Đã bao giờ các bạn tự hỏi tại sao đêm Giáng sinh chỉ có các ông già Noel phải đi phát quà? Thế các bà già đi đâu? Ai mà chả biết từ xưa tới nay, các bà mới gần gũi trẻ con hơn, hay chăm sóc hơn và chu đáo hơn. Vậy lý do gì khiến các bà đánh mất một dịp quan trọng như dịp Giáng sinh để chứng tỏ khả năng thưởng lũ trẻ của mình? Lý do gì các bà bị các ông giành mất chỗ?
Căn nguyên là như sau: Đêm Giáng sinh đầu tiên, Chúa Trời đã cử một bà già đi phát quà chứ không tin các ông, y như chúng ta vậy.
Bà già nhận túi quà và danh sách để phát thì rất mừng. Ngay lập tức, bà bắt tay vào công việc.
Đầu tiên, bà chia quà theo thứ tự từ to đến nhỏ. Sau đó, bà lại chia theo thứ tự A, B, C. Nhưng nghĩ một lúc, sợ như thế chưa có tính nghệ thuật, bà chia theo màu sắc. Rồi nghĩ như thế khó cùng chia công bằng, thế là bà chia quà theo mùi vị.
Rồi lòng bà vẫn trằn trọc không yên. Bà bèn chia quà theo tuyến đường xa hay gần. Bà để riêng từng khu phố, từng chung cư, từng kiểu ống khói mà bà già Noel cần chui vô.
Trước khi xếp quà vào túi, bà gói quà lại, thật cẩn thận. Bà cho vào giấy báo, bọc bằng băng keo, sau đó bỏ vào túi xốp, hàn kín miệng. Hàn xong, bà cho từng thứ vào từng hộp, có để sẵn giấy bảo hành và giấy hướng dẫn sử dụng. Mỗi cái hộp lại được bọc bên ngoài bằng giấy kiếng và thắt nơ. Khi tất cả hộp đã xếp xong, bà già sực nhớ đến lũ kiến. Ai đã từng quen các bà già đều biết họ rất sợ kiến chui vô thức ăn. Thế là bà già lại mở tất cả các hộp ra, cho thuốc chống kiến vào.
Tưởng thế đã xong, ai ngờ bà già lại coi kỹ chiếc túi đựng quà. Mọi ông già Noel đều vác túi vải cũ sờn đã vá nhiều chỗ. Đối với các ông, túi không quan trọng bằng những thứ đựng trong đó. Nhưng bà già lại không nghĩ vậy.
Bà mang túi ra giặt thật sạch, rồi ủi phẳng phiu. Bà xem xét những chỗ túi thủng rồi vá lại bằng vải cùng màu, những chỗ thủng nhỏ thì bà mạng bằng chỉ cùng tông. Sau đó, bà thêu lên túi tên, địa chỉ, số điện thoại của mình. Bà còn thêu lên túi những trang trí vừa sặc sỡ vừa phức tạp.
Rồi bà chuẩn bị lên đường. Tuy đã nhiều tuổi, nhưng bà già Noel không hề cẩu thả. Bà chải tóc thật kĩ, xem xét bốn kiểu đầu trước khi quyết định kiểu cuối cùng. Rồi bà mặc váy, sau đó nghĩ thế nào lại thay quần, rồi lại thay váy, sáu lượt tất cả. Mỗi khi đổi kiểu váy, bà cũng không quên đổi kiểu áo và kiểu giày.
Bà chuẩn bị ra khỏi nhà. Bà đóng tất cả các cửa sổ lại, kiểm tra khóa đã chắc chưa. Bà cũng coi kỹ bếp ga, bóng đèn và vòi nước. Bà cho con chó và con mèo ăn no kẻo chúng bị đói. Bà khóa xe, viết một lá thư dài sáu trang dán lên cửa tủ lạnh, dặn hờ ai đó nếu mở tủ thì phải ăn thứ gì trước, thứ gì sau và ăn theo cách gì cho hợp vệ sinh.
Sau khi hoàn thành tất cả các công việc tỉ mỉ, chi tiết đó, bà già Noel vác túi đồ lên thì mới phát hiện ra trời sáng từ lúc nào, đêm Noel đã qua từ lâu.
Từ đấy trở đi, dù rất tin tưởng các bà già, Chúa Trời cũng đành phải cử các ông già đi phát quà mới đảm bảo đến tay trẻ con đúng hẹn.