Quái thiếu niên giở chín mươi bảy thức Phi Long Chưởng của Truy Hồn Phán năm xưa đã nhờ môn võ này xưng hùng khắp giang hồ. Oai lực môn chưởng pháp này là ở trên cao đánh lộn xuống, hai chân vừa đụng mặt đất lại nhảy lên tức thì, xa xa trông như thần long giương oai múa vuốt giương nanh, đảo lộn mây mưa, làm tối tăm cả trời đất vậy.
Cưu Thần Sách Thiên Lý vẫn thị có Mê Ly Ảo Hình Chưởng đối địch, nhưng Quái thiếu niên cứ ở trên không đánh xuống, bắt buộc y phải nhún mình ngửng mặt lên mà chống đỡ.
Đánh như vậy, Sách Thiên Lý rất tốn hơi sức, chỉ trong chớp mắt, đã đánh hơn nửa tiếng rồi.
Sách Thiên Lý đã thấy đầu, cổ và hai cánh tay tê tái dần, bèn nghĩ thầm:”Nguy tai, nếu cứ thế này mãi có lẽ bị tên thiếu niên này dùng xảo kế hạ mình mất.” Nghĩ đoạn, y vội nhảy ra ngoài xa ba trượng, vừa tránh kịp thế Kim Long Thổ Chảo của đối thủ, chỉ nghe sức gió lướt qua bên tai, mấy chục sợi tóc mai đều bị nhổ sạch hết.
Sách Thiên Lý vừa ra khỏi vòng chiến, thì Quái thiếu niên cũng hạ mình xuống đất, mặt tỏ vẻ khinh thị.
Sách Thiên Lý cứ trợn mắt nhìn Quái thiếu niên, mười ngón tay hơi co lại chỉ trực nhảy xổ lại đánh, trên đầu hơi khói bốc lên gân mặt cứ rung động luôn, trông y không khác gì quỷ nhập tràng vừa ở dưới đất chui lên vậy.
Thấy thái độ kỳ lạ của đối thủ, Quái thiếu niên biết Sách Thiên Lý định giở môn La Hầu Sát Công để tấn công mình đây, liền nghĩ thầm: “Như vậy cũng hay, đỡ tốn công ta phải dụ y giở môn võ này ra!” Lúc ấy La Hầu Sát Công của Sách Thiên Lý đã vận khắp người rồi, hai mắt lộ ánh sáng hơi xanh biếc, đi từng bước một tiến tới gần Quái thiếu niên, song chưởng cùng đưa ra một tiềm lực nóng hổi, định bao xung quanh người Quái thiếu niên.
Quái thiếu niên cũng lui từng bước một, lùi tới lan can cạnh tế đàn, đã hết đường lui bước rồi cũng không tránh né mà lại đứng yên không cử động.
Sách Thiên Lý tưởng đối phương sợ hãi La Hầu Sát Công của mình mới kinh hãi đứng yên như vậy, trong loâng mừng thầm, tiến tới chỉ còn cách nhau hai thước thôi, cổ họng y bỗng thét lớn một tiếng, song chưởng như cuồng phong đẩy tới định ấn vào ngực Quái thiếu niên.
Quái thiếu niên bỗng ngồi xổm xuống tránh. Hai tay của Sách Thiên Lý vừa nắm phải lan can đá, chỉ nghe thấy” bộp” một tiếng, đom đóm lửa bắn lóe lên mặt lan can thì đã có hai vết bàn tay in sâu rồi.
Một bàn tay in rõ bẩy ngón và cả hai đều to lớn khác thường. Vì La Hầu Sát Công tụ vào hai bàn tay lẽ dĩ nhiên phải to lớn hơn lúc thường nhiều.
Quái thiếu niên ngồi xổm xuống một cái, vội lẻn ngay ra phía sau Sách Thiên Lý. Chàng trông thấy tay địch thủ có một bàn tay bẩy ngón, biết ngay đối thủ là kẻ giết cha mẹ mình rồi, nhiệt huyết bốc lên ngùn ngụt, hai mắt lộ sát khí liền.
Sách Thiên Lý hai tay đánh phải lan can đá, biết là thất thế, liền nhảy lên cao, hai chân đạp mạnh một cái, băng ngang sang bên hơn hai trượng, thân hình xuống tới mặt đất rồi, hai tay vẫn còn giữ thế.
Lúc này, Quái thiếu niên mới bước lên từng bước một, trầm giọng hỏi:
- Năm xưa ở bờ sông Gia Linh, trong làng đánh cá nọ, một tên chó má hèn mạt ra tay hạ sát một người đàn bà yếu đuối, tên ấy có phải là ngươi không? Cưu Thần Sách Thiên Lý với giọng cười gian giảo đáp:
- Phải, lần ấy thật may cho tên tiểu bối Tạ Văn trốn thoát.
Nói xong, y lại phát động La Hầu Sát Công, song chưởng đưa ra, nhưng lần này y dùng hết mười thành công lực, một luồng gió nóng lại đẩy thẳng vào giữa người Quái thiếu niên.
Quái thiếu niên mỉm cười, múa chưởng nghênh đón luôn song chưởng của địch. Sách Thiên Lý bỗng cảm thấy song chưởng của mình bị chưởng lực của đối phương đẩy lui trở lại, chưa kịp nghĩ cách đối phó, hai mắt đã tối sầm lại, thân hình bị một khí trụ mạnh vô cùng đẩy bắn ra phía xa.
Nhờ có nội công tinh xảo, Sách Thiên Lý đụng phải thềm đá, chỉ kêu đến”hự” một tiếng, xử dụng ngay thế Lý Ngư Phiên Thân (cá chép lộn mình) nhảy một cái, khiến thân hình đứng thẳng dậy, và quay đầu bỏ chạy liền.
Thân hình của Quái thiếu niên còn nhanh hơn, đuổi theo tới gần, giơ tay ra vồ lấy hai vai của Sách Thiên Lý chỉ nghe thấy” lắc cắc” hai cánh tay đã rời khỏi khớp, như là chặt gãy vậy.
Quái thiếu niên còn điểm thêm chín nơi âm huyệt của Sách Thiên Lý nữa. Lúc ấy đầu và trán của Sách Thiên Lý toát đầy mồ hôi lạnh, gân mặt cứ co lại và căng thẳng luôn luôn, đau khổ khó tả, và muốn nói cũng không sao nói ra lời được.
Quái thiếu niên vẫn tươi cười như thường chứ không có vẻ thương xót vẻ đau khổ của Sách Thiên Lý cả, và còn cười nhạt nói:
- Sách Thiên Lý, ta phải cho ngươi chết minh bạch, nói thật cho người biết, thiếu gia đây là dòng dõi của Truy Hồn Phán Tạ Văn, môn thủ pháp Thất Nhựt Tảo Âm Đoạn Hồn của ta, dù cho là thiên thần giáng phàm, cũng không thế nào giải cứu nổi ngươi. Thiếu gia đã định tâm cho ngươi từ từ đau khổ mà chết, như vậy mới tiêu được mối thù hận trong lòng ta.
Nói xong, chỉ thoáng một cái chàng đã đi mất dạng. Bốn bó đuốc cắm bốn góc Tế Đàn đã sắp cháy tàn kêu lốp bốp vài tiếng, bó nào bó đấy đều tắt dần. Lúc ấy Tế Đàn trở lại tối đem như lúc đầu.
Sáng sớm ngày hôm sau, trên tiểu đạo từ Hà Giang tới Nhâm Khẩu, có một thư sinh tuổi trẻ, đẹp trai vô cùng, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy ung dung đi từng bước một, thoáng trông không khác gì người thường đi đường thôi, nhưng sự thật chàng đang đi rất nhanh, chỉ trong nháy mắt chàng đã đi được ba mươi trượng rồi.
Thiếu niên đó chính là Quái Thủ Thư Sinh Tạ Vân Nhạc, vì tránh sự kiện lộ hành tích, không đi đường cái quan lên Kinh, mà đi bằng những đường tiểu lộ là thế.
Chàng định đi Nhâm Khẩu, qua Bá Huyên, Cố An và Phong Đài, rồi mới tới Bắc Kinh.
Đêm hôm qua, chàng giết chết Cưu Thần Sách Thiên Lý xong, vội trở về khách sạn thu xếp khăn gói lên đường tức thì, nên sáng hôm nay mặt trời mới mọc chàng đã đi tới Hà Giang Phủ rồi.
Nhị Thập Lý Phố ở phía chính Bắc phủ Hà Giang, cây cối mọc um tùm, sự thật nơi đây chỉ là một cái làng nhỏ thôi nhưng giữa phố cũng có một con đường đá lớn dài chừng bốn năm mươi thước. Vì Nhị Thập Lý Phố này là con đường đi thông tới Nhâm Khấu, khách thương lai vãng rất đông đảo, khiến nơi đây náo nhiệt gấp hơn xưa.
Trên đầu đường có tiểu điếm bán rượu chè, ngoài cửa chỗ dưới giàn bí có bày mấy bàn ghế.
Ngoài rượu chè, tiệm này còn bán cả thịt bò khô, đậu phộng rang, bánh bao vân vân. Trong tiệm có mấy căn phòng nhỏ cho khách ngủ trọ.
Lúc ấy, đã có bốn năm người ngồi uống rượu trò chuyện ở một bàn nhỏ.
Vân Nhạc vừa tới, liền tìm ngay chỗ sạch sẽ rồi ngồi xuống. Một ông già đầu tóc bạc phơ, sắc mặt vàng khè, ho luôn mồm hình như đang đau từ từ đi tới, với giọng khàn khàn chào hỏi:
- Chẳng hay khách quan định điểm tâm món gì thế? Tạ Vân Nhạc cười nói:
- Thưa cụ, cháu đi đường cả đêm, trong bụng có chút đói, chẳng hay có thứ gì sẵn sàng không phải nấu nướng gì cả thì cụ cho xin mấy món để ăn cho đỡ đói.
Ông già dạ một tiếng và trả lời có có luôn mồm, rồi quay đầu ngó vào bên trong với giọng khàn khàn kêu lớn:
- Uyển Nhi, cháu dọn mười cái bánh bao không nhân, một ấm rượu và hai cân thịt bò đêm hôm qua còn lại, bưng cả ra đây để vị khách quan này dùng.
Trong nhà có tiếng người trả lời:
- Cháu bưng ra ngay đây ạ.
Giọng nói rất êm dịu dễ nghe, tựa như tiếng nói của một cô bé vậy. Ông già vừa cười vừa nói với Vân Nhạc rằng:
- Thưa khách quan, mời khách quan sang bàn này ngồi đợi giây lát, cháu nó nhóm bếp xong là bưng ra ngay.
Nói xong, ông gia liếc mắt nhìn Vân Nhạc bao hàm thâm ý bên trong cho hai tiếng, rồi quay ra ghế tựa để cạnh cửa ngồi xuống, hai mắt lim dim như đang dưỡng thần vậy.
Vân Nhạc đưa mắt nhìn qua các khách quan đang ngồi ăn tại đó thấy đều là những người quê mùa lao động cả, riêng một bàn có hai người tuổi trạc bốn mươi, mắt to mày rậm, ăn mặt võ trang, trông rất hung hăng, trên vai đeo đại đao, vừa uống rượu vừa ngắm nhìn mặt ông già, thỉnh thoảng cười nhạt một tiếng. Thấy vậy chàng liền sinh nghi, nghĩ thầm: “Ông già này cũng là nhân vật trong võ lâm chắc? Và xem hai đại hán này tới đây có lẽ vì ông già cũng nên?” Chàng đang nghĩ ngợi, bỗng bên tai nghe thấy tiếng nói lanh lảnh như tiếng chuông hạc kêu, mà nói rằng:
- Thưa ông, cháu đã bưng thức ăn ra đây, mời ông xơi ngay đi, để nguội ăn không tiêu đâu.
Vân Nhạc vội quay đầu lại nhìn, bỗng sáng hẳn mắt ra. Thì ra, chàng trông thấy một thiếu nữ mười bốn mười năm tuổi, tuy mặc áo vải mộc mạc, nhưng sắc đẹp thiên nhiên của nàng thật là tuyệt vời, hai má đỏ ửng như hai trái đào tây, đôi mắt long lanh vừa đẹp vừa to đang nhìn về phía mình, hai tay đang bưng một cái mâm vuông đựng đầy bánh bao nóng hổi.
Cô nương nọ thấy Vân Nhạc quay lại nhìn mình, xấu hổ đỏ mặt tía tai, vội cúi đầu xuống, rồi để từng đĩa bánh một lên bàn, xoay lưng một cái, chạy thẳng vào nhà trong mất dạng.
Thấy cô bé đẹp vô cùng, Vân Nhạc không có tà tâm yêu trộm gì cả, bỗng thấy hai đại hán nọ khẽ nói rằng:
- Lão đại, thật không ngờ lão già ốm đau kia lại có con nhỏ xinh xắn đến thế nhỉ? Tên nọ trả lời bằng giọng mũi” hừ” một tiếng, rồi nói tiếp:
- Anh lại giở cái bệnh ấy ra rồi. Lát nữa, Thiết Sơn Nhị Điểu tới, con nhỏ sớm muộn gì cũng là của anh rồi, hà tất phải nóng tánh như thế làm gì? Vân Nhạc giựt mình kinh hãi nghĩ thầm: “Chắc chúng đang nói cô bé nọ đấy? Có lẽ hai tên này là dâm tặc hạ tam môn cũng nên? Nhưng có ta Vân Nhạc ở đây, thì chúng bây không làm nổi trò gì đâu!” Hình như ông già nọ cũng nghe thấy hai tên đại hán chuyện trò với nhau, nên sắc mặt mới biến hẳn, khẽ hé mở hai mắt nhìn hai tên đại hán, rồi nhắm nghiền như cũ, đôi ngươi lóng lánh như điện chớp, không có vẻ gì là bệnh cả.
Một giờ sau, ông già nằm trên ghế tựa, hình như đã ngủ say rồi, và cũng không thấy ho như trước nữa.
Lúc ấy bốn bề yên lặng như tờ, các thực khách đều lên đường đi Nhâm Khẩu hết cả, chỉ còn lại hai đại hán và Vân Nhạc vẫn ngồi như cũ và lặng lẽ nhậu nhẹt đợi chờ.
Hai tên đại hán cứ nhìn ngược nhìn xuôi luôn luôn, có vẻ nóng lòng sốt ruột vô cùng, miệng cứ lẩm bẩm chửi thầm luôn.
Trong nhà có một thằng nhỏ lên sáu, bảy tuổi chạy ra, vẻ mặt khả ái dễ thương, hai mắt vừa to vừa đen nhánh, bộ mặt trông rất ngây thơ, cứ luôn mồm gọi:
- Ông ơi, ông ơi! Thằng bé chưa dứt lời, đã thấy cô nương vừa đuổi theo ra, thoáng trông thấy Vân Nhạc vẫn còn ngồi đấy.
Cô nương nọ ngẩn người ra giây lát, và ngừng chân lại không đuổi theo thằng bé nữa.
Ông già bị cháu kêu gọi thức tỉnh, liền ôm thằng bé, vừa cười vừa hỏi:
- Cháu Thanh, cháu tinh nghịch gì thế, lại làm chị cháu tức giận rồi phải không? Thằng bé bỉu môi đáp:
- Thưa ông, cháu có nghịch ngợm gì đâu! Cháu chỉ ăn thêm một cái bánh bao mà chị đã đánh cháu rồi. Ông bảo chị có hư hay không? Ông già ha hả cả cười, giọng cười rất hùng mạnh. Cô nương nọ tiến tới gần khẽ nói:
- Bệnh ho của ông chưa khỏi hẳn, mà lại cười lớn tiếng như thế rồi! Nói xong, nàng ẵm luôn thằng nhỏ vào lòng. Ông già thở dài một cái, lại nhắm nghiền mắt lại.
Nghe thấy tiếng cười của ông già, hai đại hán nọ liền biến sắc mặt, bỗng đằng xa có tiếng huýt còi miệng đưa tới. Chỉ trong giây phút đã thấy bốn người chạy nhanh tới, người nào người ấy kinh công đều cừ khôi cả.
Thấy mấy người nọ tới, cô nương mặt lộ vẻ sợ hãi, vội lùi tới cạnh bàn Vân Nhạc.
Thấy vậy, Vân Nhạc vừa cười vừa nói:
- Cô nương cứ việc đưa cậu em cho tôi giữ cho.
Cô nương quay đầu lại gượng cười, liền đưa thằng nhỏ cho chàng và nói:
- Chú làm ơn ẵm cháu vào nhà trong trốn tránh thì hơn. Bọn người này tới đây định sinh sự với ông tôi đấy. Chưa biết chừng sẽ có một trận đấu rất kịch liệt cũng nên! Vân Nhạc lắc đầu vừa cười vừa đáp:
- Không sao, cô nương phải giữ lấy thân mình trước.
Cô nương nọ nhếch mép cười, rồi lên tới phía sau ông già. Lúc ấy, ông già vẫn nhắm mắt ngủ, hình như không biết trận phong ba vũ bão sắp tới vậy.
Bốn tên phỉ đồ đứng ngang hàng ở trước ghế trúc chỗ ông già đang nằm, tên nào tên nấy đều lộ vẻ hung ác, nhìn mặt ông già không chớp, khi chúng thấy cô nương nọ lên tới phía sau ghế đứng, liền thay đổi ngay sắc mặt dâm tà. Hai tên đại hán tới trước cũng rút đại đao ra cầm ở tay, và đứng dậy giữ thế thủ, hình như sợ ông già gây thiệt mạng vậy.
Một phỉ đồ vừa gầy vừa cao trong bọn đột nhiên lên tiếng trước, nói rằng:
- Phó Lục Quan, mi đừng giả bộ nữa. Mỗ Hạ Đức Bưu tìm mi đã năm năm rồi, khôn hồn thì đem cuốn quyền kinh kia ra nộp đi, may ra ta còn tha cho mi khỏi chết! Chỉ nghe thấy ông già quát lớn một tiếng như sấm động, hai mắt mở to, phi thân lên trên cao, hai tay nhằm bốn tên phỉ đồ đánh xuống.
Bốn tên giặc không kịp phòng bị, bị chưởng phong của ông già đẩy lui, thân hình ngả nghiêng suýt ngã. Ông già nhảy ra phía xa hơn hai trượng, giận dữ nhìn bọn giặc, và thở hổn hển không ngớt.
Uyển cô nương thấy vậy, lo sợ quá, vội nhảy tới phía sau Hạ Đức Bưu giơ tay lên đánh mạnh xuống. Nghe thấy tiếng gió, Hạ Đức Bưu vội xoay người, giơ tay lên đỡ. Thân hình nhỏ bé như cánh liễu của Uyển cô nương bị tên nọ đẩy mạnh một cái, bắn lên trên không. Nhưng Uyển cô nương cũng không phải tay tầm thường, ở trên không lộn một vòng, phi thân xuống ngay cạnh ông già.
Ông già giận dữ nói:
- Uyển Nhi cháu chớ có lỗ mãng ra tay làm gì! Mau ra bảo vệ lấy thằng Thanh.
Uyển cô nương nước mắt chạy quanh, liền lên tiếng trả lời:
- Thưa ông… Ông già trợn mắt quát rằng:
- Sao cháu không nghe lời ông bảo? Mau đi ngay! Nói tới đó, ông già lại lên cơn thở một hồi, tiếp theo đó ho luôn mấy tiếng. Bất đắc dĩ, Uyển cô nương quắc mắt nhìn bọn giặc, từ từ lui tới cạnh Vân Nhạc.
Thằng nhỏ ngồi trong tay Vân Nhạc cứ hỏi han luôn luôn, Vân Nhạc vuốt ve mặt nó và trả lời qua loa cho nó khỏi hỏi thêm, hai mắt vẫn phải để ý tới hoàn cảnh ở trước mặt.
Lúc ấy, Hạ Đức Bưu giương đôi lông mày rậm lên, cười ngông cuồng một hồi rồi nói:
- Phó lão nhi, nghĩ lại năm xưa mi lọt lưới tẩu thoát được, nhưng đã bị một miếng Hồng Sa Chưởng của mỗ đánh cho trọng thương nặng. Những người bị Hồng Sa Chưởng của mỗ đánh phải, khó mà bảo toàn được tính mạng, vì không có thứ thuốc nào có thể chữa khỏi. Mi thị nội công tinh thâm, kéo dài được năm năm tính mạng như thế này, kể cũng là khá lắm rồi.
Nhưng bây giờ mi lại bị Hạ lão gia tìm thấy, còn nói năng gì nữa không? Mi càng tức giận bao nhiêu càng chóng chết bấy nhiêu. Nếu mi cứ chấp nê mãi, không chịu tỉnh ngộ mà đem cuốn quyền kinh dâng cho lão gia, thì trước mặt Thiết Sơn Nhị Điểu đây, chỉ còn để cho mi một cơ hội chót này được suy tính thôi.
Ông già đã hết ho với giọng khàn khàn nói:
- Hạ Đức Bưu, ngươi chớ có thị nhiều người hà hiếp ta, lão đây không sợ đâu.
Nghe giọng nói của Phó Lục Quan, Vân Nhạc biết ngay ông ta bị hao tổn chân khí nhiều quá, và máu tụ bị Hồng Sa Chưởng đánh vẵn còn đọng trong nội tạng, nếu còn dùng chân lực, tất phải phun máu tươi mà chết. Chẳng nhẽ chàng thấy vậy mà không ra tay cứu giúp sao? Chàng liền khẽ gọi:
- Cô nương hãy ẵm lấy em Thanh Nhi.
Vừa nói chàng vừa đưa thằng bé cho Uyển cô nương, rồi giơ ngón tay lên điểm trống không hai cái. Hai đại hán cầm đại đao bỗng ngã lăn ra mặt đất.
Chỉ nghe thấy hai tiếng kêu” lộp bộp!” cát bụi bay tứ tung. Bốn tên phỉ tặc nghe tiếng động thất kinh, quay trở lại thấy hai tên nọ ngã nhào như vậy, đều ngẩn người ra, trợn mắt nhìn Vân Nhạc.
Vân Nhạc mỉm cười, thủng thẳng đi tới trước mặt Hạ Đức Bưu rồi nói:
- Ta tuy chưa nghe rõ nguyên nhân tầm thù của mi, nhưng cứ xem kiểu cách hung hăng của mi và sự hà hiếp một ông già đang đau nặng thế kia, như vậy cũng đủ thấy các ngươi không phải là người lương thiện rồi. Nhưng mới gặp nhau lần đầu tiên, thiếu gia cũng không dạy bảo các ngươi vội, vậy khôn hồn thì các ngươi cụp đuôi cắm đầu bước ngay đi nơi khác. Bằng không thiếu gia không để cho một tên nào được sống sót lành lặn đâu! Thấy khí phách của thiến niên quá oai hùng, Hạ Đức Bưu cũng phải kinh hãi không dám nói nửa lời.
Đột nhiên phía sau lưng y có một tên giặc tiến lên quát tháo rằng:
- Thằng nhãi kia, mi dám lý sự cả việc của Thiết Sơn Nhị Điểu phải không? Mi không hỏi thăm xem… Y chưa nói dứt, má đã bị đánh một cái tát, kêu đến” bốp” một tiếng, sưng vếu một bên mặt ngay, máu răng phun đầy đất.
Vân Nhạc tức tên nọ bảo mình là thằng nhãi, nên không chờ cho y nói hết lời, đã tặng ngay cho một cái tát liền và quát rằng:
- Mi bảo ta hỏi thăm, hỏi thăm ai, hỏi thăm cái gì? Nói mau! Phó Lục Quan với hai người cháu thấy vậy vừa mừng rỡ vừa kinh hãi. Ông già họ Phó biết ngày hôm nay tính mạng mình đã được cứu thoát rồi.
Thoạt tiên ông trông thấy Vân Nhạc, chỉ nhận thấy chàng là người đẹp trai, khí phách hơn người thôi, chứ có ngờ đâu chàng là một kỳ sĩ không lộ liễu tài ba tí nào. Thằng Thanh Nhi cứ vỗ tay lia lịa, vừa cười vừa nói:
- Đại thúc, tát tai chúng thêm vài cái nữa, chúng hà hiếp ông cháu quá lắm! Tên phỉ tặc bị tát tên là Cửu Đầu Hiếu Đàm Long (con cú chín đầu) là một tay độc ác nhất trong Thiết Sơn Nhị Điểu, đa mưu đa kế, giảo hoạt vô cùng.
Lúc ấy tay y ôm má, suýt xoa kêu đau, một lát sau mới hết choáng váng và định thần lại được, nhìn Hạ Đức Bưu hình như bảo mấy người xông lên đánh úp vậy. Nhưng Hạ Đức Bưu đưa mắt ngăn cản, cấm chỉ mọi người bạo động.
Tại sao Hạ Đức Bưu lại nhút nhát như đến thế? Vì bọn chúng gần đây nghe thấy trong giang hồ bị mấy tay thiếu niên quấy nhiễu đến nỗi long trời lở đất, làm chấn động cả võ lâm, không biết người thiếu niên đứng trước mặt kia có phải là một trong mấy thiếu niên nọ không? Bọn chúng định dò hỏi rõ lai lịch của thiếu niên đã, rồi hãy định đoạt sau.
Đàm Long bị tát một cái vô cớ như vậy, khi nào chịu yên được, thấy hai tên kia không đồng ý cùng ra tay đánh úp với mình, trong lòng tức giận vô cùng rút luôn đôi bút Phán Quan ra, quát lớn:
- Dò hỏi cái gì ư? Dò hỏi Thiết Sơn Cửu Đầu Hiếu Đàm Long này có phải là tay dễ đối phó hay không? Vân Nhạc cả cười đáp:
- Dễ hay không thì thiếu gia cũng tát cho mi hai cái bạt tai rồi đấy, mi đã làm gì nổi ta chưa? Nói thật cho các ngươi biết, ngày hôm nay các ngươi đừng có hòng được lành lặn rời khỏi tiểu điếm này.
Đàm Long không nói nửa lời, hai tay bỗng giơ đôi bút Phán Quan lên, giở hết ba mươi sáu miếng Chung Quỳ Giáng Ma xông lên tấn công chỉ nhằm sáu yếu huyệt của Vân Nhạc mà điểm tới. Môn tâm pháp Chung Kỳ năm xưa đã thành danh ở võ lâm, lợi hại vô cùng, hễ bị điểm trúng yếu huyệt, đối thủ không chết cũng bị thương nặng, không những thế mà thôi, đôi bút lại có hai mươi bốn cây kim độc giấu ở chỗ ngòi, cứ bám cái khuy ở trên cán bút là những kim độc ấy bay ra như mưa, đối phương bị trúng một mũi kim đó, không bế huyệt ngay là chết tại chỗ chớ không sai.
Nếu môn khí giới lợi hại này đối phó với người khác, thì kể đối thủ đó có thế nào cũng phải cố kỵ, nhưng với Vân Nhạc thì chàng coi thường lắm.
Đàm Long giở Phán Quan bút có kim độc ra, trong lòng yên trí hết sức, chỉ đợi thời cơ thuận tiện là bấm luôn cơ quan cho kim độc bắn ra là hạ được địch thủ ngay.
Y đang nghĩ, đang khoái trí, bỗng thấy Vân Nhạc múa động hai tay tiến lên nghênh địch.
Đàm Long cười thầm, và nghĩ rằng: “Thằng nhãi này muốn chóng chết chắc?” Y mới nghĩ tới đó đã thấy rùng mình một cái, hai mắt tối tăm và trong tiếng quát tháo của đối phương, thân hình của y tựa như chiếc diều đứt giây, bắn thẳng ra phía xa hơn ba trượng ngã sấp xuống đất như núi lở, đất nứt vậy, mồm phun máu đen một hồi, rồi chết liền.
Thì ra, Vân Nhạc vừa tiến lên, chỉ thoáng một cái đã nắm được mạch huyệt của Đàm Long, khẽ nhấc bổng lên một cái, thân hình lơ lửng trên không liền, lại bồi cho một cái đá, người của Đàm Long bay giật lùi, thuận tay Vân Nhạc cướp luôn đôi bút Phán Quan đó.
Trong khi thân hình của Đàm Long còn lơ lửng chưa rơi xuống mặt đất, Vân Nhạc đã quay lại trao đôi bút cho Thanh Nhi và nói rằng:
- Chú biếu cho cháu đôi khí giới này đấy, coi như là lễ vật nhất kiến vị kiến của chú.
Thanh Nhi đang ngồi trên tay Uyển Nhi, vội giơ tay ra đón lấy, hớn hở la lớn nói:
- Đại thúc, cám ơn đại thúc nhé! Hãy nói bọn Hạ Đức Bưu ba người trông thấy Đàm Long đánh chưa đầy một thế đã bị đá chết rồi, đều kinh hoảng đến mất hết hồn vía và đều nghĩ thầm: “Tên này chắc là giang hồ khắc tinh mà gần đây thiên hạ đang phao đồn đây! Không ngờ chúng ta lại gặp bắt gặp y ở đây. Lúc mình mới tới đã trông thấy thiếu niên đó ngồi một bên nhậu nhẹt, sao ta hồ đồ đến thế? Sao lúc đầu không nghĩ y là thiếu niên nọ? Nếu sớm biết là y thì ta bảo nhau chờ đợi y đi đã hãy trở lại cũng không muộn. Bọn mình đáng chết thật? Bây giờ Đàm Long đã chết, chẳng lẽ chúng ta cứ bỏ mặc mà đi luôn sau này tin đồn đi khắp nơi, liệu bọn chúng ta có thể làm ăn được nữa không?” Nghĩ tới đó bọn chúng đành phải đứng lại, đưa mắt ra hiệu cho nhau, rồi Hạ Đức Bưu quát lớn hỏi:
- Chúng ta Thiết Sơn Nhị Điểu với mi xưa nay không thù không oán, sao mi lại giở thủ đoạn độc ác như thế? Vân Nhạc mỉm cười đáp:
- Vừa rồi Đàm Long đã nói: bảo thiếu gia sao không điều tra rõ y là hạng người như thế nào mà? Và chính bạn đã cũng đã nói với ta rằng, ai đã lọt vào tay Thiết Sơn Nhị Điểu, đừng có hòng sống. Cũng vì các ngươi nói khoác quá, làm thiếu gia đây sợ mà phải dùng hết sức lực đối phó, nên y mới bị thất bại như vậy, mong bạn lượng xét cho.
Nói tới đây, chàng sầm nét mặt lại, trầm giọng nói tiếp:
- Chẳng nhẽ các ngươi trước khi tới đây, không điều tra rõ, hễ kẻ ác nào lọt vào tay thiếu gia là đừng có hòng sống sót hay sao? Nghe thấy Vân Nhạc nói như vậy, Hạ Đức Bưu sợ đến nổi mồ hôi ướt đầm cả áo trong lẫn áo ngoài, chân tay run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tĩnh đáp:
- Hạ mỗ tự biết địch không nổi, mối hận này tạm ghi trong đáy lòng. Trái đất tròn, chúng ta thế nào cũng có ngày gặp lại nhau! Nói xong, y ra hiệu bảo hai tên kia, rồi cũng quay mình định đi. Nhưng ngờ đâu hai chân y vừa cử động, đã thấy một luồng gió lạnh thổi bạt tới, thân hình của thiếu niên đã hiện ra trước mặt y rồi. Thấy thiếu niên miệng tủm tỉm cười, ba tên giặc đều kinh hãi vô cùng.
Thấy khinh công của Vân Nhạc nhanh không thể tưởng tượng được, Hạ Đức Bưu biết câu chuyện ngày hôm nay không thể nào kết thúc một cách êm dịu được, và thấy đối phương đứng ngăn cản như vậy, chắc điềm dữ nhiều hơn điềm lành, với giọng run run hỏi:
- Các hạ hà tất khi người quá nỗi thế? Chẳng hay các hạ còn muốn hỏi chúng tôi điều gì nữa? Chỉ nhoáng một cái, Vân Nhạc đã đưa tay tát Hạ Đức Bưu một cái thật nặng rồi, và quát mắng rằng:
- Mi cũng biết nói câu khi người quá nổi nhỉ? Như Phó đại hiệp đây, đã tới chốn hang cùng ngõ hẻm này để ẩn thế rồi, mà các ngươi còn không chịu buông tha? Như vậy, ngươi còn bào chữa gì nữa? Trước mặt thiếu gia, ngươi muốn nói khôn khéo không ăn thua gì đâu? Từ khi ta ra đời tới giờ, chưa hề để cho một tên ác tặc nào thoát khỏi hai bàn tay này. Thì bây giờ cũng thế, không bao giờ thiếu gia lại xóa bỏ điều luật đã định được? Nếu các ngươi muốn có sĩ diện thì cứ việc tự sát đi, như vậy thiếu gia cũng khỏi phải ra tay.
Chàng nói chưa dứt, hai tên phỉ tặc đứng cạnh Hạ Đức Bưu không thể nào nhịn được, rút luôn khí giới ra, nhanh như chớp nhoáng tiến lên tấn công liền.
Uyển cô nương thấy vậy, lo sợ quá, kêu lên một tiếng: ”Trời ơi!” Chỉ nghe thấy” loong coong” hai tiếng, hai món khí giới của hai tên giặc đã rơi xuống đất rồi, và thân hình của bọn chúng mềm nhũn như con rắn uể oải ngồi sụp xuống, gân cốt cứ co lên co xuống như điện giựt vậy.
Trong khi hai tên nọ tấn công Vân Nhạc, Hạ Đức Bưu vội chạy ra ngoài nhảy hai cái đã ra khỏi nơi đó hơn năm trượng rồi.
Ngờ đâu Vân Nhạc dùng tay trái điểm huyệt hai tên nọ, còn tay phải không để yên chút nào, quay trái về phía sau, hướng người Hạ Đức Bưu phẩy mạnh một chưởng, và thâu ngay tay lại, xử dụng bí quyết ”hấp” (hút) của môn Di Lặc Thần Công.
Hạ Đức Bưu chân vừa đụng mặt đất, đang định nhún vai nhảy nữa, thì bỗng thấy có một sức lực vô biên hút lấy thân mình, kéo trở lại chỗ đứng cũ, như một mũi tên bắn ngược trở lại, kêu đến ”đùng” một tiếng, dưới đất cát bụi bay tung lên. Hạ Đức Bưu bị đụng mạnh xuống đất, đau quá chết giấc liền.
Vân Nhạc giơ tay điểm vào lưng Hạ Đức Bưu một cái, rồi mỉm cười đi tới gần Phó Lục Quan.
Từ khi Vân Nhạc bắt đầu ra tay đối phó với bọn giặc, Phó Lục Quan cứ đứng ngẩn người ra xem, càng xem càng lắc đầu thở dài, lẩm bẩm nói rằng:
- Trên sông Trường Giang đợt sóng sau đẩy lui đợt sóng trước có khác! Quả thật cổ nhân đã dạy: ”Lớp người mới nổi dạy thay thế lớp người cũ!” Không sai tí nào! Ta đã già nua, không còn làm nên trò trống gì nữa! Lão hiệp thấy Vân Nhạc đi tới vội tiến lên hai bước, cúi đầu vái chào và nói:
- Được thiếu hiệp giải cứu cho, lão đây thật cảm ơn vô cùng! Vân Nhạc đỡ ông già dậy, vừa cười vừa nói:
- Việc nhỏ mọn như thế, lão bá hà tất phải nói tới hai chữ cảm tạ nặng nề như vậy? Nói tới đó, chàng sực trông thấy sáu cái xác của bọn giặc, châu mày nói tiếp:
- Sáu cái của nợ này, muốn quét sạch cũng phải công phu lắm đây! Thấy chàng nói sáu cái xác là sáu cái của nợ, Uyển nhi không nhịn được, liền khúc khích phì cười.
Phó Lục Quan vội nói:
- Việc này thiếu hiệp khỏi lo ngại.
Nói xong, lão hiệp vào trong phòng lấy một lọ thuốc nho nhỏ ra, mở lắp lọ, móc tay khều một chút thuốc vàng ra, nhét vào lỗ mũi sáu cái xác của bọn giặc, chỉ trong giây lát, trên mặt đất chỉ còn lại sáu vũng nước vàng mà thôi.
Thanh Nhi chạy tới trước mặt Vân Nhạc, nhảy lên ôm chặt lấy cổ chàng hôn hít. Phó Lục Quan thấy vậy, sầm nét mặt lại và nói:
- Thanh nhi, cháu không được vô lễ như vậy! Nói xong, lão hiệp lại lên cơn ho hen, khòm lưng ôm bụng, ho luôn mồm, đến nỗi đỏ mặt tía tai, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, một hồi lâu mới đứng thẳng người được.
Lúc ây Uyển cô nương cứ đứng sau lưng đấm bóp cho ông, mặt tỏ vẻ lo ngại vô cùng.
Ngẫm nghĩ giây phút, Vân Nhạc khẳng khái nói:
- Cổ nhân có dạy: ”Dược y bất tử bệnh” (thuốc chữa bệnh bất tử) Phó đại hiệp, bệnh cũ của cụ, không phải là tử bệnh, may ra cháu có thể chữa khỏi được.
Nghe thấy chàng nói như vậy, Phó Lục Quan cả mừng, nhưng lại buồn thiu liền, thở dài rồi đáp:
- Thoạt tiên lão bị Hồng Sa Chưởng đánh trúng, đã vội chạy về nhà Y Ẩn Hiệp Tú Trại Hoa Đà Ngụy Bình Lạc và đã được Trại Hoa Đà cho thuốc chữa, và có dặn lão rằng: ”Bệnh của lão chỉ có thể sống thêm sáu năm thôi.”
Như vậy, bây giờ thiếu hiệp dù có thuốc tiên cũng khó cứu được lão khỏi bệnh. Nghe Phó Lục Quan nói, Vân Nhạc biết lão hiệp vẫn chưa tin tưởng mình, chỉ cười nhạt và đáp:
- Hà tất Phó đại hiệp phải thất vọng đến thế? Sống chết đều có số trời cả, biết đâu lão đại hiệp chưa đến ngày tận số cũng nên? Dù cháu không khi vọng cứu đại hiệp thoát chết, nhưng cũng có thể chữa cho đại hiệp khỏi đau đớn phần nào.
Thấy chàng thành ý như vậy, Phó Lục Quan liền nói:
- Nếu vậy, lại phải phiền nhiễu thiếu hiệp lần nữa, thật không nên không phải quá! Nói xong, lão hiệp dẫn Vân Nhạc vào nhà trong, vạch tà áo ra cho chàng khám vết thương. Trông thấy vết thương, Vân Nhạc châu mày, vì nơi đó hiện lên một dấu bàn tay đỏ tía, đụng ngón tay vào thấy mềm nhũm, lại thăm mạch hai cổ tay giây lát, thấy khí mạch tuy yếu, nhưng chưa đến nỗi tuyệt vọng.
Chàng liền sử dụng Thái Tố Mạch trong bí quyết Hiên Viên Thập Bát Giải để chữa cho Phó Lục Quan. Phải biết Thái Tố Mạch không những chữa khỏi bệnh, còn có thể biết được: Thọ, Yêu, Cung, Thông, Phú, Quý, Cát, Hung của người.
Chàng mỉm cười và an ủi Phó Lục Quan rằng:
- Ngày hôm nay không bán hàng nữa, cô nương đóng cửa lại đi! Uyển cô nương giơ tay lên vuốt mái tóc, tủm tỉm cười, và đáp:
- Vâng ạ! Rồi nàng dắt Thanh Nhi đi ra bên ngoài.
Vân Nhạc liền cởi hết quần áo của Phó Lục Quan ra, vén tay áo lên, bắt đầu Thôi Cung Hoạt Huyệt (xoa bóp làm cho máu chảy đều vào các yếu huyệt khỏi bị bế tắc) hai tay nhanh như bay, nắn bóp tới tận can kinh, âm mạch đẩy ngược lại, chớ không như lối xoa nắn thường.
Thủ pháp Thôi Cung Hoạt Huyệt của chàng nắn bóp đúng phần tắc, sai một ly là có thể chí mạng, khiến bệnh nhân chết tức thì.
Phó Lục Quan cảm thấy các ngón tay của chàng nóng như lửa, hễ bóp tới đâu, nơi đó dễ chịu vô cùng, dần dần khí huyết cứ theo ngón tay của chàng mà lưu thông, rồi tụ tập vào chỗ vết thương, bỗng thấy chàng đè cả bàn tay vào nơi đó, cảm thấy một luồng nhiệt khí nóng vô cùng bao bọc một hòn đá lạnh vậy, khiến mình khó chịu quá, phải lên tiếng kêu la rên rỉ.
Lúc ấy, Uyển cô nương với Thanh Nhi đều ngó đầu vào, trông thấy ông cởi trần truồng nằm ngửa trên giường, Uyển cô nương xấu hổ vô cùng, vội lùi ngay ra.
Vân Nhạc liền gọi:
- Uyển cô nương! Uyển cô nương ở bên ngoài vội thưa liền. Vân Nhạc lại nói:
- Cô nương có giấy bút không? Một lát sau, Uyển cô nương rón rén đi tới cửa phòng liền ngừng bước. Vân Nhạc hiểu ý, vội lấy chăn chùm kín Phó Lục Quan, rồi nói tiếp:
- Mời cô nương vào trong này.
Uyển cô nương cầm giấy bút nghiên vào. Thanh Nhi đi theo sau. Vào tới trong phòng, Thanh Nhi liền chạy lại phục vào đầu Phó Lục Quan và hỏi:
- Ông đã khỏi chưa? Phó Lục Quan càng lớn tiếng rên rỉ, đủ thấy khó chịu hơn trước nhiều, Uyển cô nương vội kéo tay Thanh Nhi, trách mắng rằng:
- Em để ông nằm nghỉ một lát chớ! Thanh Nhi bĩu môi, ngửng mặt lên đáp:
- Chị này lắm điều thật! Thảo nào ông vẫn nói, rồi sau này chị lấy chồng sẽ biết thân, không sai tí nào! Vân Nhạc nghe thấy thằng nhỏ nói như vậy cũng phải bật cười. Uyển cô nương lườm em một cái, và hờn giận mắng rằng:
- Nếu em còn nói bậy như thế nữa, chị sẽ đánh cho một trận đòn đấy.
Nói xong, nàng kéo Thanh Nhi một cái, thằng bé hai mắt đỏ ngầu, lớn tiếng gọi:
- Đại thúc xem, chị cháu véo cháu đây này. Đại thúc đánh chị ấy đi.
Vân Nhạc chỉ cả cười, rồi đưa cái toa thuốc vừa viết xong cho Uyển cô nương và nói:
- Theo toa mà bốc thuốc, cô đi mau lên! Và nhớ mua thêm hai cân than, ba cân dấm cũ nữa nhé? Uyển cô nương vâng lời đi ngay. Thanh Nhi đuổi theo gọi chị.
Hai chị em Uyển Nhi đi rồi, Vân Nhạc lại tốc chăn ra, thấy dấu vết bàn tay nhạt dần, máu tụ sắp tan, lại dùng bàn tay phải đè lên trên Vỹ Quan Huyệt, dùng tiên thiên chân khí đả thông. Một lát sau, Phó Lục Quan cảm thấy cổ họng tanh hôi, buồn nôn. Vân Nhạc vội kéo cái thùng gỗ ở dưới gầm giường ra để cho lão hiệp nôn. Phó Lục Quan nôn ói đầy nửa thung máu tụ ở trong người, tanh hôi vô cùng. Nhờ vậy, vết in bàn tay ở chỗ bị thương biến thành đỏ dần.
Ngoài cửa có tiếng chân người, thì ra Uyển cô nương đã bốc thuốc về, Vân Nhạc liền bảo nàng đem vào nhà trong sắc ngay, than tán nhỏ đốt cháy thật hồng, dùng vải bố tẩm dấm cũ bôi lên chỗ có vết bàn tay, và rắc than nụ đang cháy hồng lên trên chỗ đã bôi dấm.
Phó Lục Quan đau đến nỗi la luôn mồm. Uyển cô nương đứng cạnh trông thấy thế thương xót hộ ông, nước mắt nhỏ ròng, cả Thanh Nhi cũng khóc theo.
Một lát lâu, Vân Nhạc mới làm xong thủ thuật, vết bàn tay chỉ còn lại một cái bóng mờ thôi. Phó Lục Quan đau đến nỗi chết giấc.
Vân Nhạc thủng thẳng lật ngửa Phó Lục Quan lại, lấy một cái hộp kim vàng ở cạnh mình ra, rồi châm luôn mười hai mũi kim vào các yếu huyệt Khí Hải, U Môn, Chương Môn, Thiên Phủ, Phó Lục Quan thức tỉnh, mồm vẫn còn rên rỉ.
Một giờ sau, Vân Nhạc bảo Uyển cô nương bưng thuốc ra, lúc ấy mới rút những mũi kim vàng ra, cho lão hiệp uống một lần thuốc, đắp chăn lại và nói:
- Phó đại hiệp, bây giờ có thể ngủ liền hai tiếng đồng hồ, rồi uống tới bát thuốc thứ hai, cũng có thể gọi là tạm khỏi được rồi.
Phó Lục Quan khẽ cám ơn một câu rồi thiếp ngủ liền.
Vân Nhạc, Uyển Nhi và Thanh Nhi ba người lui ra ngoài khép cửa phòng lại.
Vân Nhạc vừa cười vừa nói:
- Thanh Nhi, em có thích đại thúc dạy môn võ Phán Quan Bút không? Thanh Nhi thấy chàng nói bằng lòng dạy môn Phán Quan Bút cho mừng rỡ quá, cứ cười khì một cách ngây thơ vô cùng, rồi vội chạy đi lấy đôi bút Phán Quan mà Vân Nhạc vừa tước được của Đàm Long.
Thanh Nhi với chị là Uyển Nhi vốn dĩ kính mến đại thúc như là người trời vậy, đã định tâm đòi chàng dạy cho vài thế võ. Nay bỗng thấy chàng tự động nhận dạy cho thì thằng nhỏ làm sao không hớn hở mừng rỡ chớ? Thanh Nhi nhảy nhót chạy lấy Phán Quan Bút vào đưa cho Vân Nhạc.
Thấy đôi bút đó chế tạo bằng sắt lạnh (hàn thiếc) rất tinh xảo và vừa đúng kích thước lắm. Vân Nhạc liền nói cách sử dụng của bút Phán Quan này như thế nào, rồi lại đem thế võ ”Chung Quỳ Phục Ma Tam Thập Lục Đả” (ba mươi sáu miếng đánh của thần Chung Quỳ phục các ma quỷ) ra giảng một lần.
Nói xong, chàng đứng dậy biểu diễn ba mươi sáu miếng võ đó một cách thong thả chậm chạp, những thế võ của chàng đã biến động, khác hẳn những thế của Đàm Long vừa sử dụng, và oai lực cũng tăng thêm biết bao thành.
Thanh Nhi cầm đôi bút theo đúng các thế của Vân Nhạc vừa dạy mà tập dượt, thỉnh thoảng cũng có một vài thế đánh sai, Vân Nhạc đứng cạnh liền chỉ lại cho ngay.
Luyện tới lần thứ ba, Thanh Nhi đã thuộc lòng không sai một ly một tí nào. Vân Nhạc cũng phải khen thầm thằng nhỏ thông minh vô cùng.
Uyển cô nương đứng cạnh xem, cũng ý hội và hiểu biết hết thảy. Thấy vậy Vân Nhạc liền bảo nàng rằng:
- Uyển cô nương cũng ra đây luyện một lần thử xem? Uyển cô nương hớn hở vâng lời liền, cầm đôi bút Phán Quan đánh ngay tức thì, chỉ thấy thân hình của nàng như rồng bay phượng múa tiếng gió kêu vù vù, thi thố các thế độc đáo của Vân Nhạc vừa dạy, không bỏ sót một tí nào.
Lúc này, Vân Nhạc mới hay, hai chị em Uyển Nhi đều là nhân tài thượng thừa của võ lâm, trong óc bèn nảy nở ý niệm yêu tài, chờ Uyển cô nương đánh tới thế cuối cùng liền vừa cười vừa nói:
- Nếu hai chị em cô cùng thích học võ cả, để tôi dạy thêm hai pho võ Bạch Vượn Kiếm và Cửu Cung Âm Dương Chính Phản Bộ Pháp cho. Sau khi luyện tập thuộc, cô nương và em Thanh Nhi tuy chưa có thể xưng hùng ở võ lâm được, nhưng đối địch với những tay tầm thường thật dễ như trở bàn tay vây. Mà cô nương dù có gặp những tay cao thủ thuộc nhất, nhị lưu cũng dư sức đấu mà không sợ thua.
Nghe thấy chàng nói như vậy, hai chị em nọ càng mừng thêm. Uyển cô nương lấy thanh trường kiếm ra, Vân Nhạc liền giảng giải cách luyện tập bộ pháp và thế kiếm, rồi bảo hai chị em hoc tập thử.
Thấy thời gian vừa qua đúng hai tiếng, chàng liền đẩy cửa vào thăm bệnh nhân. Lúc này Phó Lục Quan đã thức tỉnh, thấy mặt chàng liền vừa cười vừa nói:
- Thiếu hiệp, bây giờ lão đã thấy khí huyệt thuận xướng, mồm hết khô khan so với lúc trước, như là hai người khác nhau vậy, ơn đức này dù lão có ngậm cỏ cũng chưa có thể báo đền nổi vạn nhứt.
Nói tới đó, lão trợn mắt nhìn kỹ mặt Vân Nhạc, rồi thở dài một tiếng mới nói tiếp:
- Thiếu hiệp trẻ tuổi như vậy, mà võ học và y học đều siêu phàm nhập tục, thật là trái hẳn với quy luật thường của võ lâm. Nếu không phải lão chính mắt trông thấy, thì có ai nói như thế nào đi chăng nữa lão cũng không sao tin là có người tài giỏi như thế này được? Vân Nhạc vừa cười vừa rót nốt bát thuốc ở trong siêu thuốc ra, đưa cho Phó Lục Quan uống. Uống xong bát thuốc đó, lão hiệp khoác áo ngoài vào, xuống giường đi ra bên ngoài, trông thấy hai chị em Uyển Nhi đang luyện tập thần pháp và kiếm thế của Vân Nhạc dạy cho.
Thấy thân pháp của hai cháu quái dị và kỳ lạ, oai lực không sao đo lường được, Phó Lục Quan liền vừa cười vừa nói:
- Các cháu ngu xuẩn vô cùng, làm sao mà lại có phúc duyên được thiếu hiệp truyền thụ cho những tuyệt học hãn thế như vậy? Vân Nhạc đáp:
- Lệnh tôn đều là nhân tài thượng thừa trong võ lâm, chỉ tiếc rằng chưa được gặp danh sư, chớ không bây giờ trong võ lâm đã có hai bông hoa kỳ lạ nảy nở từ lâu rồi.
Phó Lục Quan bỗng bật cười rồi nói;
- Thiếu hiệp xem lão có vô lễ không? Gặp nhau bấy nhiêu lâu rồi mà vẫn chưa thỉnh giáo quý tính danh tánh là gì? Vân Nhạc nghĩ thầm: “Ta cứ dùng tên giả hiệu thì hơn!” Nghĩ đoạn liền đáp:
- Cháu họ Ngôn tên là Nhạc đấy ạ.
Lúc ấy hai chị em vừa luyện tập xong, Thanh Nhi hô to một tiếng chạy lại ngã vào lòng Phó Lục Quan, rồi ngửng mặt hỏi một cách ngây thơ rằng:
- Ông ơi, ông đã khỏi hẳn chưa? Vị đại thúc này tốt quá, còn dạy bảo Thanh Nhi võ nghệ nữa. Ông này, ông thử hỏi đại thúc xem có bằng lòng nhận Thanh Nhi làm đồ đệ không? Thanh Nhi vừa nói vừa tỏ vẻ mong chờ.
Vân Nhạc ẵm xốc Thanh Nhi lên, vuốt ve và xoa má thằng bé, rồi mỉm cười nói:
- Thanh Nhi, đại thúc rất vui lòng dạy em tập võ, nhưng đại thúc có việc bận, đêm nay phải đi ngay. Em cứ chịu khó luyện tập cho thật cần mẫn những môn võ đại thúc đã dạy.
Thanh Nhi mặt xịu ngay, cả Uyển Nhi cũng tỏ vẻ luyến tiếc, định nên tiếng nói nhưng lại thôi.
Phó Lục Quan thấy vậy, chỉ lắc đầu than thở, và nghĩ thầm: “Cháu gái mình năm nay đã mười bốn tuổi, đã biết yêu đương rồi. Người thiếu niên đứng trước mặt kia là rồng là phượng trong nhân loại, với cháu gái mình thật vừa đôi hợp lứa lắm, nhưng làm sao mà ngỏ lời với chàng được?” Nghĩ tới đó, lão hiệp chạy vào trong phòng lấy ra một quyển sách nhỏ bằng giấy da ra, đưa vào tay Vân Nhạc, vẻ mặt tỏ ra đau thương vô cùng, rồi nói:
- Đây là cuốn quyền kinh, vì nó mà con và dâu của lão đều hy sinh tính mạng, cả lão cũng suýt chết dưới hàn độc của Hạ Đức Bưu. Cuốn kinh này do con lão phát hiện ở trong động đá trên đỉnh núi tuyệt cao của Hằng Sơn.
Lúc ấy, không may có mười mấy tên tà đang vào trong động khám xét vừa bắt gặp. Thế là chúng xông lại định cướp cuốn kinh đó. Hai bên vì vậy mà xung đột, nhưng con và dâu của lão đấu tới kiệt lực mà bị hy sinh, cả lão cũng bị tên Hạ Đức Bưu đánh trúng một Hồng Sa Chưởng, cố gắng lắm mới tẩu thoát được. Chỉ đáng tiếc thanh bảo kiếm Thái A không biết bị tên nào cướp mất. Tên phỉ tặc đó hình thù kỳ lạ lắm, cao những tám thước, hình dáng như trái dưa Hồ, mặt mọc đầy lông trắng dài độ hơn một tấc, hễ trông thấy là nhận ra ngay.
Nói tới đó, lão hiệp lại chỉ hai chị em Uyển Nhi và Thanh Nhi nói tiếp:
- Nguyên quán của ông cháu lão là Lạc Dương. Hai chị em nó ở nhà có vú già nuôi dưỡng, khi lão chạy về tới nhà, liền dắt chúng đi Xương Bình nhờ Y Ẩn chữa cho, sau mới chạy tới đây định cư. Có ngờ đâu Thiết Sơn Nhị Điểu không chịu buông tha cho ông cháu lão.
Cuốn kinh này viết bằng văn tự Giáp Cốt, lão không hiểu biết chữ Giáp Cốt này, nên có lấy được cũng vô dụng, và có giữ lại, rồi cũng bị kẻ khác cướp giựt, cho nên mới đem ra đây chuyển tặng thiếu hiệp.
Vân Nhạc xua tay lia lịa từ chối và nói:
- Cháu có đức năng gì mà dám nhận của báu này! Phó Lục Quan cả cười rồi nói:
- Ngôn thiếu hiệp nói như vậy sai. Cổ nhân đã dạy: Bảo kiếm danh khí chỉ người có đức có năng mới giữ được.
Vân Nhạc từ chối không được, đành phải nhận vậy, mở cuốn quyền kinh ra xem qua loa, bỗng thất kinh la lớn một tiếng, thì ra cuốn quyền kinh đó là Di Lặc Thần Công bên trong có thêm hai thức nữa là: Âm Cựu Dương Sinh và Lục Hợp Hóa Nhứt. Hai thức này bao hàm cơ bất trắc của trời đất, và oai lực có thể giáng long phục hổ.
Xem tới đây, chàng lẩm bẩm tự nói: ”Nhứt âm nhứt trác giai do tiền định có khác!” Chàng liền ngửng đầu lên nói với Phó Lục Quan rằng:
- Thưa đại hiệp, kinh quyết trong này là những môn võ mà cháu vẫn luyện tập, nếu cuốn kinh này bị bọn bàng môn tà đạo cướp được, thì không bao lâu trong võ lâm sẽ đầy dẫy máu hôi tanh ngay. Cháu được lão hiệp tặng cho vật quý báu này không biết lấy gì đền đáp, bây giờ chỉ có một đoạn Thổ Nạp Tĩnh Tọa Công (môn ngồi yên hô hấp để luyện nội công) xin hiến lão tiền bối cùng nhị lệnh tôn. Ba vị ngày luyện tập tọa công này sẽ giúp ích rất nhiều cho võ học của quý vị.
Nói tới đây, chàng liền giảng giải khẩu quyết môn tọa công ấy cho ba ông cháu Phó Lục Quan hay, rồi lại móc túi lấy ba viên Trường Xuân đơn ra tặng cho ba người. Ba ông cháu liền nuốt ngay viên thuốc đó, cảm thấy thơm tho vô cùng. Biết thuốc đó là vật châu báu, Phó Lục Quan cám ơn lia lịa.
Uyển cô nương vào nhà trong giây lát sau bưng ra một đĩa bánh bao nóng hổi, một bát thịt bò kho ra. Vân Nhạc đang đói bụng, vội đứng dậy vừa cười vừa nói:
- Phó đại hiệp xem Uyển cô nương thông minh quá nỗi, biết ý cháu đói bụng bưng ngay bánh và thịt ra cho ăn liền.
Nói xong, chàng cắm đầu ăn lấy ăn để. Uyển cô nương khúc khích cười và nói:
- Ông xem Ngôn thiếu hiệp không hơn cháu bao nhiêu tuổi, mà thấy em Thanh gọi là đại thúc cứ công nhiên nhận, có tức cười không? Phó Lục Quan chỉ mỉm cười không nói gì cả. vì lão hiệp nhận thấy lời nói của cháu mình rất đúng. Nếu cứ gọi là đại thúc mãi, sau này khó lòng gọi lại, con bé này nghĩ vậy cũng phải. Tại sao ta lại cứ bắt luộc nó gọi thiếu hiệp là đại thúc làm gì?
Vân Nhạc ha hả cả cười, ngửng mắt nhìn ba ông cháu, rồi lại cúi đầu ăn tiếp. Chàng là người thông minh, tại sao không hiểu lời nói của Uyển Nhi bao hàm ý nghĩa gì, và tại sao Phó Lục Quan nghe thấy cô ta nói như vậy lại không nói năng gì? Nhưng chàng rất khó xử, vì lúc nào trong óc cũng có hình bóng của Triệu Liên Châu và Chu Nguyệt Nga hai người hiện lên, nên chàng chỉ có cách cả cười để che lấp sự bẽn lẽn đó thôi.
Uyển cô nương thấy ông mỉm cười như vậy, biết ngay là ông đã hiểu tâm sự của mình rồi, nên nàng xấu hổ, hai má nóng hổi và đỏ bừng, cúi đầu xuống dùng khuỷu tay hích Thanh Nhi một cái. Thanh Nhi đang nhai miếng thịt bò, bỗng ngẩn người không hiểu gì cả.
Uyển cô nương đưa mắt ra hiệu, rồi vừa cười vừa nói:
- Em Thanh, chị em mình nên gọi thiếu hiệp là thế nào mới phải? Thanh Nhi cũng thông minh vô cùng, chớp mắt mấy cái, hai tay liền nắm cánh tay Vân Nhạc rồi nói:
- Chúng em gọi anh là Ngôn ca ca nhé? Anh có bằng lòng không? Vân Nhạc nghe thấy Thanh Nhi gọi như vậy, ngạc nhiên giây lát, nghĩ thầm: “Người ta tuổi suýt soát mình, gọi mình là anh thì phải lắm rồi. Nhưng chắc con nhỏ này có ý định gì đây? Hay là…” Chàng sợ hãi không dám nghĩ tiếp nữa, liền mỉm cười và nói:
- Tùy em muốn gọi là gì cũng được! Còn Uyển cô nương muốn nói gì cứ việc nói thẳng, hà tất phải nhờ em Thanh nói hộ làm gì? Uyển Nhi hai má đỏ bừng, cúi đầu tủm tỉm cười. Phó Lục Quan cả cười một hồi rồi nói:
- Hai đứa này không biết xấu hổ, thấy sang bắt quàng làm họ ngay! Xin Ngôn thiếu hiệp miễn chấp cho. À, có thật đêm nay thiếu hiệp phải lên đường ngay không? Có thể ở lại một đêm, sáng mai đi sớm có được không? Vân Nhạc đáp:
- Vâng, nhưng ở lại quấy đại hiệp quá, e không tiện! Nghe thấy Vân Nhạc bằng lòng ở lại một đêm, Thanh Nhi mừng quá cứ há hốc mồm cười không ngớt.
Vân Nhạc lại nói:
- Con khỉ con đừng có mừng vội. Cơm nước xong, tôi phải đi ra ngoài một lát, lúc về nếu tọa công và bộ pháp của cậu chưa thuần thuộc thì cậu phải ăn một trận đòn đấy! Thanh Nhi làm bộ mặt xấu, thè lưỡi một cái, Uyển cô nương phải bật cười, quay mình lẻn ngay vào nhà trong sửa soạn bữa cơm chiều.
Vân Nhạc hấp tấp đi ra ngoài, tìm một trái núi nhỏ, cây cỏ um tùm, nước chảy róc rách, liền vào trong bụi cây nơi bí ẩn nhất, lấy cuốn Di Lặc Thần Công bằng da dê ra, xem qua một lần, thấy Thần Công có tất cả mười bốn thức, mười hai thức đầu với những thức của Minh Lương đại sư dạy cho không khác tí nào.
Chàng nghĩ: “Ân sư đã nói, Di Lặc Thần Công do Sư Tổ Vô Vi Thượng nhân ở trên Bắc Thiên Sơn đã tốn mười mấy năm tâm huyết sáng tạo ra. Thế này thì mâu thuẫn thật. Làm sao mà người ta biết nổi? Hay là chờ tới khi về núi hỏi lại ân sư mình xem, thì may mới biết rõ nguyên nhân được.” Lúc ấy, chàng định thần vận khí, rồi theo quyền kinh luyện tập hai thức chót: Âm Cực Dương Sinh và Lục Hợp Hóa Nhất. Nhưng hai thức sau này oai lực mạnh hơn mười hai thức trước không biết bao nhiêu thành, cứ đẩy chưởng ra một cái, hình như nổi sấm gió lên tức thì, mấy chục cây thân to bằng cái bát đựng nước lèo ở phía trước mặt đều bị chưởng lực đẩy ngã làm đôi liền, và còn bay đi ra đằng xa mười mấy trượng mới rơi xuống đất. Thấy vậy, chàng cũng phải kinh hãi thầm, và nghĩ rằng: “Cũng may cuốn kinh này lại lọt vào tay ta, chớ bị giặc phỉ lượm được thì hậu quả không biết ra sao?” Nghĩ tới đó, chàng càng cám ơn Phó Lục Quan thêm.
Chàng luyện tập một lần Quy Nguyên Thổ Nạp Tọa Công, bao nhiêu sự mệt nhọc vì đi đường hôm trước đều mất đâu hết, lại khỏe khoắn như thường, lại đem hai thức cuối cùng của Di Lặc Thần Công ra luyện tập mấy lần. Hai giờ sau, chàng đã thấy sử dụng hai thần công đó thuần thục tùy theo ý muốn của mình rồi, liền giấu cuốn kinh đó vào trong áo lót mình, mới thủng thẳng đi về nhà Phó Lục Quan.
Về tới nha, chàng vừa đẩy cửa ra đã trông thấy ba ông cháu Phó Lục Quan đang ngồi luyền tập tọa công do mình dạy bảo cho, ai nấy đang say sưa vận dụng khí huyết cho chạy khắp mười hai kinh.
Chàng biết ông cháu họ Phó đã thuộc hết môn này rồi, không muốn kinh động để cho họ luyện tập tiếp, liền quay trở ra, tới dưới giàn bí ngồi xuống chiếc ghế mây đưa mắt ngắm nhìn cảnh sắc bình nguyên của Hoa Bắc.
Bỗng nhiên nghe thấy đằng xa có hai tiếng huýt còi miệng rất lớn chàng biết có bạn giang hồ đã tới, liền nghĩ thầm: “Ban ngày ban mặt, và nơi ở gần thị trấn như thế này, mà mấy người trong võ lâm kia lại không kỵ nể tí nào thế này?” Trong lúc chàng đang ngạc nhiên những người kia ngông cuồng quá nỗi thì thoáng cái đã trông thấy hai cái bóng người phi tới dưới giàn bí rồi.
Nhìn kỹ hai người đó, chàng thấy một người là tăng nhân (sư) thân hình vạm vỡ, mặc tăng bào màu xám, lưng đeo một cái Phương Tiện Sản đen nhánh (Phương Tiện Sản là một thứ khí giới trên đầu trông như cái sản nhưng chỗ lưỡi lõm vào hình bán nguyệt vậy, sản cũng bằng gỗ như cây thương), hai mắt lộ hung quang, mũi to và đỏ, mồm vuông, dưới cằm không có râu ria gì cả, nhưng cứ căn cứ những nét nhăn trên mặt cũng đủ biết tuổi đã ngót năm mươi rồi. Còn một người kia ăn mặc như người tục, mặt tía, dưới cằm có chút râu ngắn, lông mày thô, mắt to, mũi tẹt, mồm nhọn, tuổi trạc ngũ tuần, Vân Nhạc thấy họ tới cứ lặng yên, ngồi trên ghế mây, không nói năng hỏi han gì cả.
Hai người nọ ngắm nhìn Vân Nhạc một hồi. Người mặt đỏ nói với người sư rằng:
- Đại sư, tới giờ phút này vẫn chưa thấy Nhị Điểu Thiên trở về, tôi e bọn họ đã lấy được vật đó, vì lòng tham và ích kỷ mà ẩn núp một nơi cũng nên? Người sư nọ dùng giọng mũi trả lời ”hừ” một tiếng rồi cười nhạt và nói:
- Bọn Nhị Điểu Thiên có táo gan tới đâu cũng không dám phản bổn phật gia đây, hơn nữa trên quyền kinh viết bằng chữ Giáp Cốt Văn, chỉ mình phật gia hiểu biết thôi, thì chúng có lấy được cũng vô dụng. Theo ý phật gia thì bên trong chắc có duyên cớ gì khác cũng nên? Nghe Nhị Điểu nói, lão cẩu tặc hiện ở nơi đây, hay là chúng ta thử hỏi tên đồ hủ này xem sao? Vân Nhạc nghe chúng nói như vậy, chỉ ”hừ” một tiếng, vẫn không cử động gì cả.
Lão già mặt tía lớn tiếng hỏi:
- Đồ hủ kia, đây có phải là nhà của người họ Phó không?
Vân Nhạc trợn đôi lông mày lên, nhìn mắt lão già nọ giơ tay khẽ hất một cái. Lão già mặt tía loạng choạng bật lùi về phía sau hai bước, chàng từ từ đứng dậy, cười nhạt rồi đáp:
- Hỏi han thì phải lễ phép một chút nhé? Người họ Phó có ở nơi đây hay không thì có việc gì đến mi đây? Thiếu gia này có bao giờ thèm nói chuyện với những kẻ cuồng đồ không biết lễ phép như các mi đâu? Mau bước đi nơi khác! Lão già mặt tía định thần đứng yên xong, tức giận đến biến sắc mặt. Tên sư nọ khì khì cười nhạt và nói:
- Mắt của phật gia đây không bao giờ có dính cát bụi cả, ngươi chỉ có chút đạo hạnh mà dám ngông cuồng ở trước mặt phật gia này, ngươi muốn tự tìm lấy cái chết sao? Tên đồ hủ … Y chưa nói dứt lời, đã nghe thấy kêu đến ”bộp” một cái, trên má đã bị đánh một cái tát rồi. Tên sư nọ giận dữ như điên cuồng, phẩy tay áo một cái, một luồng gió mạnh đẩy tới người Vân Nhạc.
Vân Nhạc cũng phải kinh ngạc tên sư nọ ra tay nhanh thật, không dám chậm trễ, giơ tay lên đón đỡ luôn, chỉ dùng năm thành sức lực thôi, hai luồng gió đụng nhau” bùng” môt tiếng. Vai của Vân Nhạc hơi rung động, chân của tên sư nhúc nhích một tí, cả hai đều kinh hoàng vì công lực của đối phương hùng mạnh.
Lúc ấy nhân hai người giao chiến, tên mặt tía thoáng một cái định lẻn vào trong cửa. Thấy vậy, Vân Nhạc sợ ông cháu Phó Lục Quan đang mải tập tọa công, thế nào cũng bị nguy hiểm với kẻ địch, đồng thời lại thấy tên sư kia đang phất mạnh tay áo, liền mượn sức gió tay áo của địch, thân hình bay về phía sau, giơ tay nắm luôn tên già mặt tía, ném ngay trở lại.
Cái ném của chàng dùng sức rất khéo, khiến tên già mặt tía ở trên không, không sao dùng lực được, ngã luôn xuống dưới đất, mắt bật đom đóm lửa.
Cả cái giàn bí cũng bị người của tên nọ đụng phải mà đổ xô sang một bên.
Lão già mặt tía nhảy ngay dậy, trong lòng hãi sợ. Tên sư nọ cũng phải kinh hãi thầm, và nghĩ rằng: “Sức gió tay áo của ta có tiếng là Thiết Tụ Phong, mạnh hàng nghìn cân tại sao tên đồ hủ kia lại không bị suy xuyển tí nào, thế thì lạ thật?” Nghĩ đoạn, ác tăng đó mặt đầy sát khí, cười nhạt và nói:
- Không ngờ ta Đại Lương Thiết Phật lại gặp cao nhân, lại đây để Phật gia thử xem ngươi có bao nhiêu đạo hành nào? Nghe thấy tên ác tăng tự xưng tên tuổi, Vân Nhạc mới hay y là một trong Thập Tam Tà ở giang hồ, liền ngửng mặt lên trời cả cười một hồi, cười xông rồi quát lớn:
- Thiếu gia tưởng là ai, không ngờ lại là yêu ma tiểu xú trong Thập Tam Tà. Tang Tu lão quái còn địch không nổi thiếu gia thì mi còn khoe khoang cái nỗi gì? Đại Lương Thiết Phật nghe nói, sợ hãi đến mất hết tâm thần, nghĩ thầm: ”Nghe nói Tang Tu Quái Tú bị một thiếu niên đả thương, mỗ cứ cho là tin đồn thất thiệt, như vậy xem ra tên đồ hủ này, nói như thế, chắc cũng có mấy thành tự tin. Hay là mỗ dùng kình lực Thiết Tụ thử xem, và ngấm ngầm xen cả Huyền Âm Chỉ Pháp vào, may ra hạ được y cũng nên, chớ đừng có để cho y đại ngôn mà ta đã hoảng sợ trước!” Nghĩ tới đó, y chỉ cười khỉnh vài tiếng, liền quát lớn một tiềng, rồi nhảy xổ tới, cách Vân Nhạc độ một thước liền phẩy tay áo ra, trong tay áo giấu chưởng, ngón tay giữa đưa thẳng ra, điểm luôn vào Nhũ Trung Huyệt của đối phương.
Lần trước, lúc Vân Nhạc đối địch với Thương Tu Quái Tú ở nhà Chu Duy Thành đột nhiên giở môn điểm huyệt độc đáo Hiên Viên Thập Bát Giải là nhân lúc đối phương không phòng bị, cho nên mới thành công một cách dễ dàng như thế.
Vẫn biết Hiên Viên Thập Bát Giải và Di Lặc Thần Công đều là hai môn tuyệt học hãn hữu của thiên hạ thật, nhưng tên tuổi của mình đã quá lớn, mà cứ giở hai môn võ ấy ra luôn luôn, nếu để cho người khác biết lai lịch của mình, thì dễ khiến cho kẻ thù cảnh giác và chúng rủ nhau vây đánh ta, hay ẩn núp vô tung tích, có phải nguyện vọng của ta sẽ trở thành hỏng ngay không.
Trong nửa năm nay, kinh nghiệm giang hồ của ta ngày một tăng thêm, và cũng cảm thấy trên giang hồ gai góc trùng trùng. Hơn nữa, tên tuổi của mình càng lớn bao nhiêu thì mình chỉ làm một chuyện nho nhỏ cũng lan truyền khắp đây đó tức thì, và hành tung của mình cũng bị chúng giám thị ngầm ngay.
Như vậy võ học của mình dù có cái thế đến đâu cũng không sao đề phòng được những hành động hãm hại ngầm như vậy, có biết bao kỳ tài dị nhân xuất hiện, mình chỉ có một chút thức học này đã thấm đâu? Huống hồ, vỏ quýt dày lại có móng tay nhọn. Ta đã chắc đâu bảo tồn được tên tuổi mãi mãi? Nghĩ tới đó, chàng quyết định hãy giấu Hiên Viên Thập Bát Giải và Di Lặc Thần Công mười bốn thức đi, trừ phi khi nào nguy hiểm tới tánh mạng mới đem ra sử dụng… Lúc ấy, chàng thấy Đại Lương Thiết Phật xông tới, hai tay phất mạnh tay áo, cuốn lên một luồng gió mạnh, tấn công vào ngực mình, liền mỉm cười và giở Huyền Thiên Thất Tinh Bộ (bộ pháp bảy sao trên trời cao) ra, chỉ thoáng một cái đã lẻn ra phía sau ác tăng rồi, hữu chưởng dùng Phục Hổ Kim Cương Chưởng, với mười thành chân lực, đè mạnh vào giữa lưng địch.
Đại Lương Thiết Phật tính dùng tay áo sắt và Huyền Âm Độc Chỉ là thế nào cũng hạ nổi tên đồ hủ ngay, nhưng ngờ đâu, y vừa giở trộm độc chỉ ở trong tay áo ra một cái, đã thấy hai mắt hoa hẳn, tên đồ hủ đã mất tung tích rồi? Vì Thiết Phật đã dùng tới mười hai thành công lực tấn công, nên đánh hụt một cái là thân hình đâm bổ xuống, muốn thâu thế lại cũng không sao kịp. Biết là nguy đến nơi, Đại Lương Thiết Phật thị mình có mình đồng da sắt, dù có bị đánh một chưởng cũng có thể chịu đựng nổi.
Nhưng y có ngờ đâu lại trái hẳn sự tưởng tượng đó, bỗng thấy sau lưng bị chấn động mạnh, như trái trùy sắt va phải vậy, loạng choạng xông ra ba bước, chỉ cảm thấy trước mắt đầy những sao vàng, máu đảo lộn lên ngực, vội hít mạnh một cái, giở Thiên Cân Trụy thân pháp ra, cố gượng lắm mới đứng vững lại được.
Nhưng sức mạnh tay áo sắt của y vẫn không ngớt đổ luôn bờ tường đất ở cạnh cửa của nhà Phó Lục Quan, tiếng kêu như sấm động, cát bụi bay tung lên. Ba ông cháu Phó Lục Quan ở trong đám khói mù xông ra bên ngoài.
Thấy ba ông cháu Phó Lục Quan xông ra, Đại Lương Thiết Phật sực nghĩ ra một kế rất độc, nghĩ thầm: “Nếu ngày hôm nay không vì lão già này thì khi nào phật gia lại tới đây chịu đựng một chưởng của tên đồ hủ như vậy? Hơn nữa thân pháp của đồ hủ nhanh kỳ lạ như vậy. Phật gia đã hết hy vọng tẩu thoát, sao không nhân hai đứa bé ra đây, bứt ngay một đứa để uy hiếp tên đồ hủ, thì phật gia này với Tía Sát Thần mới mong rút lui được!” Thanh Nhi đang cầm đôi Bút Phán Quan mặt lộ vẻ kinh ngạc, liền lướt qua cạnh Đại Lương Thiết Phật. Nhân dịp ấy tên ác tăng giơ hai ngón tay phải nhanh như chớp, nhưng y vừa vận hơi sức đã cảm thấy cánh tay tê tái như là đã gãy rồi, ngực đau đớn đến run bẩy bẩy, không còn một chút hơi sức nào cả.
Lúc này y mới hay cái chưởng của đồ hủ ác độc vô cùng, đã làm tan mất công lực toàn thân, dù không chết, nhưng có khác gì một người tàn phế không? Nghĩ tới đó, ác tăng thở dài đầy vẻ thê thảm, từ từ buông thõng xuống, hai mắt lờ đờ, bước đi loạng choạng, tựa như cây hoằng vừa rơi xuống, ngẩn người ra như một cây gỗ vậy.
Lão già mặt tía, thoáng thấy Phó Lục Quan nhảy ra, thần sắc biến hẳn, lo sợ quá, vội quay mình về phía sau bôn tẩu liền.
Thì ra người mặt tía này là Tía Sát Thần Cự Quang, trước kia là đồng sự với Phó Lục Quan ở một nhà tiêu cục tại Lạc Dương, y là người rất nham hiểm, sau không hiểu vì việc gì cãi lộn với Phó Lục Quan, rồi cả hai cùng rời khỏi tiêu cục. Sau đó thỉnh thoảng hai người có gặp nhau một vài lần, nhưng đều coi nhau như người xa lạ, không quen biết nhau vậy.
Lần này sở dĩ Tía Sát Thần tới đây là vì nghe thấy Phó Lục Quan đã bị trúng một chưởng Hồng Sa Chưởng rồi ho hen ốm yếu, không đối địch với ai được, nhân lúc Phó Lục Quan lâm nguy, y mới dám theo Đại Lương Thiết Phật tới đây, chớ không, không khi nào y dám bén mảng tới, vì xưa nay võ công của y kém ông già họ Phó xa.
Nay y bỗng thấy Phó Lục Quan khỏe mạnh như thường xông ra, phần vì chưa mất hết lương tri, phần vì ngượng gặp cố nhân, Cự Quang mới bỏ chạy tức thời như vậy! Không ngờ, Cự Quang vừa quay mình định chạy, đã bị Vân Nhạc giơ chưởng khều một cái thân hình của Cự Quang bỗng bị một sức mạnh lôi kéo tới trước mặt Thanh Nhi liền.
Tưởng lầm Cự Quang định tấn công mình, Thanh Nhi vội tránh sang bên hai bước, múa đôi bút Phán Quan, đâm luôn vào ngực địch, máu chảy ra như suối.
Phó Lục Quan không ngờ Tía Sát Thần lại bị cháu mình giết chết, thở dài một cái, nhìn Thanh Nhi dùng giọng mắng ”hừ” một tiếng.
Thanh Nhi mặt đỏ bừng, liền cãi lại rằng:
- Thưa ông, tự y muốn đụng đôi bút của cháu. Như vậy oán trách Thanh Nhi sao được? Phó Lục Quan nghe thấy Thanh Nhi nói như vậy, cũng phải bật cười và đáp:
- Ông có mù quáng đâu mà không trông thấy rõ? Nhưng từ giờ cháy ra tay phải thận trọng một chút, không được đâm và đánh bậy như thế? Vân Nhạc vừa cười vừa nói:
- Thanh Nhi ít tuổi như vậy mà tinh khôn vô cùng, sau này em ấy trở nên đại tài. Phó đại hiệp trách mắng em ấy làm gì? Nói xong, chàng khuân hai cái xác của Đại Lương Thiết Phật và Tía Sát Thần lên và vứt vào trong nhà.
Thì ra, tên ác tăng đứng tựa như cây hoằng là vì tâm mạch đã bị chấn động đứt hết, nên chỉ có gượng được một lát là chết liền.
Vân Nhạc lại nói:
- Phó đại hiệp, theo thiển kiến thì nơi đây không thể ở lại được nữa, đại hiệp và hai em nên đến nhà người bạn nào ở đậu ít lâu thì hơn.
Phó Lục Quan nhận thấy lời nói của chàng rất phải, liền cảm khái đáp:
- Bây giờ chỉ có cách dọn tới nhà Trại Hoa Đà ở thành Xương Bình ở tạm thôi. Uyển Nhi, cháu mau vào thu xếp khăn gói để lên đường sớm phút nào hay phút ấy.
Chỗ ở của Phó Lục Quan ngay đầu đường như vậy, sao ban ngày ban mặt mà không bị người ta phát giác? Là vì có bụi cây cổ thụ che khuất, nên hai lần chém giết lũ giặc như vậy mà không ai hay biết gì cả. Bằng không để cho người qua đường trông thấy thì phiền phức biết bao? Vài phút sau, Phó Lục Quan và Uyển nhi đang mang mấy gói quần áo bước ra, và còn dắt hai con lừa ở trong vườn ra nữa. Vân Nhạc vừa cười vừa nói:
- Ba ông cháu chia ra cưỡi hai con lừa này thì tốt lắm rồi. Mau đi thôi! Thanh Nhi trợn tròn xoe đôi mắt, ngơ ngác hỏi:
- Ngôn đại ca, còn đại ca thì sao? Vân Nhạc không nhịn được, cười ồ lên một hồi rồi đáp:
- Hai chân của Ngôn đại ca này còn nhanh hơn súc vật có bốn chân của em đang cưỡi. Nhưng trên đường, chúng ta phải đi riêng ra, chớ không đi chung mà chuyện trò được đâu! Thấy chàng nói như vậy, Thanh Nhi lo sợ quá hội hỏi:
- Ngôn đại ca rời khỏi từ đây hay sao? Vân Nhạc vuốt ve Thanh Nhi, trong lòng rất cảm động, nghẹn ngào đáp:
- Thanh Nhi cứ ngoan ngoãn nghe lời ông và chị dạy bảo, chăm chỉ luyện tập những môn võ đại ca vừa dạy cho hồi nãy. Hiện giờ đại ca có việc cần phải đi ngay. Trong khoảng hai năm, thế nào đại ca cũng tới Xương Bình thăm Thanh Nhi.
Nói xong, chàng mở gói áo ra lấy một thỏi vàng đưa cho Thanh Nhi và nói tiếp:
- Thanh Nhi cầm lấy số tiền này để mua quà ăn.
Ngờ đâu Thanh Nhi từ chối không nhận, cứ luôn mồm bảo không lấy. Vân Nhạc phải sầm nét mặt lại nói:
- Thanh Nhi không nhận thì Ngôn đại ca giận đấy! Thanh Nhi đành nhận thỏi vàng đó, nước mắt lã chã tuôn rơi. Uyển cô nương hai mắt cũng đỏ ngầu. Phó Lục Quan cũng không nhịn được thương cảm. Vân Nhạc nét mặt lạnh lùng thúc giục ba ông cháu lên đường.
Trông thấy họ đi xa rồi, chàng mới quay lại giơ song chưởng lên đẩy mạnh một cái. Căn nhà của Phó Lục Quan đổ sập xuống, rồi mới thủng thẳng ra đi.
Tuy vậy, chàng vẫn đi sau bảo vệ ngầm hai ông cháu Phó Lục Quan, hộ tống tới Bắc Kinh mới đi việc riêng của mình.
*****
Đêm trăng trên cầu Lư Cầu là một cảnh đẹp trong tám cảnh nổi tiếng của Yên Kinh. Cầu này kiến trúc từ Liêu Kim, ở huyện Uyển Bình thuộc thành phố Bắc Kinh, cầu dài sáu trăm sáu mươi thước (thước Tàu) cứ mười thước là có một lỗ hổng, tất cả có một trăm mười bốn cây trụ, mỗi trụ dưới có một con sư tử nằm phục, điêu khắc tinh xảo vô cùng, con sư tử nào cũng có lông, mà trông lông lại ẩn hiện những sư tử con, muốn biết có bao nhiêu con sư tử nhỏ, đã có du khách đếm tới, mà không sao biết đúng là bao nhiêu con cả. Và những hình dáng các con sư tử đều khác nhau hết.
Cầu rộng ba mươi sáu thước, nằm ngang trên sông Vĩnh Định. Mỗi khi tới mùa nước sông Hoàng Hà, sóng cuộn như hàng vạn tấn cát từ miền trên lôi cuốn xuống vậy.
Nhưng lúc thường, thì không có một chút sóng gió nào cả, du khách đứng trên cầu ngắm trông sơn hà tráng lệ biết bao, hoặc đêm khuya, vành trăng treo trên ngọn rừng liễu ở hai bên bờ sông, thật là cảnh sắc tuyệt đẹp đã có biết bao văn nhân thi sĩ làm văn ngâm thơ tại đó.
Sáng sớm một ngày nọ, mặt trời mới mọc, Vân Nhạc đứng trên cầu ngắm trông dòng nước dưới chân cầu chảy cuồn cuộn qua, lúc ấy trên cầu đã có xe cộ đi lại nhộn nhịp, bỗng nghe thấy hai người cả cười và nói:
- Tam đệ thật là người thành tín, mới sáng tinh sương đã tới nơi rồi.
Vân Nhạc ngửng đầu nhìn rõ, hớn hở vô cùng, thì ra Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên và Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ đã tới.
Ba người e sợ người qua đường để ý, liền đi tới một tiểu khách sạn ở trong huyện thành Uyển Bình nghỉ chân rồi cùng hỏi thăm nhau, trò chuyện qua loa một hồi, Vân Nhạc bỗng hỏi Lôi Tiếu Thiên rằng:
- Nhị ca, bên bờ hồ Cao Bưu, cái chết của tên Tam Thủ Ngô Công (rít ba tay) Phụ Lệnh Đạc có phải là kiệt tác của huynh không? Lôi Tiếu Thiên nháy mắt vài cái, rồi vừa cười vừa đáp:
- Chú thử đoán xem, có phải là tôi không? Nhưng khỏi phải đoán vì ai ai cũng biết ngay là tôi làm rồi. Sau khi giết chết ác tặc, ghi dấu vết của chú ở đó để làm cho chú lừng danh thêm. Nhưng vài ngày sau tôi hối hận quá, vì sợ kẻ khác hành hung, gây nên án mạng, rồi cũng đổ lỗi cho chú có phải là nguy tai không? Và hơn nữa những kẻ thù của chú hay tin ẩn núp hết có phải là vì tôi mà làm khó dễ việc trả thù của chú không? Sau khi lên tới Bắc Kinh này, tôi liền đi dò thăm mọi nơi, mới hay năm xưa những kẻ đánh lén Tạ bá phụ có tới trên chín mươi người, và tôi điều tra ra có người hiện đã gia nhập Thiên Sơn Bang ở quan ngoại (tức phái Trường Sơn). Thủ lĩnh của Bang ấy là Bạch Sơn Nhất Hạc Cung Thiên Đơn là một người rất nghĩa hiệp, không làm việc ác bao giờ, chú lên Liêu Ninh tìm tới Hữu Gia Trang điều tra sẽ rõ chúng hiện đang ở đâu liền.
Nhưng điều cần nhất là phải bí mật lắm mới được, chớ không để cho ba kẻ thù ấy hay tin bôn tẩu thì sau này muốn biết tung tích chúng ở đâu không phải là chuyền dễ đâu.
Theo ý tôi thì không gì bằng giết ngầm và tiêu diệt dần những kẻ thù xưa kia đã hại ngầm bá phụ, như thế thì tiện và dễ làm hơn. Tôi với đại ca phụ trách điều tra tung tích của những kẻ thù đó, còn chú thì ra tay diệt trừ. Chẳng hay kế của tôi có được không? Vân Nhạc cả mừng, rồi lại hỏi tiếp Lôi Tiếu Thiên từ khi tới Bắc Kinh đến giờ đã làm xong công việc chưa? Lôi Tiếu Thiên gật đầu, vừa cười vừa đáp:
- Sự thật thì việc đó không phải là một việc làm lớn lao gì cả, vì Tổng Bổ Đầu (trưởng toán bọn lính kín) Phương Kiệt ở nha môn Cửu Đề Đốc là bạn thân của tôi, anh ta phụ trách nhiệm vụ ấy tất nhiên dễ gây thù hằn với anh em trong giang hồ rồi. Cho nên ngày sinh nhật của anh ta sau khi khách tới dự tiệc ra về, liền phát giác mất trộm cái Bảo Giáp Đường Nghệ của Đề Đốc tặng cho. Đáng lẽ Phương Kiệt có thể điều tra tung tích tên trộm một cách âm thầm cũng được, nhưng tên trộm ấy đã lấy trộm không ẩn núp hay cao chạy xa bay thì chớ, lại còn đùa giỡn, trước công chúng gởi thơ báo cáo cho Phương Kiệt biết mình là ai.
Nên tin này đã đồn khắp đô thành, và từ khi xảy ra vụ trộm này tới giờ đã nửa năm rồi, vẫn chưa khám phá ra và tróc nã được tên trộm ấy. Tới lúc này Phương Kiệt mới hay kẻ trộm cố ý làm mất thanh danh của mình, chớ không phải thèm thuồng cái Bảo Giáp của mình đâu. Y đã phái thủ hạ đi khám xét và còn nhờ nhiều bạn hữu điều tra hộ nữa, nhưng vẫn biệt tăm tích.
Y thấy ngu huynh được khá nhiều người nể nang, mới viết thư nhờ điều đình hộ. Nhưng ngu huynh xưa nay như con ngựa xổ lồng, đi đây đi đó, không lúc nào ở yên một nơi cả. Năm tháng sau, ngu huynh đi Tam Xương mới hay chuyện này.
Trong thời gian mấy tháng ấy, Phương Kiệt vẫn cho người đi tầm khắp nơi mà vẫn không tìm ra manh mối, vì vậy y ăn ngủ không yên, thân hình gầy gò ốm yếu, suốt ngày thở ngắn than dài, suýt mất cả công ăn việc làm. Nên ngu huynh vừa tới … Vân Nhạc vừa cười vừa tiếp lời nói:
- Nhị ca vừa tới thì điều tra ra ngay, phải không? Lôi Tiếu Thiên xoa tay nhau, ha hả cười và đáp:
- Làm gì có chuyện dễ như thế được? Nhưng không gặp đại ca giúp cho, thì câu chuyện ấy làm sao giải quyết được thuận lợi như vậy? Vân Nhạc kinh ngạc, với mắt nghi ngờ nhìn Thương Tỷ rồi hỏi:
- Thế là nghĩa lý gì, hở đại ca? Thương Tỷ nhìn Lôi Tiếu Thiên vừa cười vừa đáp:
- Chú không nói rõ cho chú ba hay, để chú ấy tưởng tôi xin thiên hạ không đủ lo mà còn phải đi ăn trộm nữa.
Vân Nhạc mặt đỏ bừng, có vẻ tức giận nói:
- Cả đại ca cũng vậy, người ta đã không hiểu lại còn nói bóng nói gió mãi như thế? Thương Tỷ vẫn cười, Lôi Tiếu Thiên nháy mắt rồi nói:
- Chú ba, chú hãy nghe tôi nói đã, chưa chi đã nóng tánh như thế rồi… Tiếp tục vừa cười vừa nói:
- Ngu huynh sau khi tới Bắc Kinh, liền bảy ngày đầu không điều tra ra một tí manh mối gì cả, tới sáng ngày thứ tám, ngu huynh liền đi du ngoạn miếu Đông Ngục, vừa gặp đại ca, nhưng ngu huynh không nhận ra. Đại ca liền tiến lên tự giới thiệu và khen ngợi chú vô cùng. Nếu đại ca không nói, thì ngu huynh cũng không hay biết chú giỏi y thuật như vậy. Sau này, chú làm xong việc lớn kia, ngu huynh khuyên chú nên treo bảng ở kinh thành hành y thì tha hồ hốt bạc của các công khanh bá tước… Vân Nhạc trợn mắt một cái, vừa cười vừa nói:
- Nhị ca đang nói chuyện đúng đắn bỗng dưng lại xoay sang nói chuyện phiếm rồi! Nhị ca có muốn đệ dùng môn Phân Cân Thố Cốt (rẽ gân sai xương) thủ pháp đối phó không nào? Lôi Tiếu Thiên sợ hãi tránh ra xa ba bước, vội đáp:
- Chú ba, tôi nói như thế mà chú không cho là chuyện đúng đắn hay sao? Thôi được, chú không thích nghe thì tôi nói tiếp chuyện kia vậy. Tôi liền đem chuyên ấy kể cho đại ca hay, thì đại ca trả lời luôn là có cách điều tra ra người nào đã lấy trộm áo giáp đó. Đại ca cùng tôi trở về phân đường của Cái Bang, truy vấn các môn hạ, xem có ai nghe hay trông thấy vụ trộm ấy không? Vì trong kinh thành này, bất cứ nhà quan lớn quan nhỏ có việc vui mừng là tự nhiên các đàn em của Cái Bang tới tụ tập đầy cửa liền. Lúc xảy ra sự ấy có người trong Cái Bang trông thấy năm cái bóng đen vượt dua mái nhà rồi đi thẳng, trông hình dáng tựa như Đô Thành Ngũ Thử vậy (năm con chuột).
Sau đó, ngu huynh cùng đại ca đi những nơi Ngũ Thử thường hay ẩn tích tìm kiếm. Gặp chúng, ngu huynh liền hỏi thẳng có phải chính tay anh em chúng làm việc ấy không? Thoạt tiên, Ngũ Thử còn chối dài, sau đại ca giở môn Kim Cương Tán Chưởng ra, đánh gãy cây hoằng to lớn, chúng mới kinh hãi khiếp sợ. Sau đại ca còn đem đại nghĩa ra khuyên nhủ, bảo nếu anh em chúng không chịu nộp bảo giáp ấy ra, sẽ không có nơi ẩn thân trên mặt đất của chín tỉnh trên miền bắc này. Và chúng vui lòng nộp bảo giáp ra, cam đoan không truy cứu, sau này cũng không vô cớ kiếm chuyện để quấy nhiễu chúng. Lúc ấy Ngũ Thử mới chịu lấy ra đưa cho đại ca. Ngu huynh liền đem trả cho Phương Kiệt.
Thế là trận phong ba ấy tới đó mới sóng bằng gió lặng. Ngày thứ hai, đại ca thiết tiệc Ngũ Thủ ở Phân đường Cái Bang, trong bữa tiệc, có nói tới chuyện của Tạ thế bá, Ngũ Thử liền nói tiên sư của chúng có anh em chúng hay, năm xưa những người tập kích ám hại lệnh tôn con số nhiều tới trên chín mươi người. Trong đó có ba người hiện đang ẩn núp ở Thiên Sơn Bang, nhưng tên là gì thì anh em chúng không rõ.
Vân Nhạc cúi đầu thật thấp vái lia lịa. Lôi Tiếu Thiên cả cười nói:
- Anh em nhà với nhau, việc gì chú phải cám ơn như vậy? À ngu huynh còn quên mừng cho chú đấy! Vân Nhạc hai má đỏ bừng, lẽn bẽn đáp.
- Thù lớn chưa trả, lập gia đình sao được? Nhị ca mừng đệ sớm như vậy làm gì? Đệ còn phải đi ngay Thương Châu gặp nhạc phụ đã, rồi đệ mới đi Hứa Gia Thôn, chẳng hay đại ca nghĩ sao? Lôi Tiếu Thiên ngẫm nghĩ giây phút rồi vừa cười vừa đáp:
- Chẳng nhẽ hiền đệ không thích thăm các thắng cảnh của thành phố Bắc Kinh này hay sao? Thương Tỷ liền tiếp lời nói:
- Chú hai không biết chuyện hai em dâu chúng ta còn đang đợi chờ ở Thương Châu hay sao? Như vậy thì chú ba còn tâm trí nào mà cùng anh em mình du ngoạn nữa? Thôi, chuyện này để khi khác vậy.
Vân Nhạc lại đỏ mặt. Hôm ba người đi Thương Châu tới nhà Triệu Khang Cửu.
Vân Long Tam Hiện Đào Chúc Tam, Phi Vân Thủ Ngô Phụng Bưu, Bát Quái Kim Đao Trịnh Kim Ngô, Kim Diện Ngộ Không Hầu Ly Băng và Triệu Liên Châu, Chu Nguyệt Nga các người đều tới nơi từ hai ngày trước rồi.
Mọi người gặp nhau, vui mừng vô cùng.
Triệu Khang Cửu trông thấy người con rể chưa cưới nhân tài xuất chúng cũng phải mừng thầm hộ con gái mình, nhưng chỉ bực tức vì nỗi đang bị bệnh suyễn rất nặng, không sao ngồi dậy được.
Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ vừa cười vừa nói:
- Triệu lão không hay người tế tử tương lai là một y sĩ đại tài hay sao? Cam đoan với lão, để cho chú ấy chữa, chỉ ba ngày sau là lão lại mạnh như rồng như hổ ngay.
Triệu Khang Cửu nghi ngờ, trợn mắt nhìn Vân Nhạc, hình như không tin vậy.
Vân Nhạc mặt đỏ bừng, từ từ đi tới cạnh giường, cầm tay Triệu Khang Cửu thăm mạch, lấy giấy bút kê luôn hai cái toa thuốc, một cái là thuốc uống và một cái là thuốc đắp bên ngoài.
Sau đó chàng lại dùng kim vàng châm cho chín huyệt mỗi ngày hai lần. Ba ngày hôm sau, quả nhiên bệnh suyễn của Khang Cửu như là mất hẳn.
Chu và Triệu hai cô nương hớn hở vô cùng và cũng tự kiêu là có người chồng tài ba như vậy, Vân Nhạc ở Thương Châu hai ngày, liền cáo từ mọi người, một mình cưỡi ngựa đi lên Trường Bạch Sơn ở miền Bắc…