Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KHI CHỒNG ĐI VẮNG

❊ ❊ ❊

Ngày... tháng... năm...

Lâu quá rồi mới tới tiệm gội đầu của Đạt “Rambo”. Thợ mới toàn trai đẹp, chả hiểu là cố ý hay vô tình. Thôi kệ. Gái chững chạc sợ gì. Bảo Đạt hấp và xức dầu. Nằm lim dim. Duỗi dài cho cắt móng. Vui buồn xen kẽ. Ngoài kia chiều tím Sài Gòn.

Bỗng có tiếng léo nhéo, ồn ào. A, con Hồng mới vô. Dáng điệu như bà hoàng nhưng mình biết thừa căn nhà trả góp của nó đang réo gọi. Nghe đâu anh bồ hôm trước “bai” rồi. Nó rút điện thoại, nổ tiếng Anh quá trời, mình quay đi cười thầm. Thôi kệ nó.

Bỗng điện thoại của mình reo. “Lão” gọi. Nhăn nhó cầm máy: “Alô, anh hả, em trong tiệm tìm mua thuốc nhức đầu, sao, anh đi công tác à? Lâu không? Có cần em chạy về chuẩn bị không? Gấp hả? Đi nhé. Cẩn thận đấy. Này, này, đừng ngó nghiêng kẻo tan xác nghe chưa? Ô-kê anh.” Đóng máy. Ô, bỗng dưng thấy căn phòng như rộng ra. Bung. Bung. Bung. Làm gì bây giờ? Khà, khà, trước tiên bà đi ăn cháo vịt.

Ngày... tháng... năm...

Điểm qua những nơi cần đến: tiệm mát-xa, tiệm xăm lông mày, nhà chị Năm, “sốp” mụ Hằng, sòng bài dì Tư Mập... Bao nhiêu địa chỉ lâu ngày không ghé vì bận bịu chồng con. Ôi, mình đâu đã già. Mình còn hơn khối đứa.

Đến tiệm mát-xa trước. Nằm cho nó đắp mặt nạ. Nghe thiên hạ nổ rầm trời. Nào giá xe hơi, nào ca-ra hột xoàn, nào con du học. Ối trời, các bà ơi, lo đẹp để mà giữ chồng. Bọn gái trẻ bây giờ kinh khiếp lắm. Các lão dạng chúa tham lam. Cười, sực nhớ tới bản thân mình. Sao nửa ngày chưa thấy “lão” phôn về nhỉ? Phải kiểm tra gấp.

Móc điện thoại vội vàng: “A lô, anh thế nào, đi có mệt không? Ngoài kia chắc lạnh lắm hả. Đang họp à? Ừ, em đang ngồi trong thư viện. Về sớm nhé. Đừng ham. Thôi đi, hiểu thừa là ham gì đấy. Bai anh.” Đóng máy. Hỏi cô thợ: “Sao cái mụn bên má phải của chị lại nổi này em?”

Ngày... tháng... năm...

Đi vào “Đai Mân”, chả biết mua gì. Chỉ đi cho kiêu kỳ, cho ra dáng quý bà nhàn rỗi và thanh tao. “Này em, hộp kem tan mỡ này bao nhiêu?” Thở dài. Không phải vì đắt, mà vì mỡ quá lâu tan. Kìa, lại con Hồng. Lại đi với tay nào nom khá quá. Tuy nhiên cái bụng hơi to. Cả hai rẽ vô chỗ bán đồng hồ đeo tay. Thôi rồi, nó lại cho anh chàng vào xiếc.

Ngồi uống cà phê. Châm một điếu thuốc cho thêm phần đài các. Ngón tay cong vút chìa ra. A, mình còn ngon lắm chứ. “Lão” mà xớ rớ thì cứ liệu hồn. Nhìn qua cửa sổ thoáng buồn. Sài Gòn buổi chiều đẹp quá. Khổ thân tôi chưa! Tôi là gái có chồng. Đi một mình cũng bị nghi, đi với ai cũng bị nghi, chỉ có chết khô là tiện.

Nước mắt bỗng ứa ra. Chao ôi, “Đời một người con gái, ước mơ đã nhiều, trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng, chỉ còn... Chả biết mang theo gì.” Thong thả đứng lên, đi kiêu kỳ qua các cửa hàng. Bà không đầu hàng đâu. Đời bà còn phong phú lắm. Bà chiến đấu. Bà về!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.