PV: - Hành động của bà khi thấy người đàn ông đầu tiên là gì?
Eva: - Là phá ra cười và tự hỏi “Sao lại có một phụ nữ xấu thế nhỉ?”. Bởi vì tôi cho rằng đàn ông - đó là đàn bà khi bị biến dạng.
PV: - Tôi phản đối. Đàn ông là một thực thể hoàn chỉnh, độc lập, có bản sắc riêng và không hề giống... đàn nào.
Eva: - Không. Đàn ông chả bao giờ hoàn chỉnh, nếu đàn bà không công nhận điều đó.
PV: - Một câu hỏi hơi riêng tư: Tại sao lúc ấy, bà lại chọn Adam?
Eva: - Bởi vì còn ai khác đâu! Mặc dù có nhiều người bảo tình yêu của tôi là tự chọn, nhưng thực ra, tôi đâu có được sử dụng cái quyền đó.
PV: - Vậy Adam có những khả năng gì hơn bà?
Eva: - Khả năng nhai. Anh có tin hay không thì tùy, chứ trái táo mà họ đồn hai đứa ăn chung, thực ra tôi chỉ ăn có một phần tư. Phần còn lại Adam ngốn hết.
PV: - Hay bà chọn Adam vì ông ấy giàu?
Eva: - Đâu có. Tài sản duy nhất của chàng lúc ấy chỉ là cái lá nho, thậm chí đã cũ.
PV: - Về chuyên môn thì sao? Adam tốt nghiệp trường nào?
Eva: - Trường đời, hệ chuyên tu. Nhưng thực ra, tôi không chú ý đến vấn đề ấy lắm, bởi hồi ấy các cơ quan sự nghiệp chưa mở cửa, bằng cấp rồi cũng để đó thôi.
PV: - Adam có thích rượu chè hay hút xách không?
Eva: - Có thích. Nhưng may quá, chẳng ai rủ rê cả. Ở thiên đàng lưu truyền câu châm ngôn, “Khi chồng bạn chả quen ai, anh ta sẽ chả biết hư bằng cách nào”.
PV: - Lúc đó, Adam bao nhiêu tuổi?
Eva: - Chuyện ấy chính Adam cũng chả nhớ, vì anh ấy đã làm mất giấy khai sinh. Song hình như cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành.
PV: - Bằng chứng?
Eva: - Bằng chứng là chúng tôi đã cùng nghĩ ngay tới việc làm sao để yêu. Còn mấy cậu mấy cô non nớt bây giờ thường chỉ nghĩ tới việc làm sao để sống.
PV: - Nếu bây giờ được làm lại, giữa hàng ngàn đàn ông, bà có làm vợ của một người như Adam không?
Eva: - Có chứ. Mặc dù chàng chẳng biết khiêu vũ, chẳng biết tặng hoa... nhưng chàng lại có nhiều đức tính mà hiện giờ nhiều người rất thiếu...
PV: - Công việc gia đình hồi đó khác hồi này ở chỗ nào?
Eva: - Chỗ chúng tôi ít phải giặt đồ.
PV: - Tại sao tuần trăng mật, hai người không đi Đà Lạt hoặc Vũng Tàu?
Eva: - Hai chúng tôi rời bỏ vườn địa đàng đâu phải để tìm một địa điểm, mà tìm một chỗ trong nhau. Lúc ấy Adam là sóng biển của tôi, còn tôi là rừng thông của anh ấy.
PV: - Ái chà, lãng mạn nhỉ!
Eva: - Lãng mạn quá đi chứ! Nhiều đêm trăng, chúng tôi đã cùng bổ củi bên bờ suối...
PV: - Ông và bà có cãi nhau không? Vào lúc nào?
Eva: - Có. Vào lúc hai bên biết mình có “gia đình”. Phải cãi nhau tí chút thì chữ ấy mới trọn vẹn.
PV: - Thu nhập của bà và ông ai cao hơn?
Eva: - Thu nhập Adam cao hơn, nhưng tôi biết sử dụng nó tốt hơn.
PV: - Bà có đóng góp gì cho trang Hôn nhân - Gia đình?
Eva: - Ủa, tôi cứ tưởng trang đó phải có nhiệm vụ đóng góp cho những người như tôi mới đúng chứ?