Trảm Tà

Lượt đọc: 798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 130
Thích khách vây miếu, đấu trí đấu dũng

❊ ❊ ❊

Gió mưa tầm tã, rất nhanh đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết thứ hai. Hai người ở lại bên ngoài trông giữ ngựa đều đã bị giết sạch.

Nghe tiếng kêu thảm, sắc mặt của mọi người trong miếu dưới ánh lửa trại chiếu rọi trở nên khó coi.

Lưu mưu sĩ nhíu chặt mày: "Là kẻ nào, là kẻ nào to gan lớn mật như vậy..."

Lẩm bẩm, ánh mắt chợt lướt về phía Trần Tam Lang, tràn đầy vẻ nghi hoặc.

Bọn họ chạy ngựa đường trường ngàn dặm về kinh thành, dọc đường bình an vô sự, không ngờ vừa tới địa phận Ngũ Lăng Quan, trong đêm mưa gió này lại xuất hiện thích khách; quan trọng nhất là, bọn họ mượn túc miếu Sơn Thần, mà Trần Tam Lang lại ở ngay trong miếu, tình ngay lý gian, sao có thể không khiến người ta nghi ngờ?

Tuy Trần Tam Lang tự khai gia môn nói mình là Trần Giải Nguyên, nhưng chưa từng kiểm tra lộ dẫn văn thư. Hơn nữa, những thứ như lộ dẫn văn thư cũng có thể làm giả, không thể tin là thật.

Nghĩ đến đây, Lưu mưu sĩ liền liếc mắt ra hiệu cho một gã hán tử vạm vỡ, bảo hắn chú ý kỹ cử động của Trần Tam Lang.

Hán tử hiểu ý, siết chặt chuôi đao, ánh mắt dán chặt lên người Trần Tam Lang, chỉ cần thư sinh này có chút dị động, hắn sẽ giết không tha.

Lửa trại bập bùng, đang cháy rất hăng.

Trần Tam Lang dùng cành cây xiên một miếng thịt nướng, mỡ từ thịt nhỏ xuống, rơi vào lửa khiến ngọn lửa càng thêm bốc cao. Hắn lập tức linh hoạt xoay cổ tay, khiến miếng thịt tránh khỏi ngọn lửa để khỏi bị cháy. Làm như vậy vài lần, thịt đã chín, hắn đưa lên thổi thổi rồi cắn một miếng.

"Lúc này rồi, hắn thế mà vẫn còn tâm trí ăn thịt?"

Hán tử đồng tử co rút.

"Khà khà!"

Bên ngoài miếu Sơn Thần, đột nhiên truyền đến tiếng cười quái đản, tựa như tiếng dạ kiêu kêu, nghe vào tai vô cùng khó chịu.

"Kẻ nào đang giả thần giả quỷ!"

Một gã hán tử quát lớn một tiếng. Hắn múa đao tạo thành một mảnh quang ảnh, thân hình nhanh nhẹn lao ra khỏi cửa miếu. Một lát sau, bên ngoài vang lên một hồi binh khí va chạm kịch liệt.

Hô! Gã hán tử mang theo một luồng mưa nước lao trở về, thần sắc ngưng trọng. Bả vai trái đỏ thẫm, máu tươi chảy ròng ròng, đã bị thương.

Lưu mưu sĩ trầm giọng hỏi: "A Tam, tình hình thế nào?"

Bả vai bị thương, nhưng gã hán tử kia như người sắt, chẳng hề thay đổi sắc mặt, đáp: "Tối quá, nhìn không rõ, nhưng vừa rồi có tới ba kẻ vây công ta. Đều là cao thủ cấp bậc Ám Kình, phối hợp ăn ý, quen tác chiến ban đêm. Xem chừng không phải người trong giang hồ, mà giống cao thủ trong quân ngũ hơn."

"Cao thủ trong quân ngũ?"

Đôi mắt Lưu mưu sĩ như có lửa giận thiêu đốt, quay người nói: "Công tử, ngài xem... chắc chắn là trong triều có người không muốn ngài về kinh."

Vị công tử kia trầm tư, nói: "Tạm thời không truy cứu những chuyện này, vượt qua đêm nay rồi tính."

Lưu mưu sĩ nói: "Nơi này cách Ngũ Lăng Quan không xa. Hay là phái người đột phá vòng vây đi cầu viện?"

"Ta mà là ngươi, sẽ không đưa ra đề nghị ngu xuẩn như vậy."

Âm thanh không đúng lúc này phát ra từ Trần Tam Lang đang miệng đầy dầu mỡ.

Lưu mưu sĩ giận dữ biến sắc: "Ngươi!"

Không ngờ "người ngoài" này lại dám chen mồm vào, thật là không biết điều.

Vị công tử kia cũng thấy hơi bất ngờ. Hắn nhìn sang, đầy hứng thú hỏi: "Trần Giải Nguyên, sao lại nói vậy?"

Trần Tam Lang nói: "Nơi đây tuy cách Ngũ Lăng Quan không xa, nhưng cũng là mấy chục dặm. Một đi một về, còn phải gọi cổng thành, kiểm tra thân phận các thứ. Không mất hơn nửa canh giờ thì không thể hoàn thành. Thời gian dài như vậy, cứu viện kịp sao?"

Ngừng một chút, hắn nói tiếp: "Phái người đột phá vòng vây, phải cần ít nhất hai người mới có chút nắm chắc. Nhân thủ vốn đã không đủ, lại chia bớt hai người rời đi, nếu thích khách giết vào, các ngươi còn chống đỡ được bao lâu?"

Lưu mưu sĩ vừa nghe, mồ hôi lạnh không tự chủ được chảy xuống: "Vậy theo ý ngươi, chỉ có ở lại trong miếu cố thủ mới là thượng sách?"

Trần Tam Lang lắc đầu: "Cổ miếu tàn tạ, nếu ta là thích khách, chắc chắn sẽ phá hủy miếu thờ, ép người ra ngoài, sau đó từng bước tiêu diệt."

Lời vừa dứt, một tiếng ầm vang lên, phát ra từ bức tường bên trái, chấn động khiến đất tường bong ra, rơi xuống lả tả. Có kẻ đang dùng trọng binh khí đập tường!

Đúng là cái miệng quạ đen... Ánh mắt mọi người nhìn về phía Trần Tam Lang đều mang theo cảm xúc tiêu cực.

Trần Tam Lang nhún vai, tỏ vẻ mình vô tội.

Vị công tử kia đôi mắt lóe lên tinh quang, hạ lệnh: "Cung nỏ chuẩn bị!"

Ngay lập tức, sáu người đồng thanh tuân lệnh, tháo túi đồ trên lưng xuống, mở ra, lấy ra những thứ bên trong, ánh bạc lấp lánh, hóa ra là những chiếc thủ nỏ chế tác tinh xảo.

Thủ nỏ này không lớn, nhưng gia công thượng hạng, nhìn là biết uy lực cực lớn, tầm bắn cũng không ngắn.

Vật như vậy vốn là cấm phẩm của triều đình. Hạ Vũ vương triều đối với vũ khí dân gian quản lý không quá nghiêm ngặt, nhưng cung nỏ các loại tuyệt đối cấm kỵ, một khi bị tra ra chính là tội chép nhà diệt tộc.

Vậy mà bây giờ, những kẻ này lại lấy ra số lượng vũ khí chế thức như vậy, thân phận đã rõ ràng, chắc chắn là quyền quý trong triều, chỉ không biết là nhân vật lớn nào.

Nhìn thủ nỏ phản chiếu hàn quang dưới ánh lửa, Trần Tam Lang không khỏi rùng mình: Lợi khí như vậy không thể xem thường, đặc biệt là nếu bắn ở cự ly gần, sát thương cực kỳ hung hãn, có thể xuyên thủng giáp da, bắn là chết ngay.

Hắn tự hỏi, nếu sáu chiếc thủ nỏ cùng bắn về phía mình, e là cũng không kịp tránh né.

Bành! Âm thanh đập vào tường miếu bên ngoài càng lúc càng gấp, càng lúc càng lớn, cắc một tiếng, gạch tường lung lay, trông sắp sửa vỡ ra rồi.

"Xuất kích!"

Vị công tử kia vẫn bình tĩnh, lần nữa ra lệnh.

Ý của "xuất kích" chính là chủ động tấn công. Vù vù vù, bóng người lóe lên, sáu gã hán tử mang theo thủ nỏ lao ra khỏi cửa miếu, xì xì xì, tiếng nỏ tiễn xé gió ngay cả tiếng mưa gió cũng không che lấp nổi.

"A a!" Tiếng kêu thảm vang lên.

Sau khi bắn một loạt, sáu gã hán tử lại có trật tự rút về trong miếu. Thủ pháp thuần thục mở cơ quan, lắp nỏ tiễn mới.

Từ đầu đến cuối, họ đều thần sắc kiên nghị, đôi bàn tay to, vững như bàn thạch.

Biểu hiện này đã vượt xa những tướng sĩ sa trường thông thường, mà phải là giáp sĩ tư binh được phủ đệ nuôi dưỡng kỹ lưỡng, thậm chí có thể nói là tử sĩ - vì chủ thượng mà hào sảng chịu chết, tuyệt không nhíu mày.

Từ trên người vị công tử này, Trần Tam Lang không hiểu sao lại nhớ đến Thiếu tướng quân Nguyên Ca Thư. Bên cạnh người đó, chắc chắn cũng có tư binh tử sĩ.

Hạ Vũ vương triều minh văn quy định cấm nuôi tư binh, nhưng nhiều nhân vật quyền quý đều lấy chiêu bài chiêu mộ môn khách thị vệ để nuôi binh sĩ.

Tình trạng như thế từ lâu đã lan tràn, triều đình dù muốn bắt cũng không biết bắt từ đâu.

Vừa rồi một loạt bắn mạnh mẽ, rõ ràng đã bắn trúng hai thích khách, tạm thời áp chế thế công của đối phương, tiếng đập tường dừng bặt.

Bên ngoài chỉ còn lại tiếng mưa gió, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hoảng sợ một cách mơ hồ.

Lưu mưu sĩ nhìn về phía công tử, chờ đợi hiệu lệnh tiếp theo.

Đạp đạp đạp! Âm thanh truyền từ trên mái nhà xuống, có kẻ đã bò lên trên đó.

Mọi người vội ngẩng đầu nhìn, chăm chú theo dõi động tĩnh.

Phạch! Một tiếng động lớn, mảnh ngói vỡ rơi xuống như mưa, mái miếu Sơn Thần bị đục một lỗ thủng lớn.

"Bắn!" Mấy gã hán tử giơ thủ nỏ lên bóp cò, xì xì, nỏ tiễn bắn ra, lao thẳng về phía nơi bị thủng.

Ầm! Thì ra là một cửa sổ miếu Sơn Thần bị đập vỡ, một bóng người vạm vỡ lao vào, trong tay múa một cây đại kim qua chùy, thấy người là đập.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.