Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 243 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, gần tới giờ ngọ, Vân Nhạc mới thức dậy. Chàng bật cười nghĩ thầm: “Mọi ngày chỉ một tiếng động nho nhỏ ta cũng thức dậy. Không hiểu tại sao đêm hôm qua ta lại ngủ say đến thế? Xét như vậy, người học võ tối kỵ tâm phiền ý loạn thật không sai.”

Hai đứa trẻ Hạ Hầu tới ba lần thấy thầy giáo ngủ chưa dậy, liền ra ngoài thưa với cha.

Lão Tiêu Đầu nói:

- Hai con chớ kêu gọi, để ông giáo ngủ. Hôm nay cha thay mặt lão sư cho hai con nghỉ học.

Hai đứa trẻ hớn hở chạy ra bên ngoài chơi đùa. Nghe nói Tạ Vân Nhạc chưa thức dậy, Lôi Tiếu Thiên đã đoán ra phần nào, nhưng không ai để ý đến thần sắc của y.

Rửa mặt xong, Vân Nhạc thấy đã quá giờ học, liền đi ra ngoại ô để thưởng thức cảnh xuân. Chàng một mình thủng thẳng đi ra cửa thành Thuận Hoá, đang vừa đi vừa ngắm cảnh, bỗng thấy con đường ngách có một người phi ngựa ra xông thẳng vào người chàng.

Hai người đều không lưu ý tới, ai cũng yên trí thế nào cũng đụng phải nhau, và tất có một người bị thương. Nhưng Tạ Vân Nhạc lẹ mắt nhanh tay, vội né vai tránh khỏi đầu ngựa va phải, giơ tay nâng cổ con vật. Con ngựa ấy là ngựa Mông Cổ, cao lớn khác thường, bị chàng nâng lên, giơ cao hai vó trước, vì vậy mất thăng bằng, cả người lẫn ngựa đều ngã lăn xuống ruộng nước. Vừa ngã xuống ruộng, con ngựa đứng dậy, rùng mình, lắc đầu, vẫy đuôi để cho bùn nước bắn tứ tung, rồi nhảy lên trên đường cái liền.

Người cưỡi ngựa, tay vẫn nắm chặt bờm ngựa, nên cũng lên theo, tới trên đường cái liền nhảy xuống mặt đất, nổi giận quát mắng:

- Tên tiểu tử kia, mi táo gan thật, dám cản đường đại gia. Mi muốn chết phải không? Nhìn kỹ người nọ, Tạ Vân Nhạc thấy y mặc huyền phục, đôi lông mày đứt quãng, mũi tẹt, con ngươi đỏ, mồm to và méo, xấu xí vô cùng, ăn nói lại thô bỉ.

Chàng thấy y phi ngựa đụng phải người, không xin lỗi thì chớ, lại còn lớn tiếng quát mắng như vậy, liền nổi giận, cười đáp:

- Bạn kia, ngươi cưỡi ngựa phi bừa trên đường cái, nhỡ đụng chết người có phải đền mạng không? Ngươi vội vã như vậy định đi đưa đám ma phải không? Người nọ phồng mồm trợn mép, quát lớn:

- Tiểu tử, mi to gan lớn mật trêu ghẹo, mỉa mai Cửu Vỹ Điêu Ngãi Hoá đại gia. Có lẽ ngày chết của mi đã tới. Hãy coi ta đưa mi về chầu sư tổ. Ta đánh chết mi....

Chữ “đánh“ vừa xuất khẩu, người nọ đã xông tới, giơ tay phải đánh thẳng vào ngực Vân Nhạc liền.

Thấy người nọ tự xưng là Cửu Vỹ Điêu Ngãi Hoá, Vân Nhạc biết y là một trong Xương Đông Tam Ác mà Lý Đại Minh nói tới. Như vậy Hoàng Nhứt tặc tăng đã tới nơi rồi.

Thấy Ngãi Hoá chưa chi đã xông lại đánh ngay như vậy, Vân Nhạc nghĩ thầm: “Nếu không trừng trị tên này, thì sau này y càng mục hạ vô nhân (không coi ai vào đâu) nữa.” Nghĩ đoạn, chàng cười nhạt một tiếng, không thèm tránh né, chờ chưởng của Ngãi Hoá đánh tới vội giơ tay phải ra, nắm lấy mạch môn của đối phương, giựt lùi một cái, rồi tung ra đằng xa. Tựa như diều đứt dây, Ngãi Hoá bị bắn ra ngoài năm trượng, ngã nằm ngửa ra đất, ôm chặt cánh tay phải, hai mắt cứ trợn trừng nhìn.

Vân Nhạc từ từ bước lên, thong thả nói:

- Ngãi đại gia làm sao thế? Ngãi Hoá bị chàng nắm trúng mạch môn, cánh tay tê tái khó chịu, biết là nguy đến nơi, lại còn bị giựt tung lên, bắn đằng xa ngã xuống, mình mẩy đau đớn như dần, kinh ngạc vô cùng, nghĩ thầm: ”Mình xui thật, đấu với một thiếu niên vô danh nầy, chưa đầy một hiệp đã địch không nổi. Tin này đồn đi khắp nơi, Xương Đông Tam Ác nầy làm sao mà kiếm ăn được nữa?” Lúc này y lại nghe thấy Vân Nhạc hỏi mỉa mai, nhạo báng, nổi giận đứng phắt ngay dậy, lớn tiếng quát mắng:

- Tiểu tử kia, Ngãi đại gia phải thí mạng với mi.

Nói đoạn, y rút luôn hai chục cái dùi đục điểm huyệt ra, một cái trên một cái dưới, xông lên định điểm huyệt vào huyệt “ U Môn “ và “ Khí Hải” của đối phương.

Vân Nhạc mỉm cười, nhún chân trái một cái, thân mình chếch sang bên tránh né, tay phải hướng phía trước khua một cái. Ngãi Hoá chỉ thấy mắt hoa, hộ khẩu hai tay tê liệt, đành phải buông hai cái dùi đục ra, để cho địch thủ cướp lấy một cách dễ dàng, kinh hãi thất sắc, đang định nhảy về phía sau để tránh. Vân Nhạc dùng tay trái, một phất đã điểm trúng huyệt ”Trung Phủ” của Ngãi Hoá ngay. Chỉ nghe thấy tiếng ”Ái chà!” Ngãi Hoá đã nằm ngửa ra đất. Tạ Vân Nhạc nhìn y mỉm cười nói:

- Ngãi đại gia, chớ có bêu xấu trước mặt ta. Cậy có hai miếng võ quèn mà đại gia dám ra giang hồ tác quái sao? Nói thật cho ngươi hay, bây giờ ngươi trở về có luyện tập mười năm cũng vô ích vì võ công của ngươi đã bị ta phế mất rồi. Trong khoảng ba năm, ngươi không động võ thì không sao, bằng không ngươi tất phải chết liền. Ta xem hai cái dùi đục này để lại cũng không có ích gì, để ta huỷ đi hộ ngươi nhé? Chỉ thấy chàng khẽ uốn một cái, cả hai cái dùi đục đều cong thành hai cái vòng nhỏ, thuận tay chàng vứt xuống ruộng nước liền, lại nói:

- Ngãi Hoá, ngươi vội vã tới thành Nam Xương, có phải tên Hoằng Nhất ác tăng đã tới và sai ngươi tới Trấn Thái tiêu cục hẹn ngày chiến đấu phải không? Nếu thật như vậy, ta chả cần giết ngươi chết vội.

Ngãi Hoá bị chàng điểm trúng huyệt Trung Phủ, tứ chi mệt mỏi không còn hơi sức, mồ hôi lạnh toát ra, liền nghĩ thầm: “Mình đang có nhiệm vụ phải làm. Hà tất bướng bỉnh làm gì? Nếu lỡ việc của Hoằng Nhất đại sư, khi trở sẽ bị cực khổ” Khi y đang nghĩ thấy Vân Nhạc nói trúng việc làm của mình, mới hay chàng là trọng thủ của Hạ Hầu Hàm mời tới, và thấy võ nghệ của Vân Nhạc cao siêu quá, y lại nghĩ: “Hai người của đại sư mời tới giúp, chưa chắc đã giỏi bằng y”. Nghĩ đoạn, y thay đổi hẳn thái độ, ôn tồn nhã nhặn nói:

- Thiếu hiệp, đúng như lời thiếu hiệp vừa nói, Ngãi Hoá quả thật thừa lệnh Hoằng Nhất đại sư tới Trấn Thái tiêu cục hẹn Hạ Hầu Hàm chiến đấu. Bị người ta sai khiến, tiểu nhân đã vô ý xúc phạm tôn nhân, xin thiếu hiệp rộng lòng tha thứ giải huyệt cho. Từ nay trở đi, Ngãi Hoá sẽ cải tà quy chánh, không dám làm một điều tội ác nào.

Nói xong hai mắt tỏ vẻ cầu khẩn van lơn.

Vân Nhạc nghe thấy Ngãi Hoá nói như vậy, nghĩ thầm: “Tên này vô liêm sỉ thật, như vậy đủ thấy ngày thường y chuyên môn bắt nạt người hiền lương hà hiếp phụ nhu lão ẩu luôn”. Nghĩ đoạn chàng cười rồi đáp:

- Tên họ Ngãi kia ngươi tự xưng là Xương Đông Tam Ác, đủ thấy ngày thường tác quái như thế nào. Thấy ngươi lần đầu tiên phạm tội vào tay ta, mới điểm trọng huyệt ngươi như vậy cũng là rộng rãi với ngươi lắm rồi. Nếu phải người khác, ta đã sớm thủ tiêu đi rồi, mà ngươi còn muốn giải huyệt cho nữa. Thôi, ngươi hãy xếp cái ý niệm ấy đi. Còn việc hẹn ngày chiến đấu, ta cũng có phần dự. Như vậy ngươi khỏi cần đi nữa đưa thiếp cho ta là được rồi. Ngươi hãy bước về chỗ ở của ác tăng Hoằng Nhất báo cáo là chúng ta sẽ y hẹn tới đấu.

Cửu Vỹ Điều Ngãi Hoá thấy chàng không chịu giải huyệt cho, tự biết đã hết hy vọng trả thù, liền móc túi lấy tờ giấy đỏ ra, hậm bực nói:

- Ngài là ai? Xin cho hay tên tuổi, quý hồ họ Ngãi còn sống sót, sẽ có ngày báo đền.

Tạ Vân Nhạc nổi giận nói:

- Tặc đồ, ngươi là hạng người gì mà dám hỏi tên tuổi ta. Ngươi muốn chết phải không? Vừa nói chàng vừa giơ tay khua một cái. Ngãi Hoá hoảng sợ đến mất hồn vía, ôm đầu chạy thẳng, bỏ cả con ngựa Mông Cổ ở lại.

Thấy Ngãi Hoá đã đào tẩu, Vân Nhạc không nhịn được cười, nghĩ thầm: “Tên giặc nầy là đầu xà đuôi chuột, sao y bỏ cả ngựa lại thế nầy?” Kéo ngựa lại gần, chàng liền nhảy lên trên yên, quất roi phi nước đại, chạy thẳng về tiêu cục. Vừa đi chàng vừa nghĩ: “Sao tên giặc này xoàng xĩnh đến thế? Thế mà dám tự xưng là Tam Ác được? Vừa rồi y biết sao được ta dùng Hiên Viên Thập Bát giải hạ y?” Chàng đang phóng nước đại, bỗng sực nghĩ ra một vấn đề gì, liền gò cương ngựa đứng lại. Thì ra chàng vội vàng nhận cái thiếp nọ, chưa giở ra xem, và cũng chưa nghĩ cách nói dối mọi người.

Nên chàng mới phải ngừng lại nghĩ cách làm thế nào đem cái thiếp này về nhà mà không ai hay biết mình đã hạ tên Ngãi Hoá và nhận lấy cái thiệp nầy? Chàng mở cái thiếp ra xem, thấy bên trong chỉ viết có mấy chữ: “Sáng sớm mai, lúc mặt trời mọc, xin gặp mặt ở trên đỉnh núi Mai Lãnh Tây Sơn hậu giáo” Hạ khoản đề: “Xuyên Nam Đại Bi Tự chủ trì Hoằng Nhất cùng Lan Thương Song Sát Đại Lực Quỷ Vương Chu Bách Bái, Thôi Mệng Lang Quân Cung Khánh kính bái”.

Chàng nghĩ thầm: “Hay lắm, sáng sớm thế nào cũng có trận hổ đấu, long tranh xem thích mắt lắm đây. Không biết Lan Thương Song Sát là hạng người lợi hại thế nào? Nhưng ta cứ thấy cái tên Đại Lực Quỷ Vương cũng đủ biết hai chưởng của y phải tài ba lắm mới dám mệnh danh như vậy. Cái chết của mẹ mình cũng bị bàn tay độc của địch đánh nặng mà chí mạng, nhưng không biết có phải tên Chu Bách Bái nầy không? Ta hãy đi nghe họ bàn tán nghị luận xem sao đã? Còn cái thiếp nầy ta cứ bảo Ngãi Hoá nhờ ta chuyển hộ, nếu họ có hỏi thêm thì ta tuỳ cơ ứng biến.” Nghĩ đoạn, chàng bỏ cái thiếp ấy vào túi, giật mạnh cương ngựa, phi thẳng về Thuận Hoá môn, thấy chàng anh tuấn, lại cởi con thiên lý, trông thật đẹp mắt vô cùng, nên mọi người đi đường đều ngắm nhìn và phê bình bàn tán, khen ngợi không ngớt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.