Từ hôm ấy tôi như người mất hồn. Có lúc tôi không biết tôi đang làm gì. Chị Thơm luôn hiện ra trong đầu tôi. Tôi bỏ chiếc vạt áo của chị Thơm lên bàn thờ nhà bà Ái. Tôi thắp hương cầu mong cho chị thanh thản dưới suối vàng. Tôi quá buồn. Mấy ngày sau tôi mới gửi thư cho bố mẹ tôi để báo cái tin dữ này. Bọn bạn tôi, chúng bảo đem cái vạt áo của chị Thơm chôn ở trận địa và thầm hứa sẽ trả thù cho chị. Tôi thấy ý kiến đó rất hay. Chúng tôi chôn “chị Thơm”, hay đúng hơn là chôn chiếc vạt áo của chị ngay bên trận địa pháo. Những mong: Tôi luôn thấy chị ở bên và chúng tôi sẽ chiến đấu thật anh dũng để trả thù cho chị. Thằng Vòong có một sáng kiến hay. Nó bảo vải, giấy… chôn xuống đất là rất hay bị mục nát. Nó tìm được một chiếc chai lớn, có nút thật chặt. Chúng tôi cho chiếc vạt áo của chị Thơm vào đấy và lấy vải nhựa buộc chặt đầu lại rồi mới đem chôn. Không quên quay chiếc hoa cúc trắng về phía dễ nhìn. Cũng từ hôm ấy, trận địa pháo của chúng tôi có thêm một chiến sĩ nữa đó là chị Thơm. Mộ chị được đắp cao, chúng tôi không quên ghi trên bia mộ: Chiến sĩ Vũ Thị Thơm, đã hi sinh anh dũng trong trận bảo vệ cầu Gia Bảy.
Chúng tôi vẫn hi vọng đây không phải chiếc vạt áo của chị Thơm. Hy vọng đó thật mong manh vì chắc chắn bông hoa cúc trắng này tôi chưa nhìn thấy ở áo ai ngoài áo chị. Trực tiếp chị thêu không phải ai khác.Và một hi vọng lớn hơn là chị Thơm của chúng tôi vẫn còn sống. Hi vọng thế thôi! Chị Thơm hẹn với tôi đúng ngày đó chị lên cơ mà! Tôi viết thư về nhà và đang chờ tin trả lời. Mặc dù ở bất kì tình huống nào, chị Thơm vẫn ở bên chúng tôi. Trận địa pháo cầu Gia Bảy hôm ấy những ai hi sinh, ai bị thương, chắc rằng ban chỉ huy trận địa phải nắm được chứ. Việc tìm hiểu thông tin của chị Thơm ở trận địa cầu Gia Bảy, tôi nhờ chị Cúc, bí thư chi đoàn giúp. Chị quen biết nhiều, đặc biệt là các anh chị ở thị xã. Chúng tôi hồi hộp chờ mọi thông tin. Tin tốt hay xấu cũng phải tìm cho ra nhẽ. Trong thâm tâm chúng tôi cầu mong chị Thơm vẫn còn sống!...
Từ khi có trận địa pháo của chúng tôi, cái xóm làng Nậm như xuất hiện một cái gì thật bí hiểm. Thực ra, bí hiểm này có được từ khi chúng tôi bắt đầu xây trận địa. Lúc đầu tín hiệu của chúng tôi gọi nhau là hiệu kèn lá duối. Nhiều gia đình khi nghe thấy tiếng kèn cất lên là thấy con em họ mất hút. Nhưng đến khi trận địa hình thành, chúng tôi thống nhất là tập hợp chiến sĩ theo tiếng kẻng của các anh bộ đội pháo cao xa. Kẻng của các anh là một quả bom to, cũ đã rút hết ruột. Quả bom đã kêu to, lại treo trên đồi gần trận địa của các anh nên tiếng vang xa. Mỗi khi kẻng kêu là cả cái xóm làng Nậm này đều nghe thấy. Thường khi máy bay địch đang bay vào là các anh đã nổi kẻng ba tiếng một. Giờ đó các anh ở bất cứ nơi nào cũng đều phải tập trung lên mâm pháo. Sau đó thấy tiếng kẻng tiếng một, liên hồi, thúc giục, đó là lúc máy bay địch đang đến gần. Chúng tôi hẹn nhau, sau những tiếng kẻng là tập hợp quân mình. Chúng tôi sẽ lên trực pháo như các anh bộ đội. Bà con thì nghe thấy tiếng kẻng là bảo nhau xuống hầm trú ẩn. Nhiều gia đình rất lo cho con em họ. Báo động máy bay mà không biết chúng chạy đâu mất! Hôm nay, qua nhiều ngày, con em họ mất hút, không thể đừng được nữa, họ bổ đi tìm. Chúng tôi lo sợ hai luồng sức ép: Một là về phía các anh bộ đội không muốn có trận địa rất nguy hiểm này. Hai là bà con, cứ thấy con em họ mất hút sau mỗi lần có kẻng báo động! Ai dám để chúng tôi yên!
Hôm nay cũng vậy, kẻng khua đến hồi thứ hai là chúng tôi tập hợp rất đầy đủ. Báo động này đúng buổi trưa, đi học về tất cả ăn cơm xong nên cả khẩu đội có mặt không thiếu một “chiến sĩ” nào cả. Mọi người đều vào vị trí. Lúc sau tiếng máy bay đã rõ ngay trên đầu. Chúng vòng đi vòng lại mấy lần. Tôi nghĩ chúng đánh mục tiêu ở gần đâu đó. Bầu trời chúng tôi bảo vệ. À quên các chiến sĩ cao xạ đang bảo vệ. Có nghĩa là có cả các anh bộ đội nữa. Đây là vòng lượn của chúng. Chúng bay khá cao nên các anh chưa bắn. Tất nhiên chúng tôi cũng chưa “bắn”…
Máy bay địch vẫn gầm ghè ở trên đỉnh đầu. Chúng luồn lách trên những đám mây màu xám xịt. Đúng là tầm cao này tôi nghĩ chỉ có tên lửa mới bắn trúng được. Nhưng kẻ địch nham hiểm lắm. Nó như một đàn chó, gầm gầm, ghè ghè nhưng rồi đùng một cái chúng nhảy xổ vào cắn xé… Biết đâu! Kinh nghiệm trận cầu Gia Bảy: Địch đánh trận địa bảo vệ cầu đầu tiên rồi sau đó mới đánh vào mục tiêu định đánh. Mục tiêu mà toàn trận địa pháo chúng tôi và các anh bộ đội bảo vệ là cầu Gia Bảy nhưng tôi nghĩ gần hơn là…Một nhà máy phát điện sơ tán về Núi Voi. Mãi đến hôm qua chị Cúc mới cho tôi biết thông tin này. Không phải trận địa này bảo vệ cầu Gia Bảy vì có lẽ nó ở xa quá. Chúng tôi phán đoán sai. Hôm địch đánh cầu Gia Bảy, mâm pháo của chúng tôi thiếu hai pháo thủ chủ chốt, nhưng chúng có đánh vào đâu. Các chú bộ đôi có bắn lên đâu? Có thể hôm nay chúng bay thăm dò chăng? Tôi đang làm nhiệm vụ chiến sĩ đo xa . Nhìn lên trời mỏi mắt quá, tôi lại nhìn xuống đất. Kinh nghiệm khi nhìn mỏi mắt, cách tốt nhất để lấy lại thị lực là nhìn vào màu xanh. Màu xanh tốt nhất ở khu vực này là màu xanh của các quả đồi, nơi ấy có nhiều cây sim và mua. Cả hai loại cây này tôi đều thích vì sim có hoa tím nhạt rất đẹp. Tôi thích cây sim vì nó còn cho chúng tôi quả. Quả sim chín ăn ngọt lịm có hương vị của quả ổi chín nhưng thơm hơn. Sim nhỏ chỉ bằng đầu ngón tay thôi, khi nó chín có màu tím sẫm. Hái từng quả cho vào mồm cắn, chất ngọt túa ra. Nếu không chú ý, ăn nhiều quá thì răng của mình sẽ có màu tím ngắt. Tất nhiên đánh răng sẽ hết nhưng lúc ấy cười thì hàm răng của mình sẽ mang màu tím ngắt. Mua thì không ăn được. quả của nó không mấy khi chín. Nhưng hoa mua thì đẹp, nó mang màu tím Huế. Tức là cái màu áo dài mà các cô gái xứ Huế hay mặc. Tôi cũng chẳng biết, mà nghe bố mẹ tôi kể cho nghe như vậy. Đồi ở đây sim, mua bạt ngàn…
Ô mà hình như có cái gì lấp loáng ở phía dưới chân đồi? Cái vệt loáng ấy nó tạo thành một vòng cung ôm lấy các trận địa của chúng tôi và các anh bộ đội! Một vòng cung mà tâm của nó là trận địa pháo của các anh bộ đội. Máy bay trên trời nếu căn theo vòng cung ấy thì tâm điểm của nó là trận địa chính… Kì lạ, lúc đầu chúng tôi lên đây trực pháo có cái vòng cung ấy đâu? Ai đó vừa mới vẽ đây. Chắc chắn bọn phản động vẽ ra vòng cung này để chỉ điểm cho máy bay đây! Tôi nói với thằng Vòong những thắc mắc ấy. Nó bảo nó cũng biết từ lúc nãy, có một người đàn ông ôm một cái ống vẽ ra cái vòng cung ấy.Tôi bảo, chúng ta phải chạy xuống xóa vòng cung ấy chứ? Rõ ràng đây là hành động chỉ điểm cho máy bay địch. Chỉ có bọn phản động mới làm việc này. Nếu không xoá, máy bay địch đến thì nó thả bom chắc trúng trận địa của các anh, các chú và trận địa của chúng tôi!
Thằng Vòong và tôi hớt hải chạy xuống đồi đến chỗ vệt vòng cung ấy. Tôi phát hiện thấy đó là những mảnh thủy tinh của một chiếc phích vỡ. Tôi và thằng Vòong thi nhau nhặt những mảnh vỡ. Không thể được, những mảnh vỡ li ti nhặt sao cho hết. Rõ ràng đây là một hành động chỉ điểm cho máy bay địch. Hành động này chỉ có ở bọn phản động. Cái vòng Kim cô ở truyện Tôn Ngộ Không tôi và trằng Huy cùng đọc là vòng ngăn Ngộ Không làm liều. Cái vòng này là vòng chỉ cho bọn địch làm việc ác! Máy bay địch lại sắp đến rồi! Phải rồi, phải lấy đất lấp đi mới hi vọng là xóa cái vòng này. Tôi và thằng Vòong đi lấy đất lấp. Tôi nghi nghi và đoán có thể đó là bố cái Trong. Ông Nước Cay. Ông ta định chỉ điểm cho máy bay địch đây! Một lúc thấy anh Thiều đại đội phó và mấy anh nữa dẫn giải một người đang bị trói giật cánh khuỷu. Mặt hắn ta tái mét sợ sệt. Hắn ôm một chiếc vỏ phích Rạng Đông. Cái phích này tôi đã nhìn thấy. Đúng là ông Nước Cay. Tôi đoán không sai. Ông bố cái Trong nói sặc mùi phản động, đã bị bắt… Chính hắn ta là người đã vẽ lên cái vòng Kim cô đó. Lão vẽ bằng các mảnh chiếc phích vỡ nhà lão… Tôi cũng thấy nhiều anh bộ đội dùng đất lấp vội những mảnh vỡ của chiếc phích…
Lúc này cái Trong cũng chạy xuống. Nó ôm chầm lấy bố. Nó khóc như mưa! Các anh bộ đội gạt nó ra và dẫn giải bố cái Trong về đơn vị. Tôi đến bên cái Trong, tôi động viên nó. Bình tĩnh Trong ơi! Lúc này cần hết sức bình tĩnh… Chắc chắn bố cái Trong sẽ bị bắt giam đây. Bọn phản động sao thoát khỏi tay những chiến sĩ thông minh, quả cảm. Chị Cúc cũng đang dùng đất xóa dấu vết như chúng tôi đang làm. Tôi lại nhìn thấy cả thằng Bình nữa. Cái thằng nhanh thế. Lúc nào cần là tôi thấy ngay nó! Đúng là cái bóng của tôi. Nó cũng đang lấp đất che đi những mảnh phích vỡ! Các anh chị khen chúng tôi nhanh nhẹn đã phát hiện và xử lí ngay…
Thật may, đúng lúc này có tiếng kẻng báo yên. Tiếng kẻng dóng một kéo dài, thong thả. Bình yên lại về với xóm làng Nậm thân yêu của chúng tôi…