Em ơi,
Rồi hô lên đặc trị - khác thường
Nghe nói em muốn học trường y Đang băn khoăn không biết chọn khoa gì Tim, ruột, dạ dày hay răng, hàm, mặt Những bộ phận ấy là vặt vô cùng Thời đại này là thời đại tiêu dùng Em phải chứa những gì có giá Em phải sửa những gì cao cả Mà khách hàng sẽ chả tiếc tiền Và các cô sẽ chả buồn phiền Nhắm mắt đưa thân cho em chặt, chém Trong khi ngành y thu nhập kém Thì em ơi, mở thẩm mỹ khá vô cùng Một ngày kia trong tiếng nhạc bập bùng Em khai trương căn nhà thuê hùng tráng Em quảng cáo: mắt bồ câu, da láng Cùng xăm môi, xẻo mỡ, tỉa lông mày Bẻ xương sườn, xóa sẹo, nắn chân tay Kèm bó bụng, lột da và vặn cổ Em tuyên bố: vào đây thời hết khổ Nơi thiên thần chuyên biến cú thành tiên Nơi giúp các cô quên hết ưu phiền Nơi giúp các bà đạt giấc mơ hoa hậu Có những mệnh phụ chân to như cái chậu Chỉ vài tuần nhỏ nhắn tựa chân nai Có những em mụn trứng cá dài dài Chỉ bốn buổi là làn da như sữa bột Có những bác eo to như cái cột Chỉ ba đêm nhỏ tựa que tăm Rồi nhiều bà mỡ bám đầy cằm Nhoáng một cái, thành ra cằm chẻ Đây, nhà máy biến già thành trẻ Đây dịp may cho bao kẻ chồng chê Trước giải phẫu, sau gây tê tâm trí Dí bà con bằng những văn bằng Đầy tên Tây, tên Mỹ lằng nhằng Làm khiếp vía đứa chưa từng ra khỏi ngõ Em phải “thét” những giá tiền không nhỏ Em phải mua những thuốc sắp bỏ ngoài đường Tha hồ chém, tha hồ vơ, tha hồ chặt Với những cô muốn căng da mặt Em khuyên kèm theo phải tẩy da chân Với những bà muốn hút mỡ toàn phần Em tuyên bố: trước tiên cần tắm trắng.
Rồi bất kể phòng đông hay vắng Em bắt bà phải tháo đồ ra Nhúng toàn thân vào nước lạnh cắt da Rồi phun lên lớp dầu đen hắc hắc Chưa kịp kêu, toàn thân bó chặt Trong lớp giẻ lau, chưa giặt tám năm trời Sau đó phơi khô như cá lóc giữa đời Cuối tắm hơi như nướng trui trong lò lửa Đoạn tiếp theo em rửa bằng cồn Xong thả nốt vào bồn đất sét Khi mang khỏi, toàn thân khô đét Cả trong ngoài đều trắng bệch ra Cứ ngày ngày em làm mấy chục ca Hỏi không trúng nhiều tiền sao được nhỉ?
Làm nghề này em đừng nên suy nghĩ Quan trọng là liều lĩnh với mồm to Dám cạo lông mi bằng dao cắt cổ bò Và dám giải phẫu khi mới học qua phần băng bó Việc thẩm mỹ thực ra không khó Vấn đề là em có gan không Chứ “nguồn hàng” đông tới vô cùng Gái trẻ, trai già đều xơi được tất Dân có tiền, dân chơi, dân sắp phất Đều mơ màng đổi trắng thay đen Đều lao vô như muỗi khoái ánh đèn Chìa cổ, chìa mông cho em chặt, vá Mở thẩm mỹ, nghề này đang khá Hơn bán bún bò, hơn nuôi cá bông lau Và tuyệt vời là nếu có bị đau Nhiều đứa vẫn âm thầm không sao dám nói.
Nghề thẩm mỹ còn ăn trọn gói Khi em pha những chai thuốc lung tung Trộn bột mì keo dán với ruột thạch sùng Rồi hô lên thuốc này ta nhập ngoại.
Gắng lên em, cắt - gọt nhiều sẽ vững
Nghề thẩm mỹ là làm đủ loại Từ rút móng chân cho tới xẻo nốt ruồi Dù lâu lâu cũng có chết người Nhưng phần lớn chỉ gây ra méo mó Xin nhắc lại, hành nghề không khó Điều đầu tiên là có liều không Hãy ngước lên thành phố mà trông Em sẽ thấy nhiều trung tâm sừng sững Sắm đi em, này những dao phay Vung dao lên mổ, cắt, thái đêm ngày Em sẽ phất như diều đang gặp gió.
Ôi tâm hồn, ôi trái tim em đó Nguyện hiến dâng ai có nhiều tiền Và ai mơ một phút thành tiên Em sẽ dắt vào miền hoang tưởng.
Phỏng vấn Thị Hến PV: - Chào cô Hến, cô đi đâu mà vất vả thế kia?
Thị Hến: - Em lên quan, anh ơi, em bị oan!
PV: - Tội nghiệp chưa? Chuyện gì?
TH: - Đủ mọi chuyện. Một người con gái đẹp, cô đơn, lại mềm yếu như em thì gặp đủ mọi chuyện, anh ạ.
PV: - Mềm yếu à? Tôi nghe nói cô dối Lý Trưởng, lừa Thầy Đề, hại đời quan lẫn vợ quan.
TH: - Ấy chết, chết! Em đâu dám. Em chỉ định hại em, rồi họ xúm lại bênh, họ mới hại nhau đó chứ anh!
PV: - Không tin cô được. Cô ghê gớm lắm!
TH (khóc): - Hư... hư... Anh đừng nghe lời lão Nghêu. Đối với lão, tất cả các cô gái độc thân đều ghê gớm.
PV: - Thì cô đã cho cả lũ vào “xiếc” đó còn gì!
TH: - Đừng nói vậy anh, tội lắm! Lũ nào? Hôm ấy có anh Đề, anh Lý, và có quan đến chơi thôi chứ. Họ cùng ngồi coi tivi với em rồi... dìa.
PV: - Coi tivi gì mà người thì trong tủ, người dưới gầm giường... Cô đã lợi dụng sắc đẹp của mình...
TH: - Dạ, em tưởng thế còn hơn những kẻ lợi dụng sắc đẹp của ai khác.
PV: - Thôi, thôi. Cô đáo để lắm. Cô có thể giết thiên hạ bằng cái liếc mắt.
TH: - Tội nghiệp. Em có liếc ai đâu. Người ta liếc em trước chứ bộ. Người ta còn cười với em, đong đưa với em...
PV: - Thế sao họ không đong đưa và cười với vợ họ?
TH: - Em chả biết. Chắc tại họ đều chưa có vợ, hoặc phải lấy vợ trong những hoàn cảnh éo le, ép buộc...
PV: - Cô tin những lời đó à?
TH: - Anh ơi, muốn tồn tại, em phải giả vờ tin một thứ gì chứ.
PV: - Dù sao, cô vẫn là kẻ tiêu thụ của gian.
TH: - Hu... hu... trong cuộc đời đầy sóng gió của em, em thà chấp nhận của gian còn hơn chấp nhận người gian. Thương em với, anh...
PV: - Tôi mà thương cô thì ai thương tôi?
TH: - Tình thương không có chữ “tôi” mà chỉ có chữ “chúng ta”.
PV: - Ái chà, còn lý luận nữa.
TH: - Dạ, lý luận là gì hả anh?
PV: - Là bàn việc này thành ra việc khác.
TH: - Vậy em không thích lý luận đâu. Em gặp Lý Trưởng đã đủ khổ rồi.
PV: - Cô đã nói gì vào cái hôm ở chỗ công đường để quan “chết” theo cô?
TH: - Em đâu nói. Cái má lúm đồng tiền, cái tóc đuôi gà, cái bàn chân yểu điệu nó nói đó chứ.
PV: - Cô có định lấy chồng đàng hoàng không?
TH: - Có. Khi em gặp người thấy em là bà vợ đàng hoàng.
PV: - Cô bao nhiêu tuổi rồi?
TH: - Anh là người đầu tiên hỏi em câu này. Những kẻ khác chỉ hỏi xem em có cảm thấy cô đơn hay không thôi.
PV: - Cô vừa đáng yêu, vừa đáng ghét, vừa đáng sợ.
TH: - Không phải đâu. Trong em vừa có dáng mẹ chồng, vừa có dáng mợ, lại vừa có dáng vợ thướt tha đó anh...
PV: - Cô có sợ quan không?
TH: - Em không sợ quan chừng nào quan còn sợ vợ quan chứ không thương bà ấy.
PV: - Cô có đánh ghen vì ai chưa?
TH: - Chưa kịp thì họ đã đánh ghen vì em rồi.
PV: - Cô đừng phá hoại hạnh phúc gia đình người ta, xấu lắm!
TH: - Vậy trên đời có những cái phá hoại mà không xấu hả anh?
PV: - Có chứ.
TH: Thế sao anh không phá?
PV: - Tôi hỏi cô chứ cô không được hỏi tôi.
TH: - Ừ ừ... Anh trả lời cứ y như quan vậy.
PV: - Sao trong vở “Nghêu, Sò, Ốc, Hến” cô lại xếp cuối cùng?
TH: - Bởi vì cái gì còn lại cuối cùng thường mới có giá trị.
PV: - Ai dạy cô thế?
TH: - Em có được dạy dỗ gì, em nói theo người ta ấy mà.
PV: - Cô chẳng ngây thơ xíu nào. Cô làm tôi chết mất.
TH: - Đừng nói vậy anh ơi. Kẻo em chưa kịp giết anh thì vợ anh đã giết rồi.
PV: - Ơ này, đi đâu thế? Chờ chút.
TH: - Đi lên quan. Đi để giấu sự cô đơn của em. Đi nhá!