Trảm Tà

Lượt đọc: 798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 108
Tú tài trượt bảng, xông nhà hành hung

❊ ❊ ❊

Phủ Dĩnh Xuyên là một phủ thành lân cận phủ Nam Dương, trực thuộc Dương Châu.

Chu Hà Chi xuất thân từ phủ Dĩnh Xuyên, cũng coi như là gia đình thư hương thế gia. Ông nội từng đỗ Cử nhân, đảm nhiệm chức Kinh Lịch Tư Tri sự, đáng tiếc lại qua đời sớm. Cha của Chu Hà Chi từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh, không thể thi đỗ công danh, chỉ là một lão đồng sinh. Đến đời Chu Hà Chi, tuổi còn trẻ đã bộc lộ tài năng, thi đậu Tú tài một cách dễ dàng. Song đường thi hương lại lắm trắc trở, liên tiếp đi thi mấy khoa đều ôm hận rời khỏi trường thi, cánh chim gãy đổ mà về.

Nay Chu Hà Chi đã ngót nghét ngũ tuần.

Khoa thi hương lần này, ông ôm tâm thế "được ăn cả, ngã về không" lên đường đến Dương Châu. Đáng tiếc thời vận lận đận, vẫn là tên không bảng vàng, chỉ đành ảm đạm hồi hương.

Những năm qua, để ủng hộ Chu Hà Chi đi thi, gia đình đã dốc hết tài sản, thậm chí nợ nần chồng chất, chỉ còn lại một ngôi tổ trạch trống hoác.

Ngày Chu Hà Chi trở về nhà, quỳ sụp xuống trước bài vị người cha quá cố, nước mắt không tiếng động, hồi lâu vẫn không đứng dậy nổi. Vợ ông qua khuyên can mấy lần mới đỡ được ông dậy.

Nhìn vợ, Chu Hà Chi thở dài một tiếng: "Uyển Nhi, phu quân vô năng, không còn mặt mũi nào đối diện với các nàng nữa."

Ông chấp niệm khoa cử, từng lập lời thề: Không thành công danh, sao dám lập gia đình? Thế nên mới trì hoãn mãi đến gần bốn mươi tuổi mới cưới vợ.

Vợ ông là Lý Uyển, xuất thân nhà nông, trẻ hơn chồng tròn hai mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp, lại hiền lương thục đức, sinh cho Chu Hà Chi một trai một gái, cả hai đứa trẻ đều ngoan ngoãn đáng yêu. Vì để duy trì sinh kế, Lý Uyển đành phải ra mặt, bày sạp bán đậu phụ trên phố.

"Phu quân, chàng trở về là tốt rồi, không đậu thì thôi, đâu có chuyện gì lớn lao. Đúng rồi, không phải chàng định mở một lớp tư thục sao? Thiếp ở đây còn chút tiền, chàng cầm lấy mà dùng..."

Nói đoạn, nàng xoay người vào phòng, lục lọi rương hòm, tìm ra một nắm tiền đồng lẻ.

Chu Hà Chi nhìn gương mặt tiều tụy của nàng, dù đang độ xuân sắc nhưng vì lao tâm khổ tứ quá nhiều, nơi đuôi mắt đã xuất hiện vết chân chim.

Ông đưa tay ra, mơn trớn gò má vợ, nước mắt không kìm được tuôn rơi lã chã.

"Cha ơi, nương từng nói, đấng nam nhi đại trượng phu, đổ máu không đổ lệ, cha chảy nước mắt rồi, xấu hổ quá!"

Một bé trai chừng năm tuổi chạy tới, cất tiếng lanh lảnh. Phía sau nó là một bé gái chừng ba tuổi, khuôn mặt tròn trịa phấn nộn, trông rất đáng yêu.

Cô bé túm lấy tay áo Lý Uyển, giọng nũng nịu nói: "Nương ơi, ăn cơm được chưa? Nữ Nữ đói bụng rồi."

Chu Hà Chi vội vàng lau nước mắt, nói: "Bây giờ dọn cơm đây."

Trên bàn ăn chỉ bày hai đĩa thức ăn, một đĩa đậu phụ trộn, một đĩa đậu phụ xào dưa, chẳng thấy bóng dáng miếng thịt nào.

Chu Hà Chi nhìn thấy, trong lòng lại không nhịn được một trận chua xót, vành mắt đỏ hoe.

Lý Uyển hiểu cảm nhận của ông, từ dưới gầm bàn đưa tay ra nắm lấy tay ông: "Phu quân, thiếp không biết chữ, không hiểu đạo lý lớn lao gì. Nhưng thiếp tin chàng là một người đàn ông có bản lĩnh, sớm muộn gì cũng có ngày, gia đình mình chắc chắn sẽ được ăn thịt."

Chu Hà Chi gật đầu mạnh một cái: "Ừm."

Chỉ là trong lòng hoang mang, thật sự bàng hoàng. Ngoảnh lại nửa đời người, chỉ gói gọn trong hai việc đọc sách và đi thi. Khi con đường khoa cử đứt đoạn, hoạn lộ vô vọng, ông liền cảm thấy thân mình như bèo dạt, trống rỗng không nơi nương tựa. Như gã tú tài trượt bảng này, lối thoát tốt nhất là mở một lớp tư thục, dạy dỗ đám trẻ vỡ lòng, lúc nhàn rỗi có thể viết câu đối kiếm chút tiền tiêu vặt.

Thế nhưng tư thục đâu phải dễ mở như vậy. Phải có địa điểm, còn phải quan hệ với nha môn, tốn kém không ít—giờ trong nhà lấy đâu ra nhiều tiền thế?

Chưa kể, tú tài trượt bảng trong thiên hạ nhiều biết bao nhiêu, quanh phủ thành tư thục cũng không ít, mở tư thục mới liệu có chiêu mộ được học sinh hay không cũng là một ẩn số. Không có học sinh, mọi thứ đều vô ích.

Trong lòng đang nghĩ ngợi đầy bực dọc, bất chợt một tiếng "bịch" vang lên, cửa nhà bị người ta dùng sức đẩy mạnh, ùa vào bốn năm gã. Kẻ cầm đầu mặc y phục sặc sỡ, hoa lá cành rực rỡ. Nếu thân hình mà cắt đôi ra thì cũng được coi là một công tử phong lưu ngọc thụ lâm phong, còn hiện tại trông chẳng khác nào một gã béo phệ mặt mũi tròn ủng.

Chu Hà Chi nhìn thấy hắn, giật mình, đứng bật dậy quát: "Vương Phú Quý, ngươi xông vào nhà ta có ý gì?"

Thấy bọn chúng khí thế hung hăng, Lý Uyển và hai đứa trẻ lập tức sợ hãi trốn cả sau lưng Chu Hà Chi.

Vương Phú Quý này là một tên công tử bột nổi tiếng ở phủ Dĩnh Xuyên, nhà mở tiệm gạo, lại có ông cậu làm bộ khoái ở nha môn, có thể nói là có tiền có thế. Hắn ăn chơi lêu lổng, suốt ngày vác cái lồng chim dạo phố chơi chim. Thực chất bụng dạ đầy mưu mô đê tiện, chỉ cần thấy vợ nhà nào xinh đẹp là đi trêu ghẹo tán tỉnh, thủ đoạn vô cùng lão luyện.

Đừng nhìn hắn tướng mạo ngu ngốc, hắn lại khá thâm hiểm, làm nhục phụ nữ chưa bao giờ dùng vũ lực, mà dùng mấy trò tà môn ngoại đạo khiến người ta không nắm được thóp. Thế nên dù chuyện có bại lộ, khổ chủ cũng không kiện được hắn. Còn nhiều phụ nữ hơn nữa vì bị làm nhục, e dè thanh danh nên phần lớn đều nín nhịn cho qua chuyện.

Lý Uyển bán đậu phụ trên phố, vì dung mạo xinh đẹp nên được gọi là "Đậu Phụ Tây Thi". Vương Phú Quý nhìn thấy, dục vọng nổi lên, ba ngày hai bữa lại đến sạp đậu phụ quấy rối. Khoảng thời gian trước, Chu Hà Chi đi Dương Châu thi hương nên hắn mới chịu yên ổn.

Đó là vì Vương Phú Quý lo Chu Hà Chi khoa này sẽ đậu Cử nhân, nếu vậy thì "vợ quý nhờ chồng", sẽ khó mà đụng vào.

Nhưng nỗi lo này khi thấy Chu Hà Chi lủi thủi trở về liền tan thành mây khói—Chu Hà Chi rớt bảng, hơn nữa với cái tuổi đó của ông, đời này chẳng còn hy vọng gì nữa.

Như vậy, Vương Phú Quý không còn kiêng dè gì nữa, hôm nay trực tiếp xông vào tận cửa.

Chu Hà Chi tuy không đỗ Cử nhân nhưng dù sao cũng là Tú tài, thấy đối phương xông vào nhà mình cũng không quá sợ hãi, lớn tiếng quở trách.

Vương Phú Quý cười hì hì, từ trong ngực lấy ra một xấp giấy, đắc ý nói: "Chu Tú tài, ngươi đừng vội la lối, xem những thứ này là gì đây?"

Chu Hà Chi trong lòng nghi hoặc, chăm chú nhìn lại, thấy có chút quen mắt.

Vương Phú Quý giơ tay lên: "Tổng cộng bảy mươi tám lượng năm trăm ba mươi hai văn tiền, đây là số tiền ngươi nợ ta."

"Cái gì?"

Sắc mặt Chu Hà Chi thay đổi: Chuyện gia đình vay nợ, ông dĩ nhiên biết, bởi vì không ít khoản nợ đều do ông ra mặt vay mượn, đích thân viết giấy nợ, không thể giả được.

Thế nhưng những khoản nợ này đều là vay của người thân bạn bè, không hề nợ Vương Phú Quý một xu.

"Chuyện này là thế nào?"

Vương Phú Quý cười lạnh một tiếng: "Bọn họ thấy ngươi không đỗ Cử nhân, sợ ngươi không trả nổi tiền, nên tất cả những khoản nợ này đều chuyển nhượng lại cho bản công tử rồi, uổng cho ngươi là kẻ đọc sách mà đến chuyện này cũng không hiểu."

Chu Hà Chi vừa nghe, trái tim trầm xuống: Nhất định là Vương Phú Quý có âm mưu, nên đã ra mặt tìm đám chủ nợ, mua lại giấy nợ trong tay họ.

Như vậy, hắn liền trở thành chủ nợ lớn nhất của Chu Hà Chi.

Trong lòng nhẩm tính, số nợ ngoài của gia đình gần trăm lượng, trước mắt Vương Phú Quý cầm giấy nợ có hơn bảy mươi lượng. Tức là vẫn có một số người nhìn thấu dụng ý của Vương Phú Quý nên không chịu chuyển nhượng khoản nợ.

"Ngươi muốn làm gì?"

Ánh mắt Vương Phú Quý không ngừng liếc về phía Lý Uyển: Người phụ nữ này tuy vì lao lực mà tay chân thô kệch, nhưng dáng dấp quả thật không tệ, thân hình cũng đẹp, đặc biệt là cái mông, vừa tròn vừa lớn. Làm lên nhất định rất sướng.

Miệng nói: "Thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, ngươi hỏi ta muốn làm gì? Ta nhổ vào!"

Mặt Chu Hà Chi đỏ bừng: "Hiện giờ ta không có nhiều tiền thế, xin ngươi cho ta thư thả vài ngày."

Vương Phú Quý xua tay: "Nhìn bộ dạng ngươi đi, đừng nói là thư thả vài ngày, dù có thư thả mười ngày nửa tháng, ngươi cũng không kiếm đâu ra tiền đâu. Chu Tú tài, ta nói có đúng không?"

"Chuyện này..."

Chu Hà Chi không biết đáp thế nào, vô cùng phiền não: Trong thời gian ngắn ngủi, dù thế nào cũng không gom đủ số tiền lớn như vậy.

Vương Phú Quý đã đoán trước, cười tủm tỉm nói: "Chu Tú tài, mọi người đều là người trong phủ thành, đừng nói là ta không nể tình. Ta lại có một gợi ý."

Chu Hà Chi hỏi: "Gợi ý gì?"

"Hê, ta thấy vợ ngươi cũng thuận mắt. Chỉ cần ngươi chịu để nàng đi với ta một chuyến, ta sẽ thư thả cho mười ngày; đi hai chuyến, thư thả một tháng; nếu ba chuyến, ha ha, cho ngươi nửa năm sau mới phải trả tiền. Điều kiện này coi như là hậu hĩnh rồi đấy, ngươi thấy thế nào?"

Vương Phú Quý chơi gái vô số, thủ đoạn lão luyện. Thực ra chỉ là muốn tìm cái mới lạ, chơi vài lần là chán ngấy. Muốn hắn vì Lý Uyển mà xóa nợ, chẳng khác nào cắt thịt trên người hắn, tuyệt đối không thể nào.

Chu Hà Chi vừa nghe, lập tức hiểu đối phương đang có âm mưu gì, tay chân lạnh ngắt, chỉ vào hắn, phẫn nộ quát: "Ngươi cút ra ngoài cho ta!"

Khuôn mặt béo ú của Vương Phú Quý trầm xuống: "Chu Tú tài, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."

"Cút!"

Huyết tính trong lòng Chu Hà Chi bị kích động, quay tay nhấc chiếc ghế vừa ngồi ăn cơm lên ném tới.

Một gã tráng hán phía sau Vương Phú Quý bước nhanh ra, một tay chộp lấy chiếc ghế, quát: "Dám đánh thiếu gia nhà ta, chán sống rồi!"

Hắn tung một cước đá Chu Hà Chi ngã nhào xuống đất.

Trong mắt Vương Phú Quý chỉ có Lý Uyển, liếc mắt ra hiệu cho thuộc hạ, lập tức có hai tên tùy tùng lao ra, trái phải giữ chặt hai cánh tay Lý Uyển, rồi đưa tay bịt miệng nàng lại, kéo thẳng vào trong nhà.

Lần này, Vương Phú Quý quyết định dùng thủ đoạn cứng rắn, dù sao sau khi xong việc, nếu Chu Hà Chi dám kiện, hắn sẽ cắn ngược lại, nói rằng Chu Hà Chi không muốn trả tiền nên cố tình để vợ đến câu dẫn mình, là vu khống.

Trong nhà xảy ra biến cố, hai đứa trẻ bị dọa cho khóc thét lên.

Vương Phú Quý nghe thấy phiền lòng, quát: "Nhét giẻ vào miệng chúng đi."

Con trai Chu Hà Chi nhanh trí, vội vàng chạy thoát ra phía ngoài cửa.

"Bắt lấy nó!"

Một tên tùy tùng sát khí đằng đằng đuổi theo.

Cậu bé vừa chạy tới cửa, bỗng thấy ba người bước vào, trong đó một gã thấp béo, khuôn mặt hung dữ. Nó tưởng ba người này cùng một bọn với những kẻ trong nhà, sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.

Tên tùy tùng đuổi tới, thấy ba người này lạ mặt, cũng giật mình, đảo mắt nói: "Các ngươi là ai? Không liên quan thì cút đi, đừng có xen vào chuyện của người khác."

Gã thấp béo không nói lời nào, bước lên đá một cước, khiến tên tùy tùng văng ra xa hai ba trượng, kêu la như heo bị chọc tiết.

Cú này khiến đám người Vương Phú Quý trong nhà đều giật mình.

Chu Hà Chi cố gắng đứng dậy, nhìn thấy người tới, mừng rỡ gọi: "Đạo Viễn!"

Vợ ông là Lý Uyển nhân lúc đối phương mất tập trung, liều mạng thoát thân, chạy tới đỡ phu quân đứng dậy.

Trần Tam Lang dẫn theo Giải Hòa và Hùng Bình bước vào, liếc nhìn một cái, tức khắc hiểu được đôi phần, nhìn Vương Phú Quý, ánh mắt dần lạnh đi: "Các ngươi là hạng người nào, giữa ban ngày ban mặt xông vào nhà hành hung, không sợ bị đeo gông lưu đày sao?"

Đeo gông, chính là bắt phạm nhân đeo chiếc gông nặng nề trên cổ, quỳ bên ngoài nha môn để thị chúng. Đây không phải trò đùa, gông nặng tới mấy chục cân, thậm chí hàng trăm cân, đeo trên cổ thì không thể ngẩng đầu lên nổi, nghiêm trọng thậm chí còn làm gãy cổ.

Vương Phú Quý ngẩn người, nhưng rất nhanh phản ứng lại: "Các ngươi lại là hạng người nào, dám đánh bị thương người của ta?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.