Chị Tư đi làm về khá tất bật. Hôm nay nhà chị tổ chức “nhậu tại gia”, vốn là sinh hoạt truyền thống.
Chị bày lên bàn bốn chai bia, một nồi cơm và một nồi chè đậu xanh. Đúng 6 giờ, ba người bạn của anh Tư tới cùng với ba bà vợ. Họ ngồi vào bàn, cụng ly vui vẻ, đàn ông mỗi người một chai bia, đàn bà cũng mỗi người một chai nước ngọt.
Chị Tư luôn tay gắp thức ăn cho chồng bằng tay phải, còn tay trái chị giữ chặt cái đồ khui để không ai được uống thêm.
Cả bốn đôi vợ chồng cùng hát karaokê bài “Con kênh xanh xanh”. Sau đó chuyển qua bài “Khúc hát người đi khai hoang”. Hết nửa chai, chị Tư đứng dậy đọc cho quan khách nghe bản kiểm điểm cuối tháng của anh Tư gửi vợ. Đấy cũng là một truyền thống gia đình. Trong đó, anh Tư liệt kê những lần quên đón con và những lúc rửa chén chưa sạch. Chị Tư vui vẻ bỏ qua.
9 giờ tối quan khách ra về. Chị Tư dìu chồng về phòng ngủ, mở tivi cho xem chương trình chung kết hoa hậu, nhưng tới phần áo tắm, chị chuyển kênh sang một bộ phim kinh dị mà mỗi khi nghe tiếng là anh Tư nhắm mắt lại.
Đêm, đợi anh Tư ngủ say, chị Tư mở hết cặp da, ví tiền, điện thoại di động của chồng, kiểm tra kỹ càng xem anh tiêu hết bao nhiêu, ai gọi đến, ai gọi đi, tin nhắn gồm những gì. Chẳng phải chị không tin chồng, chẳng qua chỉ muốn anh Tư tránh được những cạm bẫy đầy ngoài xã hội.
Đọc được số phôn của một cô bạn gái trẻ, chị Tư hối hả gọi tới, vui vẻ chào và thông báo với cô là chị đang tập võ, hẹn cô tới nhà chơi.
Rồi chị đi ngủ sau khi đã đắp mền cho anh Tư. Buổi sáng, chị Tư hớn hở chở anh Tư tới cơ quan. Giao anh tận tay cho cô thư ký 45 tuổi, nặng một trăm ký lô do chị tuyển chọn xong, chị Tư hối hả tới chỗ làm.
Buổi trưa, hai vợ chồng hẹn cùng đi ăn cơm văn phòng. Chị Tư chọn sẵn một quán ngon, do Câu lạc bộ hưu trí quận mở, có các bà năm mươi phục vụ niềm nở. Chiều, chị lại tạt qua công ty anh đón chồng về. Hai người luôn chỉ đi một xe cho tiện và cho đỡ tốn xăng.
Tối thứ Bảy, họ cùng vào hiệu sách. Chị Tư mua tặng chồng cuốn tiểu thuyết trinh thám miêu tả vụ án mạng mà nạn nhân là một người đàn ông có gia đình, còn hung thủ là một cô vũ nữ. Chị còn mua cho mình một cuốn tạp chí chuyên đề về súng săn và hai cuốn cẩm nang võ thuật.
Từ hiệu sách ra, họ đi coi một bộ phim chiến đấu. Chị Tư mua vé ngồi mé sát tường và để anh Tư ngồi bên trong, chị ngồi ngoài, chị chỉ muốn anh được tập trung hoàn toàn lên màn ảnh.
Phim tan ra mới có 8 giờ. Chị Tư dẫn chồng vào vũ trường dành cho người cao tuổi. Nhạc ở đây rất bốc, toàn các bài cổ điển và vé không bán cho đàn ông đi một mình, nếu thiếu giấy ủy quyền của vợ. Tan ca, chị Tư hào hứng dẫn anh Tư tới bến Bạch Đằng. Họ ngồi trên ghế đá nhìn thành phố về đêm. Chị Tư mở túi xách, lấy ra hai chai nước suối và hai cây kẹo cao su chuẩn bị sẵn. Họ ăn kẹo, uống nước rồi chị Tư lớn tiếng đọc một bài thơ tặng chồng do chị mới sáng tác. Anh Tư cảm động lắng nghe. Họ tựa đầu vào vai nhau, nom lãng mạn đến nỗi các ông già già đi đường thi nhau dừng lại nhìn và khen ngợi.
Chủ nhật, chị Tư tổ chức bữa cơm gia đình. Một mình chị nắm tất cả, anh Tư chỉ phụ trách nhặt rau, làm cá, quét dọn và chạy mua gia vị theo yêu cầu từng phút một. Buổi chiều, anh Tư đi coi đá banh, chị Tư chở tới tận cổng rồi vui vẻ ngồi chờ bên ngoài, sau khi đã nói theo anh tới tận khán đài!