Tôi ở làng Nậm thêm vài năm nữa. Cũng có nhiều sự kiện có thể kể được với các bạn. Như chuyện anh Thiều và chị Cúc cưới nhau. Chúng tôi đều đến dự đám cưới anh chị. Cũng có mấy trận chiến đấu ác liệt xảy ra. Chúng tôi những người lính thực thụ đã chiến đấu bảo vệ làng xóm… Chúng tôi vẫn học cùng nhau, chơi cùng nhau và hờn giận với nhau… Mấy năm sau, vẫn còn chiến tranh. Chúng tôi đến tuổi nghĩa vụ quân sự. Khẩu đội cũ có sáu chiến sĩ, thì ba lên đường nhập ngũ. Tôi, thằng Vện và thằng Thái. Cái thằng Thái nhỏ con thế mà cũng trúng tuyển nghĩa vụ quân sự. Nghe nói nó dùng xảo thuật để tăng cân. Thằng Vòong thì thi đỗ đại hoc và được cử đi học nước ngoài. Tôi vào đơn vị bộ binh. Sau ba tháng huấn luyện, tôi được vào Nam chiến đấu ở mặt trận Khe Sanh. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau, nhất là tôi và Trong…
Ngày chiến thắng, sau năm 1975, chúng tôi hẹn gặp nhau ở làng Nậm. Vẫn đầy đủ những chiến sĩ kiên cường của khẩu đội pháo làng Nậm năm xưa. Chúng tôi lại tập hợp bên cây giàng, cái cây mà có những chuỗi hạt đỏ rực như mặt trời ấy. Chúng tôi cùng nhau lên thăm trận địa năm xưa. Đứa nào đứa ấy đều trưởng thành và cùng nhau ôn lại chuyện cũ. Chúng tôi cũng thăm nhà chị Cúc. Chị có một đứa con trai xinh xắn và kháu khỉnh. Tuy nhiên chúng tôi cũng ngậm ngùi với hoàn cảnh của chị. Chồng chị, anh Thiều đã hi sinh sau khi cưới hơn một năm. Anh hi sinh trong một trận chiến đấu bảo vệ nhà mày điện Cao Ngạn. Cũng may, chị có em bé. Thằng cu rất bụ bẫm. Nó giống bố như hai giọt nước. Trong giờ đây đã là một cán bộ cốt cán của xã. Trong làm phó chủ tịch xã, khá bận. Tuy nhiên Trong vẫn đến họp mặt cùng khẩu đội. Trong bảo, em đã chuẩn bị vòng hoa, chúng ta cùng đến viếng mộ anh Thiều. Mộ của anh trên đồi cao, cái nơi mà trước kia anh làm chỉ huy đơn vị pháo. Đi bên Trong, em thì thầm vào tai tôi:
- Anh Thanh …
- Gì vậy?
- Dạo này anh có còn… tơ tưởng nữa không đấy?
- Ừ…Ừm! …
Câu hỏi quá đột ngột. Tôi lúng túng chưa biết trả lời Trong ra sao. Thực tế cuộc chiến đấu vô cùng khắc nghiệt đã không để tôi kịp tơ tưởng, cũng không cho tôi cơ hội có những suy nghĩ riêng tư. Tôi nhìn Trong cười…
Chúng tôi đặt vòng hoa bên mộ anh Thiều. Tôi chắp tay khấn: “Anh Thiều ơi! Bọn em khẩu đội pháo năm xưa, học trò của anh, đã tề tựu đông đủ ở đây. Chúng em vừa đến thăm chị. Thằng con anh hay lắm! Thời gian qua đi, chúng em còn đây, đầy đủ để nghe anh giảng bài. Vậy mà anh đã đi xa. Sự mất mát này lấy gì bù đắp được. Thôi anh hãy yên tâm an nghỉ. Đất nước mình đã thống nhất rồi! Chúng em những học trò của anh xin hứa sẽ làm nốt những gì anh còn để lại. Chúng em chào vĩnh biệt anh nhé!”
Chị Thơm, sau giải phóng đã bắt liên lạc được với người yêu của chị. Hai anh chị đã cưới nhau. Hôm ấy tôi có biết, nhưng công tác bận nên không về dự đám cưới của chị được. Tôi có gửi quà mừng và chúc anh chị sống hạnh phúc. Sau khi cưới vài tháng, chị chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh sống cùng anh. Nghe đâu anh ra quân, được cử về phụ trách một nhà máy dệt trong ấy. Anh chị sinh được một đứa con gái bụ bẫm, xinh xắn hệt như mẹ. Vậy là mừng rồi!
Vâng! Cuộc sống là như vậy! Có người ra đi, có người ở lại, tạo hoá đã sắp đặt. Thật lòng mà nói, quãng thời gian tôi sống ở làng Nậm là quãng đời đẹp nhất, và đáng nhớ nhất của tôi. Có những quãng đời thật đáng sống và rất đáng tự hào. Chúng ta hãy luôn nghĩ rằng: Mỗi người hãy làm tròn nhiệm vụ của mình. Nếu không chớp thời cơ, còn do dự, thì chúng ta sẽ để mất đi những gì đáng trân trọng nhất.
Đại Lải 8-9-2010
Mời các bạn ghé thăm Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com để tải thêm nhiều eBook hơn nữa.
