Tôi bước vào phòng và kinh ngạc khi thấy vợ mình đã ngồi sẵn trên giường, đầu đội một chiếc mũ nom tựa như mũ bảo hiểm có đèn báo nhấp nháy và hai cây ăng-ten vểnh lên như râu ốc sên.
- Cái gì thế kia? - tôi vừa hét thất thanh vừa lùi lại.
Nàng tươi cười một cách đáng yêu pha... đáng ngờ:
- Máy dò giấc mơ. Phát minh mới nhất của thế kỷ.
Thấy chồng vẫn ngơ ngác, nàng giảng tiếp:
- Kể từ nay, đêm đêm em cứ đeo cái mũ này vào nằm cạnh anh, là sáng hôm sau em sẽ biết anh vừa mơ thấy gì.
Tôi nghe mà chết khiếp. Như tất cả mọi đàn ông trên đời, tôi đâu thể đảm bảo mình chỉ toàn mơ những điều... hợp pháp. Nếu nhớ không nhầm, ngay từ thuở trẻ, tôi đã bốn lần mơ thấy người mẫu, còn giấc mơ gặp diễn viên thì không sao đếm nổi. Sở dĩ khi mơ, đàn ông “táo bạo” như vậy bởi họ tin chắc là mơ an toàn. Vậy mà...
Tôi khuyên nàng:
- Đội cái ấy khó ngủ lắm. Với lại anh sợ mình tốn tiền pin!
Nàng reo to:
- Không tốn, vì máy dùng pin sạc. Còn khó ngủ ư? Em sẽ khó ngủ hơn khi bao nhiêu năm qua không biết anh mơ gì.
Tôi toát mồ hôi lạnh. Nhưng biết làm sao được. Đành cắn răng leo lên giường, nằm quay mặt vào tường, vừa run vừa...thiếp đi cạnh cái mũ lập lòe của nàng.
Sáng hôm sau, vừa thức dậy, nàng tuyên bố:
- Đêm qua anh mơ thấy mình đi nhậu ở quán Cây xoài. Anh uống hết năm chai, được mọi người hoan hô ầm ĩ.
Chính xác. Đó đúng là giấc mơ tôi đã gặp. May quá, nó không thơ mộng, không lãng mạn, nhưng cũng không… sai phạm gì.
Đêm tiếp theo, nàng lại khấp khởi đội mũ lên đầu và đến sáng lại tuyên bố:
- Anh mơ thấy mình được tăng lương, và sau đó anh mắng cho lão trưởng phòng một trận.
Quả là một giấc mơ sướng tê người. Tôi vô cùng căm thù lão trưởng phòng của tôi và đã không ít lần, trong mơ tôi gây gổ với lão, mặc dù trong đời thực, tôi nhũn như con chi chi.
Sáng tiếp theo, nàng khẳng định:
- Đêm qua anh mơ thấy mình mua được xe hơi. Anh phóng trên đường phố Sài Gòn, bao nhiêu em vẫy tay mà anh không thèm ngoái lại.
Chính xác. Và đó cũng là một thứ nên mơ.
Kể từ đó, sáng sáng vợ lại kể vanh vách giấc mơ của chồng. Nào trúng số độc đắc, nào trở thành tài tử xi-nê, nào thành ca sĩ ngôi sao, nào không phải rửa bát và lau nhà... Cũng có một lần mơ được làm giám khảo cuộc thi hoa hậu nhưng nàng tha thứ, vì đúng lúc thi áo tắm thì tôi tỉnh lại.
Sau hai tháng, nàng bỗng trở nên buồn bã:
- Anh thân yêu, em đã thấy anh mơ đủ thứ, nhưng chưa bao giờ thấy anh mơ về em!
Tôi giật mình. Đúng như vậy. Lâu lắm rồi tôi không mơ thấy nàng. Có lẽ bởi vì chả cần mơ, nàng đã luôn bên cạnh. Nhưng làm sao có thể phát biểu như thế? Tôi lúng túng:
- Anh vẫn mơ luôn đấy chứ. Và sắp tới sẽ tiếp tục mơ về em.
Nhưng mỗi buổi sáng thức dậy, nàng thông báo tôi vẫn chưa mơ về nàng.
Cuộc sống vợ chồng bỗng trở nên nặng nề. Mỗi khi lên giường tôi lại cảm thấy mình có tội. Nàng gầy xọm hẳn đi. Tôi đâm hoảng. Tôi thề:
- Đêm nay anh sẽ mơ về em.
Nhưng chắc các bạn cũng biết, nếu trên đời này có gì không theo ý mình thì đó chính là những giấc mơ. Khi ta quyết định mơ về hoa, có khả năng ta lại mơ về cành, còn khi muốn mơ êm đềm, ta lại gặp ác mộng.
Đêm hôm đó, tôi thao thức, nàng cũng thao thức. Tới 2 giờ sáng, không sao chợp mắt được, tôi chạy ra sân, lấy rìu bổ một đống củi to. Mỗi nhát rìu bổ xuống tôi lại nghĩ về giấc mơ bất thành. Mồ hôi toát ra đầm đìa. Đến thanh cuối cùng, tôi giật mình tỉnh dậy, thì ra đống củi là một giấc mơ.
Nàng lay tôi, hớn hở:
- Đúng. Máy đã báo, anh vừa mơ về em!
Tôi cười sung sướng. Tại sao giấc mơ bổ củi thành mơ về em thì đó sẽ là một bí mật mà chỉ có cái máy kia mới hiểu!