhị Lang Nhẫn của địch thủ sắp đâm tới bả vai, trầm cổ tay xuống, rồi dùng kiếm chém ngược lên vào cổ tay của Cung Thọ. Thế này là kiếm pháp trấn sơn của Tần Lãnh phái, tên là chuyển âm vi dương (xoay âm thành dương) thoát thai trong tuyệt chiêu Cửu Cung Bát Quái. Ánh sáng kiếm xanh biếc, lợi hại vô cùng.

Thôi Mệnh Lang Quân được tiếng là Song Sát, tất nhiên không phải tầm thường. Y thấy thế đầu đâm hụt, biết ngay đối phương không phải là tay vừa. Ngày hôm nay đã gặp kình địch rồi, y đưa Nhị Lang Nhẫn lên khua mạnh một cái, tránh qua thế kiếm, đánh luôn chưởng trái xuống, ngũ chỉ duỗi thẳng, bổ vào ngực bên trái của Lôi Tiếu Thiên, nhanh như điện chớp.

Thét lên một tiếng, Lôi Tiếu Thiên vừa tránh sang bên, vừa múa kiếm dùng thế Ngọc Đái Đoàn yêu (thắt lưng ngọc quấn lưng) chặt ngang lưng Cung Thọ một cái. Thế kiếm này rất tinh tuyệt, chưa đánh tới đã biến thế, vòng quanh một cái như điện phóng tới.

Thôi Mệnh Lang Quân không ngờ đối phương biến thế nhanh như vậy, vội rụt lưng lép bụng lại. Y đã nhanh, kiếm thế còn nhanh hơn, chỉ nghe thấy một tiếng kêu “soẹt”, tà áo của Cung Thọ đã bị chém đứt một miếng lớn rồi… Thấy vậy, Thôi Mệnh Lang Quân giận đến nỗi tái cả mặt, thét lớn một tiếng đinh tai, Nhị Lang Nhẫn xuất liền một lúc ba chiêu, vì ra tay trước đã chiếm được lợi thế, nhằm ba yếu huyệt: Thiên môn, Chưởng môn và Khí hải mà đánh nhanh vào.

Chiêu pháp của Nhị Lang Nhẫn rất quái dị, Cung Thọ đã tốn không biết bao nhiêu thời gian mới nghĩ ra, nên rất nhiều cao thủ đã mất mạng dưới khí giới ấy rồi.

Lôi Tiếu Thiên thấy đối phương liên tiếp tấn công ba chiêu, quái dị phi thường, khó mà chống đỡ, đành phải lùi về phía sau ba bước mới thoát khỏi, tức giận vô cùng, liền giở luôn Cửu Cung Bát Quái hai mươi tám thức tuyệt chiêu kiếm pháp ra, liên hoàn thi triển, chân đi theo lối Cửu Cung Bát Quái, chiêu nào cũng nhanh và chuẩn, tấn công vào yếu huyệt của Cung Thọ.

Hai người đánh được ba mươi hiệp, những người đứng cạnh xem, chỉ thấy quang hoa kiếm ảnh xung quanh hai người như bài sơn đảo hải, và có tiếng sấm ẩn bên trong nữa.

Nóng lòng, Lôi Tiếu Thiên chờ thế Nhị Lang Hàng yêu của Cung Thọ sắp đâm tới sườn bên phải, liền tiến lên mạo hiểm, sử dụng thế Trường kiếm “Kim Ty Triển Uyển” (sợi dây vàng quấn cổ tay) đâm mạnh vào cổ tay đối phương, đồng thời tiến lên một bước, dùng tay trái điểm luôn huyệt “Phúc kết” (ở bụng) của Cung Thọ.

Một kiếm một chưởng đó độc hiểm vô cùng, Đại Lực Quỷ Vương Chu Bách Bái thấy vậy kinh hãi, la lớn, biết huynh đệ kết nghĩa của y bị nguy đến nơi, phi thân vào trong trường đấu, nhưng đã tới chậm một bước. Cung Thọ đã bị Lôi Tiếu Thiên điểm trúng yếu huyệt, bụng đau như cắt, ngã gục xuống đất.

Đại Lực Quỷ Vương phi vào nhanh như gió, cúi xuống ôm Cung Thọ xem bị thương ở đâu, chỉ thấy Cung Thọ trán toát mồ hôi, hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt đau đớn khổ sở. Y biết nghĩa đệ của y bị thương khá nặng, nổi giận nhìn Lôi Tiếu Thiên cười gượng nói:

- Các hạ hạ thủ thâm độc như vậy, Chu mỗ nếu không phanh thây xé xác các hạ làm muôn mảnh, từ nay cái tên Lan Thương Song Sát sẽ trầm xuống đáy biển vĩnh viễn.

Lôi Tiếu Thiên mỉm cười nói:

- Danh hiệu Lan Thương Song Sát này, Lôi mỗ đã bảo chưa hề nghe thấy bao giờ mà? Ngươi còn kêu rú loạn xạ, không sợ người ta chê cười sao? Hoằng Nhất thiền sư thấy Cung Thọ đã bị Lôi Tiếu Thiên đánh trọng thương, trong lòng sợ hãi, nghĩ thầm: “Dù ta có thắng được Hạ Hầu Hàm, còn ba tên kia có phải tầm thường đâu? Hôm nay ta chỉ có bị thiệt thòi mà ra về thôi!” Trong khi y đang nghĩ xem có cách gì vẹn toàn hơn không thì Đại Lực Quỷ Vương bị Lôi Tiếu Thiên nói kháy, tức giận đến nỗi gân xanh nổi lên chằng chịt khắp mặt, lại càng xấu xí khó coi thêm, mồm cứ the thé một cách nham hiểm, đặt Cung Thọ xuống đất, rút luôn đôi phán quan ra, lạnh lùng nói:

- Các hạ, không coi Chu mỗ vào đâu, thì cứ việc phân chia cao thấp, xem ai mạnh ai yếu nào? Lôi Tiếu Thiên vừa trả lời “được” một tiếng, Ải Gia Lam Thôi Tiễn đã xông ra và nói:

- Lão đệ, chú đã thắng trận đầu thì phải để lão này gãi bàn tay cho khỏi ngứa chứ?. - Thắng trận trước đã nguy hiểm lắm, Lôi Tiếu Thiên biết Đại Lực Quỷ Vương còn giỏi hơn nghĩa đệ nhiều, chưa chắc đã thắng nổi, hãy để cho người khác đỡ tay đánh một trận xem đã. Nghĩ đoạn, chàng mỉm cười, từ từ lùi ra khỏi đấu trường.

Đại Lực Quỷ Vương Chu Bách Bái thấy Thôi Tiễn tay không nhảy vào, liền quát hỏi:

- Lão già là ai? Tại sao không cầm khí giới vào thử cao thấp? Ải Gia Lam Thôi Tiễn cười nhạt đáp:

- Lão già đây họ Thôi tên là Tiễn đã mười năm không sử dụng khí giới rồi, ta hai bàn tay không đối địch với song bút của ngươi cũng không sao? Đại Lực Tôn Giả Chu Bách Bái cả cười một hồi nói:

- Ta không tin đôi chưởng của lão lại giỏi hơn hai bàn tay của ta.

Nói đoạn, y giắt luôn đôi bút vào lưng, giơ song chưởng ra chờ đối địch, lại nói tiếp:

- Chúng ta dùng chưởng đối chưởng, nếu trong ba mươi hiệp ta không thắng nổi lão, họ Chu đi ngay tức thì.

Ải Gia Lam Thôi Tiễn trả lời:

- Hay lắm! Vừa dứt lời, Thôi Tiễn đã nhanh như chớp, tấn công luôn hai chưởng. Đại Lực Quỷ Vương đã chờ đợi sẵn, thấy địch tấn công liền hai thế song chưởng cũng đẩy ra rất nhanh, dùng mười thành công lực, chạm vào song chưởng của đối phương. Thôi Tiễn bị đẩy lùi ba bốn bước.

Được người ban cho cái tên Thái Sơn nhất kỳ hiệp, Ải Gia Lam Thôi Tiễn có tuyệt kỹ Sà Bình xuyên thức chưởng, có thể nói độc đáo Đông Nam, nên bình thường rất tự phụ. Lúc này bị đối phương mới dùng cái thế đầu đã khiến lùi bước rồi, tức giận đến nỗi đầu tóc dựng đứng cả lên, lại xông vào lần nữa. Múa song chưởng nhanh như linh xà, Thôi Tiễn nhằm các yếu huyệt của đối phương mà đánh tới tấp.

Thấy đã dùng mười thành chân thực mà chỉ đẩy lùi được đối phương có ba bốn bước thôi, không hề tổn thương tí nào, lại xông vào đánh nữa, Chu Bách Bái cũng hơi kinh hãi, không dám khinh địch như trước, cẩn thận giở hết tuyệt kỹ “Tam bàn âm dương chưởng” ra chống đỡ và phản công.

Chưởng pháp Tam Bàn Âm Dương chưởng này của y bao hàm âm dương tương khắc thủ pháp, mỗi lần xuất ra ba chiêu liền, nhằm ba bộ phận thượng, trung, hạ của đối phương mà tấn công. Thủ pháp của y quái dị, song chưởng một ra trước, một ra sau, âm dương điên đảo, khiến người ta không thể nào đoán trước được y ra chưởng nào trước cả, thế mới kỳ diệu.

Trong chớp mắt, hai người đã đánh mấy chục hiệp rồi, mà vẫn chưa phân thắng bại. Khắp đấu trường tiếng gió kêu vù vù.

Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình đứng ngoài vòng thấy Hoằng Nhất thiền sư chăm chú nhìn vào đấu trường, sắc mặt thay đổi luôn luôn, liền tới gần thiền sư, mỉm cười nói:

- Cuộc hẹn ước sáng nay, do đại sư phát khởi, mà đại sư lại đứng đây áy náy, thà nhảy vào đấu trường ấn chứng với đệ có hơn không? Thấy Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình khiêu chiến với mình, Hoằng Nhất nghĩ thầm: “Chẳng lẽ ta lại sợ ngươi, người của phái Hằng Sơn hay sao?” Vừa nghĩ y vừa cười nói:

- Từ thí chủ muốn chỉ giáo, lão tăng này cũng không dám từ chối, nhưng hai chúng ta không thù oán gì cả, chỉ nên điểm tới nơi là đình chỉ ngay nhé? Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình nói:

- Từ mỗ ngưỡng mộ tám mươi mốt đường Phong Lôi Trượng của đại sư đã lâu, chỉ muốn được biết những chiêu thức tuyệt diệu ấy, mới dám bạo gan xin chỉ giáo như vậy, chứ không có ác ý gì cả.

Hoằng Nhất thiền sư biết phái Hằng Sơn có rất nhiều cao thủ, không muốn kết thù oán, cho nên mới nói những lời khách sáo như vậy, và thấy Từ Đông Bình không có vẻ gì là cừu địch cả, liền cười nói một tiếng “được”, thế là hai người một trượng một kiếm giao chiến tức thì.

Lôi Tiếu Thiên khoanh tay đứng ngoài, tủm tỉm cười, đôi mắt nhìn về phía nơi ẩn núp của Vân Nhạc.

Hãy nói Đại Lực Quỷ Vương Chu Bách Bái thấy đánh mãi chưa thắng, đã nóng lòng rồi, lại thêm lo ngại vết thương của người em kết nghĩa không biết có nặng thêm không, đột nhiên giở luôn tuyệt chiêu “Tam Hoàn Sát Nguyệt” (ba vòng bao trùm mặt trăng) tay phải nắm lấy cổ tay trái Thôi Tiễn, tay trái vội điểm vào U môn và Âm liêm hai huyệt của địch.

Đại Lực Quỷ Vương thay đổi thế công đó, Thôi Tiễn tưởng là có dịp may để tấn công được, hớn hở vô cùng.

Sự thật chưởng pháp của hai người đều có sở trường riêng. Thôi Tiễn thì linh hoạt nhanh nhẹn hơn, Chu Bách Bái thì cương mãnh quái dị hơn. Cả hai tranh đấu khá lâu, Thôi Tiễn không sao tấn công vào gần người kẻ địch được là vì xung quanh cơ thể Đại Lực Quỷ Vương tựa như có bức tường cản trở, cứ đánh đến là tay bị bật trở lại ngay. Như vậy đủ thấy oai lực Tam Bàn Âm Dương Chưởng của Chu Bách Bái lợi hại thế nào! Tam Bàn Âm Dương Chưởng là một thứ chưởng pháp trong Tam Bàn Ma Kinh của Bạch Cốt Giáo. Đại Lực Quỷ Vương nguyên xuất thân từ Bạch Cốt Giáo. Cũng may Bạch Cốt Giáo chỉ truyền thụ toàn kinh Tam Bàn cho người chưởng môn thôi, nên Chu Bách Bái không được học hết các thế võ trong cuốn kinh đó, bằng không y còn kiêu ngạo hống hách gấp trăm lần.

Năm kia, Ải Gia Lam vô tình phát giác trên vách đá, trong một hang động ở Lạc Nhật Phong trên núi Thái Sơn, có khắc hình đồ chưởng pháp Linh Xà Xuyên Thức, chỉ tiếc rằng chưởng pháp ấy không được trọn vẹn, phân nửa bị những người tới trước học xong rồi phá hủy đi mất, tuy những thế còn lại không được tinh hoa cho lắm, nhưng oai lực cũng rất lớn, trên hình đồ có nói, nếu dùng Huyền Môn Cương Khí đánh Linh Xà Chưởng thì trong mười trượng, hễ chỗ nào chưởng lực đánh tới, có thể giết chết kẻ địch tức thì.

Hồi trẻ, lúc mới bái sư, Thôi Tiễn có học Huyền Môn Cương Khí, nhưng sư phụ của ông ta chỉ luyện được hai ba thành công lực thôi, nên khi truyền lại cho ông ta chẳng có là bao. Hiện giờ trong võ lâm những cao thủ tinh thâm Huyền Môn Cương Khí rất hiếm. Lúc ấy, Thôi Tiễn theo hình đồ tập luyện, nhưng không sao nhớ hết và cũng không thể đánh liên tục được, điều đó là do không có toàn bộ mà nên. Tốn nửa năm công phu, Thôi Tiễn tự sáng chế ra mấy chiêu để cho tuyệt kỹ ấy khỏi mất liền mạch. Chỉ nhờ có nửa bộ Linh Xà Chưởng ấy, Ải Gia Lam đã gây nên tên tuổi ngày nay.

Lần này gặp Đại Lực Quỷ Vương, Thôi Tiễn mới thấy mình còn kém tài, và mới hay những chiêu thức của mình còn thiếu sót và quá thô sơ, nên cứ bị đối phương tấn công vào chỗ sơ hở của mình luôn. Nếu không nhanh tay nhanh chân tất bị đả thương từ lâu rồi.

Thấy Chu Bách Bái biến chiêu, Thôi Tiễn song chưởng liền đổi công thành chộp, định bắt lấy hai cổ tay của đối phương. Hai bên ra tay đều nhanh như điện chớp. Chu Bách Bái cả cười một hồi, vội thu thế Tam Hoàn Sáo Nhật lại, hữu thủ biến sang chiêu Huyền Điểu Hoa Sa (Chim huyền bới cát). Hai chân nhún một cái, người nhảy lên cao, vượt qua đầu xuống phía sau lưng Thôi Tiễn, quát lớn một tiếng nói:

- Thôi lão đã mắc lừa ta rồi! Vừa nói y vừa ấn mạnh bàn tay trái vào giữa lưng đối phương.

Thôi Tiễn đánh hụt, nghe tiếng nói mới tỉnh ra, tiếng gió đã tập kích tới sau lưng, không còn cách gì có thể tránh được nữa, vội ngã sấp mặt xuống đất, dùng Yến Thanh Thập Bát Cổn thân pháp lăn mấy vòng mới thoát khỏi chưởng phong của đối phương.

Chu Bách Bái cũng không đuổi đánh nữa, đi tới cạnh Cung Thọ, một tay bồng nghĩa đệ lên cười nhạt nói:

- Các hạ, còn nước còn non, sau này chúng ta có ngày gặp nhau.

Nói xong, y nhún vai một cái, đã nhảy vào trong bụi trúc rồi, cũng không chia tay cùng Hoằng Nhất thiền sư, lẳng lặng đi thẳng.

Tuy chưa phân thắng bại thế nào, Thôi Tiễn cũng bị coi như là bại rồi, bộ mặt giận đến nỗi trắng nhợt.

Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình cứ thủng thẳng đấu với Hoằng Nhất thiền sư, thấy Song Sát đã tự bỏ đi rồi, liền nhảy ra ngoài vòng chiến đấu, cười nói:

- Đại sư nên nghe lời khuyến cáo của đệ, nhân lúc này thu tay ngay đi. Hơn nữa, Hạ Hầu lão tiêu đầu lúc khởi sự có biết Ngô Minh là môn hạ của đại sư đâu? Bằng không, thế nào ông ta chẳng bảo toàn sĩ diện cho đại sư chứ? Nói xong, nhìn thẳng vào mặt Hoằng Nhất.

Hoằng Nhất biết ngày hôm nay có tiếp tục đánh nữa cũng không thể nào thắng được, vả lại một thân một mình thì địch sao nổi bấy nhiêu người, thà chịu nhịn còn hơn, chờ sau này có cơ hội thuận tiện sẽ quay trở lại xé xác Hạ Hầu Hàm làm muôn mảnh mới hả dạ. Hoằng Nhất nghĩ như vậy liền nói với Hạ Hầu Hàm rằng:

- Hạ Hầu thí chủ, trận đấu ngày hôm nay chúng ta vẫn chưa phân ai thắng ai bại cả. Hiện giờ nể lời nói của Từ thí chủ, câu chuyện này hãy tạm bỏ đi. Còn sau này khi tái hội sẽ ra sao, bần tăng không dám cam đoan trước.

Nói xong, Hoằng Nhất quay lại phía Từ Đông Bình chắp tay cười nói:

- Xin cho phép tương kiến một ngày gần đây.

Rũ tay áo một cái, thân hình đã nhảy cao lên trên không, chạy thẳng về phía bụi trúc. Hoằng Nhất đang hạ người xuống mặt đất, bỗng nghe thấy trong rừng trúc có tiếng kêu thê thảm. Mọi ngươi nghe thấy cũng đều kinh hãi, cùng đi cả về phía có tiếng kêu la đó. Hoằng Nhất cũng theo mọi người vào xem.

Lôi Tiếu Thiên dẫn đầu, vào tới chỗ có tiếng kêu la, chỉ thấy trong bụi trúc có một tảng đá đen, cạnh đó hai cái xác của Song Sát nằm ngửa ra mặt đất. Cung Thọ nhắm mắt, chết một cách an nhàn, không có vẻ gì sợ hãi cả, còn Đại Lực Quỷ Vương hai mắt lồi ra, mồm há hốc, bên mép có máu rỉ ra trên ngực bị người ta dùng trọng thủ đâm năm ngón tay vào, năm cái lỗ vẫn còn rỉ máu tươi, chết rất tang thương.

Bỗng Thôi Tiễn rú lên một tiếng:

- Cái này là gì thế? Thì ra trên tảng đá đen, có người dùng cành trúc viết mấy dòng chữ, nét chữ sâu như dùng dao điêu khắc vậy. Mọi người đều chăm chú nhìn vào, chữ viết trên tảng đá đại ý nói là: “Mấy năm gần đây, hành vi của Lan Thương Song Sát tàn bạo vô cùng, gây nên bao tội ác, không sao đếm xuể, ta xuất núi lần thứ hai này, thay trời hành đạo. Hoằng Nhất hòa thượng nguyên là đệ tử cửa phật, không nên nhẹ dạ nghe kẻ gian xúc xiểm, gây thù gây oán. Theo ác danh bình nhật của tên ác tăng này thì phải chém giết y tức thì mới phải, nhưng lúc này nơi đây y cũng chưa có hành động nào tàn ác cho lắm, nên ta mới tha cho khỏi chết. Nhưng từ giờ trở đi, y còn tìm đến Hạ Hầu Hàm trả thù thì chùa Đại Bi ở Xuyên Nam của y sẽ bị phá tan tành. Hạ khoản đề, Truy Hồn Phán Tạ Văn lưu tự.” Trông thấy lưu tự, Tiếu Diện Vô Thường Hoằng Nhất thiền sư sắc mặt biến hẳn, rũ tay áo một cái, chui vào trong bụi trúc chạy thẳng.

Lôi Tiếu Thiên biết việc này là do huynh đệ kết nghĩa Vân Nhạc tạo nên, trong lòng phục thầm hành động đó thật cao minh, thời khắc tính toán thật đúng từng giây từng phút, chờ Hoằng Nhất sắp đi mới giết chết Đại Lực Quỷ Vương, tiếng kêu là sẽ dụ Hoằng Nhất tới xem, và mượn miệng ác tăng nói ra. Truy Hồn Phán chưa chết, sẽ náo động tất cả võ lâm. Người em kết nghĩa của mình quả thật là tuấn kiệt hơn người. Chàng cũng tự nhận không sao bằng được Vân Nhạc.

Lôi Tiếu Thiên nghĩ đoạn, liền nói với Hạ Hầu Hàm rằng:

- Lão khỉ già, từ giờ huynh có thể an tâm ngủ yên nhé! Đã có Truy Hồn Phán đỡ đầu cho, cả tiêu cục của huynh cũng có thể mở cửa suốt đêm ngày, không ai dám tới phá bĩnh sự làm ăn của huynh nữa.

Hạ Hầu Hàm thở dài một tiếng nói:

- Nếu ngày hôm nay Lôi lão đệ không mạo hiểm thủ thắng, làm cho chúng khiếp đảm trước, thì Hoằng Nhất mới không dám giở Âm Phong Thấu Cốt Chưởng ra nữa. Lôi lão đệ nói rất phải, có Truy Hồn Phán ra đỡ đầu cho thì mọi việc mới khỏi lo gặp sự trở ngại của chúng. Bằng không, muốn bắt Song Sát và Hoằng Nhất từ nay không gây thù oán nữa, thật là khó khăn vô cùng. Nhưng mười mấy năm trước, người ta đồn Truy Hồn Phán đã tuyệt mạng trong núi Võ Công rồi. Chẳng lẽ tin đồn ấy thất thiệt sao? Lôi Tiếu Thiên cười nói:

- Ai bảo Truy Hồn Phán đã chết nào? Tin đồn năm xưa đệ không tin ngay từ hồi đó rồi. Người phi thường tất phải làm ra việc phi thường chứ? Người này lại xuất thế, sau này trong võ lâm còn có nhiều tấn tuồng rất hay cho chúng ta coi đây! Lưỡng Nghi kiếm khách tỏ vẻ lo âu nói:

- Đúng đấy, sau này phái Hằng Sơn chúng tôi cũng bị lôi cuốn vào trong vòng thị phi. Năm xưa đuổi đánh Truy Hồn Phán, may mà phái Hằng Sơn chúng tôi không tham dự, nhưng nơi xảy ra vụ đột kích ấy lại ở ngay trong địa hạt tỉnh Hồ Nam chúng tôi. Truy Hồn Phán là người bướng bỉnh tính đa nghi lắm, giờ y tới tầm thù thì phái chúng tôi làm sao mà biện bạch với y được? Lôi Tiếu Thiên chỉ cười chứ không nói gì. Ải Gia Lam từ khi bị thất thế đến giờ, cứ lẳng lặng làm thinh, tới lúc này mới lên tiếng:

- Có việc gì để về tiêu cục hãy nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.