Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SẮC ĐẸP KHÔNG TÊN

❊ ❊ ❊

Chiếc xích lô khảm vàng có người lái mặc đồ dạ hội dừng lại trước cửa thẩm mỹ viện trung tâm thành phố, có cánh cửa to như một tòa lâu đài. Hai người gác cửa bận trang phục nom như đại nguyên soái, lao tới tựa hai mũi tên, vội vàng đỡ xuống một tiểu thư diễm lệ. Đó là Yến Chi. Nàng cong ngón tay út lên một cách kiêu kỳ, bế xốc con chó nhỏ trắng như cục bông bằng tay phải, tay trái xòe chiếc dù viền đăng-ten có hình thù như cái bánh bao nhân thịt, yểu điệu bước vào.

Thẩm mỹ viện danh tiếng này là của giáo sư tiến sĩ Hăng-ri-Dê, có chân trong hội giải phẫu Mô Dăm Bích, hội may cắt Công Gô, câu lạc bộ vá ép Mê Hi Cô và ủy viên hội đồng độn, phủ, bơm, thái mỏng Hoa Kỳ. Những bằng cấp của giáo sư lát kín trần nhà từ sàn lên tới mái, còn những huy chương và giải thưởng ngài đạt được chất đầy trong các bị cói lót lá chuối treo lủng lẳng trên trần.

Yến Chi nhấc đôi chân xinh xắn, đi giày đính những hạt cườm to như bi ve bước qua hành lang, nơi treo la liệt hình ảnh những khách hàng của giáo sư trước và sau giải phẫu để tiện so sánh. Quả là ngoài sức tưởng tượng: Một bà có tấm lưng to như hà mã, sau khi mổ năm lần bỗng nhỏ như chuồn chuồn kim. Một bà có hai bàn chân mười tám ngón, sau sáu lần cắt tỉa hai bàn cộng lại chỉ còn đúng năm, ngón nào ngón nấy trắng như búp măng và xinh như con sâu kèn. Đấy là chưa kể một cô có đôi tai rộng như lá đa, sau đúng một ngày giải phẫu bỗng tai thành lá dứa, với hàng răng cưa hết sức gợi cảm.

Yến Chi lướt như bay vào phòng chăm sóc chính, nơi giáo sư Hăng-ri-Dê đang ngồi chờ cùng với hai trăm cộng sự, có chuyên gia tháo, chuyên gia bơm, thợ sơn, thợ khoan cắt,

chưa kể có một phó tiến sĩ về dội nước sôi, một chủ xưởng nhuộm và hai anh chuyên lái xe cấp cứu.

Nhưng tất cả những nhà chuyên môn ấy cũng không gây ấn tượng bằng bộ đồ phẫu thuật trên tường. Có đủ hết không thiếu thứ gì: bệ lò rèn, cưa thợ mộc, dao cắt kính, kim khâu da, kìm nhổ răng, máy xay thịt, cối nghiền xương. Tất cả đều mới tinh, được mạ inox sáng loáng và đều chạy điện tự động. Có bài báo đã viết là một bà già do mắt kém ngã vào đống dụng cụ ấy, khi đứng dậy thì bị thái thành hai cô gái, một cô đoạt vương miện hoa hậu, cô còn lại đoạt vương miện hoa khôi.

Yến Chi thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da cá rô phi để giữa phòng, nàng cất tiếng nói trong như pha lê và vang như ngọc bích:

- Thưa giáo sư, tôi muốn giải phẫu thẩm mỹ.

Giáo sư Dê nghiêng mình một cách nho nhã:

- Rất sẵn sàng, thưa cô. Chỉ có điều, là một nhà giải phẫu thẩm mỹ có lương tâm, tôi thú thực là cô tuyệt đẹp. Sự can thiệp của dao kéo chỉ có thể làm cho cô kém hấp dẫn hơn mà thôi.

Yến Chi cúi chiếc cổ nhỏ nhắn như chim chích chòe xuống với vẻ biết ơn:

- Thưa giáo sư, tôi biết. Đúng. Nhưng tôi là một thiếu nữ đẹp không tên. Tôi cần ngài có những sự điều chỉnh tinh tế, mạnh mẽ và táo bạo, để các bộ phận trên cơ thể tôi vừa hoàn hảo, lại vừa có sự nổi danh.

Giáo sư Hăng-ri-Dê nhíu mày.

Không để cho ông thắc mắc lâu, Yến Chi ra lệnh:

- Hãy sửa lại cái miệng tôi giống hệt như tài tử Ju-lia Rô-bớt. Ngay lập tức và không cần để ý tới tiền nong.

Nhà giải phẫu hiểu liền. Trong cuộc đời mình, ông đã gặp biết bao loại khách hàng, kèm bấy nhiêu những lời yêu cầu kỳ quái. Đã từng có thiếu nữ muốn tay to như quả đấm của võ sĩ quyền Anh. Đã từng có một bà quả phụ muốn đầu gối sưng như ngôi sao bóng chày, đã từng có em người mẫu thích kiểu đầu đinh của nhà vô địch đua xe ba bánh. Vậy thì có một em thích mồm rộng như minh tinh Ju-lia Rô-Bớt liệu có đặc biệt gì?

Yến Chi nhanh chóng được đưa lên bàn mổ. Người ta chụp vào đầu nàng một cái hộp thuốc mê, trong khi các chuyên gia tin học cấp tốc truy cập tấm hình mới nhất của Ju-lia thì máy xén, máy khâu và máy băng bó được khởi động nhịp nhàng. Họ nhúng cái miệng nguyên thủy của Yến Chi vào khuôn, để sau đó máy bóp nặn tạo hình, máy sơn trang trí và máy thái xén hai bên cho đều. Chỉ hai mươi phút sau, Yến Chi choàng tỉnh dậy, đã thấy mình mang nụ cười mê hồn đã làm tan nát hàng triệu trái tim đàn ông của “người đàn bà đẹp”.

Gật đầu một cách ưng ý, Yến Chi ra lệnh tiếp theo:

- Bây giờ hãy nắn mũi tôi thành Ê-li-za-bét Tay-lo.

Cả viện phẫu thuật nháo nhào. Máy may kéo mũi Yến Chi lên, để máy dập và máy cưa làm việc. Những chỗ kéo ra bị rạn, các thợ hàn cùng các chuyên gia đánh bóng đổ xô đến thao tác. Người ta chuyển tới những cuộn dây thép và di chuyển đi những tảng da thừa. Người ta còn mang tới hai xe vận tải chở cát cùng với mấy xô nhựa đường và keo dán sắt. Tất cả được giám sát bằng cặp mắt theo dõi lành nghề của giáo sư Dê. Khi tỉnh lại, Yến Chi sung sướng đến lặng người: Nàng rõ ràng đã có cái mũi của nữ hoàng Clê-ô-pat, một cái mũi mà chỉ cần dài ra hai phân nữa, số phận thế giới đã khác đi.

Yến Chi ra mệnh lệnh cuối cùng:

- Tôi muốn có hàm răng của Ma-đôn-na.

Căn phòng tiếp tục sôi lên.

Một đám thợ bẻ vào cuộc cùng với một kỹ sư mài và hai kỹ sư nhổ. Trong khi họ làm việc, bốn bức tường vang lên bài hát về kem đánh răng do đích thân Ma-đôn-na trình bày. Người ta sử dụng vôi bột nhập từ Ý, đinh từ Nhật Bản và bàn ủi điện nướng than. Sở dĩ viện thẩm mỹ của giáo sư Dê nổi tiếng chính vì nó biết kết hợp giữa truyền thống và hiện đại. Từ bàn mổ ồn ào tiếng đập sắt choang choang, tiếng bẻ xương côm cốp, tiếng cắt gân xoèn xoẹt cộng với tiếng máy tán thình thình. Đúng là một bản giao hưởng vĩ đại về cải tạo tự nhiên.

Khi Yến Chi choàng tỉnh, nàng thấy mình có một hàm răng đều như bắp non. Nàng mỉm cười sung sướng. Hàm răng lập tức rời ra, rơi xuống đất, lăn lông lốc như hai cục cơm khô.

Giáo sư Hăng-ri-Dê tiến tới:

- Thưa cô, cách đây ba ngày. Ca sĩ Ma-đôn-na đã xài răng giả. Chúng tôi thực hiện y như vậy cho cô!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.