Em thân yêu,
Tình cảm của hai đứa mình sắp chuyển sang một trang mới. Chúng ta sẽ về ở với nhau dưới một mái nhà. Trong niềm vui sướng trào dâng, niềm hạnh phúc vô bờ, anh vẫn cảm thấy mình phải nói với em một số điều, để em không bất ngờ và để chứng tỏ anh là người biết nhìn xa trông rộng.
Đầu tiên là anh sẽ không bao giờ rửa bát đâu. Dù tiệc to hay tiệc nhỏ, dù thức ăn là nguyên con gấu hay chỉ là cọng rau, dù ăn ngoài vườn hay trong góc bếp, anh cũng tuyên bố trước: rửa bát là việc của em.
Tại sao? Tất nhiên là anh khỏe mạnh, tất nhiên là anh thích sạch sẽ và cũng tất nhiên là anh rất yêu em. Rửa bát không có gì xấu, thậm chí rửa bát còn dễ thương và lãng mạn, nhưng làm sao anh có thể rửa bát cơ chứ?
Làm sao anh có thể hành động như thế khi cuộc chiến tranh Irắc còn đang trong giai đoạn quyết liệt, cả thế giới đang ngày đêm theo dõi, và hàng trăm người còn đang bị bắt làm con tin? Anh không có mặt ở đấy, không cầm súng bảo vệ hòa bình là quá lắm rồi, nói chi tới việc bình thản xát xà bông vào một cái chén hay cái đĩa dính mỡ hành.
Anh cũng không lau nhà đâu. Lau nhà không phải là lao động tầm thường. Xin nói luôn, chẳng có gì liên quan tới em là tầm thường cả. Nhưng anh chẳng thể làm thế khi nạn phân biệt chủng tộc ở Nam Phi còn đang nóng bỏng. Cứ nửa phút lại có một em bé hoặc bà già bị đánh đập, bị bỏ đói. Trong hoàn cảnh đó, nếu anh không lên tiếng thì cũng không tầm thường tới mức đi lau nhà.
Anh cũng cương quyết không nấu cơm. Mặc dù làm mọi thứ bên em là làm trong hạnh phúc, và anh đã nguyện làm nô lệ một đời chứ đừng nói tới chuyện nấu cơm. Nhưng đơn giản là anh không có tâm trí nào nấu nướng khi nguy cơ sóng thần đang rình rập châu Á, cụ thể là Thái Lan hoặc Indonesia.
Em hãy thử tưởng tượng xem, hàng trăm ngàn dân vô tội đang sống trong sợ hãi, đang không biết lúc nào sóng biển tràn lên đầu mình, vậy mà anh lại bình thản nhặt rau, đánh vẩy cá ư? Như thế anh chả còn gì là đàn ông chân chính nữa.
Và cuối cùng, anh muốn nhấn mạnh với em là anh cũng không... tắm thường xuyên. Mặc dù anh hiểu giá trị của vệ sinh, nhưng anh không thể chịu được lúc mình đang tắm mà Trung Đông vẫn đang căng thẳng, nhân dân Palestin vẫn đang khao khát tự do, hàng trăm ngàn người vô tội phải ngã xuống. Thế mà anh lại bình tĩnh xối nước, kỳ cọ, lau khô người bằng khăn bông thơm phức hay sao?
Em yêu,
Em thích anh vì anh là kẻ có lý tưởng. Đấy chính là điều quan trọng nhất của đàn ông thời đại. Vậy anh phải làm sao xứng với tình cảm đó. Anh phải cư xử cao thượng, có tầm vóc và anh là của em, nhưng cũng là của nhân loại tiến bộ trên thế giới...
Em đừng giận và cũng đừng ân hận khi đã chọn người đàn ông chân chính làm chồng.
Anh của em.
Gà quay Chàng và nàng mới cưới nhau. Như tất cả các đôi vợ chồng hạnh phúc, cả hai thề sẽ xây dựng một gia đình đầm ấm, tràn ngập niềm vui tuyệt vời.
Chàng bảo:
- Em ạ, hạnh phúc thật ra không phải là những gì quá xa xôi đâu. Nó chỉ gồm những điều nho nhỏ mà hàng ngày chúng ta cố gắng làm cho nhau.
Nàng reo lên:
- Thế thì em có một điều ước nho nhỏ đây, nhỏ lắm, nên nói ra cũng hơi mắc cỡ.
Chàng hớn hở:
- Em cứ nói. Với anh, mọi yêu cầu của em đều vĩ đại.
Nàng nũng nịu:
- Em từ nhỏ luôn thích ăn thịt gà quay anh ạ. Chỉ đơn giản vậy thôi. Món ấy em có thể ăn suốt ngày được.
Hôm sau, chàng lập tức mua một con gà. Chàng đã cẩn thận lựa chú gà béo, tơ, da dẻ mịn màng, mỡ màng óng ả. Rồi tự tay quay trong lò điện.
Buổi tối, chàng trịnh trọng dọn món gà ra đĩa. Nàng nhìn thấy, reo lên:
- Ôi, anh thật tuyệt vời!
Chàng sung sướng quá, mặt đỏ lên như bị quay.
Nàng cong ngón tay, nhón một miếng thịt, thả vào cái miệng xinh xinh, nhai say mê.
Chàng hồi hộp hỏi:
- Thế nào em?
Nàng trầm ngâm:
- Ngon lắm. Nhưng giá như da giòn hơn một tí thì tốt.
Chàng ghi nhớ điều ấy trong lòng. Hôm sau chàng lại quay gà, cẩn thận tăng lửa cho lớp da trở nên vàng rực.
Nàng lại reo lên, lại nhón một miếng, rồi lại hơi cau mày. Chàng lo lắng:
- Có chuyện gì hả em?
Nàng dịu dàng:
- Rất ngon. Nhưng giá mà thịt bên trong mềm hơn nữa thì tốt quá.
Chàng hỏi dồn:
- Mềm là sao?
Nàng giảng giải:
- Là thịt có độ trong, độ ngọt và độ nhạt hòa quyện với nhau.
Chàng lập tức phát hiện ra rằng quay gà cũng là một nghệ thuật, thậm chí còn phức tạp hơn cả nghệ thuật điện ảnh và sân khấu.
Lần thứ ba, chàng chọn một con gà đủ mọi tiêu chuẩn, bỏ suốt cả một ngày ra tự tay làm lông, cắt tiết và quay... Chàng còn thường trực bên lò, nhìn vào đó hàng giờ liền như nhìn tivi có phim dài nhiều tập, cứ năm phút lại đảo gà một lần.
Con gà chín thơm nức mũi, gây cảm giác xôn xao cho cả nhà. Chàng kiêu hãnh dọn nó lên bàn, nghĩ rằng lúc này dù có vua ăn cũng phải khen.
Nhưng nàng lại cư xử như thể vợ vua. Nàng khoan thai ngồi xuống bàn, khoan thai nhai và khoan thai phán:
- Ăn cũng khá ngon đấy. Nhưng còn thiếu đậm đà. Hình như hương liệu chưa thấm vào trong thịt.
Chàng nghe mà như muốn điên lên. Chàng không ngờ một kẻ học hành đủ thứ bằng cấp, đã ra nước ngoài đủ năm châu như mình mà vẫn chưa hiểu cách quay gà.
Chàng bèn ra cửa hàng mua tất cả các sách dạy nấu ăn, đọc ngấu nghiến tất cả các sách dạy nấu ăn, đọc nghiến ngấu tất cả các phần có chữ “quay”. Rồi chàng để hết tâm trí và sức lực vào việc quay một con gà khác.
Nàng xơi rồi thỏ thẻ:
- Khá lắm. Gần đạt yêu cầu.
Chàng kêu lên tuyệt vọng:
- Yêu cầu của em là gì?
Nàng âu yếm:
- Là một miếng gà quay phải vừa giòn, vừa thơm, vừa trắng lại vừa dày như miếng heo quay.
Tối hôm sau, nàng đến bên mâm cơm cũng vừa lúc thấy chàng trịnh trọng bưng ra đĩa thịt. Chàng quả là người chồng tuyệt diệu. Nàng nếm và reo to:
- Đúng rồi. Ngon vô cùng, ngon hoàn hảo. Gà quay mà cứ như heo quay vậy. Anh làm cách nào vậy anh yêu?
Chàng hạnh phúc trả lời:
- Anh ra chợ mua. Và anh mua đúng thịt heo quay!