Chiều nay tôi thực hiện lời hứa của mình. Tôi đến thăm nhà bạn Trong. Tôi đi ra phía sau nhà. Giờ tôi mới hay, vườn nhà bà Ái phía sau cũng khá rộng. Tôi men theo con đường nhỏ, đi về phía đồi nhà Trong. Căn nhà tuềnh toàng quá. Nhà tranh vách đất, mà có lẽ làm rất lâu rồi, chủ nhà không sửa sang. Vách nham nhở, có nhiều chỗ nhìn thấy cả trong nhà. Mái cọ xiêu vẹo. Chắc chắn sẽ bị dột khi mưa xuống. Có lẽ có bao nhiêu tiền ông Nước đã đổ vào chai rượu hết. Tôi thong thả đi lên nhà. Theo con đường mòn, hai bên cỏ mọc um tùm. Có tiếng động lạ phía bên trái. Chắc đấy là nhà vệ sinh hay nhà tắm thì phải. Thực ra chỉ là mấy tấm phên che tạm. Có tiếng nước dội khe khẽ, róc rách…
Đúng đây là nhà tắm. Nhà tắm ở dưới xuôi xây rất kín. Đã quây kín lại có cánh cửa nữa.Người ngoài không thể nhìn thấy người ở trong. Đã thế cửa còn có chốt nữa chứ… Ở trên này sao nó sơ sài quá!
Tôi không hề có ý tò mò nhìn Trong tắm, nhưng Trong cứ hiện ra trước mắt tôi. Còn nhỏ, tôi chưa cảm xúc nhiều về cái đẹp hình thể. Trên nền phên liếp che tạm, Trong hiện ra như một cô tiên trong truyện cổ tích mà tôi tưởng tượng. Cô tiên nhỏ bạn tôi hiện ra thật đẹp, thật lộng lẫy. Mái tóc có những lọn xoăn phía trước đẫm nước làm khuôn mặt có đôi mắt đẹp hiện rõ hơn. Chiếc mũi thanh tú trên khuôn mặt tôi đã được nhìn ở đâu rồi thì phải? Đúng, khuôn mặt đức mẹ Maria đồng trinh, tôi đã nhìn thấy ở trong sách. Tôi nhìn xuống bộ ngực. Không biết tả như thế nào, nhưng như mẹ tôi có lần nói với chị họ tôi: “Ngực mày mới chỉ bằng hai cái chũm cau mà cũng chằng với buộc.” Tôi không biết gì cả. Nhưng hôm nay tôi được biết như thế nào là cái chũm cau. Ngực Trong hệt như hai chiếc chũm cau. Đôi chũm cau ấy nước chảy xối qua. Tất cả lại bị nắng hắt nhẹ. Cái ánh nắng nhè nhẹ ấy làm cho hình Trong đẹp lộng lẫy, không kiêu sa mà giản dị, chân thật như con người bạn. Trong quay lưng lại phía tôi. Trời ơi! Mấy vết lằn của roi. Chắc Trong lại bị bố đánh đòn đây! Tôi bỗng thảng thốt: “Trong ơi!”
Trong nghe thấy tiếng gọi, hơi giật mình một chút nhưng bạn lại không bất ngờ, không co rúm người khi bị tôi nhìn. Tôi nói để phá đi cái đột ngột:
- Hôm nay tớ đến nhà Trong chơi!
- Ừ, anh Thanh lên nhà trước đi! Em lên sau. Có bố em ở nhà đấy!
Tôi thong thả bước lên cửa nhà. Một con chó màu vàng đang ngồi canh cửa. À, ra đây là con Vàng nhà cái Trong. Chúng bạn bảo nó khôn lắm. Nó sủa tôi. Hai tai nó cúp xuống. Tiếng sủa rất đanh. Con chó, thấy người lạ thì đứng xa sủa để báo động cho chủ. Mặt khác nó cứ nhìn khách trân trân. Khách tiến thì nó lùi. Nó luôn giữ một khoảng cách cần thiết. Chó không nhe nanh gầm gừ, cũng chẳng vẫy đuôi như những con chó khác. Tôi đã từng gặp con chó này, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy nó đi theo cái Trong. Giờ gặp nó, tôi tưởng nó biết tôi, hóa ra không! Nhưng cũng đúng thôi, phản xạ tự vệ của chó mà!
Ông Nước nói vọng ra: “Ai đó?”. Đúng cái ông mà bà mẹ thằng Dùng gọi là Nước Cay đang ngồi ở ghế. Tôi đã gặp ông hôm đến đây, mới thế mà ông đã quên!
Gọi là bàn ghế cho oai chứ làm gì có bàn. Chỉ có tấm gỗ kê lên một chiếc thùng chắc là bao bì của một cái gi đó. Ghế thì mỗi thứ một kiểu, chẳng cái nào giống cái nào. Tôi chào:
- Cháu chào bác ạ!
- Bác bác cái con khỉ! Mày là thằng nào?
Cái ông, rõ là! Tôi chào ông ta, ông ta lại bảo chào cái con khỉ! Ông ta là khỉ chắc! Một điều lạ là con chó không sủa nữa. Chủ đã gặp khách rồi!
- Dạ ! - Tôi vẫn mềm mỏng – Cháu là bạn học cùng lớp với Trong ạ!
- Thế thì mày đi mà nói chuyện với con Trong. Tao căm ghét bọn cộng sản chúng mày lắm!
Vậy, khó nói chuyện rồi. Ông ta ghét cộng sản, mình lại là cộng sản con, mình quàng khăn đỏ mà! Chắc là ông có thâm thù với cộng sản đây. Đúng như vậy. Trước đây ông tham gia lính bảo an, đóng đồn Núi Voi. Hòa bình lập lại, ông giải ngũ. Nghe nói ông cũng theo bọn xấu hoạt động chống phá chính phủ nên ông bị đi cải tạo giam giữ đâu như vài năm gì đó. Ở nhà thời gian ấy, bà vợ ông có bầu cái Trong. Người thì bảo cái Trong con ông, người thì bảo không phải. Mãn hạn tù, ông về nhà mang theo cái thói nát rượu. bất kể lúc nào cứ thèm là uống, ông uống rượu như uống nước. Mà có lẽ ông thay nước bằng rượu. Ông cũng sinh ra cái thói say xỉn đánh vợ và đập phá lung tung từ rượu. Bà vợ ông cứ thế héo mòn dần rồi chết. Bà chết cũng rất đột ngột. Qua một đêm người ta thấy nhà ông lục đục… Sáng ra, ông Nước hô hoán lên vợ chết. Người ta đồn rằng ông ta đánh vợ đến chết. Vợ chết, còn đứa con chắc ông cũng hối hận. Ông chăm sóc con khá tử tế. Thực ra thì Trong lớn dần trong tình thương và sự chăm sóc của thôn bản, người cho cái này, người cho cái khác… Nhưng tệ nghiện rượu thì ông không bỏ được. Lúc say ông chửi bới om xòm. Lúc tỉnh thì lại ra vẻ ăn năn hối lỗi. Say thì ông đập phá lung tung. Tỉnh, ông lại hiền như bụt. Người ta đồn rằng trước ông ghét cộng sản, ghét Việt Minh, giờ ông ghét bộ đội vì bộ đội chiếm lĩnh trận địa trên đồi nhà ông. Bộ đội đắp ụ pháo trên đỉnh đồi nhà ông, phá những cây chè nhà ông để làm đường kéo pháo lên mà chẳng nói với ông một lời nào cả. Nhưng điều ông sợ nhất là nếu địch ném bom trúng trận địa làm hỏng đồi nhà ông, có thể rơi vào cái nhà rách nát, nó vẫn là chỗ để ông trú những đêm mưa ngày nắng. Lại còn... ông nghĩ đến mà rùng mình. Bom rơi làm ông và cái Trong, con ông chết thì sao... Cứ thế là ông giận. Giận ông lại nhè cái Trong mà đánh, mà mắng. Con bé thật tội nghiệp, bị ăn đòn vô cớ, nhiều lần lằn cả lưng, sưng cả mặt ra…
Chuyện vừa xảy ra có gì đâu. Ông Nước đi uống rượu ở đâu về. Chắc ông uống quá nhiều nên chân đi không vững. Về nhà đá vào chiếc phích Rạng Đông. Tỉnh dậy ông thấy nước chảy lênh láng, chiếc phích vỡ vụn. Ông đổ tai cái Trong và chửi lung tung. Lúc ấy cái Trong đi học. Đến khi nó học về ông vẫn đang chửi. Tiện cái roi ở đó, ông đánh nó luôn. Trong bị lằn lưng mà tôi vừa nhìn thấy.
Hôm nay tôi mới nhìn kĩ mặt ông Nước Cay. Khuôn mặt sần sùi nhiều nốt mụn đỏ. Không biết dùng gì để ví khuôn mặt ông trong lúc này. Về màu sắc thì nó vừa tái tím, lốm đốm đỏ lựng. Cái mũi đỏ nhất, tựa như quả cà chua. Cà chua chín thì đỏ hồng. Mặt ông chín không ra chín, ương cũng chẳng ra ương. Có thể ví như quả cà chua thối nát toét. Quần áo của ông Nước thì bẩn thỉu, bốc ra một mùi khó tả… Cái Trong đi lên. Kì lạ là nó không ngượng vì có một ông bố như ông Nước. Có thể sự ngượng nghịu của nó bị bão hòa rồi chăng? Chắc không phải. Theo tôi được biết cái Trong vẫn rất quý bố nó. Nó bảo nó rất thương bố, chỉ có hai bố con không lẽ không thương nhau! Tôi tin lời nó nói. Nó bảo, trừ những lúc say rượu còn những lúc bình thường thì bố nó rất quý nó. Nhưng mà mọi người thấy có lúc nào ông không say đâu. Chỉ có say ít hay say nhiều thôi. Một lần nó bị ngã gãy chân, ông Nước đã cõng nó chạy bộ khoảng 7 cây số đến bệnh viện huyện. Chờ các bác sĩ bó bột cho nó xong, ông lại cõng nó về. Suốt mấy hôm ông chăm sóc nó rất chu đáo… Thế rồi khi nó tháo bột, ông lại uống rượu, chứng nào vẫn tật ấy, lại hò hét, lại đánh đập nó không tiếc tay. Lúc rượu vào ông ta trở thành con thú hoang, không biết nghĩ ngợi gì cả. Kì lạ là cái Trong cứ đứng yên cho bố nó đánh. Như người khác thì phải chạy, chạy đi thật xa. Chạy biến đến khi nào ông bố nó tỉnh rượu rồi mới về. Đem thắc mắc trên tôi nói với nó. Cái Trong rất hồn nhiên: “Em chịu đánh, mình em chịu không sao. Bố đánh con cũng chẳng sao. Nếu em chạy, bố em vẫn say, lai đi đánh người khác thì… bị người ta đánh trả. Mà bị người khác đánh thì bố em gày gò như thế, ông chết mất. Em sẽ mất bố. Nếu bố em đánh người yếu hơn hoặc đánh trẻ con, nhỡ may quá tay thì biết làm sao? Thì bố em đi tù. Như vậy em cũng mất bố. Đằng nào cũng mất bố. Chi bằng cứ để bố em đánh em, em vẫn còn bố. Em chỉ bị đau một chút thôi, nhưng bố con vẫn nguyên vẹn…
Trời ơi, Trong ơi! Em hiền lành quá! Cái triết lí đáng thương quá!
Cái Trong lên, nó đứng khép nép bên cửa nghe tôi và ông Nước đối thoại:
- Bác ơi, bác đã tỉnh rượu chưa?
- Á à! Mày là thằng nào mà dám bảo ông say? Hả ? Hả?... Ông chưa bao giờ say cả!
- Nhưng cháu thấy mặt bác đỏ quá!
- Mặt tao bao giờ chẳng đỏ! Tao hỏi thật mày! Mày là con cái nhà ai? Tao chưa bao giờ nhìn thấy cái mặt mày cả!
- Cháu… bác nhìn thấy rồi!
- Tao nhìn thấy cái mặt mày lúc đếch nào?
- Mặt bác có vết sẹo ở cằm cháu đã nhìn thấy không chệch vào đâu được!
- Mả bố anh, anh lại chạm vào nỗi đau của tao rồi!
- …!...?
- Mày là con cái nhà ai?
- Cháu là con bà Ái!
Thế là ông Nước cười phá lên. Ông ôm bụng ngặt nghẽo!
- Hà hà! Bà Ái đếch đẻ được! Tao ở cái xóm này tao biết. Bà Ái đếch đẻ được. Bà ta có chồng đâu mà đẻ? Bà ta phải đi xin một đứa con nuôi. Thằng đó là thằng Vĩnh. Còn mày là thằng đếch nào chứ! Làm sao là con mụ Ái được!
Ông Nước tỏ ra rất tỉnh táo và nhớ hết. Như vậy là ông ta có biểu hiện tỉnh dần.
- Cháu nói cho bác biết nhé! Hôm lâu rồi, bác nhìn thấy cháu đi với bố và em cháu đến đây, bác còn hỏi cháu bao nhiêu tuổi? Có đúng không? Hôm đấy từ ga Đồng Quang về có cả mẹ con bà Dín nữa… Bác đã nhớ ra chưa?
- À! Tao nhớ ra rồi! Mày là con thằng Loan đến ở nhờ nhà mụ Ái đúng chưa?
Trời! Hôm ấy tưởng ông ta lẽo đẽo theo sau rồi ngủ ngay trên đường về. Vậy mà ông ta lại nhớ đến thế!
- Thế cháu hỏi ông! À quên cháu hỏi bác, cái Trong nó làm gì sai mà bác đánh nó ghê thế?
- Thế mày biết nó không sai à?
Ông ta rất khôn khéo lật lại vấn đề. Tôi hỏi giờ lại là người bị hỏi! Cái Trong đứng ngoài cửa, tôi thấy nó mỉm cười.
- Thôi được, cái Trong là con bác, bác đánh, nhưng nhiều người tốt bác cũng cứ chửi nghĩa là làm sao ?
- Thế mày bảo tao chửi ai tốt nào ?
- Công sản chẳng hạn.
- Cộng sản bắt tao đi tù mà mày bảo chúng nó tốt à ?
- Thế bộ đội ngoài kia làm gì xấu mà bác chửi ?
- Thế tao hỏi mày? Bộ đội kéo pháo lên đồi, chà đạp hết hoa màu của tao mà mày bảo chúng nó tốt à?
- Thế bộ đội đánh đuổi giặc bác bảo là xấu à ?
- Tao không bảo chúng nó xấu, nhưng chúng nó làm nát vườn chè nhà tao, là tao chửi! Có thế thôi! Tao chửi đến khi nào chúng nó đền trả tao thì tao mới thôi!
- Thế đánh đuổi giặc nhà bác không góp gì à?
- Láo! Cái thằng này láo! Mày định dạy tao hả?
Tôi thấy ông ta đuối lí, tôi thôi. Tôi cũng thấy cái Trong nó nháy mắt gọi tôi ra, tôi liền đứng dậy. Tôi xin phép đi ra sân một chút! Tôi liếc thấy cái phích vỡ vẫn nằm lăn lóc, mảnh vụn thủy tinh vãi ra óng ánh.
- Nói thế thôi, tao thấy mày cũng được đấy! Thỉnh thoảng mày lên tao chơi nhé !- Ông Nước nói với theo.
Tôi đi theo cái Trong. Nó bảo nhà nó có quả mít chín cây mà cao quá nó không với tới, nó bảo tôi trảy hộ. Thực ra trong thâm tâm tôi biết nó không muốn tôi tranh luận với bố nó.
Vườn nhà nó có một quả mít chín cây thật. Nó bảo mít cây này ngon nhất, nó chỉ để dành đãi bạn bè thôi. Bố nó có bao giờ ăn mít đâu. Cứ hở ra là uống rượu. Nhiều bữa mít chin nhiều quá, nó phải rủ bọn trẻ đến cho chúng ăn thoải mái. Nhà mấy đứa cũng có mít, nhưng chúng chỉ thích ăn mít nhà cái Trong. Chúng cũng công nhận mít ở cây nhà cái Trong là ngon nhất. Mít dai múi mọng, mùi thơm lựng. Quả mít chín cây thơm ngay từ trên cây, thoang thoảng, ngan ngát. Khi được trảy xuống, hương thơm được bọc kín, mùi thơm nén chặt lâu ngày, khi được bổ ra, hương bùng tỏa, thơm phức. Nhìn múi nào cũng mọng như múi nào. Cắn vào giòn tan, ngọt lịm. Không cần phải khách sáo, tôi ăn liền một lúc hơn chục múi. Cái Trong nhìn tôi ăn nó cười có vẻ mãn nguyện lắm. Trong bảo, nó rất thích nhìn thấy người khác khoan khoái, mãn nguyện. Cái Trong là như vậy. Nó muốn thấy người khác sung sướng dù nó phải cực khổ bao nhiêu! Nó là hiện thân của người luôn sống vì mọi người. Cái Trong bỗng cười vang. Nhìn nó cười, tôi thầm nghĩ đến một đóa hoa đang xòe cánh đẹp lộng lẫy. Nó bảo tôi ăn, nó nhìn rất thích. Ăn một cách say mê, thoải mái. Rõ là hai đứa khen nhau…
Cái Trong nói: Bọn nó bảo em khổ nhất. Nhưng em nghĩ, vẫn sướng hơn nhiều đứa, vẫn có nhà để ở, vẫn có bố để yêu, vẫn có cơm để ăn, vẫn được đi học. Còn việc hằng ngày bị bố đánh, nó nghĩ bố đánh con là chuyện bình thường. Nhiều lúc bố nó cũng yêu nó ra phết! Có cái gì ngon cũng cho nó. Bố nó cũng chiều chuộng nó như bố những đứa con gái khác. Nó không biết gì về mẹ nó, vì nó vừa ra đời thì mẹ đã mất. Nghe người ta kể, mẹ nó cũng đẹp, nó rất giống mẹ. Mẹ nó chịu thương, chịu khó, làm việc quần quật suốt ngày…Giá như bố nó không nát rượu thì gia đình nó sống thật hạnh phúc.
Tôi thấy ông Nước Cay tự nhiên xuất hiện ở thềm nhà. Không biết ông ta đứng đấy từ lúc nào. Nhìn ông, tôi hơi bối rối! Ông liền nói:
- Cứ ăn tự nhiên đi, đừng ngại. Kể cả mày ăn được cả vườn tao cũng cho! Tao thấy hai đứa chúng mày đẹp đôi lắm!...
Ông này, lại nói lung tung theo tinh thần rượu rồi. Tôi thấy ở đây lâu chắc không tiện, tôi xin phép về. Cái Trong bỗng bê ra một rá gạo. Tôi chưa biết nó định làm gì, nấu cơm cho tôi ăn chắc! Cái Trong bảo tôi: Anh xoa tay vào gạo nó sẽ sạch. Thì ra tay tôi ăn mít chưa rửa. Xoa tay vào gạo sẽ sạch nhựa mít. Con bé đến là chu đáo!