***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Mưa tuyết liên miên, gió bấc thổi ào ào, trên cánh đồng trắng như bạc trông không thấy bờ bến. Cảnh sắc này thê thảm biết bao.

Lúc ấy, trên đường cái quan đi Bính Châu, có một người đang phóng ngựa nước đại.

Nửa tiếng sau, người đó xa xa trông thấy một cái làng nhỏ, mồm lẩm bẩm nói:

- Có lẽ ngày hôm nay không thể nào tới Sơn Âm kịp mất! Đành phải nghỉ chân ở cái làng nhỏ phía đằng trước kia. Ngựa ơi, tới đấy ta sẽ cho mi ăn một bữa no, sáng sớm mai lại lên đường ngay.

Con ngựa đó hình như biết nghe lời của chủ nó vậy, ngửng đầu lên hí hai tiếng, rồi bỏ vó phi thật nhanh về phía trước mặt.

Người cỡi ngựa đó tức là Dư Vân (tức Tạ Vân Nhạc, vì chàng hoá trang làm văn sĩ trung niên mới phải đổi tên họ như vậy).

Từ khi rời khỏi Hoàn Bích Sơn Trang, Vân Nhạc đi thẳng lên tỉnh Sát Bắc (miền Bắc tỉnh Sát Ha Nhĩ) mục trường của Phi Vân Thủ Ngô Phụng Bưu, ở được ba ngày, lại lên đường vào Sơn Tây. Ngô Phụng Bưu tặng cho chàng một con ngựa thiên lý gọi là Truy Phong Thần câu, định đi qua Trương Gia Khẩu để tới thẳng Đại Đồng (tỉnh lỵ của Sơn Tây) nhưng cò phải đi qua Hoài Nhân, Sơn Âm và vào Nhạn Môn Quan mới có thể tới Đại Đồng được.

Khi đi qua Hoài Nhân, trời đã tới giờ Thân rồi, chàng muốn đêm hôm đó cố gắng tới Sơn Âm nghỉ ngơi. Nhưng vì mưa tuyết lớn quá, lại thêm trời đất u ám, không sao phân biệt: Đông, Tây, Nam, Bắc bốn phương cả, nên quanh quẩn mãi mới lỡ giờ giấc như vậy. Sau may mắn chàng gặp bọn lái buôn về quê ăn Tết, chỉ phương hướng đi Sơn Âm.

Thế rồi chàng mới thúc ngựa phi nước đại, nếu sắc trời mà u ám thì không sao đi nổi nửa bước, mình tuy không sợ, nhưng con ngựa tất phải chết rét mất, mắt chàng rất sắc, trông thấy đằng xa xa có mấy chỉ đen nằm ngang, biết ngay nơi đó là nhà cửa làng mạc, mưa tuyết tuy lớn thật, không sao che lấp được, trong lòng mừng thầm, chân tay cũng thấy nhẹ nhàng vô cùng.

Đi gần tới nơi, chàng mới hay đấy là một cái thị trấn nhỏ, tổng cộng có chừng bốn năm mươi nhà.

Căn nhà thứ ba, ngoài cửa có treo một cái bảng gỗ, bị gió thổi bay phất phới không ngừng, nhìn kỹ mới hay đó là Lữ An khách sạn, liền thúc ngựa tới trước cửa mới xuống. Phổ kỵ trong khách sạn chắc nghe thấy tiếng chuông ngựa kêu cũng nên, đã chạy ngay ra cầm cương, cúi chào và nói:

- Khách quan, bên ngoài gió to lắm, mời vào trong tiệm. Chúng tôi có giường phản sạch sẽ, bao ăn bao ở đấy.

Dư Vân chỉ gật đầu không thôi, đưa luôn ngựa cho tên phổ kỵ ấy, dặn cho lúa thóc thật tốt, rồi mới mở màn cửa lên lẻn mình vào.

Chàng vào tới bên trong, đã thấy mười mấy người đang ngồi trên mấy cái bàn ăn uống, giữa nhà đào một cái hố sâu, đốt củi và phân thú, lửa bốc lên rất cao, liền cảm thấy ấm áp vô cùng ngay. Trên cái hố lửa có treo một ấm đồng thật lớn để đun nước.

Dư Vân tìm cái bàn không người ngồi xuống. Phổ kỵ ân cần tới tiếp đãi hỏi chàng muốn dùng thứ gì? Dư Vân dặn lấy một ấm rượu Phần tửu, một dĩa thịt bê thui, hai cân thịt bò khô.

Chàng vừa ăn vừa đưa mắt nhìn những người ngồi xung quanh, thấy những người khách đó đa số là lái buôn, người nào người nấy đều uống một vài chén rồi, mặt đều đỏ bừng, chỉ có chỗ góc nhà bên trước mặt, có tên gầy gò bé nhỏ là khả nghi thôi. Vì tên đó hai mắt cứ nhìn hai nhà buôn ngồi cạnh đó, trông rất gian giảo.

Chàng lại nhìn hai nhà buôn kia, thấy hai người ấy ăn mặc tráng lệ, thoáng trông biết ngay là hai phú thương liền, nhưng cả hai đều có vẻ oai nghi, tuy chuyện trò vui cười rất khẽ, nhưng hễ thấy tên gầy gò kia không để ý tới là lộ vẻ mặt lạnh lùng ngay. Chỉ một động tác nhỏ ấy đã không giấu nổi đôi mắt sành đời của Dư Vân rồi, chàng nghĩ thầm: ”Có lẽ hai người này là hảo thủ võ lâm giả dạng cũng nên… Chắc bên trong thể nào cũng có bí ẩn gì, ta lại được xem một tấn tuồng hay cũng nên?” Người lái buôn ấy càng nói càng lớn tiếng, nói tới lúc cao hứng cả hai cùng ha hà cười ồ.

Bỗng thấy cửa màn tung lên, ba đại hán bước vào, liền đưa mắt nhìn xung quanh, trông thấy tên gầy gò bé nhỏ và hai người lái buôn, đều biến sắc mặt, rồi đưa mắt nhìn nhau. Một người trong bọn vừa cười vừa nói:

- Ba anh em chúng ta hít gió Bắc cũng no lắm rồi, không ngờ ở đây lại có chỗ ăn chỗ uống tươm tất như thế này. Nào anh em lại đấy uống hai chén đã cho đỡ giá lạnh.

Giọng nói của y đầy vẻ thổ âm tỉnh Hà Nam.

Hai người kia nhún vai cả cười, ra vẻ muốn thế nào cũng xong vậy, liền ngồi ngay xuống cái bàn ở cạnh cửa.

Tên gầy gò bé nhỏ thấy ba người đó, chỉ nháy mắt một cái lại cúi đầu ăn tiếp: Dư Vân thấy vậy hiểu ngay, nghĩ thầm: ”Ba tên đại hán với tên bé nhỏ kia rõ ràng là cùng bọn, giả bộ làm như không quen biết nhau vậy. Thật là trò hề có khác!” Hai người lái buôn hình như không biết ba đại hán vừa vào nên càng nói càng lớn tiếng thêm, thái độ càng ngông cuồng hơn trước. Dư Vân thấy vậy cũng lắc đầu thở dài.

Hai người lái buôn ấy trạc độ bốn mươi, một người mặt tròn lông mày sậm, hai mắt sáng quắc, dưới cằm có vài sợi râu lưa thưa, mặt áo da Hồ màu huyền, hai tay đút vào tay áo để tựa lên bàn, lúc nào cũng có tiếng cười kèm theo, còn người nọ mặt dài, ngũ quan đều đặn, râu ba chòm mặc áo da Hồ màu trắng, trông rất thanh tao, ngồi yên lắng nghe người kia nói chuyện, và dùng ngón tay giữa tay phải bôi vẽ lên trên mặt bàn.

Người mặt tròn lại nói:

- Khấu huynh, nghề cầm đồ có câu tục ngữ là: Ba năm không bán được một món hàng nào cũng không ngại, chỉ cần bán được một món cũng đủ xài ba năm. Tiểu đệ làm chưởng quầy cho tiệm cầm đồ năm năm, được ông chủ cưng, nên tiền công của đệ một năm có thể tiêu xài được bốn, năm năm, kể cả nuôi gia đình, như vậy đệ còn mong mỏi gì nữa? Có một hôm, có một người hình như vương tôn công tử đã thất thế thì phải, tay cầm một xâu chuỗi hạt châu, tới đòi cầm hai vạn lạng bạc, và không bao giờ chuộc lại nữa. Ông chủ của đệ xem qua, lắc đầu không cầm, tiểu đệ liền xem lại chuỗi hạt đó và bảo đáng giá lắm, có thể cầm được, nhưng ông chủ cứ khăng khăng không chịu cầm, mà người kia nóng lòng sốt ruột lắm, liền giảm xuống vạn rưỡi ông chủ vẫn không chịu cầm.

Thấy chủ nhân không mua thì tiểu đệ có quyền mua được, vì chuỗi hạt đó đáng giá lắm. Ông chủ không phản đối đệ mua, đệ liền viết chi phiếu cho người đó, coi như đệ đã mua rồi. Chờ người đó đi rồi ông chủ mới bảo, chuỗi hạt ấy thực tế còn đắt hơn thế nữa, có thể bán lại được tám mươi vạn, nhưng tôi thấy hình như vật báu là vật báu của trong cung vua, người kia lại là kẻ qua đường, nhỡ xảy ra chuyện lôi thôi thì sao? Cho nên tôi nhứt định không chịu cầm là thế. Anh không sợ bỏ tiền ra mua, có thể thần tài đã giáng tới cứu nhà anh cũng nên.

Trở về phòng ngủ, đệ lấy ra xem kỹ lại, giật mình hoảng sợ, vì chuỗi hạt ấy vô giá, hai mươi bốn hạt châu nhỏ chưa kể tới vội, chỉ bốn hạt lớn mỗi hạt cũng là vật báu vô giá rồi… Người mặt dài tiếp lời vừa cười vừa nói:

- Việc đó chắc bên trong thể nào cũng có cái gì kỳ lạ phải không? Người mặt tròn vỗ đùi nói:

- Đúng thế! Bốn hạt trân châu lớn có một điểm kỳ lạ là bốn hạt có hào quang khác nhau như là: màu hồng, màu tím, màu lam và màu trắng.

Người mặt dài lại vừa cười vừa nói tiếp:

- Lý huynh, nói mãi vẫn chưa thấy huynh nói tới điểm kỳ lạ của bốn hạt châu ấy? Người mặt tròn cả cưới một hồi mới đáp:

- Sao huynh nóng tính thế? Để đệ nói cho mà nghe, hạt màu hồng cái lạ của nó là có thể giải bách độc, bất cứ trúng độc, nặng đến đâu quý hồ chưa tắt thở, bỏ hạt châu hồng vào trong mồm ngậm, chỉ trong giây lát, chất độc đều bám cả vào hạt châu.

Còn ba hạt kia là: Tỵ hoả, tỵ thuỷ và tỵ tà. Bốn hạt ấy người ta gọi Long Cung tứ bảo. Sau khi mua được, thật may mắn cho đệ không ai tra hỏi tới chuyện ấy cả. Như vậy có phải là tiểu đệ đã giàu có suốt đời không? Nói xong, y lại cười ồ một hồi.

Bỗng nghe thấy một tiếng cười nhạt, rồi tiếp theo là mấy lời nhạo báng như sau:

- Ngày mai sẽ bị phơi xác ở ngoài bãi hoang, còn khoái chí cười với nói làm gì? Dư Vân biết ngay lời nói ấy là một trong ba đại hán tới sau phát ngôn.

Hai người lái buôn châu mày giây lát, lại bình tĩnh tức thì. Người mặt tròn vừa cười vừa nói:

- Khấu huynh có muốn được xem cho sáng mắt ra không? Tiểu đệ lấy cho huynh xem nhé? Người mặt dài lắc đầu xua tay vội đáp:

- Những vật báu vô giá như thế không nên để lộ mặt ở nơi công chúng như đây. Tới nơi huynh cho đệ xem vẫn chưa muộn mà! Lại nghe thấy tiếng nói nhỏ như muỗi kêu mỉa mai rằng: rồi.

- Tới nơi nào? Dương Gia Tập đây đã là nơi đường cùng của các người Hai người lái buôn hình như không nghe thấy, trái lại cả hai còn cao hưng cười nói lớn hơn trước.

Lúc đầu, Dư Vân ngơ ngác không hiểu chuyện gì, tại sao lại có kẻ ngu ngốc, ở chỗ công chúng phô của như thế? Sao chàng suy tính một lúc mới hay rằng: “Có lẽ hai người lái buôn kia có mang theo vật báu thật, nhưng bị bọn giặc theo dõi định cướp, vì thấy hai người võ công khá cao mới chầm chậm như vậy không dám ra tay cướp vội, cứ theo sát nút, và cho người đi mời đồng bọn. Như vậy, ngày mai ở ngoài Dương Gia Tập thể nào cũng có một trận đấu kịch liệt. Nhưng hai người lái buôn này cũng khéo giả bộ thật, họ cũng không kém gì mình…” Chàng đang nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy tiếng ngựa hí, giựt mình kinh hãi vì chàng biết đích là ngựa của mình hí, liền đứng dậy đi ra cửa xem tên giặc nào lại dám to gan như thế? Chàng vừa vén màn cửa lên, liền thấy bốn người đang đứng ở trên bãi tuyết. Một người trong bọn đó đang dắt con ngựa Truy Phong của mình. Con thú ấy hình như nhận ra được chủ nó, nên vừa thấy mặt chàng đã bốn vó đạp lung tung, nhảy nhót lia lịa rồi.

Tên giặc lấy trộm ngựa quát lớn:

- Súc sinh! Y giơ tay phải lên định đánh mạnh xuống, bỗng thấy một luồng gió mạnh đưa tới, y giựt mình kinh hãi, đã thấy tay phải bị một tay khác đỡ lên, liền ngẩn người ra.

Thì ra Dư Vân thấy tên giặc định đánh cắp ngựa của mình, tức giận vô cùng, nhún chân nhảy tới, cách xa mười mấy trượng như vậy, chàng giở thân pháp Linh Không Bộ Hư tuyệt kỹ của sư môn ra, chỉ thoáng một cái người chưa tới, tay đã tới trước, đỡ luôn tay của tên giặc.

Bốn tên giặc thấy đối phương thân pháp nhanh kỳ lạ như vậy, chưa biết ở nơi nào tới, nên mới ngẩn người ra cả như vậy.

Dư Vân cười nhạt rồi nói:

- Ngựa tốt ai thấy cũng thích, nếu mi thích thật thì ít ra cũng phải hỏi qua chủ nhân của nó trước mới phải chứ? Xem chủ nó có bằng lòng nhượng cho không đã, rồi hãy dắt ngựa cũng chưa muộn mà? Chớ bắt chước hành vi của bọn trộm cướp mà tự tiện lấy đi như thế này phải không? Tên giặc trộm ngựa đang kinh hãi thân pháp của người vừa tới nhanh nhẹ quá đỗi, vả lại biết chủ ngựa đã tới, trong lòng rất hổ thẹn, lại thấy Dư Vân mỉa mai như vậy, liền nổi cơn giận, cười nhạt một tiếng rồi đáp:

- Cha ta là ông tổ mi. Còn cha mi đây thích cái gì là ra tay lấy luôn.

Y chưa nói dứt lời, đã nghe thấy “bộp” một tiếng, trên má đã bị tát một cái thật đau rồi, mồm sưng vều lên tức thì, hai hàm răng cũng đã lung lay như sắp rụng vậy, vội giơ tay lên ô má, và kêu la “o, ó!” Dư Vân vừa cười vừa nói:

- Cha mi thích tát người như vậy, hễ thấy ai trái mắt là ra tay tát liền, có phải thế không? Tên giặc lấy trộm ngựa bị tát xong, đau đớn vô cùng, hai mắt lại nổi đom đóm lên và tối tăm một hồi mới định thần lại được.

Chỉ nghe thấy y la lớn một tiếng, tay phải rút con dao sáng quắc ra, thuận thế nhằm đầu kẻ địch bổ xuống luôn.

Dư Vân liền nói:

- Mi muốn chết phải không? Giương năm ngón tay ra, Dư Vân bắt luôn con dao nọ, và giơ tay trái lên, không hiểu dùng thế gì, tên giặc nọ thân hình to lớn như thế đã tung lên cao, lộn mười mấy vòng, bắn ra đằng xa, rơi xuống trước cửa Lữ An khách sạn, kêu đến “bộp” một tiếng. Tuy vậy, Dư Vân chỉ đánh cho tên nọ ba phần thương tích thôi.

Dư Vân một chưởng đánh bay tên giặc trộm ngựa rồi, còn tay kia bóp mạnh một cái, liền buông ra ngay, con dao trong tay chàng đã gãy làm bốn năm mảnh, rồi quay lại nhìn ba tên giặc kia cười.

Ba tên giặc này tới đây có nhiệm vụ riêng, thấy bạn mình thích con ngựa nọ thuận tay dắt ngay đi. Ba người không muốn lôi thôi, đã khuyên can tên nọ mấy lần mà không chịu nghe.

Dư Vân vừa ra kịp thời, mới giở khinh công ra đã làm ba tên này kinh hoảng rồi, sau lại một chưởng đánh tung tên bọn chúng bay ra đằng xa. Cả ba tên giặc định ra tay cứu bạn, nhưng đã muộn mất rồi. Lúc ấy, chúng thấy Dư Vân nhìn và cười, đều ngượng ngịu vô cùng, định xông lên đánh, nhưng sợ lỡ mất công việc định làm đêm nay, để cho tên thủ lĩnh trách cứ và bị hình phạt thảm khốc thì ai chịu vào đó? Nên chúng đành phải ngừng tay lại.

Một tên trong bọn cười nhạt nói:

- Chúng tôi tuy không nên không phải thật, nhưng y chưa làm gì tới con ngựa của bạn, sao bạn nỡ đánh y bị thương đến thế? Đêm hôm nay chúng tôi còn có việc phải làm, vụ này chúng tôi hãy ghi nhớ trong lòng, chậm nhất tới ngày kia là cùng, chúng tôi sẽ tìm bạn ngay. Bây giờ hãy để cho bạn sống thêm vài ngày đã.

Dư Vân tức giận nghĩ thầm: ”Người của các ngươi lấy trộm ngựa của ta đã có lỗi rành rành ra đấy, mà các ngươi còn làm bộ làm tịch, nói cái gì vụ này vụ nọ, ghi nhớ với chẳng ghi nhớ…” Nghĩ tới đó, chàng không sao nén nổi cơn tức giận, liền dùng một chưởng hất mạnh một cái, ba tên giặc như ba chiếc diều đứt dây, bay ra ngoài xa bảy tám trượng. Mặc chúng sống chết ra sao, Dư Vân dắt ngựa quay đi luôn.

Cái chưởng ấy khiến một bọn người khác sợ hãi đến ngẩn người ra.

Thì ra lúc Dư Vân đi ra ngoài cửa, ba tên đại hán vào sau và hai người lái buôn cũng nghe thấy tiếng ngựa hí, lại thấy Dư Vân chạy vội ra, biết có chuyện gì xảy ra đây, nên cả năm người cùng ra ngoài cửa, còn những thực khách khác không hiểu gì cũng ùa ra xem.

Ba đại hán thấy người của mình ăn trôm ngựa, một người trong bọn cau mày nói với hai người bạn rằng:

- Tại sao thằng khỉ con lại tái phạm bệnh cũ như thế? Đang lúc có nhiệm vụ lớn, phải thi hành đây y lại sinh sự như vậy, thật là… Vừa nói tới đấy, đột nhiên thấy Dư Vân nhún một cái nhanh như luồng điện đã nhảy tới trước mặt bốn người đồng sự rồi, sợ đến nỗi không nói tiếp được.

Hai người lái buôn giả hiệu cũng ngẩn người ra nhìn nhau.

Chờ tới khi tên giặc trộm ngựa rơi xuống trước mặt ba tên đại hán, rồi ba đại hán đỡ tên trộm dậy, không ngờ tên trộm đó đã mê man bất tỉnh rồi.

Ba đại hán đang định tiến tới thử tài Dư Vân, bỗng thấy tên gầy gò bé nhỏ la lớn một tiếng, ba đồng đảng nọ đã bị hất bay lên trên không, liền nhìn nhau cười gượng một tiếng, rồi trách ngầm tên trộm ngựa rằng:

- Chỉ tại mi cả, lúc này nơi đây mà còn gây nên thù hằn như vậy. Nhỡ người chủ ngựa tức giận về hùa với hai tên lái buôn có phải là nguy tai cho tất cả anh em không? Lúc ấy tên trộm ngựa mới tỉnh thật sự, thấy ba đại hán kia giận dữ nhìn mình, hoảng sợ vô cùng vội biện bạch rằng:

- Thưa ba vị… Chỉ nghe thấy “bộp” một tiếng, tên trộm ngựa đã bị một đại hán đấm vào ngực, ngã lăn ra đất rồi.

Dư Vân vừa đi qua mặt ba tên đại hán, mặt tỏ vẻ khinh bỉ, dùng giọng mũi “hừ” một tiếng thật lớn, rồi vào thẳng khách sạn liền.

Mọi người thấy trò vui đã hết, mà gió lạnh đang thổi mạnh, đều quay trở lại khách sạn cả. Hai người lái buôn thấy Dư Vân đang quay đầu ăn thịt nướng, có vẻ ngon lành lắm, hình như câu chuyện vừa xảy ra tiêu tán hết, hay là không có gì cả vậy. Hai người liền nhìn nhau cười, lại trở về bàn mình.

Lúc ấy trong khách sạn lại bình tĩnh như thường, chỉ có các thực khách thỉnh thoảng đưa mắt nhìn Dư Vân với vẻ kinh ngạc, bên ngoài vẫn còn tiếng mắng chửi của ba đại hán vọng vào. Không cần nói rõ, ai cũng biết ba đại hán đang mắng chửi tên trộm ngựa rồi.

Lửa trong hố vẫn cháy hồng, tiếng củi cháy kêu “lốp bốp” không ngớt. Một lát sau, ba đại hán bước vào, cùng đưa mắt nhìn Dư Vân một cái, lại quay lại liếc mắt nhìn hai người lái buôn một cái. Hai nhà buôn vẫn ung dung như thường, và đã biết ba tên giặc mới vào liếc trộm, xem phải bọn mình với Dư Vân có cùng là một nhóm không rồi.

Còn tên gầy gò bé nhỏ thì không thấy quay trở vào, chắc y đi cầu cứu viện binh cũng nên? Dư Vân và hai người lái buôn cũng nghĩ như trên cả.

Dư Vân ăn hết thịt dê lạ tới hai cân thịt bò, thoáng cái đã ăn hết sạch xoa bụng vài cái, thấy chưa no, lại kêu phổ kỵ tới, bảo dọn thêm năm cái bánh nướng ra, ngửng đầu lên nhìn xung quanh, rồi ho một tiếng thật lớn miệng lẩm bẩm nói:

- Giỏi thật, muốn đêm nay ra tay phải không? Đã thế đêm nay ai cũng đừng hòng ngủ yên.

Thoạt tiên hai người lái buôn còn tưởng chàng lẩm bẩm như vậy là bực mình câu chuyện vừa rồi, sau nghe rõ mới hay chàng bảo khéo bọn mình, là đêm hôm nay bọn giặc sẽ ra tay giúp, cả hai đều mừng thầm. Sự thật, hai người vẫn nơm nớp sợ hậu quả không biết ra sao, nhưng giờ thấy có người tiếp viện tài ba như vậy, hai người mới thật yên tâm và can đảm thêm lên, đều đưa mặt nhìn Dư Vân với vẻ cám ơn, nhưng Dư Vân làm như không thấy gì, mồm vẫn lẩm bẩm, càng nói càng nhỏ, nên không ai hay biết chàng nói những gì.

Ba tên giặc càng nghe thấy chàng nói càng tỏ vẻ sợ hãi, vì không hiểu tại sao chàng lại biết chúng mình thay đổi chính sách, định đêm hôm nay ra tay cướp? Sở dĩ bọn giặc thay đổi chính sách như vậy là vì đến ngày mai hai người lái buôn đi tới Nhạn Môn Quan thì hỏng hết đại sự. Vì Nhạn Môn Quan là địa hạt thuộc phạm vi thế lực của Thanh Phong Bang, tuy bang đó có liên lạc với bang mình thật, nhưng phải chia sẻ mối lợi cho người khác, thì ai chịu thế? Nên chúng mới phải ra tay thật nhanh, để khỏi phải chia lợi cho người.

Hai người lái buôn này khôn ngoan lắm, bổn bang cho người theo dõi chúng từ Bắc Kinh tới đây, đã có hai lần bị chúng trốn thoát, vì vậy bổn bang phải xuất động gần hết đảng viên, theo tới đây chúng sắp vào tròng rồi.

Chỉ vì tên trộm ngựa gây hấn với cường địch. Nhỡ hai tên lái buôn nhân dịp lộn xộn chạy mất thì sao? Hơn nữa vừa nghe thấy người văn sĩ trung niên này nói là muốn ra tay giúp, trong lòng chúng lại càng hoảng sợ thêm. Vì chúng nghĩ, dù hai lái buôn giỏi võ đến đâu, vài ba đảng viên có thể địch nổi, tuy không dám chắc là đại thắng, nhưng cũng không đến nỗi thua được.

Chỉ lo ngại có người văn nhân kia thôi. Bất cứ nội ngoại công, người đó đều giỏi hơn chúng nhiều. Chẳng lẽ quân tiếp viện chưa tới mà lại ra tay cướp ngay hay sao? Chúng càng nghĩ càng buồn, cứ cuối đầu uống rượu suông.

Lúc ấy thực khách đã giải tán dần, hoặc về nhà ngủ, hoặc đi nơi khác, chỉ còn lại những người ngồi ở ba cái bàn giữa nhà. Phổ kỵ đi tới cạnh Dư Vân chắp tay vái chào và nói:

- Thưa khách quan, giường nhà trong đã sưởi nóng rồi, nếu khách quan đi nghỉ, tiểu nhân xin đưa đường vào.

Dư Vân uể oải, tủm tỉm cười và nói:

- Phổ kỵ không thấy lúc này ta đang buồn phiền hay sao? Dù ta có buồn ngủ thật, nhưng ngủ sao yên chớ? Thôi, lấy cho ta hai cân rượu ngon, xào mấy món ăn cũng thật ngon ra đây. Chờ ta ăn tới lúc cao hứng, sẽ làm vài trò ảo thuật cho mà coi, những trò đó là dạy khỉ múa rối, treo ngược con hồ ly chẳng hạn, để chú tiểu nhị sáng mắt ra nhé? Tên phổ kỵ không hiểu nghĩa sâu của lời nói đó, chỉ dạ dạ vâng vâng rồi rút lui, trong bụng nghĩ thầm: ”Khách quan này lạ thật, đêm khuya thế này còn giở trò ảo thuật gì nữa?” Y vừa đi vừa lắc đầu thở dài. Ba tên giặc nghe thấy chàng nói đều biến sắc mặt, vì cả ba là Tấn Bắc (phía Bắc tỉnh Sơn Tây) Tam Hồ, Thông Thiên Hồ Chu Khuê, Vô Ảnh Hồ Hứa Kiệt và Mang Độc Hồ Đặng Ngọc Hải.

Đang lúc ấy, nghe thấy mấy tiếng còi vọng tới, nghe rất não ruột. Dư Vân ngẩng đầu cười và nói:

- Thời gian ra tay đã tới, vai chính đến rồi, các người còn ngồi ở đây làm gì? Lão gia đã ngồi chờ nửa ngày rồi, chỉ vì muốn được xem tấn tuồng này thôi, nếu không được thưởng thức có phải mất công đợi chờ bấy lâu không? Tấn Bắc Tam Hồ nghe thấy tiếng còi, phấn chấn tức thì, vội vàng đứng dậy, hậm hực lườm Dư Vân một cái, rồi đi ra luôn.

Hai người lái buôn nghe thấy tiếng còi, nghiêm nét mặt lại, cùng đứng dậy, bỗng nghe thấy ngoài cửa có tiếng quát lớn rồi nói:

- Khấu Kỳ, Lý Thiếu Lăng, đảng trưởng chúng ta đã tới, mời hai vị ra ngoài nói chuyện.

Tiếng nói kéo dài và rất lớn.

Khấu Kỳ và Lý Thiếu Lăng cười nhạt một tiếng, song chưởng đẩy mạnh màn cửa bằng da dê thật dầy tung lên thật cao, hai người nhảy theo ra.

Thấy hai người lái buôn trầm tĩnh và lão luyện như vậy, Dư Vân cũng phải gật đầu khen thầm.

Cũng may Khấu Kỳ với Lý Thiếu Lăng khôn ngoan, bao nhiêu ám khí của địch đều bắn cả lên trên màn cửa, bằng không đã bị bọn giặc hãm hại rồi. Hai nhà buôn thấy vậy ha hả cười.

Dư Vân nghĩ: ”Hai người này võ nghệ tuy cao thật, nhưng nếu ta không ra tay giúp thì thể nào cũng bị thua bọn giặc mất!” Chàng vừa nghĩ vừa nhảy luôn ra ngoài cửa, thấy trên bãi tuyết có mấy chục tên giặc đang bao vây hai nhà buôn.

Khấu Kỳ với Lý Thiếu Lăng đều cầm kiếm đứng trước tám tên giặc ở phía trước mặt. Một ông già đứng giữa đó, mặt rất hung ác, hai mắt lõm vào đôi ngươi xanh biếc và lóng lánh, thân cao tám thước, đứng trên mắt tuyết tựa như toà tháp vậy, đưa hai mắt nhìn hai nhà buôn cười giọng quái dị, quát lớn hỏi:

- Hai bạn khôn hồn thì đưa ngay củ Thiên Niên Hà Thủ Ô, Long Cung tứ châu ra, lão còn chút hảo tâm hồi lại cho. Hai bạn chớ thị có chút võ nghệ do Điền Trì Tiếu Tú truyền dạy cho mà làm bộ làm phách. Với ai chứ với lão Linh Cung Cự Sát Hồng Trường Thanh đây không có nghĩa lý gì đâu. Không tin hai bạn cứ thử tẩu xem, có thoát khỏi tay lão không? Lý Thiếu Lăng hừ một tiếng giọng mũi rồi đáp:

- Lão tặc, mi chớ có si tâm mộng tưởng, của người khác khổ sở biết bao mới tìm kiếm được, khi nào chịu để cho mi hưởng một cách sẵn sàng như vậy? Đừng có nói năng gì nữa, cứ xem ai hèn ai giỏi mà định đoạt số mệnh của hai vật báu đó. Nhưng phải nói rõ trước, các ngươi muốn một đối một, hay các ngươi cùng xông lên cả một lúc? Cự Linh Sát Thần Hồng Trường Thanh thoáng thấy Dư Vân đứng sau lưng hai người lái buôn, cách xa chừng năm trượng, trong lòng kinh ngạc và hoài nghi nghĩ thầm: ”Vừa rồi tên Sấu Lang (Sài Lang gầy ốm) Đỗ Hoàn phi báo rằng tên văn sĩ nội ngoại công đều giỏi lắm, chỉ giơ tay một cái, đã hất bay Tứ Thử rồi, (bốn con chuột). Nhưng bây giờ trông thấy ngoại hình của y không có điểm gì tỏ ra là một tay nội công thực thâm cả, hay là ta đã nhìn sai chăng?” Vì ngẩn ra giây phút mới trả lời hơi chậm. Phía sau Tấn Bắc Tam Hồ đã nhịn không được, cùng nhảy cả lên trước mặt Khấu, Lý hai người. Vô Ảnh Hồ Hứa Kiệt cưới nhạt và nói:

- Bạn này, khôn hồn thì nên nghe lời Hồng lão tiền bối đi. Bổn bang vì hai bạn đã bôn ba hàng nghìn dặm đường rồi. Nếu bây giờ hai bạn vui lòng nộp lại hai vật đó ra thì việc gì cũng êm cả, bằng không Hắc Long Hội chúng ta có bao giờ chịu để yên cho ai đâu, và Dương Gia Tập này sẽ là nơi chôn hai bạn đấy! Khấu Kỳ cả cười một hồi rồi đáp:

- Ta đã sớm biết các người không phải là con người rồi. Thế mà mi còn dám đứng ra nói chuyện? Việc tối hôm nay, khỏi cần nói nhiều nữa.

Nói xong chàng múa nhuyễn kiếm chém vào ngang lưng Hứa Kiệt tức thì.

Nhờ thân pháp nhanh nhẹn hơn người, Hứa Kiệt mới được mệnh danh là Vô Ảnh Hồ (con hồ ly không có bóng), nhưng y không ngờ Khấu Kỳ lại ra tay nhanh đến như vậy, định lên phía trước hay lùi về đằng sau cũng không kịp được, bỗng nhanh trí khôn, nhún mình nhảy lên trên cao, lưỡi kiếm của đối thủ vừa lướt qua gót giày, thân hình chưa xuống, Khấu Kỳ cũng nhảy theo lên rồi, “soẹt, soẹt, soẹt” ba tiếng. Người lái buôn tấn công luôn ba kiếm, nhằm ba yếu huyệt của Hứa Kiệt đâm tới.

Hứa Kiệt bị địch thủ nhanh tay hơn, nên cứ chống đỡ và tránh né không sao giở tài ba tuyệt kỹ ra phản công lại được, hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh ra, cũng may y khá trầm tĩnh, vừa tránh khỏi thế kiếm, nhảy xuống dưới đất, vội múa Lang Nha Thích ra, đâm thẳng vào ngực Khấu Kỳ một cáu.

Khấu Kỳ với Vô Ảnh Hồ trước sau cũng xuống cả mặt đất, nhưng không kịp biến thế võ, nên chỉ giở kiếm lên gạt, còn Lang Nha Thích chỉ dài có hai thước mốt thôi (thước tàu) tuy liệt vào đoản binh khí ngoại môn chế tạo bằng thép, nặng vô cùng, cho nên đơm kiếm của Khấu Kỳ gạt một cái chỉ bật lên một tí thôi.

Vô Ảnh Hồ khẽ cười một tiếng, liền lẻn ra phía sau Khấu Kỳ ngay, giơ tay lên ném luôn mười hai chiếc Thiết Tật Lê (trái gai sắt) như mưa bắn ra, cách nhau gần, thủ pháp nhanh, bốn mặt tám phương đều bị Thiết Tật Lê bao trùm, ai cũng đoán chắc Khấu Kỳ sẽ bị ám khí đó giết chết.

Bỗng nghe thấy quát lớn một tiếng, Khấu Kỳ được một chưởng phong rất mạnh đỡ ra, và những Thiết Tật Lê đều bị chưởng phong đó đánh rơi xuống mặt tuyết.

Thì ra Dư Vân đứng bên ngoài thấy Khấu Kỳ với Lý Thiếu Lăng đều sử dụng nhuyễn kiếm cả, liền rờ tay vào nhuyễn kiếm đang buộc ngang lưng nghĩ thầm: ”Từ khi ta xuất đạo tới giờ, chưa hề dùng thanh kiếm này bao giờ”.

Vì Dư Vân nhận thấy kiếm pháp của các môn phái tuy có sở trường riêng, nhưng dù sao cũng không bằng được kiếm pháp mà ân sư của chàng truyền thụ cho là Huyền Thiên Thất Tinh kiếm pháp. Kiếm này do Tổ sư Vô Vi Thượng Nhân sáng tạo ra, oai lực tuyệt luân, từ khi luyện thành công tới gờ, chưa hề dùng tới hai ba lần.

Có một lần Vô Vi Thượng Nhân đấu với Bắc Hải Thương Minh lão quái, đem kiếm pháp này ra sử dụng, chặt gãy một cánh tay trái của lão quái.

Không ngờ bị Không Linh Tử người chưởng môn đời thứ mười một của phái Thanh Thành trông thấy, trở về núi cố hết sức nhớ lại các thức của kiếm pháp Huyền Thiên Thất Tinh, tốn công nghĩ ngợi một năm trời tuy không nhớ đủ các thức, oai lực cũng chỉ bằng một phần của nguyên kiếm pháp thôi, nhưng đã là vẻ vang cho phái Thanh Thành biết bao rồi. Bấy nhiêu năm nay, phái Thanh Thành vẫn cho pho kiếm pháp thiếu sót không đủ lấy làm kiếm thuật trấn sơn của phái.

Và các đệ tử của phái Thanh Thành có biết đâu pho kiếm Huyền Thiên Thất Tinh này Không Linh Tử, người chưởng môn đời thứ mười một đã học lóm của một cao tăng ở trên Bắc Thiên Sơn mà ra. Vì vậy, Dư Vân sợ người ta nhận ra lai lịch của mình, nên từ trước tới giờ có đem kiếm pháp này ra sử dụng bao giờ đâu? Lúc ấy, Dư Vân đã nhận thấy Khấu Kỳ với Vô Ảnh Hồ chỉ là những tay tầm thường thôi. Vì danh gia giao đấu, chỉ trong năm miếng là có thể phân thắng bại ngay rồi.

Bây giờ chàng thấy Vô Ảnh Hồ lẻn ra phía sau Khấu Kỳ linh hoạt vô cùng, trong lòng đang khen thầm, bỗng thấy Vô Ảnh Hồ tay trái thọc vào lưng, biết ngay y định ám khí đó. Nên Vô Ảnh Hồ ra tay ném, chàng cũng đánh mạnh một chưởng phong cứu Khấu Kỳ ngay.

Dư Vân vừa ra tay một cái, đã tiến nhanh lên phía trước, ba ngón tay chỉ khua một cái, đã bắt được mạch môn của Vô Ảnh Hồ rồi. Dư Vân thấy Vô Ảnh Hồ đau đớn toát mồ hôi lạnh ra, cười nhạt một tiếng và nói:

- Tối hôm nay, không ai được phép dùng ám khí cả, bằng không, Dương Gia Tập này là nơi tiêu diệt toàn quân của hội Hắc Long.

Nói xong, chàng chỉ đẩy mạnh một cái, Vô Ảnh Hồ đã bắn ra xa năm trượng rồi.

Cự Linh Sát Thần Hồng Trường Thanh thoáng thấy Dư Vân ra tay bắt mạch môn của Vô Ảnh Hồ, vội ra tay cứu, nhưng đã muộn rồi. Bị Dư Vân xoay người Vô Ảnh Hồ lại cản lấy chưởng lực của mình, vội lép ngực thâu sức chưởng lại, ngẩn người ra giây lát và nghĩ thầm:

- ”Sấu Lang nói không sai thật, nhưng những danh nhân chí sĩ của khắp thiên hạ này ta đều biết hất cả, tại sao lại không nghĩ ra được tên này là ai thế? Cả thủ pháp và thân pháp của y vừa sử dụng xong, ta cũng không nhận ra được lai lịch của y? Nếu tên này ra cản trở phen này có lẽ con vịt mình đã nấu chín lại để cho nó bay lên trời mất!” Vừa nghĩ, y vừa tính độc kế nhân lúc Dư Vân đang tung Vô Ảnh Hồ ra phía sa, tay vội giơ song chưởng, bắt Khấu Kỳ và Lý Thiếu Lăng một cái thật nhanh. Hai bàn tay to như hai cái quạt nan, đưa theo gió mạnh lợi hại vô cùng.

Khấu và Lý hai người thấy vậy, kinh hãi vô cùng, vội cùng giơ kiếm lên bổ tréo xuống một cái thực mạnh, nhưng cản sao nổi chưởng phong hộ pháp ấy được, chỉ nghe thấy “leng keng” hai tiếng, hai thanh kiếm gãy ngay làm đôi mà chưởng phong của đối phương chỉ thấy mạnh hơn lên chớ không thấy giảm chút nào? Hai bàn tay hộ pháp đó như hai đám mây đen chụp xuống, đang lúc nguy hiểm, chỉ còn mảy may là tính mạng của hai người sẽ bị tiêu diệt.

Dư Vân tung Vô Ảnh Hồ đi rồi, quay lại thấy Hồng Trường Thanh giở độc thủ một cách lén lút như vậy, vội dậm mạnh chân trái một cái, người đã phi tới cấp cứu rồi. Tấn Bắc Nhị Hồ thấy Đảng trưởng sắp thành công tới nơi, dù sao cũng không thể để cho Dư Vân cản trở được liền rủ nhau lấy khí giới ra, xông lên ngăn cản, đồng thời bốn tên giặc kia cũng xông lại tấn công Dư Vân cùng một lúc.

Thấy bọn giặc vô sỉ như vậy, tức giận vô cùng, trong lúc thân hình đang lơ lửng trên không, tay trái vận Di Lặc Thần Công ngầm, chờ sáu cái bóng đen sắp tới, mới giơ tay ra đánh cho chưởng. Cả sáu tên giặc ấy bị Di Lặc Thần Công đánh tung lên trên không. Đồng thời, chàng giơ thẳng năm ngón tay phải ra, đánh nhanh xuống, lúc ấy hai tay của Hồng Trường Thanh đang bận bóp yết hầu của Khấu Kỳ với Lý Thiếu Lăng.

Nói thì chậm lúc ấy thì nhanh vô cùng, Hồng Trường Thanh bỗng cảm thấy sau gáy bị năm ngón tay thép bóp chặt, hai mắt tối sầm lại, biết là nguy tai đến nơi rồi, vội thâu hồi song chưởng, đánh mạnh về phía sau, nhưng chưa kịp đánh trúng kẻ địch, đã nghe thấy Dư Vân ha hả cười, cổ thấy buông lỏng ra, và thân hình bỗng bị bay lui về phía sau, cố gượng dùng thân pháp Thiên Cân Truỵ ra (lấy tấn nặng nghìn cân) gắng đứng vững lại, nhưng cái đà mạnh còn đẩy lui đi hơn hai trượng mới ngừng thân lại được.

Như thế nơi yết hầu của Khấu Kỳ và Lý Thiếu Lăng cũng bị cào sướt một vết thương nhỏ, máu tươi rỉ ra, nếu Dư Vân cứu chậm một cái tích tắc thôi, hai người cũng chết mất rồi. Và đúng như lời của Tấn Bắc Tam Hồ nói ở trong khách sạn rằng Dương Gia Tập này sẽ là nơi chôn xương của hai người đấy.

Cự Linh Sát Thần Hồng Trường Thanh đứng xuống đất xong, đưa mắt nhìn quanh thấy môn hạ của mình bảy tám người đều nằm gục trên mắt tuyết, có vẻ nguy hiểm nhiều hơn lành mạnh, lại thấy Dư Vân nhìn mình không chớp mắt, đôi ngươi của đối thủ loé ra một làn ánh sáng thật sắc, liền nghĩ thầm: ”Vừa rồi mình để hết tinh thần để đối phó Lý và Khấu hai người, cho nên không phòng bị mới để cho y hơn thế, nhưng y sử dụng Cầm nã thủ như vậy thật xảo diệu quá. Tuy nhiên mình không bị thương mảy may nào, nhưng cũng đủ thấy công lực y không kém gì mình.” Gió Bắc vẫn cứ thổi ào ào, mây trên trời đã tan hết, hiện ra một vành trăng sáng, chiếu xuống mặt đất phủ đầy sương tuyết, sáng tỏ như ban ngày, phỉ đồ của Hắc Long Hội tựa như pho tượng gỗ đứng sừng sững trên nóc nhà, mái hiên, đống tuyết… Lúc ấy, phía đằng xa có tiếng rú kỳ lạ đưa tới, mặt Hồng Trường Thanh bỗng lo bỗng mừng. Dư Vân trông thấy bốn năm điểm đen từ phía xa đi tới, chỉ trong nháy mắt, đã tới trước mặt Hồng Trường Thanh rồi.

Năm quái nhân ấy đều da gà bọc xương, mặc áo dài màu xám thật to lớn, đứng trước gió, cứ lắc la lắc lư như bộ u linh vậy. Người nào người nấy đều mặt xấu xí như Cự Linh Sát Thần, không có lông mày, mũi tẹt, mặt không có sắc máu, hai cái răng nanh lòi ra ngoài môi. Nếu gặp mấy tên này trong bóng tối, người yếu bóng vía đều phải chết khiếp mất.

Chỉ nghe thấy Hồng Trường Thanh ha hả cười và nói:

- Không ngờ anh em Long Môn cũng có hứng thú như vậy. Thật là Hồng Trường Thanh không thể nào ngờ được.

Dư Vân nghĩ thầm: ”Thế ra mấy người này là anh em đấy, thảo nào mặt mũi giống nhau đến thế”.

Lúc ấy, trong bọn Long Môn Ngũ Quái, bỗng có một giọng rất lạnh lùng và khó nghe nói:

- Hồng đương gia, việc này bạn làm như vậy sai phép quá! Thiết tưởng những vật báu hãn hữu này, bạn muốn độc thực không thể nào được như ý nguyện đâu! Cự Linh Sát Thần Hồng Trường Thanh đôi mắt xanh lộ kỳ quang và cười ồ rồi đáp:

- Nơi Tấn Bắc này là địa thế thuộc phạm vi của Hắc Long Hội chúng ta, Hồng mỗ thích sao thì làm nấy. Hừ, các bạn muốn nhân lúc nhà cháy tới hôi của, và lại muốn được sẵn ăn nữa. Trên đời này làm gì có chuyện thuận tiện đến thế? Vật báu hãn hữu vận còn ở trong tay ba người kia, muốn lấy cứ việc ra tay. Nhưng ba tay đó đều cứng cỏi cả, đã chắc các bạn Ngũ Quái lấy nổi.

Giọng lạnh lùng lại lên tiếng:

- Anh em Long Môn chúng tôi đã ra tay thì đối phương có chạy xuống âm ty ẩn núp cũng bị lôi lên. Xưa nay anh em nhà này chưa làm một việc gì là không thành công cả. Ta biết nhà ngươi là một tay lão gian cự hoạt, muốn mượn dao giết người. Sự thật, nếu anh em Long Môn nầy lấy được, thì ngươi đừng có hòng được chia vào đó.

Hồng Trường Thanh hí hí cười nhạt một tiếng rồi đáp:

- Các ngươi tưởng cái tên Long Môn Ngũ Quái là có thể làm được việc kinh thiên động địa hay sao? Thử xem, có nạt nỗi người ta động một bước nào không? Hồng Trường Thanh rất nham hiểm, thấy Dư Vân lợi hại như vậy, mà công lực của Ngũ Quái có thể nói là không hơn không kém y tí nào, nên y mới khích bác như vậy để Ngũ Độc Giáo ra tay đánh trước, dù thắng hay bại, cũng có thể giữ được Dư Vân một lúc. Lúc ấy y sẽ thừa cơ bắt cóc Khấu, Lý hai người.

Mưu mẹo của y rất khôn ngoan, nhưng y có ngờ đâu con cò mổ con trai lại có ông lão vọng đứng chờ đón ở phía sau chứ? Vụ này đã có rất nhiều nhân vật hắc đạo (giặc cướp) hay biết, nên chúng đã theo dõi tới Dương Gia Tập này rồi.

Long Môn Ngũ Quái sao lại không biết ý định của Hồng Trường Thanh muốn gì? Lúc ấy, Khấu Kỳ và Lý Thiếu Lăng đã băng bó thuốc vào vết thương ở trên cổ rồi, thấy hai thanh kiếm đã gãy, bèn vén tay áo lên, rồi tới cạnh Dư Vân.

Nhìn hai người cười, Dư Vân liền nói:

- Hai vị tôn huynh bị thương có nặng không? Tối hôm nay theo tại hạ (một lối xưng hô rất lễ phép với những người mới quen mà mình tự nhận là tại hạ, nghĩa là ở dưới) xét đoán thì chỉ có kinh hãi chứ không có nguy hiểm, hai vị hãy tạm khoanh tay đứng xem đã.

Khấu, Lý hai người cứ cám ơn lia lịa. Bỗng thấy Long Môn Ngũ Quái chỉ quay mình tiến một bước đã tới trước mặt, nơi cách xa chừng một trượng, mắt trợn tròn, đứng yên như cây gỗ.

Dư Vân vẫn khoanh tay đứng như thường, hình như không thèm đếm xỉa tới vậy, chỉ nhìn Khấu, Lý hng mỉm cười và nói:

- Hai vị có biết buổi họp lớn lao đêm nay rất hiếm có không? Trừ Hắc Long Hội và Long Môn Ngũ Quái ra, còn nhiều người khác cũng tới dự cả rồi.

Giọng nói tuy nhỏ, nhưng rất rõ ràng, xung quanh đó mấy trăm trượng đều nghe rõ mồn một.

Nghe thấy chàng nói như vậy, Long Môn Ngũ Quái quay đầu lại nhìn, bỗng thấy trên bãi tuyết có chừng mấy chục cái bóng đen nhảy xổ ra, rồi đứng yên.

Lúc ấy Hồng Trường Thanh và Long Môn Ngũ Quái đều biến sắc mặt, vì thấy đủ mặt ma quỷ trong tam sơn ngũ nhạc, cao lùn gầy béo, thật đông đảo.

Khấu, Lý hai người khẽ nói cho Dư Vân hay rằng:

- Chúng ta đến phải xông bừa đi mới mong thoát thân được? Dư Vân lắc đầu vừa cười vừa đáp:

- Phỉ đồ tuy nhiều thật, nhưng chúng vẫn không làm gì nỗi ta đâu. Chưa biết chúng lại nội loạn đấy. Nếu chúng ta bỏ chạy lại hỏng hết việc cũng nên? Khấu Kỳ, Lý Thiếu Lăng hai người thở dài một tiếng, trong lòng vẫn nơm nớp lo sợ.

Chỉ nghe thấy phỉ đồ năm mồm bảy mép cãi nhau om xòm, sau cùng Linh Quan Cự Sát Hồng Trường Thanh đột nhiên cười một tiếng và nói:

- Chỉ có hai vật báu, mà ngày hôm nay các đồng đạo đồng nghiệp với người của Hắc Long Hội chúng ta tới những một trăm mấy chục người thế này, tuy nhiên kẻ trông thấy cũng có phần chia thực nhưng thử quý vị, ví dụ lấy được hai vật ấy rồi, thì quý vị chia ra làm sao? Một giọng to lớn nói:

- Khi chúng ta đã cướp được hai vật báu ấy rồi, tốt hơn hết lập ngay một lôi đài thí võ, ai thắng thì người đó được hưởng, chớ tranh chấp như thế này cho tới ngày chết cũng không sao ổn thoả.

Hồng Trường Thanh cười nhạt một tiếng và đáp:

- Ý kiến của ngài hay thật, nhưng lão thử hỏi câu này, trước khi thí võ giao cho ai bảo quản hai vật báu ấy.

Phỉ đồ yên lặng tức thì, đột nhiên nghe thấy trên nóc mái nhà có tiếng rất hùng nói:

- Giao cho lão đây bảo quản là tốt hơn cả.

Nói xong, có ba cái bóng người phi thân xuống. Dư Vân nhìn kỹ mới hay là Ải Phương Sóc Kinh Phương và anh em Hắc Ma Lạc Khương Tôn Diệu, Thiên Cương Kiếm Đông Phương Ngọc Côn ba người, liền chau đôi lông mày lại, nghĩ thầm: ”Sao ba người này lại nhập bọn với nhau như thế? Không biết Giang Độc Hồng cô nương hiện giờ ở trên Nga My học võ Mạn Ân sư thái, không biết có tiến bộ chút nào chưa? Nhưng mình đang nguỵ trang thế này, không tiện nói rõ cho họ hay được”.

Vừa thấy ba người hiện thân, bọn giặc kinh hoảng, tới khi trông thấy rõ mặt ba người, bỗng có một tên la lớn rằng:

- Hai tên kia có phải là hai tiểu tử phái Nga My không? Ta đã đi tìm kiếm khắp nơi không thấy, ngờ đâu hai người dẫn thân đến tận cửa, hà hà.

Tiếng cười ngông cuồng vô cùng, trong bọn phỉ đồ lập tức có hai người tay cầm khí giới bước ra.

Một tên trong Long Môn Ngũ Quái đột nhiên giơ tay ra đánh luôn một chưởng mồm thì quát lớn:

- Quay trở về! Hai người nọ đánh bật trở lại hơn hai trượng, tới khi đứng vững, liền biến sắc mặt.

Ngũ Quái cười nhạt một tiếng lại nói:

- Các người có thù hằn gì với nhau tìm nơi khác mà giải quyết. Tối hôm nay anh em Long Môn này ra tay, thì ai cũng đừng có hòng được nhúng tay vào. Và cũng đừng có mong chuyện “Đục nước béo cò” với anh em chúng ta! Một trong hai tên phỉ đồ nọ liền trả lời:

- Lão tử nhà họ Nhâm, chớ có ngông cuồng như vậy, chờ lát nữa, các ngươi sẽ thấy báo ứng trước mắt liền, chớ có tưởng lầm đối phương là người dễ đối xử nhé? Long Môn Ngũ Quái chỉ dùng giọng mũi “hừ” một tiếng, rồi mặc hai tên nọ, quay lại nhìn Khấu, Lý hai người cười giọng khoái chí.

Thì ra Long Môn Ngũ Quái mới nổi tiếng được mười mấy năm trời, đi đâu cũng đi tay năm, độc ác vô cùng, xưa nay không hề để cho một người nào sống sót lọt qua tay chúng cả. Vì chúng có môn Phong Vân Thập Bát Chưởng, vận hợp với ngũ hành, nên khó có người nào địch nổi chúng.

Nhờ vậy cái tên mới lừng danh Quan Trung và Hà Lạc mấy tỉnh. Ngũ Quái là anh em ruột, họ Nhâm, lấy Long, Hổ, Báo, Hùng, Phụng làm tên của năm người, xuất thân ở tỉnh Quảng Tây, môn hạ của Tam Tàn Ma Quân ở núi Câu Lưu, về công lực cũng có thể gọi là số một số hai trong giới võ lâm.

Nhâm Hùng đột nhiên cười quái dị một tiếng, rồi nói:

- Hai bạn cứ nhận lời một thứ báu vật chia cho anh em chúng tôi một nửa là chúng tôi cam đoan bảo vệ hai bạn đi khỏi nơi đây, bình yên vô sự hẳn hòi, tới nơi mà hai bạn định đi. Anh em chúng tôi chịu nhường nhịn chia đôi như thế này đã phá luật của chúng tôi từ khi ra giang hồ tới giờ. Còn nghe hay không thì tuỳ hai bạn. Hai bạn là người hiểu đời, cứ cân nhắc thử sẽ thấy bên nào nặng bên nào nhẹ ngay. Hai bạn cứ nghĩ kỹ đi.

Đột nhiên bên cạnh Khấu, Lý hai người có tiếng cười rất lơn, cười xong mới nói:

- Không ngờ Tam Tàn Lão Quái lại dạy bảo ra những đồ đệ nhũn nhặn đến thế! Thật là lạ lùng quá! Đó là lời nhạo báng và tiếng cười của Ải Phương Sóc.

Người anh cả của Long Môn Ngũ Quái là Nhâm Long nổi giận tức thì và quát lớn:

- Lão cẩu, mi là ai? Ai khiến mi dính líu vào việc này ? Giọng nói của y rất rùng rợn, khiến ai nghe thấy cũng phải vang óc.

Ải Phương Sóc lại cả cười một hồi mới đáp:

- Lão gia đây là Kinh Phương. Chắc các ngươi đã nghe nói tới tên lão luôn. Khi lão ra đời, anh em mi vẫn còn chưa biết nói giọng người.

Nhâm Long cả giận, giơ tay ra nhắm Ải Phương Sóc đánh luôn một chưởng. Chưởng đó nhanh nhẹn như điện và chưởng phong mạnh vô cùng.

Ngờ đâu, Ải Phương Sóc vọng ha hả cười như thường, chỉ rút hai vai lại, bàn tay của Nhâm Long chưa đánh tới, thân hình của lão hiệp đã lui về phía sau hơn trượng rồi, đôi mắt nhỏ lim dim và nói:

- Nếu Ngũ Quái cùng ra tay một lúc, thì may ra còn có trò hay ho ta trông thấy, chớ mình mi thì làm được cái quái gì ? Cho nên lão có thèm ra tay chống lại đâu. Mi phải biết, ngay thầy mi Tam Tàn Quái Vật còn là hậu bối gọi lão bằng ông thì các ngươi là cái thứ gì mà cũng đòi đối thủ với lão? Long Môn Ngũ Quái nghe thấy lão đại hiệp nói như vậy, liền nghĩ: “Theo lời lão già này nói, thì anh em mình là bề cháu chắt của y đấy. Làm gì có chuyện lạ như vậy. Chắc lão này nói xiên nói xỏ cũng nên?” Nghĩ đoạn, cả năm anh em đều cả giận, chỉ thoáng một cái, năm người đã chia làm năm phương hướng rồi, lần lượt ra chưởng, như là một cái thùng quây chặt lấy Ải Phương Sóc tấn công liên tiếp, càng đánh càng thu hẹp vòng vậy lại, cho tới khi đối thủ mắt mũi mồm tai… bảy lỗ hổng chảy máu chí chết mới thôi.

Ải Phương Sóc tự cho Ngũ Hành Chưởng lực của mình lợi hại vô cùng, còn Ngũ Hành hợp vận Phong Vân Thập Bát Chưởng của Long Môn Ngũ Quái tuy lừng danh khắp thiên hạ thật, nhưng địch sao nổi pháp oai lực vô biên của mình và đã có mấy chục năm kinh nghiệm nữa.

Chỉ vì lão hiệp quá khinh thường Ngũ Quái mà suýt bị thiệt cái mạng già ấy.

Lúc ấy, Ải Phương Sóc thấy Ngũ Quái vận hợp Ngũ Hành đánh ra một chưởng lực liền cảm thấy một luồng gío mạnh bao vây xung quanh mình, liền dùng khinh công Đại Na Di Thân Pháp (đổi chổ một cách chớp nhoáng) ra, định luồn qua khe hở chưởng phong của địch mà đổi sang chổ khác, để thoát khỏi vòng vây của chưởng phong địch.

Ngờ đâu, lão hiệp vừa đi bước, thì sức gió của địch cứ liên tiếp cuộn tới, bắt buộc phải quay trở lại nguyên chỗ, mới hay Ngũ Hành Hợp Vận danh bất hư truyền thật, vội giở song chưởng lên đánh mạnh một cái, đẩy lui được Nhâm Long, Nhâm Báo lùi hai bước, nhưng lại cảm thấy phía sau lưng bị sức gió rất mạnh liên tiếp đẩy tới.

Ải Phương Sóc phải quay người lại, cũng giở song chưởng đánh ra như trước, lại đẩy lui được Nhâm Hổ, Nhâm Hùng loạng choạng đi giựt lùi mấy bước. Lão hiệp lại cảm thấy sau lưng có sức gió đánh tới rồi, cứ liên tiếp như vậy mãi.

Muốn bảo toàn tính mạng của mình, Ải Phương Sóc đành phải giở Ngũ Hành Thân Pháp đã tu luyện hai mươi năm ra sử dụng, lập tức bóng bàn tay như núi, thân hình nhanh như bay vậy.

Lúc này lão hiệp không dám khinh thường Ngũ Quái nữa, trầm tĩnh ra chưởng cứ tìm tên địch nào yếu nhất mà tấn công, định kích phá từng kẻ địch một, nhưng làm sao mà toại nguyện được? Ngũ Hành Vận Hợp của Long Môn Ngũ Quái tựa như một sợi dây xích, liên miên phản ứng, năm người đứng năm phương hướng khác nhau mà ra tay đánh, mượn sức đánh lại, tương tinh tương tế, không khác gì sức lực của năm người hợp thành một khối vậy.

Nếu Ải Phương Sóc công lực không thuần hậu như vậy đã thua từ lâu rồi. Hãy không nói Long Môn Ngũ Quái kịch chiến với Ải Phương Sóc vội, trở lại phía bên kia, Linh Quan Cự Sát Hồng Trường Thanh thấy Ải Phương Sóc đã ra tay đấu với Ngũ Quái rồi, chắc lúc này anh em chúng không sao phân tâm được liền cười giọng gian giảo và nói:

- Quý vị, chúng ta đều vì hai vật quý báu nhất thế gian mà tới đây, thì phải nên đứng cả vào phe, cổ nhân đã dạy, hợp tác lưỡng lợi, phân tán cụ bại. Vấn đề cần giải quyết ngay bây giờ là chúng ta phải đối xử với năm tên còn dư lại của đối phương đã. Khi vật báu vào tới tay chúng ta rồi, lúc ấy mới nghĩ cách phân phối cho thật công bằng.

Trừ Long Môn Ngũ Quái ra, món Hà Thủ Ô nghìn năm thì chia đều, ai trông thấy cũng được hưởng một phần. Còn chuỗi hạt trai thì chia ra làm mấy phần, rồi rút thăm xem ai may thì được. Sự quyết định của tôi như vậy, chẳng hay quý vị nghĩ sao? Bọn giặc nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có phương pháp ấy là công bằng hơn hết, liền đồng thanh tán thành. Lập tức có năm người cầm khí giới lên đánh Khấu, Lý các người.

Đông Phương Ngọc Côn và Khương Tôn Diệu thấy vậy, chỉ cười nhạt một tiếng, thân hình thoáng một cái, đã nhảy tới đón đánh ba tên phỉ đồ rồi. Còn hai tên nữa thì xông lại đánh Khấu, Lý và Dư Vân ba người.

Dư Vân nghĩ thầm: ”Một mình ta tha hồ tiến lui, nhưng lúc này dù sao ta cũng phải bảo vệ cả năm người này. Như vậy, coi được người này không quán xuyến nổi người kia, và nhứt là bên địch, đêm nay đều là những tay võ công cao cường cả, bắt buộc ta phải sử dụng Di Lặc Thần Công với Hiên Viên Thập Bát Giải mới giải quyết nổi vấn đề khó khăn nói trên.

Nhưng giở hai môn tuyệt học ấy ra lại sợ anh em Đông Phương Ngọc Côn với Ải Phương Sóc nhận ra là ta thì sao? Khi ba người đó nhận ra là ta, cứ quấn quít lấy, ta thoát khỏi đây sao nổi? Hơn nữa giở hai môn tuyệt học ấy ra, tiếng tăm thể nào cũng bị đồn đi khắp nơi rồi người này người nọ giữ lại hay mời về nhà chơi thì lại khó tháo thân hơn nữa. Có phải lỡ hết công việc chính của ta không?” Chàng nghĩ đi nghĩ lại mãi, không sao quyết định nỗi nên xư trí như thế nào cho phải? Đột nhiên thấy hai tên giặc phi thân tới trước một mình, Dư Vân thân hình cử động một cái, và ha hả cười một hồi thật dài. Trong tiếng cười hùng hổ ấy, mọi người đã thấy hai tên giặc bị đánh bắn ra đằng xa, mà tay chàng bỗng có hai thanh kiếm rồi tủm tỉm cười đưa luôn hai thanh kiếm cho Khấu, Lý hai người.

Hai tên giặc nọ nhìn nhau, tỏ vẻ xấu hổ vô cùng, mà rút lui về chỗ cũ. Khấu Kỳ và Lý Thiếu Lăng vừa rồi bị Hồng Trường Thanh đánh gãy hai thanh kiếm, đang phân vân khó xử vì không có khí giới để dùng, bỗng thấy hai tên giặc cầm kiếm xông tới đánh, cả hai đang định dùng song chưởng để đối địch, chỉ thấy mắt hoa một cái, Dư Vân đã nhảy ra, đồng thời hai tên giặc kia bị đánh bắn ra đằng xa, mà không sao trông thấy được Dư Vân ra tay như thế nào, dù thấy chàng có võ công đã luyện tới chốn quá mức rồi, ngay như sư phụ mình là Điền Trì Điếu Tú cũng không giỏi bằng muôn một, cả hai đang kinh ngạc, đã thấy Dư Vân đưa luôn hai thanh kiếm cho rồi. Dư Vân vừa cười vừa nói:

- Hai vị đều là môn hạ của Điền Trì Tiếu lão tiền bối, chắc võ học rất phải tinh thâm, lúc thường thể nào cũng ứng phó một cách dễ dãi được, nhưng bây giờ bên địch nhiều mà chúng ta thì ít, hơn kém nhau nhiều quá, vậy hai vị chỉ cần tự giữ lấy thân thôi, nên dùng một chữ “tĩnh” đối địch dù mạnh tới đâu, trong một giờ nữa chắc không làm gì được chúng ta đâu. Để tôi nghĩ cách vẹn toàn, thì chúng ta mới bình yên mà ra khỏi nơi đây được. Hồng Trường Thanh đang dùng kế mượn dao giết người, nhờ tay chúng ta tiễu trừ những tên giặc không thuộc phe đảng Hắc Long, tới khi anh em ta kiệt sức rồi, lúc ấy chúng mới ra tay đối phó chúng ta.

Trong bọn phỉ đồ có nhiều tay võ nghệ khá cao, ngoài Long Môn Ngũ Quái và Hồng Trường Thanh ra, còn những tay hảo thủ khác hiện chưa lộ diện, chúng ta chớ nên dùng sức quá mệt, cứ cẩn thận một chút thì hơn.

Hai người liền gật đầu cám ơn. Lúc ấy Đông Phương Ngọc Côn và Khương Tôn Diệu đã toàn thắng, chỉ nghe thấy ba tiếng kêu la thảm khốc, một tên giặc cả đầu lẫn vai bị chém bay ra phía xa, máu tươi phu ra như vòi nước máy.

Bên Ải Phương Sóc, anh em Ngũ Quái chịu đựng không nổi những lời mỉa mai chế diễu của lão hiệp, cứ kêu la om sòm, chưởng thế càng đánh mạnh càng nhanh thêm, và phương vị ngũ hành của chúng thắt chặt vào thêm một bước.

Trái lại, Ải Phương Sóc mặt đỏ tai tía, đôi mắt lim dim cũng phải trợn to lên, song chưởng vận hết Ngũ Hành Chân Khí, hễ đánh ra một chưởng, là anh em Ngũ Quái có một người bị đánh bắn ra ngoài hơn trượng, nhưng lão hiệp đánh như thế không ăn thua gì, chỉ tốn sức mà không sao phá được Ngũ Hành Hợp Vận của địch, vì anh em chúng cứ người này lui thì người nọ tiến, nên càng đánh càng thấy không thắng được, lão hiệp càng cáu kỉnh.

Dư Vân thấy vậy, biết đánh thêm lát nữa, Ải Phương Sóc thể nào cũng bị chết mệt với Ngũ Quái, liền nghĩ ra một cách, có thể không lộ thân tích và còn bảo tồn được tên tuổi cho lão hiệp.

Chờ Nhâm Hùng vừa bị lão hiệp đánh bật ra ngoài, chàng liền dùng ngón tay búng mạnh một cái, sử dụng thủ pháp Linh Không Điểm Huyệt (điểm huyệt bằng sức gió, nên cách xa cũng có thể điểm được kẻ địch), nhắm Tam Dương huyệt ở phía sau lưng địch điểm luôn một cái, bề ngoài làm như không làm gì cả, cứ thản nhiên chuyện trò với Khấu, Lý hai người.

Đông Phương Ngọc Côn và Khương Tôn Diệu đã hạ ba tên giặc xong, bên phỉ đồ xôn xao một hồi, lập tức có sáu tên nữa nhảy ra, định dùng sức nhiều người đánh hai thiếu hiệp. Dư Vân thấy thân hình chỉ hơi cử động một cái, một bàn tay phẩy mạnh vào kẻ địch.

Sáu tên giặc chỉ cảm thấy một luồng sức ngấm ngầm và vô hình đẩy mạnh tới, đều kinh hãi vô cùng, rồi lại thấy Dư Vân tiến tới gần họ trầm giọng nói:

- Các ngươi dám phá lệ luật giang hồ, lấy thế nhiều người đánh ít người phải không? Nếu vậy, ngày chết của các ngươi đã tới. Ta cảnh cáo các ngươi, chỉ có thể một đấu với một thôi, và không được sử dụng ám khí, nghe chưa? Nói xong chàng mới buông tay và lui lại phía sau hơn ba trượng. Sáu tên giặc đó là Quan Ngoại Lương Châu Lục Sát, đã khét tiếng là võ nghệ cao siêu và độc ác vô cùng, tánh rất ương ngạnh và kiêu ngạo lắm, đang hăng hái xông tới, bỗng bị Dư Vân đe dọa như vậy, chờ tới lúc Dư Vân nói xong, suýt mất hết sĩ diện không sau rút lui được, định nói lại vài câu, nhưng oai lực của sức chưởng ngầm vừa rồi, khiến sáu anh em đều kinh hoảng, nếu chịu rút lui một cách lép vế như thế, lại e tên tuổi Lương Châu Lục Sát từ nay mất hết tiếng, không sao đứng vững trên giang hồ nữa.

Lúc ấy Lục Sát thấy Dư Vân đã lùi về phía sau, nhìn nhau cười gượng vài tiếng, rồi đành phải chia ra năm người tiến lên đấu với bên địch năm hảo thủ, còn một người nữa thì đứng ở phía sau để áp trận.

Một trong Lục Sát lên đấu với Dư Vân, tay run lẩy bẩy suýt cầm không vững khí giới.

Dư Vân cười thầm, tay phải giơ lên đánh luôn một cái bạt tai, đến “bộp” một tiếng, và quát lớn:

- Còn không bước trở về ngay, ngu xuẩn như thế này mà dám lên đấu với lão già này hay sao? Bước! Tội nghiệp cho Nhứt Sát đó bị tát một cái sưng vếu nữa mặt, biết là không địch nổi chỉ hậm hực lui trở về bên mình. Còn bốn Sát kia thì đang hăng hái chiến đấu.

Hãy nói lại Ải Phương Sóc dùng Ngũ Hành Chân Lực đánh ra một chưởng rồi, Nhâm Hùng cũng đẩy ra một thế Phong Vân Thập Chưởng, hai chưởng lực va đụng nhau một cái, Nhâm Hùng liền bị đẩy lui ra hơn trượng đột nhiên thấy xương sống lạnh buốt, lúc đầu không để ý tới, chỉ tưởng là gió lạnh bên ngoài thổi ùa vào trong áo thôi, nhưng càng ngày càng thấy khác, các gân cốt chủ yếu trong người cứ mềm nhũn dần, lại còn tê buốt, chân tay rời rã, chưởng lực đánh ra cứ yếu dần đi.

Thì ra Dư Vân ra tay điểm huyệt kẻ địch một cách tuyệt diệu quá, vì yếu huyệt Cân Thúc (rút gân) ở dưới Tam Dương huyệt chừng độ một phân thôi, mà chàng không điểm huyệt đó lại điểm Tam Dương huyệt như vậy, là chàng e điểm trúng huyệt đó, Nhâm Hùng gân cốt co lại và mềm nhũn tức thì có phải Ngũ Quái biết có người ám hại ngay không ? Và mọi người trông thấy Nhâm Hùng ngả lăn ra đất, chân và mình mẩy co lại như là một đứa bé con tức thì ai nấy sẽ biết y bị người ám hại liền, nên chàng mới điểm vào Tam Dương huyệt của địch là thế.

Nay Nhâm Hùng bị co gân từ từ như vậy, không có một chút thương tích nào để lộ ra ngoài thì ai ai cũng không thể nghi ngờ được. Nhưng thủ pháp điểm huyệt như vậy tài ba và lão luyện lắm mới được, mà nhứt là dùng thủ pháp Linh Không lại càng khó khắn hơn nữa! Ải Phương Sóc thấy Nhâm Hùng hơi khác thường, và thấy chưởng lực của y cứ yếu dần đi, trong lòng mừng thầm, quát lớn một tiếng, đánh luôn một chưởng vào Nhâm Hùng, tên nọ liền đánh bắn ra bốn năm trượng, và ngã nằm phục xuống đất không sao đứng dậy được.

Nhờ vậy, Ải Phương Sóc mới vượt ra khỏi vòng vây của Ngũ Hành Hợp Vận đó, giở thân pháp Đại Na Di Thân Pháp ra, rồi chưởng lực cứ đánh ra liên tiếp.

Lúc đấy, Nhâm Hùng bị té, Ngũ Hành Hợp Vận trận pháp không khác gì đã bị phá tan, và oai lực cũng bị đại giảm tức thì. Thế là Long Môn Tứ Quái sa ngay vào chỗ chịu đòn, bị Ải Phương Sóc đánh cho anh em Long Môn không kịp chống đỡ.

Trong lúc đang bị đối thủ dồn đánh, Nhâm Long liếc mắt trông thấy Nhâm Hùng chân tay co rút lại, mắt vàng khè, kêu la thảm thiết, liền quát lớn:

- Hãy khoan, tối hôm nay anh em Long Môn chịu thua trận này. Đây không phải là công lực của Kinh lão sư có thể đánh bại được chúng tôi, vì em tư tôi bỗng bạo bệnh bộc phát, mới bị Kinh lão sư phá nổi trận pháp Ngũ Hành Hợp Vận của chúng tôi. Bây giờ chúng tôi không lấy vật báu nữa, Kinh lão sư, chúng ta tái ngộ một ngày gần đây…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.