Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1013 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KHI PHỤ NỮ ĐI CÂU

❊ ❊ ❊

Bỗng có một ngày, toàn bộ đàn ông trên thế giới biến hết thành cá.

Mà đại dương thì ai cũng biết chiếm tới bốn phần năm diện tích địa cầu. Hậu quả là các ông tha hồ vùng vẫy dưới làn nước trong xanh, vô cùng thoải mái. Ông thì giương vây, ông thì phùng mang trợn má. Tuyệt hơn nữa là không ai cấm các ông tụ tập thành đàn và lượn lờ. Trong khi ấy các bà vẫn ở trên bờ. Muốn có đàn ông, các bà chỉ còn cách duy nhất là đi câu. Giá cần câu tăng vùn vụt, nhưng sống chết gì mỗi bà cũng phải sắm một cái. Nhưng cần đâu quan trọng bằng mồi!

Đầu tiên, cứ tưởng như câu cá thông thường, các bà dùng mồi giun. Đàn ông xưa nay vốn ăn đủ thứ, nhưng không bao giờ ăn giun. Chả bà nào câu được “con” nào. Một số bà nhanh trí chuyển sang mồi cơm. Họ nắm các cục to như cơm nắm, mắc vào lưỡi thép. Thế là bắt đầu khả quan, nhưng “cá” giật lên chỉ là loại bình thường, không to không nhỏ, không giỏi không dốt, không đẹp không xấu.

Lập tức vài bà chuyển sang dùng mồi rượu. Hiệu quả khác hơn: “Cá” giật lên khá đa dạng, nhiều cá tính. Một số con khi lên khỏi mặt nước hoặc giẫy dụa điên cuồng hoặc hát nghêu ngao. Một số con khi thả vào chậu bơi lảo đảo và gặp ai cũng khoác vai. Nhưng khi đem về nhà, các bà phát hiện ra nhìn chung cá này cũng không sử dụng được do thiếu nhanh nhẹn.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, nhiều bà chuyển sang mồi xe hơi. Họ thả xe xuống biển, sau vài ngày vớt lên là có cá nằm trong đó. Đây là loại cá ngừ, thịt nạc, thân to, hiền lành nhưng hơi khó dùng và các bà nội trợ kêu là chế biến cần nhiều gia vị, chỉ thích hợp cho việc đóng hộp mà thôi.

Không nản chí, các chị em chuyển sang mồi cà phê và mồi thuốc lá. Họ giật lên, toàn cá rô phi biển. Cá này cả làng đều biết là chả ngon chả dở, thịt nhạt lại nhiều xương, thích hợp cho những khi quá đói lòng hoặc gia đình chẳng có ai chăm sóc. Những quý cô hiện đại vội vã mắc vào lưỡi câu thứ mồi quyết định, làm đàn ông nào cũng phải chết, chính là mồi đá banh. Kẻ thì gắn tivi, kẻ thì gắn quả bóng vào lưỡi ném xuống nước rào rào. Từng đoàn mày râu bơi tới lũ lượt, các thợ câu sung sướng giật mỏi tay, đưa lên bờ từng “gã” tươi nguyên, tay chân giẫy giẫy, miệng há ra, chả hiểu đang ngáp hay đang gào. Đủ cả từ cá mực, cá thu, cá đuối và cá chim. Chị em cười nói xôn xao vang một góc trời, kĩu kịt gánh cá mang về, lớp chế biến dùng ngay, lớp đem ra chợ bán và cả lớp phơi khô xuất khẩu.

Nhưng trong cơn say thắng lợi, mọi người đều để ý tới một cô gái tuyệt đẹp: thân hình thon thả, mái tóc dài mượt, hàm răng trắng bóng, cặp mắt trong veo. Cô không có cần, cũng không có dây câu lẫn lưỡi câu, nhưng tóm được liên tiếp các chú cá voi to lớn, dài như con thuyền, chỉ cần một chú như thế, lớp lấy da bán, lớp lấy mỡ làm dầu ăn, lấy keo trong bụng làm nước hoa cũng đủ sống sung sướng một đời.

Các bà ghen tỵ quá, đổ xô vào hỏi cô ấy dùng mồi gì. Thiếu nữ im lặng không trả lời. Mọi người tranh cãi ầm ĩ. Kẻ đoán cô dùng mồi bia, kẻ bảo mồi điện thoại di động hoặc dầu tắm. Có bà còn quả quyết “yêu tinh” ấy dùng mồi dao cạo râu là thứ đàn ông ai cũng thích. Ồn ào quá, thiếu nữ gắt lên:

- Các mụ ngốc ơi, em chỉ lấy em làm mồi là đủ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.