***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Đêm đã khuya, gió lạnh đập vào giấy dán trên cửa sổ kêu “xè xè”. Trong một khách sạn nhỏ ở Kỳ Huyện, Tạ Vân Nhạc với Yên Văn tuy nằm một giường nhưng hai người đắp riêng chăn.

Hai người trong lúc đang ngủ say bỗng nghe thấy trên mái nhà có tiếng động, cả hai cùng thức tỉnh ngay và biết có dạ hành đến định đánh trộm mình. Hai người lúc đi ngủ đều mặc quần áo ngoài nên vừa nghe tiếng động, chỉ hất chăn ra là dậy ngay tức thì và ẩn núp vào trong xó tường. Không hề có một tiếng động nào, như thế đủ biết khinh công của hai người cao đến mức nào.

Trong phòng tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón tay, hai người lẳng lặng chờ đợi kẻ địch tới nơi. Bỗng nghe thấy cửa sổ mở kêu “két” một cái khẽ, hai người liền trông thấy cánh cửa mở ra. Có lẽ vì bọn giặc này e ngại võ công phi phàm của hai người ở trong phòng nên mới khẽ tay mở một cách cẩn thận như vậy.

Cửa sổ vừa hé mở Vân Nhạc đã thấy một cái bóng, tay cầm một chiếc gậy gỗ thò vào định chống hai cánh cửa sổ đó, thì Yên Văn giơ ba ngón tay lên định búng một đồng tiền đồng, lại thấy bóng tay nọ rụt mạnh một cái.

Ngoài cửa sổ không thấy động tĩnh gì cả nên đồng tiền trong tay Yên Văn vẫn chưa bắn ra.

Gió lạnh ở ngoài cửa sổ thổi mạnh ào ào, khiến cho hai người vừa ở trong chăn mới chui ra cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Kẻ giặc bên ngoài thấy trong phòng không có động tĩnh chút nào, nên mới dám lẻn vào.

Vân Nhạc và Yên Văn hai người trông thấy hai cái bóng đen, dùng một mảnh vải đen bịt mặt, trên tay mỗi người đều cầm kiếm, từ từ đi tới trước giường, liền cùng tấn công tức thì.

Chỉ nghe thấy hai tiếng kêu “cạch cạch”. Hai tên nọ biết là mình đã hớ rồi, vội quay mình bỏ chạy. Bỗng nghe thấy có tiếng kêu “Ối chà”, một tên đã bị ngã lăn ra đất, thì ra y bị Yên Văn búng đồng tiền ra bắn trúng ngay mắt cá chân. Còn tên kia tuy biết đã bị phát giác nhưng không biết kẻ địch ở đâu, nên bỏ chạy, bỏ mặc tên đồng bọn bị thương nằm đó, nhún mình nhằm phía cửa sổ nhảy ra. Ngờ đâu y vừa nhảy rời khỏi mặt đất đã nghe một tiếng lạnh lùng nói:

- Quay trở lại! Y bỗng cảm thấy hai chân như có móc sắt móc lại, đau buốt tận xương và thân hình bị va mạnh vào tường một cái, lăn ra chết giấc tức thì.

Thế rồi Vân Nhạc bật lửa thắp nến cho sáng lên. Yên Văn dùng ngón chân hất khăn bịt mặt của hai tên đó ra, tới khi nhìn kỹ bỗng la lớn một tiếng.

Tên đang bị thương trợn trừng đôi mắt, cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Cố cô nương, bây giờ cô mới biết rồi chứ? Em tôi có điều gì không nên, không phải với cô đâu. Dù cô có chê em tôi, đó là một việc, tại sao nhẫn tâm đến nỗi giết chết nó, có giỏi thì buông tha chúng ta đi… Yên Văn trợn ngược đôi lông mày, giơ tay tát vào mặt tên nọ một cái rồi giận dữ nói:

- Tên huynh đệ đạo tặc của mi quả thật là tên súc sanh, đôi ba phen giở trò hèn hạ ra trước mắt bổn cô nương, như thế không đáng chết hay sao? Các ngươi còn mặt mũi nào đến đây tầm thù hộ y. Tối hôm nay bổn cô nương cho ngươi được chết toàn thây để khỏi đi hại người đời.

Nói xong, nàng liền điểm tử huyệt tên nọ.

Tạ Vân Nhạc tuy không biết rõ nội tình ra sao, nhưng nghe hai người đối đáp cũng đã biết đại khái rồi, lúc trông thấy Yên Vân định hạ sát thủ, vội nói:

- Hãy khoan, trong khách điếm ta không nên giết chết người như vậy.

Nói đoạn, chàng bước lên vỗ vai tên nọ nói:

- Ngươi đi đi! Lần sau còn gặp chúng ta, tất không dễ nói chuyện như đêm nay đâu! Lúc ấy tên đang bất tỉnh cũng từ từ bò dậy, định lên tiếng mắng chửi. Tạ Vân Nhạc nhảy đến cạnh y, ra tay nắm bả vai y dậy cười nói:

- Ngươi không cần khai khẩu, nhân lúc tâm ý ta chưa thay đổi, mau mà bước đi đi! Gã đó giận dữ nhưng cố nuốt lời không nói, chỉ khì khì cười nhạt một tiếng, quay đầu lại nói:

- Nhị đệ chúng ta đi thôi! Hai gã nhún mình nhảy ra cửa sổ đi mất.

Cố Yên Văn ngồi cạnh giường sụt sùi khóc, hình như oan ức vô cùng. Vân Nhạc vỗ vai nàng an ủi:

- Vân muội, có phải muội trách huynh đã thả hai tên ấy đi hay không? Sự thực thì chúng chỉ ra khỏi đây vài trượng là đã xuống âm phủ rồi, như thế còn lo buồn làm chi nữa? Yên Văn nghe xong vội chùi nước mắt cười khì một tiếng nói:

- Huynh này khiếp quá, thật là kẻ giết người không thấy máu ra có khác!

- Hành động của huynh là diệt ác phải diệt cho tận mà! Nói xong, chàng rút hai thanh kiếm đang cắm trên giường ra, chắc hai tên hồi nãy sử dụng hết sức nên hai lưỡi kiếm cắm ngập vào phản những hơn thước.

Yên Văn không thấy Vân Nhạc hỏi đến lai lịch của hai tên đó, nên định nói ra trước.

Vân Nhạc cười nói:

- Việc đó muội khỏi nói huynh cũng có thể đoán ra được tám chín phần rồi. Nên huynh mới không hỏi lại muội là thế. Vì có nói ra chỉ làm loạn trí óc của chúng ta mà thôi. Chớ những quân dâm tà ấy thì làm gì còn có hành vi tốt đẹp nào nữa? Cứ nói chuyện chúng ban đêm đột nhập nhà người như thế này, tội chúng cũng đáng chết rồi, huống hồ chúng còn mục đích khác nữa? Yên Văn thấy chàng không để mình nói ra sự thể cho hay, cũng biết chàng không muốn gợi nhớ lại câu chuyện đau thương ấy nữa, liền tủm tủm cười và ngã lưng xuống giường ngủ tức thì.

Vân Nhạc vẫn mặc nguyên quần áo nằm ngủ ở ngoài mép giường. Vì lo việc Cung Môn Song Kiệt, suốt đêm trằn trọc không sao ngủ được.

Sáng ngày hôm sau, tiểu nhị đã mướn được một chiếc xe lừa, liền gõ cửa vào thưa cùng hai người hay. Vừa vào thấy cửa sổ bị đánh vỡ tan rơi xuống đất, y kinh hãi đến trợn tròn xoe đôi mắt và ngẩn người ra.

Yên Văn thấy vậy cười nói:

- Đêm hôm qua, có kẻ trộm lẻn vào, chúng tôi đã đánh đuổi chúng đi rồi. Chắc chú không hay biết gì phải không? Cửa sổ phải sửa chữa, tốn phí bao nhiêu chúng tôi trả cho.

Điếm tiểu nhị ngập ngừng đáp:

- Chúng tôi đâu dám để cô nương phải trả tiền như vậy? Thưa cô nương xe lừa đã mướn rồi, hiện đang đậu ở ngoài cửa. Cô nương có cần đi ngay thì tôi ra dặn họ sửa soạn trước! Điếm tiểu nhị vừa nói vừa ngạc nhiên vô cùng, vì y thấy thân hình Yên Văn mảnh khảnh như thế mà đánh đuổi được kẻ trộm thì quả thật không sao tưởng tượng được? Yên Văn bảo tiểu nhị ra sửa soạn đi ngay, rồi vội thu xếp đồ dùng và quần áo ngủ vào trong cái bọc. Tạ Vân Nhạc thì tay xách cái hộp mây bên trong đựng hai thanh bảo kiếm, rồi cùng nhau sát cánh đi ra.

Hai ngưòi leo lên xe lừa, tên phu xe quất roi một cái, bốn con lừa cất vó chạy liền. Ra khỏi Kỳ Huyện, đi thẳng Lạc Dương qua Trường Dạ.

Vân Nhạc và Yên Văn ngồi trong xe ấm áp, ngó qua khe cửa nhìn ra bên ngoài. Thấy trên đường cái quan thỉnh thoảng lại có một bọn ngưòi cỡi ngựa lưng đeo khí giới đi qua. Và toàn là nhân vật võ lâm mặc hắc y cả. Người nào cũng vậy, đều cau mày lẳng lặng mà đi, hình như đang phụ trách một nhiệm vụ gì rất quan trọng thì phải? Yên Văn không hiểu tại sao, liền hỏi Vân Nhạc. Chàng chỉ lắc đầu trả lời là không hay biết gì cả, và nói:

- Nếu chúng không phải vì việc Dư Vân thì phía đằng trước tất phải có việc gì xảy ra, chớ chúng không biết chúng ta là ai đâu.

Thấy lời nói của chàng tựa như coi Dư Vân là một người khác vậy, Yên Văn không sao nhịn được cười.

Xe càng chạy càng nhanh, tựa như bay vậy, hai người thấy những cây cỏ ở bên đường như là phi qua trước mắt. Hai tiếng đồng hồ sau, Yên Văn có vẻ thấm mệt, tựa lưng về phía sau ngủ gật.

Vân Nhạc đang chăm chú để ý việc nhân vật trong võ lâm tại sao lại đi hấp tấp như thế? Xe đi được hai mươi dặm đường quả nhiên chàng đã hay rõ được đôi chút tại sao rồi. Liền kéo màn cửa xe lên một chút, xa xa trông thấy ở phía trước mặt có mấy chục chiếc tiêu xa. Tiêu sư hộ vệ có tới mười mấy người, ai nấy đều tay cầm khí giới đi xung quanh những chiếc xe đó giới bị. Hình như họ đã phát giác phía đằng trước có người định chặn cướp vậy. Vì họ thấy những nhân vật võ lâm cứ phi qua lại trước đoàn tiêu xa luôn luôn.

Thấy vậy, Vân Nhạc liền hỏi phu xe phía trước có nơi nào nghỉ ngơi không? Một trong hai tên phu xe đáp:

- Thưa công tử, còn mười dặm nữa thì tới Cao Gia Câu, nơi đó nghỉ thích hợp nhưng… Thấy tên phu xe trả lời một cách ngập ngừng như vậy, Vân Nhạc đoán chắc chúng đã trông thấy tình hình trên dọc đường ra sao, nên mới lo âu như vậy.

Vì bọn phu xe quanh năm bôn ba trên đường cái quan này, lịch duyệt tất phải hơn ngưòi. Như những vụ cướp bóc chém giết lấy của chẳng hạn, họ chỉ trông thấy một cái là hay biết liền. Vân Nhạc vừa cười vừa an ủi hai tên phu xe rằng:

- Hai chú khỏi phải lo âu, ta đã hay biết rồi. Nếu cách đây không xa là một thị trấn, thì kẻ gian không khi nào hạ thủ cướp bóc đoàn tiêu xa trước khi ra khỏi Cao Gia Câu đâu. Hơn nữa chúng ta đây là khách qua đường, và không can dự chi tới chúng thì chúng cũng không làm phiền chúng ta đâu. Hai chú cứ yên trí cho xe chạy đi.

Phu xe thấy Vân Nhạc nói như vậy, khoan tâm vô cùng, vì chúng thấy khách ung dung như vậy đã đoán ra được một phần nào là khách trên xe không phải là người thường rồi.

Yên Văn đang ngủ gà ngủ gật, nghe thấy hai người nói như vậy vội thức tỉnh và mở mắt ra nhìn xem tình cảnh bên ngoài, vừa cười nói:

- Muội bảo có sai đâu, huynh lại định đa sự phải không? Chàng chỉ cười chớ không trả lời. Xe của hai người đã lướt qua cạnh đoàn tiêu xa, Yên Văn trông thấy xe đó bỗng thất thanh kêu “Ủa” một tiếng, rồi hỏi Vân Nhạc rằng:

- Vân đại ca xem có lạ không? Đoàn tiêu xa này chỉ cắm mấy lá cờ thêu bốn con ngựa thôi, chớ không có dấu hiệu gì khác nữa, thật khác hẳn những đoàn tiêu xa khác? Vân Nhạc liếc mắt nhìn, quả thật thấy chiếc xe nào cũng cắm một lá cờ gấm đoạn trắng, trên thêu bốn con ngựa bằng chỉ đỏ. Chàng ngạc nhiên vô cùng, sau sực nghĩ ra hồi ở Trấn Thái tiêu cục, trong khi đàm luận các nhân vật trong giang hồ, Lôi Tiếu Thiên có nói tới, bên cạnh chùa Tướng Quốc ở phủ Khai Phong, có một tiêu cục lấy tên là Thiên Mã. Tổng tiêu đầu là Tư Mã Trọng Minh, người trong giang hồ tôn y là Bôn Lôi Kiếm Khách, võ công rất tinh thâm lại nổi tiếng là người điềm tĩnh và đa mưu túc trí, năm nay tuổi đã ngoài bảy mươi và cũng là bạn thân của cha chàng xưa kia. Chàng liền nghĩ, nếu quả thật ông ta thì thế nào chàng cũng phải ra tay trợ giúp mới được.

Nghĩ đoạn chàng liền bàn cùng Yên Văn một hồi.

Trong khi ấy, Vân Nhạc quả nhiên trông thấy trong phe tiêu sư có một ông già râu tóc bạc phơ, đang gò cương ngựa lại ngắm trông đoàn xe, da mặt đỏ hồng, hai mắc sáng quắc, không thấy khòm tí nào, lưng đeo trường kiếm trông vẻ ung dung vô cùng.

Một lát sau, xe của Vân Nhạc đã tới Cao Gia Câu, chàng bảo xe đậu trước khách sạn Cao Thăng, liền cùng Yên Văn xuống. Phổ kỵ trong khách điếm vội chay ra nghênh đón hai người.

Khi vào trong khách điếm, hai người trông thấy trong đó có năm tên giang hồ, mặt mũi trông rất gian ác đang thầm thì to nhỏ với nhau.

Bọn chúng thấy hai người vào đều quay mặt ra nhìn, sau chúng bị sắc đẹp của Yên Văn hấp dẫn, đều ngẩn người ra dòm quên cả chuyện trò.

Phổ kỵ dẫn hai người vào bên trong nơi đây có hai căn phòng, Yên Văn liền vào phòng bên phía Đông và dặn tên phổ kỵ dọn cơm nước lên ăn.

Vân Nhạc một mình đi ra ngoài cửa khách sạn đứng, để ý ngầm năm tên đại hán nọ, xem chúng có phải định mưu cướp đoàn xe của Thiên Mã tiêu cục không? Thiên Mã tiêu cục đã phái một tên tiêu sư vào khách sạn Cao Thăng để hỏi thuê mướn phòng ngủ trước. Năm tên đại hán kia vừa trông thấy tên tiêu sư liền tỏ vẻ khinh thị. Vân Nhạc thấy vậy liền hiểu biết ngay.

Lúc ấy đội tiêu xa của Thiên Mã tiêu cục đã tới nơi, tiếng ồn ào làm chấn động cả thị trấn nhỏ này.

Bôn Lôi Kiếm Khách Tư Mã Trọng Minh và các tiêu sư bước vào khách sạn, bỗng thấy Vân Nhạc đứng ngay đó đều liếc nhìn chàng một cái. Có lẽ vì thấy chàng khí phách phi phàm và tuấn tú nên người nào cũng tủm tỉm cười gật đầu chào một cái.

Vân Nhạc thấy lão tiêu đầu khí phách như vậy cũng đáp lại bằng cái khẽ cười và lớn tiếng nói:

- Lão tiêu đầu đi xa như vậy, chắc vất vả lắm.

Tư Mã Trọng Minh ngừng chân lại, ha hả cười đáp:

- Bọn lão quanh năm sống trước đầu dao mũi kiếm, quen đi rồi đâu dám nói tới hai chữ vất vả được? Chẳng hay lão đệ quý tánh danh là gì? Lão tiêu đầu vừa nói vừa đưa mắt nhìn chiếc xe lừa của chàng đậu ở ngoài khách sạn.

- Không dám tại hạ họ Nghiêm. Vân Nhạc vừa cười vừa nói tiếp:

- Phu thê tại hạ hôm qua ở Thái Nguyên bắt đầu đi, định đến thăm người bà con ở Lạc Dương, vừa rồi trên đường trông thấy lão tiêu đầu trong lòng hâm mộ vô cùng.

Tư Mã Trọng Minh vuốt râu mỉm cười nói:

- Ồ, là Nghiêm lão đệ đấy, thật hân hạnh vô cùng… Còn lão là Tư Mã Trọng Minh, lão cũng đi Lạc Dương, chúng ta đi cùng đường thật là may mắn quá.

Nói xong lão tiêu đầu liếc mắt nhìn năm tên đại hán nọ một cái.

Vân Nhạc lớn tiếng cả cười đáp:

- Lão tiêu đầu, tại hạ tuy là một thư sinh nhưng danh vọng của lão tiêu đầu nổi tiếng khắp vùng Hạ Lạc Quan Trung. Có thể nói bất cứ già trẻ lớn bé ai cũng nghe biết danh tiếng của lão tiêu đầu, tại hạ may mắn biết bao được làm quen với lão tiêu đầu như vậy.

Lão tiêu đầu cười đáp:

- Nghiêm lão đệ khéo ăn khéo nói lắm, lão còn chút việc bận, xin cho lão thất lễ đi trước.

Năm tên đại hán nhìn theo lão tiêu đầu, cười nhạt một tiếng rồi bước thẳng ra ngoài cửa, tiến thẳng về đằng trước. Vân Nhạc cũng đóng cửa lại rồi đi vào trong phòng.

Bôn Lôi Kiếm Khách Tư Mã Trọng Minh hầu như đã thuê hết cả khách sạn này vậy. Vân Nhạc và Yên Văn đang ăn cơm, bỗng nghe thấy tiếng cười của Tư Mã Trọng Minh vọng tới, Yên Văn vừa cười vừa nói:

- Vân đại ca, huynh thử đoán xem kẻ đối đầu của Tư Mã tiêu cục là ai? Có phải bọn chúng điều tra rõ ràng mới ra tay không? Theo ý muội chuyến đi này của tiêu cục lành ít dữ nhiều, chưa biết chừng đêm nay sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Vân Nhạc kinh hãi nói:

- Nhưng sao mà muội biết là sẽ có việc không hay xảy ra? Yên Vân cười khúc khích đáp:

- Thế mà huynh cũng đòi làm đại hiệp, có thế mà không nhận ra được! Bao giờ những lục lâm cự phách ra tay cũng phải chọn một địa điểm bí hiểm, ra khỏi Cao Gia Câu bốn mươi dặm sẽ tới chỗ đường núi gồ ghề, nơi đó có tên là Ngô Công sơn cốc là một nơi rất thuận tiện để ra tay. Và từ đây đi về phía nam tới Vương Ốc Sơn, muội biết tại đó có một tên đại đạo là Cửu Tử Mẫu Kim Hoàng Khải Nguyên. Ngoài ra không ai dám ở đây sinh sự đâu.

Vân Nhạc trố mắt nhìn nàng nói:

- Không ngờ muội lại biết được nhiều nhân vật lục lâm đến thế! Vậy thì nhất định chúng sẽ chận cướp ở Ngô Công sơn sốc rồi.

Yên Văn gật đầu, Vân Nhạc trầm ngâm không nói năng gì cả, cuối đầu ăn cơm rất nhanh.

Lúc ấy phổ kỵ dẫn lão tiêu đầu bước vào, phía sau còn có một võ sư gầy gò, tuổi trạc bốn mươi đi theo nữa.

Vân Nhạc và Yên Văn vội vàng đứng lên nghênh tiếp. Tư Mã Trọng Minh cười nói:

- Nghiêm lão đệ! Chẳng hay ngày nay hiền phu thê có lên đường không? Theo ý lão nên ở lại nghĩ ngơi một đêm, rồi mai mốt hãy lên đường thì hơn.

Vân Nhạc giả bộ kinh hãi nói:

- Tại sao vậy? Xin lão tiêu đầu cho biết! Tư Mã Trọng Minh nghiêm nghị đáp:

- Chuyện này không phải một hai lời mà có thể nói hết được, đây lão xin giới thiệu người bạn này.

Nói xong lão tiêu đầu liền chỉ vào tên võ sư đứng phía sau nói tiếp:

- Vị này là một thủ hạ rất đắc lực của lão, tên là Nhật Nguyệt Tiên Nhân Chưởng Lư Khôn.

Vân Nhạc liền giới thiệu Yên Vân rồi cười khẽ nói:

- Mời hai vị ngồi chơi! Lão tiêu đầu vừa bảo tại hạ hãy nghỉ lại một hai đêm hãy đi, có phải sợ giữa đường đi không yên tĩnh chăng? Tư Mã Trọng Minh vuốt râu cười nói:

- Lão cũng không biết duyên cớ ra sao cả, nhưng thấy lão với lão đệ vừa mới tương kiến, hình như đã gặp và quen nhau từ lâu năm vậy. Đồng thời lại thấy mặt lão đệ giống y như người huynh đệ tri kỷ xưa kia của lão, nhưng phong thanh người huynh đệ đó đã bị ám hại cho nên… Vân Nhạc biết người huynh đệ mà lão tiêu đầu định nói là phụ thân mình Truy Hồn Phán Tạ Văn, trong lòng cảm động vô cùng, lại nghe lão tiêu đầu nói tiếp:

- Thôi việc này nói ra thì dài lắm, hãy nói tới chuyến đi này trước đã. Đáng lẽ việc của tiêu cục lão đã giao cả cho con cái trông nom rồi, nhưng vì con lão bị đau nặng, bất đắc dĩ mới phải thân hành bảo hộ tiêu xa tới Kinh. Lúc trở về lại có một phú thương cần phải đưa châu báu về Lạc Dương, nhờ lão giúp cho, vì nể nang lắm nên lão mới nhận món hàng này. Không ngờ suốt dọc đường tung tích của bọn cường đạo theo dõi luôn luôn, nên mới khuyên hiền phu thê đi chậm một ngày là thế.

Vân Nhạc giả bộ kinh ngạc hỏi:

- Đường lối không được bình yên như vậy, phu thê tại hạ càng không dám đi một mình như trước nữa, có phải… Chàng chưa nói dứt, Nhật Nguyệt Tiên Nhân Chưởng Lư Khôn đã cả cười nói:

- Lão tiêu đầu đã nhận xét sai rồi, hai vị đây đều là nội gia cao thủ, cứ xem mắt hai vị thì biết ngay.

Vân Nhạc muốn nói xin đi cùng tiêu cục, ngờ đâu bị Lư Khôn nhận xét ra Yên Văn là người có võ công, cũng phải khâm phục thầm, liền cười nhẹ đáp:

- Lư lão sư nói rất đúng, nhưng nội tử chỉ biết võ nghệ qua loa thôi đâu dám nhận là cao thủ được.

Tư Mã Trọng Minh cười nói:

- Lão có mắt như mù thiệt, thế mà không nhận ra được Văn phu nhân là nội gia cao thủ… Nói tới đây, bỗng có một tiêu sư của tiêu cục hấp tấp chạy vào báo rằng:

- Thưa lão tiêu đầu, bỗng có một tên khất cái, mặt mày hung dữ đến rờ mó tiêu xa của chúng ta. Hoàng tiêu đầu tiến lên ngăn cản, không ngờ bị con rắn độc cắn, ngã nằm lăn ra đất.

Lão tiêu đầu biến sắc mặt, vội cùng Lư Khôn chạy ra. Vân Nhạc nghe thấy có người của Cái Bang xuất hiện, cũng cùng Yên Vân ra theo để xem sao.

Lúc ấy có một tên khất cái, mắt toét, mũi tẹt, tay cầm một con quái xà đứng đó. Trên mặt đất có bốn năm người của tiêu cục đang nằm rên rỉ kêu la. Bỗng thấy tên khất cái la lớn nói:

- Những tiêu hàng này ta có coi vào đâu! Ta đến đây là muốn gặp gỡ chớ có thèm xin xỏ gì các ngươi đâu, mà các ngươi lại đuổi ta như vậy? Lão tiêu đầu gạt mọi người tiến lên quát hỏi:

- Vị nào nhờ ngươi đưa tin đến cho lão, xin nói tên vị đó ra bằng không đừng hòng rời khỏi nơi đây.

Tên khất cái trợn đôi mắt hoen đỏ lạnh lùng nói:

- Ta tưởng ai mà dám ăn nói ngang ngược với kẻ ăn mày này như vậy. Không ngờ lại là Bôn Lôi Kiếm khách đã tới, người bạn đó là ai, thì chờ lát nữa sẽ biết, bây giờ không cần phải nói nhiều với tên ăn xin này làm gì! Tư Mã Trọng Minh chờ cho tên ăn mày nói xong tiếng cuối cùng đột nhiên nhảy xổ lại, hai cánh tay đánh ra nhằm yếu huyệt ở hai bên tả hữu của tên ăn mày điểm tới.

Tư Mã Trọng Minh ra tay nhanh vô cùng và lựa chọn bộ vị rất thích đáng, dù tên ăn mày có tránh né đến đâu, huyệt đạo bên trái bị quét trúng một điểm, đau đớn đến nỗi lòi đôi mắt ra thét lên một tiếng, con rắn ngũ sắc dài chừng bốn thước ở trong tay phải y đã nhắm Tư Mã Trọng Minh phi tới.

Lão tiêu đầu trông thấy tên ăn mày bị điểm huyệt rồi mà chưa thấy ngã xuống, cũng phải ngẩn người ra kinh hãi thầm, vì thấy công lực của tên ăn mày đó quá thâm hậu.

Phải biết Tư Mã Trọng Minh được cái tên Bôn Lôi Kiếm Khách là vì ngoại công đã đến mức tuyệt đỉnh rồi, bất cứ là quyền chưởng hay ám khí đều xuất chiêu nhanh và đánh trúng không khác gì Bôn Lôi Trung Điện vậy. Trong lúc lão tiêu đầu ngẩn người ra thì thấy con quái xà phi ra trước mặt chỉ còn cách hai trượng, lão biết ra tay chống đỡ không kịp nữa bỗng ngửa người nhảy về phía sau. Nhưng con quái xà đó như bóng đuổi theo hình phi tới le lưõi, nhe nanh sắp cắn tới đầu lão tiêu đầu rồi. Những người trong tiêu cục trông thấy đều thất thanh la lớn, đột nhiên con quái xà bỗng kêu lên một tiếng rồi chỉ nghe thấy tiếng “độp” một cái đã rơi xuống bùn, cựa quậy vài cái rồi lăn ra chết.

Trong lúc quái xà phi ra, tên khất cái và tên đại hán có vẻ mặt gian ác thấy có dịp may có thể thừa cơ được, cả hai cùng nhảy tới lén đánh lão tiêu đầu.

Tư Mã Trọng Minh trông thấy con quái xà chết một cách kỳ dị như vậy, còn đang ngạc nhiên không hiểu, bỗng thấy tên ăn mày và gã đại hán song song nhảy tới, vội lùi lại song chưởng chia thành tả hữu đánh ra, chỉ nghe “bộp bộp” hai tiếng. Tiếp theo đó có hai tiếng kêu quái dị đã thấy thân hình của hai tên đó tựa như diều đứt dây, bay trên không lộn ra ngoài xa năm sáu trượng mới rơi xuống đất, rồi bò dậy tức thì.

Lão tiêu đầu lại càng ngẩn người ra không hiểu thêm nữa, vì lão tiêu đầu trong lòng biết rõ khi mình ra tay đánh thì chưởng của đối phương đã quét đến trước ngực rồi, chỉ cảm thấy thân hình rung động rất mạnh. Chờ tới khi lão ra chưởng đánh lại, chựa đụng tới hai người đó mà chúng bị bay đi xa vậy, mới đoán thầm là phu thê Vân Nhạc đã ra tay. Liền quay đầu trở lại nhìn Vân Nhạc và Yên Văn một cái, rồi mới bảo người mang tên bị thương vào bên trong cứu chữa.

Lão tiêu đầu vừa đi vừa hỏi Lư Khôn, nhưng Lư Khôn không biết gì, ngẩn người ra một hồi mới đáp:

- Sao vậy hai tên đó không phải do lão tiêu đầu đánh bại… như vậy cả con quái xà cũng không phải do lão tiêu đầu đánh chết.

Y lắc đầu lại nói tiếp:

- Thuộc hạ đứng ở hai bên cạnh phu thê Nghiêm lão đệ nhưng không thấy phu thê họ ngấm ngầm ra tay gì cả. Thuộc hạ đoán chắc không phải họ mà có lẽ là một cao nhân nào khác giúp cũng nên? Tư Mã Trọng Minh lại càng buồn bực vô cùng, vì bận lo cứu chữa người bị thương nên không kịp hỏi thêm nữa.

Sự thật hành động đó là Vân Nhạc và Yên Văn ngấm ngầm ra tay tương trợ. Quái xà là do Yên Văn dùng Mai Hoa trâm bắn chết, còn hai tên kia là do Vân Nhạc dùng Bồ Đề Thiền Chưởng đánh bay đi.

Từ khi được Bồ Đề Bối Diệp Chân Kinh tới giờ chàng đã ngấm ngầm học thuộc lòng, lại thêm chàng uống nửa cây Thiên Niên Hà Thủ Ô và Trường Xuân đơn, cho nên được thêm nửa giáp công lực. Nhờ vậy chàng mới dung hòa được hai môn Bồ Đề Thần Công và Di Lạc Thần Công mười bốn thức để sử dụng.

Cho nên nội công của chàng đột nhiên tinh tiến và đã đến mức thượng thặng rồi, nhưng nếu không vì Minh Lương đại sư tuổi đã ngoài bảy mươi, tự biết đời này không sao còn cứu giúp giang hồ được nữa. Vì vậy nên mới hết sức dạy bảo Vân Nhạc thành một kỳ tài trong thiên hạ. Đại sư không tiếc dạy hết Phật Môn Vô Thượng Tâm Pháp. Cốt ý giúp chàng tốc hành và đồng thời Vân Nhạc lại có thiên tư hơn người nên mới được như ngày hôm nay, bằng không dù có khổ luyện ba mươi năm đi nữa cũng không sao học hết được tuyệt học của đại sư.

Đó là duyên chớ người ta có muốn cưỡng cầu cũng không sao được, cho nên lúc nãy thấy tên ăn mày kiêu ngạo dòm rất ngứa mắt. Chàng mới ngấm ngầm dùng Bồ Đề Thần Công ra hai ngón tay phải, chờ tên ăn mày và gã đại hán nhảy tới truy kích lão tiêu sư, chỉ dùng hai ngón tay búng khẽ một cái thân hình của hai tên nọ liền bị bắn ra xa tức thì.

Chính chàng cũng phải kinh hãi vì không ngờ sức của cái búng đó lại mạnh đến thế, hơn nữa lúc chàng phát Bồ Đề Thần Công không có tiếng động gì cả nên mới khéo che lấp như vậy.

Lư Khôn nói chưa thấy chàng ra tay là vì y không để ý đến ngón tay của chàng mà thôi.

Vân Nhạc ngấm ngầm ra tay trợ giúp rồi khẽ kéo tay Yên Văn về phòng. Yên Văn không hiểu tại sao nhưng vẫn đi theo chàng.

Vân Nhạc thấy nàng ngơ ngác, không nhịn được cười một tiếng nói:

- Vừa rồi huynh mới nghĩ ra Tư Mã lão tiêu đầu là bạn tri giao của tiên phụ và huynh biết chuyến đi này rất nguy hiểm, nếu ta bỏ đi thì trái với bổn phận hiệp nghĩa của chúng ta. Nhưng việc xử Nhâm Thất Cô cũng không thể chậm trễ được. Cho nên chúng ta phải tốc chiến, nếu không đi cùng với Tư Mã tiêu cục được thì phải mau mau giải quyết bọn đạo tặc này đi mới khỏi lỡ cuộc hành trình của mình.

Vừa nói hai mắt chàng cứ nhìn vào mặt Yên Văn ngắm nghía. Nàng thấy chàng nhìn như vậy xấu hổ vô cùng, hai má đỏ bừng nũng nịu hỏi:

- Sao đôi mắt của huynh cứ chòng chọc vào người ta thế? Vân Nhạc khẽ cười nói:

- Nếu muội cứ ăn mặc như thế này đi đường, thế nào cũng dụ dỗ bọn lục lâm dâm tà đạo phỉ, thấy sắc đẹp của muội mà nghĩ tới những chuyện bậy bạ. Theo huynh thì muội nên cải nam trang thì hơn.

Yên Văn liếc mắt nhìn chàng một cái, rồi đến bàn soi gương hóa trang.

Vân Nhạc bèn đưa cho nàng cái mũ vuông, áo lông và đôi hia để cho nàng thay đổi. Chàng chờ cho tới khi nàng hoá trang xong mới bảo quay lại xem, thì trông thật tuấn tú vô cùng. Nàng đứng cạnh chàng không khác gì Phan An và Tống Ngọc vậy.

Vân Nhạc cứ khen ngợi luôn mồm. Bỗng nghe có tiếng gõ cửa, chàng liền hỏi:

- Ai đấy, xin cứ vào! Tư Mã Trọng Minh đẩy cửa bước vào nói:

- Nghiêm lão đệ, là lão đây.

Lão tiêu đầu thấy Yên Văn cải nam trang như vậy nghĩ thầm: “Hai người thật là xứng đôi vừa lứa”.

Nhưng lão tiêu đầu không nghĩ ra được lý do gì nàng phải cải nam trang như vậy, còn đang thắc mắc nhưng vì mới quen biết nhau nên lão tiêu đầu không tiện lên tiếng hỏi.

Vân Nhạc cười hỏi:

- Chẳng hay người bị thương của tiêu cục hiện giờ đã khỏi chưa? Lão tiêu đầu cau mày, thở dài một tiếng đáp:

- Y vừa mới thoát khỏi nguy hiểm thôi, người còn uể oải mệt lắm. Con quái xà ở trên tay tên ăn mày là Ngũ Hổ Cẩm Vân Nhiễm xuất xứ ở Miêu Cương rất hiếm thấy. Nọc của nó độc vô cùng, hễ bị nó cắn phải, nọc độc liền theo máu chạy vào tim là chết liền, cũng may y biết trước nên bế ngay huyệt đạo lại nên không bị chết. Còn như lão đây cũng bị phiền phức rất nhiều, như là thả máu hút độc chẳng hạn. Hiện giờ mấy người đó nguyên khí hao tổn rất nhiều cần phải nghỉ ngơi hàng tháng mới có thể phục hồi sức lực được.

Vân Nhạc liền an ủi nói:

- Việc này tuy không may mắn nhưng cũng có thể nói là may được. Lão tiêu đầu khỏi lo âu như vậy, vừa rồi tại hạ thấy tên ăn mày với tên đại hán thật là hung ác vô cùng, tại hạ thấy rất là chướng mắt. Liền về phòng bàn với nội tử và quyết định cho nội tử cải nam trang, giúp tiêu đầu một tay và nhân đó tại hạ cũng được chiêm ngưỡng anh hùng trong thiên hạ.

Tư Mã Trọng Minh trong lòng mừng thầm nói:

- Việc này lão đâu dám phiền đến hiền phu thê như vậy.

Vừa rồi trông thấy hai tên kia bị bắn tung ra, lão đã đoán thế nào cũng một trong hai phu thê Vân Nhạc ngấm ngầm giúp đỡ. Tuyệt học vô hình như vậy thật vô cùng hiếm thấy.

Nhưng Nhật Nguyệt Tiên Nhân Chưởng Lư Khôn lại nói là không phải phu thê Vân Nhạc ra tay, lão đã không tin. Lúc này nghe nói phu thê Vân Nhạc tự động xin giúp mình, lão tiêu đầu đã chứng minh được lời ước đoán mình không sai, nhưng Vân Nhac không nhận là người biết võ công, chẳng lẽ chàng luyện tới mức Phản Hư Nội Liễm rồi sao? Nghĩ đến đây lão tiêu đầu ngắm nhìn chàng mấy cái nhưng không thấy chàng có điểm nào khác người thường cả.

Vân Nhạc cười nói:

- Giúp đỡ lẫn nhau đó là bổn phận của con người., lão tiêu đầu hà tất phải nói đến cảm ơn làm gì. Bây giờ xin lão tiêu đầu hãy sữa soạn lên đường, giải quyết sớm chừng nào càng hay chừng ấy.

Lão tiêu đầu gật đầu nhận lời, liền từ biệt ra khỏi phòng ngay, vừa đi vừa nghĩ ngợi: “Mình lăn lộn võ lâm bấy nhiêu lâu mới gây được thanh danh như ngày nay, rốt cuộc vẫn phải nhờ vả đến lớp hậu bối!” Lão vừa nghĩ vừa cảm khái vô cùng.

Vân Nhạc thấy lão tiêu đầu ra khỏi phòng rồi mới nói với Yên Văn:

- Giữa đường bất cứ xảy ra chuyện gì thì mình muội ra tay thôi, chớ ngu huynh không dính dáng tới đâu nhé.

Yên Văn đáp:

- Như thế sao được… huynh? Chàng không để cho nàng nói tiếp, cười cướp lời:

- Muội chớ lo ngại, từ khi huynh đả thông Nhâm Đốc nhị mạch cho muội. Bây giờ công lực của muội tăng hơn xưa một bực, lại học được Cửu Cung Chính Phản Âm Dương Bộ, Ngũ Hành Chưởng và Thái Cực Ảo Ảnh Kiếm. Ngu huynh tự tin ba môn đó tuy chưa thể nói là tuyệt học hạng nhất thiên hạ, nhưng cũng có thể thi thố với bất cứ cao thủ nào trong võ lâm, vậy sao muội không tự tin như thế? Yên Văn nũng nịu cười nói:

- Sao huynh lại tự tin như thế.

Bỗng nghe ngoài sân lão tiêu đầu lớn tiếng cả cười vừa đi vừa nói:

- Nghiêm lão đệ sửa soạn xong chưa? Chúng ta lên đường bây giờ. Vân Nhạc và Yên Văn ra cửa phòng nghênh đón trả lời:

- Phu thê tại hạ không có gì phải sửa soạn cả.

Yên Văn lần đầu cải nam trang nên lúc đi ra ngoài đường rất ngượng nghịu, nàng vừa đi vừa khúc khích cười. Ra đến ngoài cửa thấy đoàn tiêu xa đã bắt đầu khởi hành. Gã thủ hạ đi đầu giơ tay hét lớn:

- Tư… Mã… Phi… Đằng… Thế là trong gió lạnh đoàn xe tung bụi phi thẳng về phía trước. Còn mấy người bị thương đã có mấy tên phổ kỵ làm cáng khiêng đi, lão tiêu đầu cứ để ý cái hộp trong tay Vân Nhạc, nhưng không tiện hỏi.

Lão tiêu đầu trèo lên lưng ngựa, Vân Nhạc và Yên Văn ngồi trên lưng lừa của mình, quất mạnh một cái cả đoàn cùng tiến về phía trước.

Cao Gia Câu là một thị trấn nhỏ, chỉ có một dãy phố dài khoảng hơn một trăm gia đình ở thôi. Chớp mắt đoàn xe đã đi đến đầu phố, đường lối bùn lầy khó đi nên cả đoàn phải đi chậm lại.

Ra khỏi Cao Gia Câu, suốt dọc đường họ trông thấy những người dân quê nam phụ lão ấu kéo nhau từng đoàn đi đông nghẹt cả đường cái, tay cầm giỏ đỏ, kẻ tới nhà bà con chúc mừng năm mới, kẻ về nhà.

Vân Nhạc và Yên Văn thấy phục trang của phụ nữ ở đó rất kỳ lạ nên ngẩn người ra xem.

Yên Văn thấy chàng cứ nhìn nhhững người đàn bà, liền nũng nịu hờn giận nói:

- Hay ho gì mà huynh xem mê mải thế? Thật là… Vân Nhạc giật mình gượng cười đáp:

- Huynh thấy những phục trang của họ kỳ lạ nên mới xem qua đấy thôi, chẳng lẽ vậy cũng cấm nữa hay sao? Yên Văn lườm chàng một cái rồi nói:

- Nhưng cái lối xem của huynh khác hẳn người ta. Huynh không sợ lão tiêu đầu cười hay sao? Chàng tủm tỉm cười chứ không trả lời nữa.

Không bao lâu xe đã đi được hơn ba chục dặm đường, bắt đầu đi vào những sườn núi, đường gồ ghề thật là khó đi.

Yên Văn lại nói:

- Phía đằng trước là Ngô Công sơn cốc đấy… Nàng chưa nói dứt lời bỗng nghe phía sau xe có tiếng vó ngựa phi nhanh, chớp mắt mà đã qua xe mình chạy tới trước. Trên đoàn ngựa đó có mấy tên đại hán mà hồi nãy ở trong khách điếm, đang hò hét phóng thẳng hình như chúng có vẻ dọa nạt các tiêu sư của tiêu cục vậy.

Năm người năm ngựa phi như bay qua khỏi đoàn tiêu xa, dừng ngựa ở chân núi một chốc rồi phóng ngựa quay trở lại.

Yên Văn nghĩ thầm: “Năm tên này thật khả ố, phải cho chúng nó một bài học mới biết được sự lợi hại của ta”.

Năm tên đại hán như bay chạy tới chiếc xe lừa, bỗng có tên kêu “Ủa” một tiếng.

Thế là cả năm tên đều gò cương ngựa đứng yên lại. Tên vừa mới kêu nói:

- Vừa rồi chúng ta rõ ràng trông thấy có một con bé rất đẹp, tại sao bây giờ biến thành một gã con trai… Bỗng nghe tiếng thét kinh hồn, cả năm tên đều ngã lộn xuống ngựa, hai tay ôm mặt cứ lăn lộn giãy dụa trên đồng đất bùn. Những khe tay của tên nào cũng thấy máu tươi rỉ ra và kêu la thảm thiết.

Thì ra Yên Văn đã lấy mười mấy chiếc Mai Hoa trâm cầm sẵm trên tay. Sau nghe tên kia buông lời bất nhã với mình, nên tức giận liền búng những Mai Hoa trâm ấy ra.

Thế là mười con mắt của năm tên nọ bị Mai hoa trâm xuyên qua. Chỉ nghe nàng cười nhạt nói:

- Để cho mạng chó các ngươi sống là bản cô nương đã làm phúc lắm rồi. Nói xong nàng quay lại bảo phu xe:

- Thôi cho xe tiếp tục chạy đi.

Bôn Lôi Kiếm Khách cùng Lư Khôn hay tin vội quay lại, thấy năm tên kia thảm trạng như vậy và thấy nàng không có chuyện gì liền quay ngựa phóng về phía trước.

Đoàn tiêu xa lại đi được bốn năm dặm đường, bỗng nghe phía sau có tiếng ngựa phi tới. Thì ra có mười mấy tên đang phi tới, tay chúng còn bồng theo năm tên hồi nãy. Khi chúng chạy đến gần lão tiêu đầu, liền lớn tiếng quát:

- Lão Tư Mã kia, phía đằng trước sẽ có tin hay cho mi.

Nói xong mười mấy tên đó quất ngựa chạy như bay đi liền. Đoàn xe đi được một lúc tới một nơi ngoài sơn cốc, hai bên núi cao chót vót. Yên Văn liền nói: tiện.

- Đây là sơn cốc Ngô Công cũng là nơi mà đối phương tấn công ta rất Quả nhiên lão tiêu đầu ra lênh cho đoàn xe dừng lại.

Vân Nhạc đưa mắt nhìn, thấy nơi đây rất hiểm trở, bên phải có ba lối đi lên sườn núi nhưng vẫn yên tĩnh không thấy tin gì liền động lòng nghi.

Bỗng thấy hai bên sườn núi có hai ba chục bóng người xông ra, thân pháp nhanh nhẹn vô cùng. Người đi đầu thân hình vạm vỡ, tuổi độ sáu mươi râu tóc bạc phơ trông rất oai vệ, tiến lại trước mặt Tư Mã Trọng Minh ha hả cười nói:

- Tư Mã huynh cách biệt mười mấy năm, không ngờ trông huynh phong độ vẫn như thường thật là đáng mừng.

Nói đến đây y sầm nét mặt lại nói tiếp:

- Khải mỗ với Tư Mã huynh không có xâm phạm nhau, lần này mỗ có người huynh đệ nhờ giúp một việc không sao từ chối được, định ra mặt hoà giải mối thù đó. Nhưng Tư mã huynh liên tiếp đả thương mấy tên thủ hạ của mỗ như vậy thì nhịn sao được. Vậy Tư Mã huynh thử trả lời cho mỗ xem.

Tư Mã Trọng Minh thấy tên đó là đại đạo Cửu Tử Mẫu Kim Hoàng Khải Nguyên, biết tên này ngoài tâm địa độc ác ra, võ công cũng rất cao siêu vô cùng. Nghĩ ngợi giây lát liền cười nói:

- Tưởng là ai không ngờ là Khải đương gia, chúng ta đã xa cách nhau lâu rồi, Khải đương gia nói như vậy thật khó trả lời cho tôi. Vì ba ngày hôm nay suốt dọc đường Tư Mã mỗ cứ thấy tung tích tặc đạo xuất hiện luôn luôn, không sao phân biệt được bạn hay thù. Đồng thời quý thủ hạ chưa báo danh cho hay, nhất là ở trước khách sạn Cao Thăng, có tên ăn mày cầm con quái xà làm cho mấy tiêu sư của tiêu cục bị thương. Tới lúc đó mỗ mới ra tay… Nói tới đây lão tiêu đầu bỗng kinh ngạc hỏi: sao?

- Chẳng lẽ người trong Cái Bang cũng là thủ hạ của Khải đương gia hay Nói xong liền quát lớn ra lệnh:

- Đem mấy người bị rắn cắn bị thương cho Khải đương gia xem.

Bọn phổ kỵ cua tiêu cục lập tức khiêng bốn cái cáng tới đặt trước mặt Khải đương gia.

Khải Nguyên mặt đỏ bừng, cau mày lại nói:

- Tên ăn mày đó không phải là thủ hạ Vương Ốc chúng tôi, Khải mỗ chỉ hỏi năm tên thủ hạ bị thương nơi mắt thôi.

Tư Mã Trọng Minh ha hả cười nói:

- Sao ngài lại hỏi kỳ vậy? Chưa biết đầu đuôi ra sao mà đã khiển trách mỗ rồi. Chuyện này là do thủ hạ của đương gia với hai thiếu hiệp ngồi trên xe lừa kia. Đó là mấy người ấy tự mang họa, chớ còn trách ai được nữa? Hơn nữa hai vị thiếu niên này không phải là người trong bọn Tư Mã mỗ. Đó thị phi đã trắng đen như thế đó, còn đương gia bảo có bạn nhờ vả, chẳng hay là việc gì thế? Khải Nguyên liếc nhìn Vân Nhạc và Yên Văn khinh khỉnh cười nói:

- Bạn tốt chờ đã lâu rồi! Nói xong y huýt một tiếng còi thật dài, bỗng nghe ở trên đỉnh núi cũng có một tiếng huýt còi y như thế, rồi ở trên không có một bóng người phi xuống.

Tư Mã Trọng Minh đã nhận ra là Truy Phong Thần Kiếm Trần Nguyên Quýnh. Người này cũng như Tư Mã Trọng Minh vậy, kiếm quyền chưởng ám khí đều trứ danh cả. Y là môn hạ của Không Động, nửa chính nửa tà, tự xưng là một trong Trung Nguyên Cửu Đại Kiếm Khách.

Người đứng đầu Cửu Đại Kiếm Khách là nhạc phụ của Tạ Vân Nhạc tên là Triệu Khang Cửu. Vì Truy Phong Thần Kiếm xếp sau Tư Mã Trọng Minh, nên trong lòng không phục đã ba lần lên tiêu cục khiêu chiến với Tư Mã Trọng Minh. Nhưng đều bị lão tiêu đầu từ chối hết, bảo rằng sự đặt tên đó là do thiên hạ chứ mình có muốn đâu. Nhưng Trần Nguyên Quýnh nhất định không nghe, phải đấu một phen mới chịu.

Lão tiêu đầu thấy Trần Nguyên Quýnh ngang ngược như vậy, bất đắc dĩ phải ra tay đấu, nhưng lần nào Trần Nguyên Quýnh cũng thua một thế. Lần cuối cùng vì y xuất kiếm quá độc, lão tiêu đầu mới giở tuyệt chiêu ra đâm một nhát, y bị thương ở cánh tay trái rồi hấp tấp bỏ chạy. Không ngờ mười mấy năm sau, y lại ở đây định trả thù nên lão tiêu đầu nghĩ tên này vô sĩ vô cùng! Lão tiêu đầu thấy Trần Nguyên Quýnh bước lên một bước nói:

- Trần lão huynh, Tư Mã mỗ đã biết ý của ngài rồi, việc quá khứ đã tiêu tan như mây rồi. Trần lão huynh hà tất vì tên tuổi trên dưới mà gây thù gây hận như thế? Truy Phong Kiếm Trần Nguyên Quýnh cười nhạt một tiếng nói:

- Im mồm, chúng ta là người trong võ lâm thà chịu chết, chứ không đánh mất thanh danh. Cái thù bị thương ở cánh tay năm xưa khiến Trần mỗ phải ẩn trong núi mười năm liền, đã sáng tạo ra được một pho kiếm pháp Tinh Tuyệt Thiên Nhân. Nếu lần này ngươi thắng được một thế, Trần mỗ tự động xoá mấy chữ Truy Phong Kiếm đó ngay.

Lão tiêu đầu thấy y kiêu ngạo như thế, không nhịn được quát lớn:

- Trần Nguyên Quýnh, lời xảo trá của ngươi không khi nào lừa được mỗ đâu. Nếu ngươi muốn thử tài của mỗ thì cứ việc đến tiêu cục, ta vui lòng nghênh tiếp ngay. Nhưng bây giờ rõ ràng ngươi xúi giục Khải đương gia cướp tiêu xa của ta, muốn làm Tư Mã Trọng Minh này xấu hổ và thanh danh chôn vùi phải không? Trần Nguyên Quýnh cũng lớn tiếng nói:

- Bậy nào, Trần mỗ có phải hạng người như thế đâu! Trần mỗ chỉ chờ ở nhà Khải đương gia thôi. Sự thật thì Cung Môn Song Kiệt và Lâu Kính Đức đến đây nhờ Khải Nguyên truy nã Dư Vân. Cho nên mấy hôm nay Khải đương gia mới cho người đi khắp nơi dọ thám, vô tình chúng nghe ngươi áp tải tiêu xa qua đây, nên mỗ mới tới đây giải quyết một phen thắng bại. Đại trượng phu hành sự quang minh lỗi lạc, mà ngươi lại bảo ta có ý muốn cướp tiêu xa thì thật buồn cười.

Nói đoạn mắt y trợn trông oai nghi vô cùng.

Trong lúc hai người đang đấu khẩu, Cửu Tử Mẫu Kim Hoàng Khải Nguyên nhún mình nhảy tới trước xe lừa, đưa mắt nhìn Yên Văn và Vân Nhạc cười thầm một tiếng nói:

- Hai tên tiểu bối này quả thật không biết trời cao đất rộng gì cả, dám đả thương thủ hạ của lão, không lẽ các ngươi không hiểu giới điều của lão phu ra sao ư? Vân Nhạc và Yên Văn cùng lớn tiếng cười nhưng vẫn ngồi trên xe, không thay đổi hình dáng đột nhiên vượt qua lưng lừa xuống đứng trước mặt lão nhanh nhẹn vô cùng. Người nổi tiếng như lão mà cũng không thấy hai người dùng thân pháp gì mà nhảy xuống nhanh như vậy.

Yên Văn cải nam trang đứng cạnh Vân Nhạc thật là tuấn tú bất phàm, khiến Khải Nguyên cũng phải tấm tắc khen thầm. Nhưng lão thấy thân pháp của hai người kỳ lạ và nhanh như vậy, liền kinh hãi lùi về sau một bước và ngẩn người ra.

Yên Văn dùng giọng mũi hừ nhẹ một tiếng nói:

- Chúng ta không cần biết giới điều gì của ngươi cả, dù có cũng chỉ đối xử với những tên đạo tặc thôi. Ta hỏi ngươi đến đây làm gì?

- Lão phu làm việc gì cũng vậy, xưa nay không có mục đích và tiêu chuẩn cả. Chỉ biết là ai chạm đến lão phu là lão phu đến tìm ngay.

Một tiếng “chát” rất thanh thoát phát ra từ má trái của Khải Nguyên. Trên má y liền có vết bàn tay đỏ hiện lên làm y cảm thấy tối tăm mặt mũi. Thì ra Vân Nhạc thấy y ăn nói ngông cuồng như vậy nên đánh y luôn một bạt tay.

Những thủ hạ của Nguyên Khải kinh hãi vô cùng, vì chúng không thấy chàng ra tay mà đã tát được thủ lãnh của chúng rồi.

Lư Khôn thấy Khải Nguyên đi tới gần xe, liền lo ngại cho phu thê Vân Nhạc nên ngấm ngầm giơ tay ra hiệu hai tiêu sư tới. Nhưng tới khi thấy Khải Nguyên bị tát một cái, thì ngạc nhiên vô cùng, vì Lư Khôn chỉ biết Yên Văn có võ thôi chớ có ngờ đâu Vân Nhạc lại thân hoài tuyệt kỹ như vậy. Trong lúc này Lư Khôn cảm thấy khoan khoái trong lòng.

Hiển nhiên cái tát của Vân Nhạc rất mạnh, nên Khải Nguyên một lúc lâu mới định thần lại được. Y bỗng thét lớn một tiếng giơ hai cánh tay lên nhảy xổ lại, nhưng thân hình y chưa nhảy lên, má bên phải của y lại bị thêm một cái tát nữa. Yên Văn thấy Vân Nhạc xuất thủ cũng ngứa tay, nên giở luôn Cửu Cung Chính Phản Âm Dương Bộ ra tát vào má phải của Khải Nguyên một cái nữa.

Khải Nguyên là một nhân vật có thanh danh như vậy mà trước mặt thủ hạ, bị hai người tát khi nào chịu đựng được, nên giở khí giới độc đáo của mình ra. Ngờ đâu Vân Nhạc nắm lấy tay của y nói:

- Khải Nguyên chớ có… Chàng vừa nói vừa chỉ Tư Mã Trọng Minh nói tiếp:

- Hãy chờ các người kia thắng bại ra sao đã, rồi chúng ta hãy ra tay sau cũng không muộn.

Nói xong chàng không chờ y trả lời buông tay y ra, tay trái kéo Yên Văn phi thân lên.

Khải Nguyên vẫn đứng ở chỗ cũ hai tay từ từ buông thỏng xuống, y tự nghĩ: “Hai thiếu niên này võ công thật là phi phàm, chỉ xem nội công của họ, cầm vào cánh tay mình mà mình đã hết sức tức thì. Thủ pháp này quả thật từ xưa đến giờ mới thấy có một lần này thôi”.

Nghĩ xong y thở dài một tiếng tự nói: “Khải Nguyên ngươi còn xưng hùng xưng bá gì nữa. Hai thiếu niên vừa rồi dùng thân thủ và bộ pháp đó, chỉ trong chớp nhoáng là hoàn thành mấy động tác cùng một lúc, như vậy mới là kỳ tài trong thiên hạ, chứ tài ba của mình còn kém họ xa lắm!” Nói tới đây, bao nhiêu hùng tâm của y đều tiêu tan như bọt nước và từ từ quay đi. Nhưng y có biết đâu người thiếu niên mà y gặp gỡ hôm nay, chính là kỳ tài trong võ lâm đương thời.

Hãy nói Bôn Lôi Kiếm Khách Tư Mã Trọng Minh cùng với Truy Phong Thần Kiếm Trần Nguyên Quýnh hai người đều cầm kiếm giơ thẳng ra, lưng hơi khòm lại từ từ đi vòng quanh di chuyển tựa như hai con thú đang cầm cự đấu với nhau vậy.

Ai cũng không dám ra tay trước, Vân Nhạc thấy vậy cười thầm. Đột nhiên Trần Nguyên Quýnh tấn công luôn chín kiếm, cùng một lúc hóa thành một cái lưới sang bao vây Tư Mã Trọng Minh nhanh nhẹn vô cùng. Quả thật không hổ danh là Truy Phong Thần Kiếm.

Vân Nhạc thấy kiếm pháp của y thoát thai từ kiếm pháp của Không Động và thêm thắt vào những thế kiếm y tự nghĩ ra, nên pho kiếm này mới quái dị và nhanh chóng vô cùng. Còn Bôn Lôi Kiếm Khách xoay kiếm chống đỡ trong lúc Trấn Nguyên Quýnh tấn công… Cả hai đều là cao thủ kiếm pháp tinh kỳ nên trận đấu vô cùng hấp dẫn.

Vân Nhạc nhìn Yên Văn cười nói:

- Hai người đều siêu phàm thực học chứ không phải là những kẻ chí có hư danh mà thôi. Huynh thấy nhị hổ tương tranh tất có một bên bị thương, bất cứ bên nào bị thương đều cũng không nên cả.

Yên Văn thấy chàng nói như vậy, liền hiểu là chàng bảo mình đứng ra giải hoà cho họ và cũng để cho mình dương danh trước mặt thiên hạ. Liền liếc nhìn Vân Nhạc tủm tỉm cười một cái, rảo chân bước lên mượn một thanh kiếm của một tiêu sư phi thân vào vòng đấu. Hai chân của nàng chưa đụng đến đất mà kiếm đã xông vào bức hai người kia ra xa ba bước.

Tư Mã Trọng Minh biết trước nên không ngạc nhiên lắm, duy có Trần Nguyên Quýnh là ngạc nhiên vô cùng, y nghĩ thầm: “Không hiểu thiếu niên này là người thế nào mà phát ra những thế kiếm, bề ngoài trông rất thường mà sự thật bên trong biến hoá vô cùng, sức mạnh kinh hồn. Vậy người này là ai?” Y vừa nghĩ vừa ngẩn người ra.

Yên Văn buông kiếm xuống cười nói:

- Hai vị gây được thanh danh này không phải dễ đâu, hà tất tranh đấu làm gì, thà bắt tay giảng hoà có hơn không? Truy Phong Thần Kiếm cả giận đáp:

- Đây là việc của lão với lão Tư Mã, không việc gì đến ngươi. Yên Văn mỉm cười nói tiếp:

- Không hiểu Trần lão sư có chuyện gì gây hấn với Tư Mã lão tiêu đầu, chẳng hay có thể cho chúng tôi biết được không? Trần Nguyên Quýnh mặt đỏ bừng một hồi mới khẳng khái nói ra. Yên Văn ha hả cười nói:

- Chúng ta luyện võ để mạnh thân thể và để chống cự ngoại xâm, chứ vì so sánh thanh danh mà quyết đấu như vậy, quả thật hậu sinh chưa thấy bao giờ.

Trần Nguyên Quýnh lớn tiếng nói:

- Sao lại không có, cứ nói chuyện hai trăm năm gần đây. Cửu đại môn phái mấy lần đấu võ trên núi Hoa Sơn, chẳng tranh chấp ngôi vị chí tôn là gì? Yên Văn mỉm cười nói:

- Đó là các đại môn phái, phát huy truyền thống võ học của họ, khác với sự tranh chấp của hai vị nhiều… Trần Nguyên Quýnh nổi giận đến phùng mang trợn mắt lớn tiếng nói:

- Theo như lời nói của ngươi thì lão ẩn dật mười năm trong thâm sơn cùng cốc khổ luyện kiếm thuật như vậy chẳng lẽ lại là công dã tràng hay sao? Yên Văn cười nhạt nói:

- Không, hậu bối không coi thường lão tiền bối đâu, nhưng quả thật pho kiếm pháp của lão tiền bối còn nhiều sơ hở lắm. Mười năm vất vả của tiền bối đã phí công thật đấy. Pho kiếm pháp của tiền bối hễ gặp người cao minh là thất bại ngay. Cứ nói hậu bối đây không dám tự cho mình là cao minh, nhưng kiếm pháp của hậu bối còn kín đáo hơn nhiều, nếu tiền bối không tin cứ việc ra đây đấu thử xem. Nếu trong mười thế kiếm mà lão tiền bối thắng hậu sinh một kiếm, thì hậu sinh tự nguyện tôn xưng lão tiền bối là Võ Lâm Đệ Nhất Khoái Kiếm ngay.

Truy Phong Kiếm Khách thấy Yên Văn nói vậy, chắc có tài ba thế nào mới dám đòi thử thách với mình. Trong lúc lão đang suy nghĩ thì liếc thấy Vân Nhạc đang mỉm cười, lão sờn lòng nghĩ thầm: “Hai thiếu niên này chắc là cùng bọn với nhau, võ công chúng chắc cũng ngang nhau. Chỉ một tên đấu với ta, chưa chắc ta đã kham nổi, nếu ta may mắn thắng tên này thì chắc thế nào tên kia cũng ra tay tiếp đấu, hậu quả sẽ không sao tưởng tượng được. Như vậy thanh danh mình nếu có bại trong tay lão Tư Mã còn có thể coi được, nếu mà bại…” Nghĩ tới đây, Trần Nguyên Quýnh phân vân không bết phả xử trí ra sao cho phả, liền thở dài một tiếng rồi nói:

- Lão đệ nói rất đúng, sự tranh chấp giữa lão với Tư Mã huynh quả thật vô vị. Còn lão đệ bảo trong mười thế kiếm mà lão tấn công được một thế thì hơi quá đáng một chút. Thôi được mời lão đệ hãy tấn công trước. Nhưng lão phải nói trước, chúng ta đấu thử với nhau đấy, lão chỉ muốn lãnh giáo tuyệt học của lão đệ thôi chứ không phải dành cái tên Võ Lâm Đệ Nhất Khoái Kiếm đâu! Yên Văn khẽ cười đáp:

- Hậu sinh chỉ phòng thủ chớ không tấn công, mời lão tiền bối hãy ra tay tấn công trước.

Trần Nguyên Quýnh gật đầu nói:

- Thôi được, lão xin thất lễ vậy.

Nói xong múa kiếm tấn công liền mười thế, nhanh nhẹn vô cùng.

Yên Văn mỉm cười lùi lại nữa bước, múa kiếm lên chống đỡ. Hai kiếm vừa chạm nhau, Trần Nguyên Quýnh đã cảm thấy một luồng kình phong mạnh vô cùng quét tới, vội thâu kiếm lại, lùi về phía sau một bước.

Thế rồi bất cứ Trần Nguyên Quýnh dùng thân pháp và kiếm pháp nhanh đến đâu, cũng bị tiềm lực của Yên Văn đẩy văng tức thì.

Lúc này Yên Văn mới cảm thấy Thái Cực Ảo Ảnh Kiếm của người yêu dạy cho, oai lực quả thật mạnh vô cùng. Đây mới chỉ là chống đỡ thôi, nếu mà tấn công thì thắng địch dễ như trở bàn tay.

Vân Nhạc thấy vậy cười một cách kiêu ngạo, Tư Mã Trọng Minh kinh ngạc, Hoàng Khải Nguyên kinh hãi biến sắc mặt.

Nói tóm lại mấy người đó thấy nàng biễu diễn võ nghệ một cách cao siêu như vậy, ai nấy đều có bộ mặt phản ứng khác nhau.

Chỉ trong nháy mắt Trần Nguyên Quýnh đã tấn công được tám chiêu liền mà vẫn không ăn thua gì! Trong lòng nóng ruột vô cùng và tự biết nếu có thêm hai chiêu nữa, cũng không sao thắng nỗi đối phương thì sẽ xấu hổ với mọi người, liền nghĩ thầm: “Lần này có lẽ ta phải thân bại danh liệt rồi…” Trong lúc Trần Nguyên Quýnh sắp ra tay đánh chiêu thứ chín, đột nhiên thấy sáu bảy cái bóng đen nhanh như chớp bay xuống. Trần Nguyên Quýnh và Yên Văn thấy mấy người này thân pháp cao siêu vô cùng liền lùi lại phía sau mấy bước.

Hoàng Khải Nguyên thấy rõ mặt người đó, cả mừng la lớn lên một tiếng:

- Ngao sư bá… Yên Văn nhìn rõ mặt thấy bốn người đều là những ông già mặc áo vải, râu tóc như nhau. Cả bốn người đứng sắp hàng một. Người đứng đầu bên phải bộ mặt âm dương, má bên trái tía hồng có một cái sẹo lớn, hầu như phủ hết nữa bên mặt. Người thứ hai mặt dài như ngựa, mắt thì nhỏ như mắt chuột, trông thật không cân xứng chút nào. Người thứ ba trên mặt đầy những vết nhăn. Còn người cuối cùng đứng phía bên trái là một Hoà thượng mặt rỗ, nhưng hai mắt rất sáng.

Khải Nguyên gọi xong một tiếng liền bước tới cúi chào bốn ông già. Ông già mặt âm dương mỉm cười nói:

- Khải hiền điệt, lệnh sư có mạnh giỏi không? Nói xong đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi hỏi tiếp:

- Các người sao lại tranh chấp như thế? Khải Nguyên buông xuôi tay trả lời:

- Cám ơn sư bá, thì ra sư bá vẫn được mạnh giỏi! hay.

Nói xong y bèn đem chuyện đấu kiếm của mấy người nói cho ông già nọ Ông già mặt âm dương ha hả cười nói:

- Lão mấy chục năm không xuống núi, không ngờ lại có bọn tiểu bối này xưng hùng là kiếm khách, đã thế mà còn tranh giành tên tuổi và thanh danh nữa chứ! Nói xong y cả cười một hồi, còn ba ông già kia mặt lạnh lùng như ba con quỷ nhập tràng vậy.

Trần Nguyên Quýnh biến sắc mặt, tỏ vẻ giận dữ. Tư Mã Trọng Minh vội đi tới cạnh Vân Nhạc. Mọi người lại nghe thấy ông già mặt âm dương nói tiếp:

- Lão nghe nói trong võ lâm Trung Nguyên vừa xuất hiện một Quái Thủ Thư Sinh Dư Vân, gây biết bao mưa máu gió tanh! Đứa cháu họ xa của lão Ngao Hóa cũng chết ở trong tay hắn. Nay lão nhận được tin của Chí Không (đồ đệ của Ngao Hóa) và Cung Môn Song Kiệt cầu cứu nên bốn lão già bất tử này mới tái hạ sơn… Khải Nguyên tiếp lời thưa rằng:

- Tiểu điệt cũng nhận được thiếp mời của Cung Môn Song Kiệt, mấy ngày hôm nay đã cho thủ hạ đi dò thăm, nhưng mãi cho đến hôm nay cũng chưa tìm được tung tích gì cả.

Vân Nhạc cười thầm, Yên Văn hơi biến sắc mặt, khẽ nhìn chàng một cái. Ông già âm dương cả cười nói:

- Dù hành tung của nó có lén lút như ma quỷ đi nữa cũng không sao thoát khỏi đôi mắt thần như điện của lão, trừ phi nó đã chết chớ không lý nào không tìm ra được.

Vân Nhạc dùng giọng mũi “hừ” một tiếng thật lớn. Ông già mặt âm dương liếc chàng một cái lại nói:

   - Việc này cũng chả cần vội vã làm gì, hãy chờ bọn lão tới chùa Trấn Phong rồi hãy bàn tán sau.

Nói xong lão lại nhìn Vân Nhạc và Yên Văn hai người cười nói:

- Hai thằng nhải con kia, diện mạo của các mi cũng khá tuấn tú đấy, nếu các ngươi muốn xưng hùng trong võ lâm, thì một năm sau lên Tỏa Vụ Phong trên núi Cao Ly Cống kiếm lão già này là được rồi! Nói xong lão và sáu người kia chỉ nhún mình một cái đã đi ra xa mấy trượng rồi! Vân Nhạc nhìn theo cười khì khì mấy tiếng, Tư Mã Trọng Minh thấy vậy ngơ ngác cười nói:

- Nghiêm lão đệ, bốn người vừa rồi, bốn mươi năm trước đây ở trên Phù Dung Phong núi Hoa Sơn, đánh bại năm vị cao tăng của Thiếu Lâm, nên danh chấn thiên hạ. Võ lâm đều xưng hô là Cao Ly Cống Sơn Tứ lão, sau đó liền ẩn dật không hạ sơn nữa. Bây giờ vì việc Quái Thủ Thư Sinh nên bốn vị lại hạ sơn lần nữa, chắc trong giang hồ cũng lại thêm một lần náo nhiệt.

Vân Nhạc chỉ trả lời bằng một tiếng “ừ hử” rồi không nói nữa. Trần Nguyên Quỳnh vừa cười vừa nói với Yên Văn rằng:

- Kiếm thuật của lão đệ quả thật cao minh, mỗ thực khâm phục vô cùng. Chuyện rắc rối của lão với Tư Mã huynh vì nể mặt lão đệ nên coi như bỏ, chúng ta sẽ gặp nhau trong một ngày khác.

Nói xong lão liền quay người bỏ đi tức thì.

Trong lúc Vân Nhạc và Tư Mã Trọng Minh nói chuyện thì bọn thủ hạ của Khải Nguyên bỏ đi mất tung tích tự lúc nào rồi.

Tư Mã Trọng Minh liếc nhìn xung quanh rồi cau mày cười một tiếng nói:

- Tên Khải Nguyên này tiểu nhân lắm, chuyện rất nhỏ y cũng báo thù cho được. Bây giờ y thấy thời cơ đã mất nên mới lẻn bỏ đi như vậy, nhưng mong lão đệ cùng quý phu nhân phải đề phòng mới được.

Vân Nhạc cám ơn lời chỉ giáo đó và đáp:

- Từ đây trở đi, mọi chuyện cũng xong rồi. Xe lừa của tại hạ chạy nhanh hơn nên muốn đi trước một bước, để sớm tới Lạc Dương. Một ngày kia nếu tại hạ rảnh rỗi nhất định thế nào cũng tới Khai Phong bái yết.

Tư Mã Trọng Minh có vẻ luyến tiếc đáp:

- Thế nào hiền phu thê cũng phải tới, lão ca sẽ đợi ở tiêu cục.

Vân Nhạc nghe lão tiêu đầu gọi mình là lão tiểu đệ, trong lòng hổ thẹn vô cùng. Vì lão tiêu đầu là bằng hữu cũ của phụ thân mình, khi nào lại hỗn loạn như thế được, nhưng lúc này không tiện nói rõ ra.

Nghĩ đoạn chàng cùng Yên Văn bước lên xe lừa mỉm cười từ biệt…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.