Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÝ ÔSIN

❊ ❊ ❊

Ngày... tháng... năm...

Bà chủ vừa đi làm về, mặt mũi chù ụ (chù ụ là trạng thái thường xuyên trong cái nhà này). Bà hỏi mình: Sáng giờ đã cho cô ăn gì chưa? (cô tức con gái bà chủ, mới sáu tuổi), mình lễ phép: “Dạ, một tô cháo lớn.” Bà có vẻ hài lòng, đâu biết mình đã giúp cô “dùng” hơn nửa.

Bà biến vào phòng với chị mát-xa. Mình thật không hiểu nổi khi thấy ai đó ăn cho nhiều rồi lại tìm mọi cách giảm cân.

Ông chủ về. Được cái ông dễ chịu, ngoài báo và bóng đá ra thì ông chẳng hiểu chuyện gì. Có lần ông dọa sẽ gửi mình sang Irắc cho khủng bố đánh bom khi mình làm vỡ cái gạt tàn. Nếu ở đấy có bún bò thì mình cũng đâu có ngán.

Mang nước vào phòng. Bà chủ hỏi mình là bà có gầy không. Mình trả lời bảy mươi ký lô là gầy lắm. Bà vui. Khen mình ở quê mà có cái nhìn tinh tế.

Ngày... tháng... năm...

Đêm qua lẻn xuống bếp bật tivi coi cải lương. Tới màn cô gì chia tay với anh gì mình khóc quá. Trời ơi sao lắm kẻ ác thế, không cho họ cưới nhau. Mà cả hai người đâu có xấu. Lạ vô cùng. Chẳng bù ngoài đời chả ai cản nhưng lấy nhau xong toàn gây lộn.

Đi chợ. Gặp anh Tư xe ôm đầu hẻm. Anh cười, răng nhấp nhô, hỏi mình có đi thì leo lên anh chở. Không tiền. Anh cũng ra vẻ dễ thương, chỉ tiếc cả xe lẫn răng đều đen.

Mua nửa ký thịt bò và rau cải cho nhà, còn lại mua một đĩa xoài xanh chấm nước mắm đường ăn ngay tại chỗ.

Về đến cổng thấy bà đang hấp tấp đi ra. Quần áo vang trời. Nước hoa vang trời. Bà nói bà có tiệc, không ăn cơm nhà. Mình hớn hở. Ông thì chỉ việc hâm đồ ăn lại là xong. Hâm bất cứ món gì cũng được.

Dẫn cô đi học, sau đó về nhà gọi con Ba và con Thắm tới đánh bài. Uống trộm nửa chai nước cam.

Chả sao, sẽ bảo rằng cô uống. Mấy đứa vào phòng lôi cái đầm của bà chủ ra coi. Thấy vải nhăn nhăn, lại xẻ te tua mà nghe đâu mấy triệu đồng. Làm sao hiểu nổi hả trời!

Ngày... tháng... năm...

Dùng điện thoại chủ gọi lén về quê. Má không có nhà, chỉ gặp ngoại ê a nói dài dòng, dặn phải ngoan, phải đề phòng cạm bẫy. Dạ, con nghe. Ở đây chủ nhà giao cho con việc bẫy chuột hoài.

Ủi đồ. Đang ủi thì con Thắm phôn, hỏi có ảnh anh Kim Tiểu Long cho nó một tấm. Mình bảo nó ra chợ mà mua. Quay về thì bàn ủi làm quần ông cháy một miếng. Điếng người. Suy nghĩ một hồi, mình nhét nó xuống đáy tủ. Ông có mấy chục cái quần, sờ tới đấy còn khuya. Từ trên lầu nhìn xuống, thấy anh Tư xe ôm đang chở con Ba. Chả là gì nhưng sao cũng hơi bực. Ngoại nói đúng, trai thành phố cần phải đề phòng.

Chui vào phòng tắm, dùng dầu tắm của bà chủ, nhưng tắm xong phải ra sân đứng cho... bớt mùi thơm.

Mình còn đàng hoàng chán. Con Thắm còn bôi cả kem chống nắng của chủ nhà trước khi lên giường ngủ.

Ngày... tháng... năm...

Ra bưu điện gửi tiền cho má. Tới đầu hẻm, anh Tư xáp xáp lại, mình lơ. Đừng có tưởng bở.

Ông bà chủ chuẩn bị đi đám cưới. Bà vừa trang điểm vừa nhăn, nói rằng đây là đám thứ ba trong tuần, tốn quá. Ông thở dài, kêu rằng chả lẽ con sếp lại không đi. Mình trông cô. Nghĩa là dẫn cô lên phòng mở phim hoạt hình, có con mèo đuổi nhau với con chuột. Cả hai cô cháu đều cười dù đã coi cả tỷ lần đoạn ấy.

Mang chiếc quần mới mua và cái áo bà chủ cho ra mặc thử. Đi qua đi lại trong phòng, xỏ thử đôi giày gót cao của bà, suýt thì ngã oạch. Ra ban công nhìn xuống. Lão Tư mà nhìn thấy chắc mắt trợn tròn. Đưa cô vào phòng ngủ, mở máy lạnh, nghĩ miên man tới đứa em ở quê, giờ này chắc cũng đang nằm võng. Mình vỗ vào lưng cô, cất tiếng ru ngày nào má hát trong đêm. Ối chao buồn, mà không nghe tiếng lá dừa xào xạc.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.