Tèo lao đến gặp tôi, nó vừa thở gấp vừa nói:
- Ê, cậu đọc báo chưa? Hiện giờ các chất phụ gia đang bán tràn lan: trong các nồi lẩu, trong bún, trong phở, trong trứng gà và giò chả.
Tôi làm ra vẻ hiểu biết:
- Tớ đọc rồi. Phụ gia là những thứ đổ vào thức ăn cho thêm mùi vị, nhưng cẩn thận đấy Tèo, nhiều món độc hại lắm.
Tèo bĩu môi:
- Độc hại nhưng người ta vẫn dùng ầm ầm, có ai chết đâu. Và tớ vừa mua được một thứ cực kỳ quý giá, đặc biệt. Đấy là phụ gia tình yêu!
Tôi trợn mắt:
- Phụ gia tình yêu? Nó thế nào?
Tèo hồ hởi:
- Nó là một chất mà khi mình cho vào đồ ăn thức uống của nàng, nàng dùng xong là yêu mình say đắm, chả cần phải viết thư, làm thơ hay rủ đi xem phim nhiều lần, quá mất công.
Vừa nói, Tèo vừa lấy ra một bịch ni-lông to bằng bàn tay, bên ngoài vẽ trái tim với mũi tên xuyên qua, bên trong có chất bột gì hăng hắc, đưa lên mũi ngửi hình như có mùi hàn the, bột ngọt và bột cà-ri...
Tôi cầm lấy gói sản phẩm, đầy nghi ngờ:
- Cẩn thận đó, Tèo! Phụ gia này không hề ghi nơi sản xuất, thành phần hóa học và hạn sử dụng, nhỡ độc thì sao?
Tèo gắt:
- Sợ cái gì. Đây là sản phẩm chính hãng từ các quốc gia châu Phi, được nhập khẩu về theo đường tiểu ngạch. Nhiều người dùng thử thấy hiệu quả rồi.
Tôi vẫn cương quyết:
- Cậu phải đưa đi kiểm nghiệm đi.
Tèo cáu:
- Tớ cũng muốn thế. Tớ mang tới Sở Y tế thì họ bảo cái này không phải thuốc, họ không chịu trách nhiệm. Tớ mang đến Viện An toàn thực phẩm thì họ bảo cái này chả phải nước mắm, chả phải cá khô, họ không xét. Tớ mang tới Sở Xây dựng, họ phát hiện đây không phải xi măng, không phải keo chống thấm, họ không có nhiệm vụ kiểm tra.
Tôi bồn chồn:
- Hay mang tới thú y.
Tèo cay đắng:
- Bên thú y nói đây không phải thức ăn cho heo, không phải cám cho gà vịt nên họ không quản lý. Tuyệt vọng, tớ mang tới Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn thì họ cũng nói cái này không phải thứ gây ra mưa và sóng thần, họ đâu cần giám sát.
Tôi sợ quá:
- Thế là cậu quyết định sử dụng sao?
Tèo nhăn nhó:
- Chứ còn cách nào khác nữa. Tớ đã hơn bốn chục tuổi rồi, không tài cán, không bằng cấp, bao giờ mới được một cô yêu? Tớ chỉ hy vọng vào gói phụ gia này để chinh phục nàng thôi. Cậu đừng cản tớ.
Tôi thấy thương bạn quá:
- Thôi được. Vậy cậu định sử dụng ra sao?
Tèo nhìn trước nhìn sau rồi thì thầm:
- Ông chủ bán hàng dặn rằng cứ mời nàng đi uống cà phê, sau đó tìm cách pha một thìa phụ gia vào ly nước cho nàng uống. Mọi thứ sẽ xong ngay.
Tôi kinh hãi quá:
- Cậu định bao giờ bắt đầu?
Tèo hăng hái:
- Ngày mai. Mình đã hẹn được nàng đi uống nước rồi. Cậu phải giúp tớ, ngồi gần đấy canh chừng nhé. Có gì thì phải cấp cứu giúp.
Tôi nhận giúp Tèo, lòng băn khoăn như giúp một tên tội phạm.
Hôm sau, tôi tới một quán cà phê sang trọng, kín đáo ngồi một mình. Nhìn Tèo và một cô gái đi đến, họ tươi cười ngồi xuống cách bàn tôi không xa. Tèo gọi chai bia. Cô gái gọi ly nước cam. Họ vui vẻ chuyện trò. Nhưng tôi vẫn phát hiện ra nét mặt Tèo đầy căng thẳng.
Cô gái cầm ly nước cam có màu hồng rực, thong thả đưa lên miệng nhấp. Khi cô hạ xuống, tôi nhẹ nhàng đi tới hỏi đường. Trong lúc nàng trả lời, Tèo nhanh như cắt bỏ một nhúm phụ gia đã chuẩn bị sẵn vào ly nước của nàng.
Quay về bàn, tôi thấy Tèo đầy hồi hộp. Năm phút trôi qua, cô gái vừa nói vừa lơ đễnh cầm ly nước cam, chuẩn bị uống.
Tôi nín thở. Tèo đờ ra.
Bỗng thiếu nữ ngã nhào xuống, tay chân giẫy giẫy. Tèo thét vang, cả quán náo loạn. Mọi người xông lại, vội vã xốc cô lên,
đưa tới xe cấp cứu.
Tôi lao tới Tèo đang xanh mặt:
- Có chuyện gì vậy?
Tèo mếu máo:
- Tớ đâu biết. Cô ấy đã uống đâu?
Đúng lúc đấy, một ông bên cạnh hét lên:
- Tôi biết rồi. Cô ấy đã bị trúng độc bởi chất phụ gia pha vào ly nước cho có vị cam!