Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Từ biệt mọi người, Tạ Vân Nhạc cưỡi truy phong mã, thần mã cướp được của Ngãi Hóa, phi thẳng về phía tỉnh Triết Giang.

Chiều tối ngày thứ hai, chàng đã tới huyện Giang Sơn thuộc tỉnh Triết Giang, nghĩ thầm: “Ngày hôm nay ta ở trọ lại huyện thành một đêm đã”.

Phi ngựa vào trong thành, lúc ấy đã canh hai rồi, người đi lại trên đường phố rất ít. Vì dân cứ nơi sơn thành này quen ngủ sớm dậy sớm rồi, đa số dân chúng đã ngủ kỹ. Tới giữa phố, chàng mới tìm được một khách sạn tên là Nghênh An khách sạn, tiệm Tứ Xuân phạm trang ở ngay đối diện thật tiện cho chàng quá.

Chàng vừa nhảy xuống đã có phổ ky ra đưa chàng vào phòng rồi. Rửa mặt xong, chàng sang tiệm Tứ Xuân dùng cơm. Chàng lên gác, thấy suốt từ đầu tới cuối dãy hơn hai mươi bàn, đã có mười mấy bàn có khách đang nhậu nhẹt đánh toán (đố nhau thua thì phải uống rượu phạt).

Vân Nhạc chọn cái bàn thứ bảy cạnh cửa sổ, có thể nhìn ra ngoài phố được. Chàng ngồi xuống, gọi lấy một hũ rượu Hoa Điêu, mấy món ăn, từ từ nhâm nhi.

Bỗng nghe thấy tiếng chân người lên thang gác nhộn nhịp, bảy tám đại hán vẻ mặt giận dữ chen vai nhau bước lên. Tên đi đầu mặt rỗ, ngồi xuống là đập bàn thúc giục phổ ky đem thức ăn lên. Tên phổ ky sợ hãi vội ra cầu thang thét gọi nhà bếp đưa món ăn lên.

Vân Nhạc thấy bọn người khác thường, liền để ý xem, chỉ thấy đại hán mặt rỗ lớn tiếng nói:

- Thật không ngờ, phen này thằng Ma Diêu Tử Du Tam Hòa này lại bị thất thế, có bực mình không? Trong bọn có một người khẽ khuyên rằng:

- Du đại ca vì một con đàn bà mà gây hấn với Kim Hoa tam kiệt làm gì? Huống hồ nó lại có Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên một tên hung dữ nhất giang hồ đỡ đầu cho, dù chúng ta có hợp lực lại, chưa chắc đã địch nổi tên họ Lôi ấy năm ba chiêu. Theo ý tôi, chúng ta nên bỏ qua việc này thì hơn.

Lại có một người nói:

- Từ Lãm Tam huynh, sao huynh hèn nhát thế? Cổ nhân đã dạy, hữu thù bất báo phi quân tử. Chứ không sau này còn xưng danh giang hồ sao được? Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên dù có khó địch thật, cũng chưa chắc đã lợi hại như huynh vừa nói. Cứ cậy nội công của huynh thì sợ gì Kim Hoa Tam Kiệt chớ? Đã không ra tay thì chúng ta nhân dịp đốt cháy cả ổ chúng nó di, làm lớn một phen đã sao? Vân Nhạc nghe thấy họ nói người huynh kết nghĩa của mình hiện đang ở Kim Hoa thì hớn hở vô cùng, chỉ mong lập tức lên đường ngay, để kịp tới Kim Hoa gặp mặt Lôi Tiếu Thiên. Sau chàng lại nghe thấy Ma Diêu Tử Du Tam Hòa nói:

- Ngô lão đệ không nên nói như vậy. Phải biết tôi Ma Diêu Tử Du Tam Hòa đây cũng không phải là hiền lành đâu. Vẫn biết lúc đầu lỗi tại chúng ta trước thật. Bảy ngày trước đây, con bé ấy đi qua trước cửa trang chúng tôi, nghĩa đệ của tôi là Thần Tiêu Thủ Kim Vân trông thấy nó đẹp quá, có nói vài câu bông đùa. Con bé đó liền nổi giận mắng chửi gã một trận. Kim lão đệ không những tức giận, lại còn lại gần nó mó máy. Ngờ đâu con bé ấy võ công cao cường, đá ngã Kim Vân còn nhục mạ một hồi. Lúc đi, nó còn vào trong trang lấy mất lá cờ lệnh Kim Yến của tôi cất giữ, và bảo cho tráng đinh biết nếu tôi muốn tìm nó lấy lại lá cờ lệnh thì đến tiêu cục Kim Hoa Tam Anh. Lúc ấy tôi đi vắng, bằng không khi nào lại để cho con nhãi ấy lấy lá cờ lệnh là tín vật như vậy, liệu tôi còn sống hay không? Cũng vì vấn đề ấy, không muốn làm to chuyện để bên ngoài hay biết đồn đến tai bang chủ. Du mỗ mới nhờ Từ Lãm Tam đi Kim Hoa, dĩ lễ cầu kiến, mong họ giao cho lá cờ. Kim Hoa tam kiệt còn ăn nói lễ phép một chút, chỉ có tên Lôi Tiếu Thiên bướng bỉnh ngang ngược, nhất định cự tuyệt, và còn nói rằng: “Phải bảo Thần Tiêu Thủ Kim Vân tới đây tạ tội, bằng không chúng ta nhất định không trao trả cờ lệnh”. Du mỗ ức lắm, nhưng chưa nghĩ ra được kế hay để đối phó chúng thôi. Hôm qua có một người trong Bang ở Kim Hoa tới. Cho hay tên Lôi Tiếu Thiên đã đi lên Bắc Kinh rồi. Cho nên hôm nay Du mỗ lại nhờ Từ Lãm Tam đi Kim Hoa, chỉ mong lấy được cờ lệnh về thôi, còn các việc khác không hỏi tới nữa. Các huynh có biết con nhỏ nọ nói gì không? Nó nói: “Lần trước ngươi đã tới đây rồi, dặn ngươi cái gì? Bảo gọi tên Kim Vân đến quỳ lạy chuộc tội, tai sao y không tới? Có phải không coi bổn cô nương ra gì không? Muốn lấy lại cờ lệnh không dễ dàng như vậy đâu! Nếu tên họ Kim không tới đây thì ngươi đi lại năm mươi lần cũng vô ích thôi!” Các huynh thử nghĩ xem, nếu cờ lệnh ấy không liên quan tới bổn mệnh và tài sản thì khi nào Du mỗ lại chịu nhịn con nhãi ấy như thế? Đấy các người bảo có ức không? Người họ Ngô tiếp lời:

- Nếu vậy, con nhỏ ấy khi người quá lắm. Dù có giết lầm cũng chỉ quỳ lạy tạ lỗi giới giang hồ chúng ta coi như là xong. Thế mà con nhãi ấy cứ muốn sinh sự lôi thôi mãi. Kim lão nhị đã tận nơi xin lỗi rồi mà nói vẫn không chịu. Theo ý đệ thì… Đại ca tốt nhịn quá. Nếu tự lượng không địch nổi nó, thì đi nói cho Bang chủ hay, nói dối là con nhãi ấy tự dưng tới sinh sự, và còn lấy trộm cờ lệnh đi, như thế có phải là hay không? Ma Diêu Tử lắc đầu thở dài nói:

- Vấn đề này tôi đã nghĩ qua rồi, nhưng bất cứ mất bằng cách gì, hễ để cho người ngoài lấy cờ lệnh đi là có tội rồi. Tội nặng như xúc phạm tới ba điều luật lớn nhất của bang vậy. Anh nghĩ xem, mất sĩ diện trước mặt tất cả bang hữu thì tôi chịu đựng sao được? Người họ Ngô “ồ” một tiếng rồi ngẫm nghĩ giây lát, cười nói:

- Hay là thế này vậy, mấy ngày hôm nay trong bang có hai tay cao thủ tới, một người là cao thủ của phái Cùng Lai Táng Môn kiếm khách Linh Phi, người thứ hai là Lũng Tây nhất bá Thất Âm Thủ Hắc Thiên Tang. Cả hai người đó đều là nhân vật cừ khôi trong võ lâm. Chúng ta xúi hai ông ấy ra mặt. Vì phái Cùng Lai xích mích với phái Thiếu Lâm đã lâu, mà Kim Hoa tam kiệt là môn hạ của Thiếu Lâm. Nên chúng ta chỉ bịa đặt vài lời là khiến hai bên vì hiềm thù của môn phái mà xung động với nhau liền.

Ma Diêu Tử Du Tam Hòa nói:

- Phải lắm, có hai ông ấy ra mặt thì dễ xử rồi, dù Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên có ở Kim Hoa hay không cũng chẳng sao. Ngô lão đệ, kế của chú tuyệt lắm, cứ theo thế mà thi hành vậy.

Lúc ấy các món ăn đã bưng lên, bọn Du Tam Hòa vào bàn ngồi ăn, không nói gì nữa.

Nghe nói nghĩa huynh Tiếu Thiên đã lên Bắc Kinh rồi, trong lòng bâng khuâng giây lát, sau lại nghe bọn chúng nói tới chuyện khiêu khích hai môn phái đánh nhau, Vân Nhạc nghĩ thầm: “Chúng làm như vậy càng hay, ta đỡ bận thêm”. Nghĩ xong, chàng đứng dậy, gọi phổ ky tính tiền, rồi rời khỏi phạn điếm về khách sạn nghỉ ngơi.

Điếm tiểu nhị pha ấm trà đem vào trong phòng, rồi hỏi:

- Tướng công có việc gì sai bảo không ạ? Vân Nhạc cười nói:

- À, chú hai này, tên Ma Diêu Tử Du Tam Hòa là hạng người thế nào? Thấy hỏi như vậy, tiểu nhị có vẻ sợ hãi, rồi đáp:

- Tướng công là người qua đường, sao lại biết tên Du đại gia? Thấy phổ ky sợ hãi như vậy, Vân Nhạc cười nói:

- Chú đừng sợ, vừa rồi tôi ăn cơm bên phạn điếm thấy y tự xưng như thế. Chắc y là người có địa vị ở nơi đây mới hỏi chú như vậy.

Lúc này tiểu nhị mới yên tâm. Thoạt tiên thấy Vân Nhạc hỏi tới, y tưởng chàng muốn tìm Du Tam Hòa gây oán, sau y nghĩ lại, chàng là một thư sinh yếu ớt như vậy thì đánh nhau gì được? Lúc này mới cười đáp:

- Tiểu nhân tưởng tướng công định tìm Du đại gia có việc gì. Nếu tướng công chỉ hỏi cho biết thôi thì tiểu nhân nói ra cũng không sao. Du đại gia là một trại chủ thường trú huyện Giang Sơn này của Bang Ngũ Yến tỉnh Triết Giang, dưới tay có rất nhiều đồ đệ và bang hữu, chuyên hà hiếp lương dân, bóc lột khách thương qua lại. Ngay như tiểu điếm mỗi tháng phải nộp cho chúng mười lạng quy phí đấy.

Vân Nhạc chau mày, hai mắt phát ra hai tia sáng oai hùng. Tiểu nhị thấy vậy cũng phải rùng mình, mà nghĩ thầm: “Tướng công này đôi mắt sát khí nặng lắm.” Thấy mặt tiểu nhị lộ vẻ kinh hãi, Vân Nhạc mỉm cười hỏi:

- Ngũ Yến Bang, cái tên này tôi chưa hề nghe thấy bao giờ! Nhưng Bang trưởng là ai? Chắc là người lợi hại lắm phải không? Tiểu nhị bật cười, nói:

- Tiểu nhân xin lỗi trước. Sự thật những bang phái trong giang hồ nhiều lắm, tướng công là nhà văn nho thì biết sao được? Chính tiểu nhân đây cũng không sao biết hết được. Bang chủ của bang Ngũ Yến là Kim Anh Bát Kiếm La Văn Khê, ngày thường vẫn ở Thanh Hổ sơn trang, không riêng gì tiểu nhân chưa được gặp, mà ngay như các bang hữu trong bang cũng ít người biết mặt ông ta.

Vân Nhạc lại hỏi:

- Chắc Thanh Hổ là nơi phong cảnh tuyệt đẹp phải không? Tiểu nhị phì cười đáp:

- Thanh Hổ chỉ là một cái thôn nhỏ, ở về phía Nam cách đây độ hai mươi dặm. Thanh Hổ sơn trang ở cạnh làng, xây dưới chân một cái núi.

Vân Nhạc cả cười một hồi nói:

- Tôi lại tưởng Thanh Hổ lại là một cái hồ như Tây Hồ vậy.

Hai người trò chuyện vài câu, Tiểu nhị cáo từ ra khỏi phòng. Tới canh ba, Vân Nhạc thay bộ quần áo đen, mở cửa sổ, chạy bay trên các nóc nhà đi thẳng về phía Nam thành.

Giở tuyệt đỉnh khinh công ra, Vân Nhạc đi một lát đã tới Thanh Hổ sơn trang rồi, nhìn xung quanh thấy không có cái chòi canh gác nào cả. Chàng ngạc nhiên vô cùng, lát lâu không thấy động tĩnh gì, mới nhảy qua bờ tường xây bên ngoài, leo lên một cây cổ thụ ở trong vườn, bỗng nghe thấy phía sau nói có tiếng quát hỏi:

- Ai? Vân Nhạc giật mình, vội nằm rạp xuống cành cây lớn, không dám thở mạnh. Một lát sau, chàng lại nghe thấy một tên khác nói:

- Lão Hồ trông thấy ma chắc? Người nọ có vẻ không phục đáp:

- Rõ ràng tôi trông thấy một cái bóng đen leo lên trên cây. Sao lại anh bảo tôi thấy ma? Người kia lại nói:

- Chắc là chim đi ăn đêm về tổ đấy, anh hà tất phải sợ hãi hão huyền làm gì? Đêm khuya thế này còn có ai tới Thanh Hổ sơn trang này vuốt râu cọp chớ? Tôi chắc anh đang mê mẫn phải không? Vân Nhạc nằm trên cành cây nhìn xung quanh, thấy sơn trang địa thế bao la, cây cối um tùm, chỗ sát chân núi là những nhà cửa liên miên mấy chục nóc, trên cái lầu cao nhất có mười mấy tia ánh sáng đèn chiếu ra. Vân Nhạc biết đằng sau núi, chòi canh ngầm có hai người đang thì thầm cãi vã liền chửi thầm một câu: “Đồ ngu”.

Chàng hái hai, ba trái chát nắm trong tay, nhắm chỗ có thể đứng được ở trên núi, rồi phi thân tới đó, cố ý làm ra tiếng động “sà, sà” để cho hai tên nọ ló đầu lên. Hai tên canh gác đang định cất tiếng hỏi ai đó, đột nhiên thấy hoa mắt, cả hai cùng bị một trái chát ném trúng yếu huyệt, ngã gục xuống, chết giấc liền.

Thấy hai tên phỉ đồ đã bị chết giấc rồi, Vân Nhạc liền đi thẳng về phía có nhà lầu, nhanh như con cắt, chỉ mấy cái nhún nhảy đã lên tới đỉnh nhà. Chàng dùng hai chân móc tấm ván ở mái hiên, uốn cong mình xuống, nghe thấy trong cửa sổ có tiếng người nói chuyện:

- Chư chân nhân này, như vậy Truy Hồn Phán Tạ Văn chưa chết là sự thật đấy, chớ không tài ba như Lan Thương Song Sát mà chưa đánh hiệp nào đã bị giết chết liền. Nếu là người khác thì giết sao nổi Song Sát dễ dàng như thế? Từ xưa tới nay, Bang Ngũ Yến chúng tôi không thù không oán với Tạ Văn, và cả tôi La Văn Khê này cũng vậy, nên hay tin đó, tôi không lo ngại gì cả. Nhưng còn chân nhân thì phải cẩn thận mới được. Năm xưa, chân nhân cùng với Vu Thành tam bá ở Ba Đông ngấm ngầm hạ độc thủ, kết quả bạn của Truy Hồn Phán bị độc chết, còn y không bị hại, tam bá thì hai chết một bị thương. May chân nhân khôn ngoan tùy cơ chạy thoát, nên Truy Hồn Phán hận chân nhân vô cùng. Bây giờ y ra đời lần thứ hai, chắc còn ác độc hơn trước. Theo ý La mỗ thì chân nhân nên trở về núi Đồng Bách trốn tránh thì hơn.

Tiếp theo đó có một người trả lời:

- Hảo ý của La bang chủ, Chư mỗ biết lắm, nhưng mỗ ở trong thâm sơn đã tu luyện mười năm liền, tự tin võ công chưa chắc đã kém Truy Hồn Phán. Gặp y dù không địch nổi, mỗ cũng có thể bảo toàn tánh mạng mà rút lui. Truy Hồn Phán ra đời lần thứ hai này chỉ là tin đồn thôi chưa chắc đã là sự thật, vì có ai đã mục kích đâu? Nói xong, y cười ồ một hồi. Nghe thấy La Văn Khê nói tới tên Truy Hồn Phán, động lòng nghĩ thầm: “Tin này giang hồ đồn đại chóng thế?” Chàng không nghĩ chuyện đó đã phát sinh nửa tháng trước rồi, mà còn cho là nhanh chóng? Nghĩ đoạn, chàng thấm nước miếng vào đầu ngón tay, chọc thủng giấy dán trên cửa sổ, để một mắt ngó vào trong xem, chỉ thấy hai người đang ngồi trên giường gỗ trầm trò chuyện. Căn cứ vào lời nói của bọn họ, chàng đã phân biệt ra ai là La Văn Khê và ai là Chư chân nhân rồi.

La Văn Khê trông rất vạm vỡ, còn Chư chân nhân đầu đội mũ đạo sĩ, mặt gầy và dài, hai mắt hỏm vào, mũi như con ó, trên mép hai ria dài gần một thước, lúc nói chuyện lộ vẻ cười gian trá.

Nghe thấy Chư chân nhân năm nọ hợp sức với Vu Thành tam bá hãm hại cha mình, Vân Nhạc nghiến răng nổi giận, bỗng nghĩ ngay ra một kế như sau: “Sao ta không sử dụng mánh lới cũ mà diệt trừ Chư chân nhân đi, và mượn Ngũ Yến Bang này đồn đi khắp nơi, làm to chuyện lên, như vậy càng có lợi cho tương lai, khi ta trả thù”. Quyết định xong, chàng cầm trái chát còn lại ném vào trong cửa sổ, đồng thời đạp mạnh hai chân, thân hình bắn ra phía xa, nhảy xuống sau một cây lớn.

Trong lầu ánh đèn tắt liền, hai cái bóng người xuyên qua cửa sổ nhảy ra, vừa xuống tới mặt đất, La Văn Khê đã quát lớn:

- Ai bạo gan dám tới Thanh Hổ sơn trang quấy nhiễu thế? Bỗng nghe thấy phía sau La Văn Khê, nơi cách xa độ năm trượng có tiếng chân người nhảy xuống đất… Vội quay trở lại, đưa mắt nhìn khắp nơi, La Văn Khê không thấy có điểm gì khả nghi cả, đang nghi ngờ, đột nhiên nghe một tiếng hét thê thảm phát khởi ở phía sau lưng, sợ hãi quá, lại quay lại chỗ cũ, đã thấy Chư chân nhân nằm gục trên vũng máu rồi. Trên lưng Chư chân nhân có thêm lỗ thủng rỉ máu tươi, cũng như cái chết của Song Sát vậy. La Văn Khê thấy vậy, sợ hãi run cả chân tay.

Lúc ấy các phỉ đồ trong bang đều chạy tới, trông thấy thảm trạng ấy, ai nấy đều trố mắt há hốc mồm. La Văn Khê thở dài một cái, rồi sai thủ hạ tẫn liệm cái xác đó.

Trong bang có người đề nghị phái người theo dõi hung thủ, đều bị La Văn Khê gạt đi và nói:

- Đây là Truy Hồn Phán đại hiệp làm nên đấy. Ông ta không thù không oán với chúng ta thì đuổi theo làm gì? Bây giờ chúng ta chỉ có báo tin cho môn hạ của Chư đạo trưởng hay. Còn báo thù hay không thì tùy ở nơi họ. Nhưng vụ này xảy ra ở Thanh Hổ sơn trang, chúng ta tránh sao khỏi giang hồ chê bai chỉ trích.

La Văn Khê xử sự như vậy đều do lòng ích kỷ mà nên. Vì y sợ Truy Hồn Phán còn quanh đó, nhỡ có điều gì làm cho mích lòng, thì tối nay Ngũ Yến Bang của y bị tan rã tức thì. Nên y phải nhịn nhục như vậy. Nhưng vì thế mà các đệ tử núi Đồng Bách bất mãn, hận La Văn Khê thiếu đạo nghĩa giang hồ, tìm cách hãm hại. Đó là chuyện sau, ta hãy gác sang một bên.

Thì ra, Vân Nhạc thấy La Văn Khê và Chư lão đạo nhân nhảy ra ngoài cửa sổ, liền nhặt một viên gạch nhỏ ném qua đầu hai người, rơi về phía xa năm trượng, tựa như tiếng chân người nhảy xuống vậy. Khi La Văn Khê thấy động quay lại xem, thì Vân Nhạc đồng thời nhảy tới phía sau Chư chân nhân. Tuy biết có người tấn công mình, Chư đạo sĩ muốn tránh, nhưng không kịp, đã bị Vân Nhạc dùng Kim Cương Thiền chỉ pháp đâm vào giữa lưng rồi. Đau quá, Chư chân nhân hét lên một tiếng, ngã gục xuống chết. Vân Nhạc hành động xong là biến đi mất liền.

Về tới khách sạn, trời đã canh tư, Vân Nhạc nằm trên giường nghĩ lại câu chuyện vừa làm, khoái chí ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng sớm ngày hôm sau, cơm xong, chàng lại lên đường đi thẳng về phía Kim Hoa ngay.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.