Chỉ có những ai kém tưởng tượng, nghèo tình cảm, thiếu sáng tạo mới gọi vợ hay cô gái yêu dấu của mình bằng tên thật hoặc bằng những danh hiệu đơn sơ như “Mình ơi”, “Bà nó ơi”, hoặc khủng khiếp hơn: “Má bầy trẻ ơi.”
Anh Tư của chúng ta tất nhiên không phải loại đàn ông thô lậu thế. Anh có cả một kho danh hiệu cùng một đại dương những lời nói âu yếm dành cho vợ. Tất cả đều hứa hẹn dẫn đến thành công nếu như chị Tư không phải là người khó tính và nguy hiểm hơn nữa, đa nghi!
Hồi mới yêu nhau, anh Tư gọi chị là “con bồ câu”. Nghe hoàn toàn chấp nhận được vì bồ câu dễ thương, bồ câu gù gù và ai mà chả biết bồ câu có... mắt bồ câu nổi tiếng là đẹp. Nhưng được vài tháng, chị Tư phát hiện ra bồ câu cũng có thể bị mắc và lây bệnh cúm gà, thế là chị bắt anh đổi.
Sau ba đêm suy nghĩ, anh Tư vội vã gọi vợ là Tắc kè bông. Anh giải thích cho chị biết tắc kè là loài vật rất hiền, nhanh nhẹn và có tiếng kêu đầy gợi cảm. Trong họ hàng nhà tắc kè, thì tắc kè bông vô cùng quý hiếm, nó vừa rực rỡ vừa thanh tao, vừa xinh xắn vừa tinh nghịch, dùng để ám chỉ một phụ nữ tuyệt vời như vợ anh là quá tuyệt.
Chị Tư sướng vui với tên gọi này. Chị sẵn sàng bỏ qua chi tiết vớ vẩn là tắc kè ăn ruồi và muỗi, còn chị thích ăn bún bò và xí muội.
Nhưng mọi thứ sụp đổ tan tành khi chị có lần đến chơi nhà người bạn và nhìn thấy một hũ rượu ngâm toàn tắc kè, trong đó có cả những con đầy bông. Đã thế, chị còn biết rằng loại rượu ấy là để... các ông già uống. Chị kiên quyết ra về đòi chồng đổi tên.
Anh Tư bèn gọi chị là con chó con. Nghe mới âu yếm làm sao, mới thương cảm làm sao! Chó con tung tăng, chó con ngây thơ, chó con sủa như tiếng chuông và chó con lăn tròn như quả bưởi. Không còn gì hoàn hảo bằng chó con, chị Tư tin chắc như thế cho tới cái ngày chị đọc báo và biết rằng chó con hay bị trộm và hay bị người ta đòi tiền chuộc. Chị không muốn là con tin, chị cũng không muốn anh Tư phải chuộc, vì nhỡ anh không có tiền, không chịu chuộc thì sao? Vậy là chị muốn chồng đổi.
Anh Tư hoảng quá. Anh bèn gọi chị là gấu bông. Anh đưa sách cho chị đọc, thấy kể rằng lượng gấu bông làm ra trên thế giới chưa nhiều hơn lượng trẻ con, chứng tỏ con vật ấy dễ thương tới mức nào. Vào bất cứ cửa hàng đồ chơi có uy tín ở đâu, ta cũng gặp gấu bông cả. Gấu bông còn có mặt trong phòng khách và phòng ngủ của các vĩ nhân.
Chị Tư bằng lòng lắm. Chị chỉ băn khoăn một điều là gấu có lông màu nâu, là màu chị không thích. Anh Tư vội vã phản đối. Anh cho chị nhìn thấy các loại gấu vàng, gấu xanh, gấu da cam và tất nhiên cả gấu trắng như tuyết, khiến chị Tư chả còn cơ hội nào cãi lại. Chị sung sướng vô ngần. Chị bằng lòng với cái tên này tới độ nhiều bức thư hay công văn ở cơ quan chị cũng ký bên dưới là “Gấu Bông”.
Chỉ đến khi xem tivi, biết có hàng trăm con gấu đang bị nhốt và đang bị lấy mật, chị mới hốt hoảng đòi anh Tư nghĩ một cái tên mới. Anh Tư kêu trời. Anh gọi “Bà Tư ơi”.