Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHỎNG VẤN MỘT NỮ CẢNH SÁT

❊ ❊ ❊

PV: - Chị ở đội nào, chức vụ ra sao?

Nữ cảnh sát: - Tôi là đại úy, thuộc phòng cảnh sát hình sự, đội chống tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, thường gọi là đội trọng án.

PV: - Nghĩa là giết người, ăn cướp có vũ khí?

NCS: - Đúng.

PV: - Hình như nghề đó không thích hợp với phụ nữ...

NCS: - Rất vui mừng là bọn tội phạm cũng nghĩ thế, cho nên chúng thường thiếu đề phòng chúng tôi.

PV: - Chị biết võ không?

NCS: - Võ mồm thì không?

PV: - Chị thường sử dụng vũ khí gì? Súng ngắn, dùi cui điện, còng tay?

NCS: - Cả ba thứ. Cộng thêm sắc đẹp và sự dịu dàng.

PV: - Việc hàng ngày tiếp xúc với tội phạm có làm cho tâm hồn chị bị “chai đá” không?

NCS: - Không, vì tôi còn tiếp xúc với hoàn cảnh của tội phạm nữa. Nhiều hoàn cảnh rất đáng thương, có thể làm mềm lòng bất cứ ai.

PV: - Chị đã khi nào phải nổ súng chưa?

NCS: - Rất nhiều khi, nhưng không bao giờ là người nổ súng trước.

PV: - Loại tội phạm nào nguy hiểm hơn? Nữ hay nam?

NCS: - Loại bên ngoài là nữ, còn bên trong là nam.

PV: - Chồng chị nghĩ thế nào về việc làm của chị?

NCS: - Chồng tôi thấy khi đã có người bắt tội phạm sống chung trong nhà thì tốt nhất là nên tránh phạm tội.

PV: - Thái độ của các đồng nghiệp trong đội trọng án của chị ra sao?

NCS: - Lo sợ. Họ rất ngại những gì nam giới không làm được mà chúng tôi lại làm được.

PV: - Trong một bộ phim, có chuyện một nữ cảnh sát yêu phạm nhân của mình. Điều đó trên thực tế có thể xảy ra chứ?

NCS: - Hoàn toàn ó thể. Vì một con người bị kêu án ở mặt này, rất có thể đáng khâm phục ở mặt kia. Nhưng ở đội trọng án thì hầu như không có khả năng ấy, bởi vì có những giới hạn mà khi con người vượt qua rồi thì chẳng thể quay lại được.

PV: - Đã mấy lần chị phải đối diện với cái chết?

NCS: - Chẳng nhớ nổi, chỉ biết rằng mỗi lần như thế, đằng sau tôi là cái sống của người khác.

PV: - Chị thấy nghề này có nên tuyển các hoa hậu, á hậu vô chăng?

NCS: - Rất nên, cái đẹp sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không được sử dụng để chống lại cái ác.

PV: - Lúc nào chị cũng mang súng trong người?

NCS: - Vâng. Nhưng chẳng phải bao giờ cũng mang đạn. Khẩu súng tốt nhất là khẩu súng chưa bắn bao giờ.

PV: - Tôi đồng ý như thế!

NCS: - Nhà báo nên tập thói quen viết cả những gì mình không đồng ý nữa.

PV: - Chị có hay đọc sách vụ án không?

NCS: - Cũng hay đọc, để xem họ viết sai nhiều như thế nào.

PV: - Có bao giờ chị tự ý tha một tội phạm mà không báo cáo cấp trên?

NCS: - Có một lần, vì kẻ tội phạm ấy đã tha cho một nạn nhân trước đó.

PV: - Công lý và luật pháp phải chăng lúc nào cũng trùng với nhau?

NCS: - Luật pháp do con người đề ra. Con người chưa bao giờ hoàn hảo, thì luật pháp cũng vậy. Còn công lý thì không được viết thành văn bản. Công lý cần được giáo dục, chứ không cần được quy định.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.