Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Một buổi sáng nọ, mặt trời chưa mọc, sương mù vẫn phủ đầy núi, lại thêm mưa phùn ướt át, có một thiếu niên ở trên đỉnh núi Di Lạc, đối diện với núi Bảo Hoa, hấp tấp chạy xuống, thân hình như bay, chân không điểm mặt đất, tiến thẳng tới cửa ngách Nghênh Vân của chùa Bảo Hoa, đẩy cửa đi vào, xuyên qua hành lang, lên tới gian đại điện thứ ba của Bảo Hoa tự vào luôn căn phòng của lão hòa thượng.

Thiếu niên nọ diện mạo anh tuấn, mặt ngọc môi son, vai vượn lưng ong, riêng có đôi mày chau lại tỏ vẻ lo âu, gặp tăng chúng trong chùa chỉ khẽ gật đầu chào, chân vẫn không ngừng bước. Chư tăng đều thấy làm lạ nhưng không tiện hỏi han tại sao.

Lúc ấy, Minh Lương đại sư vừa tụng kinh sáng xong, đang tĩnh tọa trong phòng nghe thấy bên ngoài có tiếng chân nhộn nhịp hấp tấp, liền mở mắt ra coi, đã thấy thiếu niên nọ vén màn bước vào, vẻ mặt ủ rũ âu sầu.

Lão hòa thượng trông thấy, hiểu ngay có chuyện bất lành, cũng chau mày, vẫn giữ ôn hòa, cất tiếng hỏi:

- Vân Nhạc, sao sáng sớm thế này đã sang đây? Trông mặt con khó coi thế kia, chẳng lẽ bệnh cũ của cha con tái phát hay sao? Thiếu niên vái chào xong, liền đáp:

- Thưa đại sư, sáng nay vào giờ tý, bệnh cũ của gia phụ lại lên cơn, nhưng lần này lại khác hẳn mọi lần, cứ ho ra máu luôn luôn. Lúc gia phụ nói là hơi tắc cổ, khí huyết nhộn nhạo, chân khí không sao điều hòa được. Vừa rồi gia phụ đã uống linh dược của đại sư ban cho, bây giờ thấy hơi dễ chịu một tí, nhưng gia phụ nói, có lẽ lần này không… Nói tới đây chàng bỗng nghẹn ngào, phải ngừng giây phút mới nói tiếp được:

- Cho nên gia phụ mới sai đệ tử sang mời đại sư qua bên đó một phen.

Lão hòa thượng thở dài một cái, rồi nói:

- Vân Nhạc, việc này sớm muộn thế nào cũng phải phát sinh, con còn lạ gì nữa. Nhưng điều cần nhất là con chớ có tỏ vẻ lo âu trước mặt cha con, để ông ta khỏi khó chịu. Trong hai ba ngày nữa chắc chưa hề gì đâu. Con hãy trở về trước bần tăng sẽ sang sau.

Thiếu niên nọ vâng lời, cúi chào xong, liền ra khỏi phòng, qua sơn môn, xuyên cánh đồng dưới chân núi, rồi lên núi Di Lạc, khi tới đỉnh ngừng lại, xung quanh thấy bốn bề không có bóng người, mới hít mạnh một hơi đơn điền chân khí, giở khinh công thượng thặng ra, nhảy lên phía trên như vượn nhảy hạc bay vậy, chỉ trong chốc lát đã lên tới đỉnh chót vót. Thiếu niên nọ thở nhẹ một cái, rồi tiến về phía sau núi.

Hậu sơn không có một cây cỏ nào, chỉ toàn là đá. Những núi thuộc vùng này đa số không có cây cỏ vì nơi đây là mỏ quặng. Chỉ thấy thiếu niên nọ chạy như bay, tới một chỏm núi tận cùng, liền ngừng chân lại. Nơi đây một bên là vách núi lởm chởm, một bên là hang sâu. Trước mặt thiếu niên có một tảng đá cao mười mấy trượng, phía trên có hở một cái khe khá lớn. Thiếu niên nhún vai một cái nhảy lên cao bảy tám trượng, khi đuối sức sắp rơi xuống, thấy chân chàng đạp lên nhau, co mình một cái lại lên được năm sáu trượng cao nữa.

Đột nhiên chàng giương hai tay ra, lượn một vòng đã nhẹ nhàng rơi xuống một hòn đá ở trong khe. Tuyệt đỉnh khinh công của chàng vừa biểu diễn gọi là Thế Vân Tung hay là Thất Cầm thân pháp, là một thế khinh công rất khó luyện và rất ít người biết tới.

Khe núi đó rất thấp, thiếu niên đó phải cúi đầu mới vào được cái động ở cạnh khe.

Bỗng nghe thấy một giọng già yếu ớt hỏi:

- Vân, lão sư phụ đã tới chưa? Thiếu niên đáp:

- Thưa cha, lão sư phụ sắp tới đấy ạ.

- Ừ.

Tiếng nói của ông già yếu ớt và sầu não khác hẳn mọi ngày, thiếu niên nghe thấy lo âu vô cùng.

Trong động chỉ có một ngọn đèn dầu, thắp cả ngày đêm, vì không có ánh sáng mặt trời chiếu vào, trong động lúc nào cũng tối om như ban đêm. Động này có hai căn thạch thất, do nhân công tạo nên. Căn trong bày những: lò,bàn, ghế, bát, chén, rổ rá, vân vân, ngoài ra ở góc phòng có một đống sách mấy chục cuốn.

Căn ngoài chỉ có hai cái chõng tre bày hai bên. Một ông cụ già nằm trên chõng phía Tây, người gầy gò, hơi thở hổn hển, tóc dài và rối bù, hình như đã lâu chưa gội và chải chuốt.

Thiếu niên bước vào vội đến ngồi cạnh cụ, rồi nói:

- Cha, ngực đã đỡ đau chưa? Vừa nói chàng vừa phành áo ông cụ ra, hai tay cứ xoa bóp liên tiếp.

Hình như thấy dễ chịu hơn, ông cụ thở dài một cái, liền nói:

- Vân con, mấy năm liền con vất vả quá, tội nghiệp cho con. Có nhiều việc con còn chưa hay biết. Cha cứ để mãi trong lòng, không dám kể cho con hay, là sợ phân tâm học võ của con đi. Nhưng bây giờ cha tự biết dầu đã sắp cháy cạn, rời khỏi thế gian này chỉ là chuyện chốc lát thôi. Nên mối thù huyết hải của cha, đều trông mong vào mình con báo trả đấy. Tất cả nhân quả và lai lịch xuất thân của cha, Minh Lương đại sư đều biết rõ hết. Lát nữa lão sư phụ tới sẽ do ông ta nói cho con hay. Cũng may con đã trưởng thành, cha đỡ phải lo ngại, chỉ có một điều hơi ân hận là cha chưa thấy con thành gia lập thất thôi.

Thiếu niên nghe người cha nói xong, nước mắt chảy quanh, vội nói:

- Sao cha lại nói những lời tiêu cực như thế làm gì? Lão sư phụ nói… Chưa dứt lời, chàng thoáng thấy cửa động có bóng người, một luồng gió nhẹ đưa tới, Minh Lương đại sư đã vào tới trong động rồi.

Thiếu niên đứng dậy cúi chào, ông cụ cũng cố gượng định ngồi dậy. Lão hòa thượng giơ tay ra cản, mỉm cười nói:

- Văn huynh, cứ việc nằm xuống thì hơn. Bây giờ huynh không nên cử động nhiều.

Nói xong, lão hòa thượng đưa luôn một viên thuốc, ông cụ cầm lấy uống liền, cười chua chát một tiếng rồi nói:

- Vậy đệ xin vâng theo.

Nói tới đó, ho một tiếng, ông cụ lại nói:

- Đại sư hà tất phải mất công như vậy, chỉ mất viên thuốc quý báu Trường Xuân đơn này thôi. Chớ sự thật sáng nay đệ đã tự thăm mạch rồi, thấy lục mạch tán loạn, không còn cách gì cứu vãn được, dù có linh đơn diệu dược, cũng không thể nào kéo dài thêm ba ngày thọ. Như vậy thà sớm ngày lìa khỏi trần còn hơn là giằng giai thế này mãi. Chỉ vì chưa dứt tâm niệm, cho nên đệ mới cho cháu Vân sang mời đại sư, để nhờ vả đôi chút. Bấy lâu nay cháu Vân được đại sư chỉ điểm cho rất nhiều, nhưng cháu nó vẫn chưa tận lễ đệ tử, đệ muốn bắt đầu từ ngày hôm nay, cháu Vân xin bái làm môn hạ của đại sư, mong đại sư dạy bảo cho cháu nghiêm ngặt một chút nữa, năm sau xin truyền thụ cho nó Hiên Viên Chân Kinh của đệ nhặt được. Khi nào thành nghề đại sư mới cho nó hạ sơn truy sát kẻ thù, và tại sao có mối thù oán này cũng xin đại sư cho hay rõ nguyên nhân. Đây là lời yêu cầu trước khi vĩnh biệt của đệ, xin đại sư vui lòng nhận.

Lão hòa thượng mỉm cười nói:

- Những việc sau này đã có bần tăng xử trí, Văn huynh hãy nên tịnh dưỡng, không nên nói nhiều mà hao tổn tinh thần, nên ngủ một giấc thì hơn.

Nói xong, lão hòa thượng giơ tay ra khẽ điểm yếu huyệt bệnh nhân, ông cụ ngủ thiếp đi tức thì.

Lão hòa thượng nghĩ một lát liền nói:

- Vân Nhạc, con lại đây.

Thiếu niên đang đứng cạnh giường cha khóc, nghe thấy đại sư gọi liền tới ngay.

Lão hòa thượng thở dài một tiếng, rồi nói:

- Vân Nhạc con chớ có bi thương quá như vậy. Người đời có ai tránh khỏi cái chết đâu? Cha con được tắt nghỉ trên giường như thế này đã phúc đức lắm rồi. Người trong giang hồ đã có mấy ai được như thế này đâu?... Đã đôi ba phen rồi, cha con cứ nài bần tăng nhận con làm đồ đệ, bần tăng cực lực từ chối, không phải là bần tăng có ý nghĩ gì khác đâu. Sở dĩ bần tăng không nhận dạy con là vì tất cả tăng lữ trong chùa Bảo Hoa không ai biết lão Hòa thượng này biết võ giỏi cả. Tối đa chúng chỉ có thể đoán bần tăng hơi biết chút võ nghệ để luyện tập cho khoẻ mạnh thôi. Khi con đã bái lão hòa thượng này là sư phụ thì phải thay đổi xưng hô, vả lại cha con nhiều kẻ thù lắm, vạn nhất sơ hở để chúng biết chuyện, không những đại địch thâm thù của cha con kéo tới đây náo loạn mà còn gây cho chùa Bảo Hoa thêm tai ách, ta từ chối mãi là thế. Mấy năm nay con đã học hết võ công của cha con rồi, duy có kinh nghiệm còn hơi kém. Lão hòa thượng này thấy nhân phẩm xương cốt căn bản của con đều khá, đã hứa trong lòng từ lâu rồi nhưng chưa tới thời cơ, không chịu nhận ngay mà thôi. Từ ngày hôm nay trở đi, con là môn đồ của lão, đến giờ lão sẽ đến dạy võ công cho con, chớ có lui tới bên chùa luôn luôn, để tránh tai mắt của mọi người, nghe chưa? Lúc này thiếu niên vừa đau đớn vừa hoan hỉ, cung kính quỳ xuống lạy ba lạy, cất tiếng gọi:

- Sư phụ.

Lão hòa thượng mỉm cười bảo thiếu niên đứng dậy.

Ba năm trước, thiếu niên đã nghe cha chàng nói Minh Lương đại sư võ công siêu thần nhập hoá. Hiện giờ trong võ lâm có lẽ không ai địch nổi.

Nghe đồn đại sư là môn đồ của Vô Vi thượng nhân ở Tráp Vân Nhai trên núi Bắc Thiên Sơn. Hai trăm năm trước đó, Vô Vi thượng nhân đã được thiên hạ tôn là đệ nhất kỳ nhân, sau không ai biết hành tung của thượng nhân cả. Cha chàng lại nói, nếu chàng học được một hai phần võ nghệ của Minh Lương đại sư cũng đủ thụ dụng cả một đời rồi, nay chàng lại được nhập môn của đại sư, nếu không vì cha bệnh nặng, thì có lẽ chàng sung sướng đến nhảy nhót như chim như vượn rồi.

Minh Lương đại sư thấy chàng hớn hở mừng thầm, một mặt lại sầu não lo âu bệnh tình nguy cấp của cha, liền nghĩ thầm: “Thằng nhỏ này tội nghiệp thật, ta phải truyền thụ hết võ nghệ cho y, để tạo nên một kỳ tài trong võ lâm. Nhưng sau này y vào giang hồ, sát nghiệp cũng nặng lắm, y sẽ tạo nên họa kiếp vô biên, ta phải dùng quảng đại từ bi của cửa Phật mà cố giải cho y vậy”. Nghĩ đoạn, đại sư nói với thiếu niên rằng:

- Vân Nhạc, con lên sáu đã theo cha lên núi Di Lạc phong này, có rất nhiều việc con không hay biết tới. Cha con họ Tạ tên Văn, vốn dĩ là một đại hiệp tiếng tăm lừng lẫy khắp võ lâm, tự thành một nhà võ riêng, chớ không thuộc một môn phái nào. Cha con lại giấu không cho ai hay sư môn của ông ta thuộc môn phái nào, nên giang hồ nhân sĩ không biết lai lịch của cha con. Chưa đầy ba mươi tuổi cha con đã nổi tiếng oai trấn quan nội quan ngoại và Lạc Trung. Trong võ lâm đặt cho ông ta một biệt hiệu là: Truy Hồn Phán (Phán quan bắt hồn ở dưới âm). Tính cương trực, coi kẻ gian như kẻ thù, cha con gặp bất cứ nhân vật nào trong Hắc Đạo cũng giết liền (Hắc đạo là tiếng của giới võ dùng để gọi giặc cướp). Không những thế, các nhân sĩ hay các môn hạ môn phái chính trong võ lâm có phạm lỗi lầm gì, mà gặp phải cha con là bị cắt tai xẻo mũi hay thậm chí còn bị phế võ công nữa… Thủ đoạn xử trí kẻ gian hay người có lỗi của cha con quá độc ác và tàn nhẫnVì vậy dần dần các phái chính tà đều nổi giận, định giết chết cha con để rửa hận cho những kẻ bị hại. Nhưng hành tung của cha con phiêu hốt lắm, lại không có chỗ ở nhất định, nên bọn thù địch không sao tìm thấy được. Cũng có một đôi khi chúng tình cờ gặp cha con ở dọc đường, nhưng vì chúng người ít thế cô, tự biết không địch nổi, không dám gây hấn. Như vậy trải qua mấy năm, cha con vẫn giữ nguyên tánh nết và thái độ ấy. Năm ấy lão hòa thượng ở chùa Ô Vưu, tại bờ sông Gia Linh, gặp cha con thường hay tới chùa đó du ngoạn nên quen biết đi lại với nhau, lâu ngày trở thành bạn thân. Tới khi lão tăng hay biết hành vi dĩ vãng của cha con, thường hay khuyên nhủ, nhờ vậy cha con đỡ tàn ác hơn trước, và chịu ẩn tích ở một nơi. Năm sau, cha con lấy mẹ con, làm nhà ở trong một làng đánh cá tại bờ sông Gia Linh, suốt ngày ở nhà, không lí tới giang hồ thị phi. Tới năm thứ ba thì con ra chào đời. Cha con phong kiếm thúc thủ ẩn dật điền viên mong được an hưởng thiên nhiên. Ngờ đâu nhân quả trời định, không ai có thể cưỡng được. Năm con lên ba, cha con ẵm con lên chùa Bảo Hoa thăm lão tăng. Thấy sắc mặt cha con tối sầm, lão tăng thúc giục cha con nên trở về nhà ngay. Mới ở chơi được ba ngày, cha con với con phải trở về nhà liền. Ngờ đâu vừa về tới cửa cha con đã thấy xác mẹ con nằm trên giường sau lưng có vết thâm in rõ hình bàn tay bảy ngón, hiển nhiên có người dùng trọng thủ đánh chết bà ta. Khâm liệm và chôn cất mẹ con xong, cha con huỷ nhà đi tìm kẻ thù. Lão Hòa thượng đã khuyên can ông ta, nên nhẫn nhục chịu đựng, chờ nuôi con nên người, rồi hãy đi tầm thù cũng chưa muộn. Tội nghiệp cho cha con, cõng con trên lưng, đi chân trời góc biển, để truy sát kẻ thù. Năm này qua năm khác, cha con vẫn chưa điều tra ra ai là kẻ đã giết mẹ con. Sau cha con đi qua núi Hoa Sơn, nhặt được cuốn Hiên Viên Kinh ở trong khe núi, bên trong toàn là Giáp Cốt văn tự (thời thượng cổ người ta khắc chữ vào mai rùa hay xương thú, chữ ấy tựa như chữ Triện bây giờ, nhưng rất đơn giản khó hiểu). Cha con vội vàng đem tới đây, định cho lão xem, vì lão tăng tinh thông Giáp Cốt Văn. Ngờ đâu, giữa đường hình tích hơi lộ một tí, cha con bị kẻ thù theo dõi ngay. Chúng tập hợp mười mấy tên cao thủ đều mang khăn che mặt, chờ đợi ở bờ hồ Động Đình tại nơi Tam Xương, trong đêm khuya đen tối chúng quay lại tập kích. Cha con dù võ công có cao cường đến đâu cũng không sao địch nổi mười mấy tên cao thủ các phái chính tà, huống hồ lại cõng con ở trên lưng. Hỗn chiến mấy tiếng đồng hồ, cha con bị đánh mấy cái vào ngực, nội thương rất nặng, lại bị kẻ địch điểm trúng ba chỗ trọng huyệt. Cũng may cha con sử dụng ngay Kim Cương Thiền Công, do lão tăng khẩu truyền cho, để bảo vệ lấy các nơi cốt yếu ở trước ngực, mới khỏi chí mạng tại chỗ. Nhưng mấy vết thương bị lúc đầu nặng quá, cha con tự biết còn đánh nữa sẽ chết cả hai cha con, mới thí mạng đánh phá vòng vây chạy thoát khỏi chỗ đó. Ngày phục đêm đi, cha con vất vả hết sức mới chạy tới đây được. Lão tăng liền giấu cha con và con vào phía sau núi Di Lạc, tức cái động này đây, vì dãy núi này trơ trọi không có một cây cỏ nào, bất cứ là ai cũng không thể nào nghi ngờ được cha con và con ở ẩn nơi đây. Nhưng nguyên khí của cha con bị tổn thương quá nặng, tuy đã uống Trường Xuân Đơn của lão tăng rồi, cũng chỉ kéo dài được mười mấy năm tuổi thọ thôi, chớ cha con không thể nào đối địch với người được. Và mỗi năm cứ đến ngày trước mùa xuân, hạ, cha con thế nào cũng thấy vết thương đau nhức. Vì vậy cha con biết không thể nào tự báo thù này, mới nhất tâm nhất ý đem hết võ nghệ độc đáo của ông ta truyền thụ cho con, mong con sau này thừa kế tâm nguyện tìm kiếm cho được kẻ địch để trả mối thù bất cộng đái thiên ấy.

Nói xong, Minh Lương đại sư thở dài một tiếng.

Lúc nay, Tạ Vân Nhạc nước mắt nhỏ ròng xuống hai bên má thổn thức không ngớt.

Lão hòa thượng nói:

- Con nên nín ngay đi, chỉ hai tiếng đồng hồ sau, cha con sẽ tỉnh lại. Bây giờ bổn sư rời khỏi đây đến lúc ấy sẽ trở lại.

Nói xong, đại sư ra khỏi động, Tạ Vân Nhạc tiễn ra tận cửa động, chỉ thấy lão hòa thượng người đằng không, nhảy xuống sườn núi, tới một mỏm đá, lại nhảy tiếp như trước, mấy cái nhún nhảy đã mất hình bóng của ông ta rồi.

Tạ Vân Nhạc nghĩ thầm: “Ta chỉ mong học được một nửa võ của sư phụ, cũng đủ dương danh võ lâm, và thề sẽ giết hết kẻ thù đã hãm hại cha mẹ ta, cả những người có chút liên can vào hai vụ ám hại ấy ta cũng không buông tha”. Ý niệm của chàng lúc này sẽ gây nên sát nghiệp vô biên ngày sau. Đó là chuyện sau, tạm không nói tới.

Năm ngày hôm sau, Tạ Văn đã trút hơi thở cuối cùng, Tạ Vân Nhạc khóc lóc thảm thiết. Cha con sống với nhau mười mấy năm trời, nay bỗng vĩnh biệt, làm sao mà chẳng đau đớn như vậy? Lúc ấy Minh Lương đại sư cũng đứng cạnh đó, hết sức khuyên can Tạ Vân Nhạc mới chịu nín, rồi ở phía sau núi, tìm nơi cát địa chôn cất thi hài của Tạ Văn. Từ đấy trở đi bất cứ lúc nào cảm hoài tới thân thế của mình là Tạ Vân Nhạc ra phần mộ của cha khóc lóc tế lễ một hồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.