Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1134 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CON VẸT BIẾT NÓI

❊ ❊ ❊

Chàng và nàng rủ nhau đi mua sắm quà trước lễ cưới. Một tay họ nắm tay nhau, tay kia họ cùng giữ túi tiền.

Ông chủ một cửa hiệu lao tới tươi cười như ngọn gió xuân:

- Thưa, cô cậu cần gì ạ?

Chàng khẳng định:

- Chúng tôi muốn mua một thứ gì thật đặc biệt...

Nàng bổ sung:

- Và thật rẻ nữa thì càng hay.

Chủ tiệm hớn hở:

- Cô cậu tới đúng chỗ rồi. Chỗ tôi có đủ những thứ cần thiết cho một đôi vợ chồng mới cưới.

Chàng ngắt lời một cách đầy cá tính:

- Tôi không cần đủ thứ. Chỉ một thôi. Nhưng phải hết sức độc đáo.

- Cái gì ở đây cũng độc đáo - chủ tiệm kêu lên. - Ví dụ cô cậu thử coi cái nồi cơm này. Nó không chạy bằng điện 110, cũng như điện 220V. Nó chạy pin. Tiền mua pin một lần nấu bằng mười tiền mua gạo. Có nó, cô cậu sẽ có lý do để đi ăn tiệm suốt đời.

Nàng reo lên:

- Hay quá! Tôi thích ăn tiệm lắm!

Chàng nhắc nhẹ:

- Em yêu, chúng mình tới đây vì sở thích của nhau, chứ không phải vì bản thân. Mà cái nồi như thế anh chưa thực sự thích.

Ông chủ tán thành:

- Đúng! Vì cái nồi chưa đặc biệt bằng cái máy giặt của tôi.

- Nó giặt được rèm cửa chứ? - nàng hớn hở.

- Không, giặt được người. Chỉ việc chui vào, đảo vài vòng, chui ra là sạch bách.

- Còn gì nữa không? - chàng sốt ruột.

- Còn - ông chủ say sưa - Tôi bán tủ lạnh lên dây cót, đồng hồ nổ pháo, cát chùi chén dĩa, máy nhổ lông gà...

Chàng nghiêm trang:

- Những thứ ấy đều tốt cả. Nhưng chúng tôi cần loại đồ vật có giá trị tinh thần kia. Tinh thần, ông hiểu chưa, mới là cái cần giữ gìn, khó kiếm.

Chủ tiệm gật đầu:

- Vâng. Nhưng không khó có. Xin giới thiệu với cô cậu một món hàng đặc biệt, tuyệt hảo, tuyệt xuất sắc.

Ông đưa hai người tới một căn phòng nhỏ, im ắng, thanh nhã. Giữa phòng có một chiếc lồng. Giữa lồng có một con vẹt bằng nhung xanh biếc.

- Dễ thương quá! - nàng khen.

- Đúng vậy - ông chủ vừa nói vừa lắp một cục pin vào bụng vẹt. - Và cô sẽ càng thấy dễ thương hơn khi nghe nó nói.

Chàng ngạc nhiên:

- Nó biết nói sao? Bằng tiếng gì?

- Mọi thứ tiếng trên đời. Thực ra là nó biết nhắc lại. Tôi bật công tắc rồi đó - ông chủ nói - Xin cậu thử nói lời mà cậu thích nhất xem.

Chàng ngập ngừng, rồi hô to:

- Anh yêu em!

Con vẹt lập tức rướn cổ nhắc lại:

- Anh yêu em!

Nàng ngây ngất:

- Tuyệt! Bây giờ tới tôi. Em yêu anh...

Chú vẹt tiếp ngay:

- Tuyệt! Bây giờ tới tôi. Em yêu anh...

Chàng và nàng khoái chí quá. Họ trả tiền rồi rước ngay con vẹt ấy về nhà. Những ngày tháng đầu tiên thật tuyệt diệu. Chàng nói yêu nàng, nàng nói yêu chàng, còn con vẹt thì nói theo cả hai. Điều ấy là tất nhiên.

Và cũng tất nhiên có cái ngày họ cãi nhau.

Nàng tức tưởi:

- Anh là đồ tồi tệ!

Con vẹt gào lên:

- Anh là đồ tồi tệ!

Chàng điên tiết:

- Cô là thứ tham lam.

Con vẹt rú lên:

- Cô là thứ tham lam... thứ tham lam... thứ tham lam...

Nàng vớ cái chổi, đập cho con vẹt một nhát. Nó lảo đảo, nhưng rồi lại gượng dậy, vỗ cánh phành phạch, sau đó giơ chân lên bịt mũi và nói tiếp:

- Thứ tham lam!

Cãi nhau xong, họ lại yêu nhau hơn. Nhưng con vẹt thì khác rồi. Nó bị hư một bộ phận gì đó, cho nên mỗi lần nói “Anh yêu em” hoặc “Em yêu anh” là nó cứ giơ chân lên bịt mũi.

Chàng và nàng cáu quá. Họ lần mò sửa chữa. Chàng tuyên bố:

- Chắc nó hư ở đầu.

Nàng bác bỏ:

- Không. Nhất định nó bị hư ở cánh.

Lời qua tiếng lại, chàng nổi giận:

- Cô tưởng ai cũng coi trọng bộ cánh như cô chắc?

Nàng khóc ré lên:

- Anh có biết cái đầu anh trống rỗng không?

Con vẹt ngó qua ngó lại, rồi nhại theo những câu trao đổi thật chính xác, kèm theo những động tác và âm thanh bất nhã:

- Đồ lòe loẹt. Khà... khà... khà...

- Đồ khô khan... kha... kha...

- Trời ơi, sao đời tôi khổ thế này... Hí... hí... hí...

- Cô định giết chồng thì giết đi... Hi... hi... hi...

Sau khi ném vào nhau những câu nói, đôi vợ chồng ném đồ đạc. “Bét!” Một chiếc bánh giò trúng vào chàng. “Bẹt!”. Một miếng đậu hũ trúng vào nàng. Và “Choang!”, một hộp phấn trúng vào con vẹt. Nó đờ ra, nấc lên mấy tiếng, trong cổ họng kêu lạch cạch, rồi không nhắc lại những lời gây lộn nữa, mà chỉ nói được những tiếng ngày xưa:

- Anh nhìn lại mặt mình đi: to như quả bí, lại bóng như quả cà!

- Em yêu anh!

- Cô hãy nhìn kỹ mình trước đi: tay đen như cục than, còn chân cứng như cục đá lót sân.

- Anh yêu em.

Họ bùng nổ:

- Đồ say rượu!

- Em yêu anh.

- Đồ lười biếng!

- Anh yêu em.

- Cút đi!

- Anh yêu...

- Xéo liền!

- Em yêu...

Khi cơn giận tới cực điểm, nàng òa khóc, lao đầu vào con vẹt. Nó văng ra xa, miệng lải nhải:

- Anh yêu em. Em yêu anh... Anh yêu em... Em yêu anh...

Cả hai trố mắt ngạc nhiên: con vẹt cứ nói không ngừng. Từ mỏ nó, những từ tuyệt diệu tuôn ra như suối, với một âm điệu thiết tha, làm cho bất cứ ai cũng phải rơi nước mắt. Và nàng đã khóc. Nàng kêu lên:

- Em xin lỗi.

Chàng nghẹn ngào:

- Anh có lỗi.

Họ tranh nhau nói những điều tốt đẹp, và họ khóc.

Khi họ khóc xong, họ mới nhận ra con vẹt không nói nữa. Nó đã im bặt từ bao giờ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.