Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỊCH SỬ MŨ BẢO HIỂM

❊ ❊ ❊

Mũ bảo hiểm, như hôm nay chúng ta đã biết, là một vật có tác dụng to lớn trong việc bảo vệ cái đầu.

Nhưng thời xa xưa, tức thời nguyên thủy, con người chưa hề có mũ bảo hiểm, lý do đơn giản là lúc ấy đầu không quan trọng.

Quan trọng nhất thời ấy là chân. Nhờ có chân mà người ta chạy đến với người yêu và chạy trốn khỏi thú rừng. Nhờ có chân mà thiên hạ nhảy nhót tìm vách đá hoặc lội tung tăng trong khe suối, nhảy tưng tưng trên bãi biển. Hồi ấy chưa có những đêm Gala âm nhạc, mọi người chủ yếu tụ tập bên đống lửa và khiêu vũ bằng chân.

Chính vì vậy mà đôi dép ra đời trước tiên. Dép bảo vệ bàn chân thiên hạ khỏi bị gai đâm, đá cào. Dép lại thuận tiện khi bị vợ đuổi khỏi nhà thì các chàng trai đều chạy mất dép. Tóm lại, hồi ấy tuy chưa quy định xử phạt, nhưng ai ra đường cũng mang dép. Câu tục ngữ “Trên răng dưới dép” cũng ra đời rất sớm.

Sau chân, loài người phát hiện ra tầm quan trọng của tay. Tay dùng để bắt cào cào, châu chấu làm thức ăn. Tay cũng dùng để hái hoa tặng bồ, dùng để xách đồ khi vợ đuổi khỏi nhà (thời ấy vợ hay đuổi lắm chứ không ra tòa lôi thôi như bây giờ). Tay quan trọng đến mức người ta phải cất vào trong túi áo hoặc vào trong bao tay. Câu châm ngôn “Mồm miệng đỡ tay chân” cũng ra đời trong hoàn cảnh này. Và vì vậy, đã ra đời đủ loại bảo hiểm cho tay, tức các loại găng tay bằng vỏ cây, bằng da thú và có khi bằng bàn tay này nắm lấy bàn tay kia.

Tiếp theo bảo hiểm chân tay, người nguyên thủy bảo hiểm... mông, vì lúc ấy mông không những dùng để ngồi mà còn để... lắc mông khi có lễ hội. Các thứ quần khi ấy đều che mông là chính. Đến đánh trẻ con, người ta cũng đét vào mông chứ không khi nào nhầm sang chỗ khác.

Khi ấy, đầu chẳng được ai quan tâm cả. Do chưa có văn học, chưa có toán học mà lại ít mưu mô nên chả ai biết nên dùng đầu làm gì. Một số anh còn phí phạm tới mức dùng đầu để húc thú rừng và húc nhau. Các thiếu nữ khi ấy để ý tới các anh có chân to, tay to và nếu có thể, mông cũng to chứ đầu không hề quan trọng. Đầu do đó bị bỏ mặc, chẳng có chút bảo hiểm nào.

Nhưng cuộc sống tiến lên. Tình yêu cũng theo đó tiến lên. Nếu như trước kia thiên hạ chỉ có cách tỏ tình đơn giản như tặng thịt heo, tặng trái cây, tặng trứng gà cho nhau thì họ đã biết nắm tay, kề vai hoặc chạm các ngón chân vào nhau để tỏ tình.

Tình yêu là thứ sáng tạo không ngừng. Sau khi đã lần lượt nắm đủ các thứ, nam nữ dần dần muốn nắm đầu nhau. Nhưng ai cũng biết, đầu vừa to vừa không dễ nắm, nên người ta bèn nắm tóc là chủ yếu.

Đến một ngày, ở một làng kia, con trai rất hiếm mà con gái thì rất nhiều. Do nóng vội muốn lấy chồng, các cô trong làng hay nấp trong bụi rậm, chờ con trai đi qua là xông ra bắt bằng cách nắm tóc lôi đi. Cánh đàn ông trong làng họp khẩn cấp để tìm ra giải pháp bảo vệ mình. Họ thấy chỉ còn biện pháp không cho các cô gái nắm được đầu, hoặc nếu có nắm thì cũng chả còn chỗ bám. Họ bèn lấy da trâu hoặc da bò, thứ vừa dai vừa chắc, chụp lên đầu, khiến phụ nữ sờ vào cứ trơn tuột đi.

Nón bảo hiểm ra đời từ đó.

Các loại nón thời ấy bảo vệ trai tráng rất tốt. Các vụ chấn thương do bị thiếu nữ tấn công giảm hẳn. Nhưng chúng có nhược điểm là chỉ che phủ tóc, còn má thì không. Do đó, một số cô gái táo tợn không nắm được tóc thì cứ hôn bừa vào má các chàng trai.

Vậy là loại nón bảo hiểm to hơn, chụp che hết cả đầu như nồi cơm điện ra đời. Nhưng lắm cô táo tợn vẫn chưa tha. Họ còn hôn vào mũi nữa. Cho nên người ta phải làm cái nón bảo hiểm có tấm chắn trước mặt như ngày nay mới tuyệt đối an toàn. Các chàng trai từ đấy thoát nạn!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.