Trảm Tà

Lượt đọc: 1311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 204
Thiên phú thần thông, uy của Long Phù

❊ ❊ ❊

Thiên lôi cuồn cuộn, thanh thế kinh người.

Tiêu Dao Phú Đạo lại bị kích khởi huyết tính, nhớ kỹ lời sư phụ dặn đi dặn lại: Tu luyện một đường, nguy cơ tứ phía, phải cẩn thận, phải không sợ hãi, mới có thể tự tại.

Hiện tại cường địch lâm môn, đã không còn đường lui, Trần Tam Lang có thể thản nhiên đối mặt, bản thân đường đường là tu sĩ, lại sao có thể tham sống sợ chết?

Thế là gã trợn tròn mắt, giữa lòng bàn tay ngưng tụ pháp lực, cổ động ra tiếng sấm "ầm ầm", ánh sáng màu đỏ nhạt tạo thành một khối — Chưởng Tâm Lôi, thuật pháp đạo thống chính truyền.

Đạo sĩ này luyện thuật pháp có độ hỏa hầu rất nông, kích phát ra, đánh không xa, cũng không đau. Nhưng lúc này nó cuộn trào trong lòng bàn tay, tiếng nổ vang lên, cũng có một luồng khí thế phi phàm.

Ô Hà Bá cười lạnh: "Sao nào? Tên tiểu bối ngươi cũng dám tới khiêu chiến?"

Đạo sĩ ngưng thần, một chưởng bổ tới; tay kia cũng không nhàn rỗi, xoạt xoạt xoạt, mấy lá Phược Yêu Phù không tiếc tiền tung ra.

Loại bùa chú này không có tác dụng với đại yêu cấp cao, nhưng Ô Hà Bá vẫn chưa tính là đại yêu thực thụ, bùa chú có thể tạo ra sát thương nhất định.

"Không biết trời cao đất dày!"

Ô Hà Bá vung tay trái ra, bỗng chốc kéo dài, tựa hồ cánh tay đó không phải máu thịt, mà là cao su, có thể tùy ý kéo dài, có thể quấn chặt mục tiêu không góc chết.

Xúc tu mực, thiên phú thần thông!

Vút!

Cánh tay này quỷ dị quấn lấy cánh tay của Tiêu Dao, đạo sĩ cảm thấy đau như kim châm, sắc mặt tái nhợt.

Xoẹt!

Hứa Quân vốn đang nghỉ ngơi trong phòng nghe thấy động tĩnh liền lao ra, đao quang trong tay áo lóe lên, chém mạnh vào tay Ô Hà Bá.

"Ừm?"

Cánh tay Ô Hà Bá co duỗi tự nhiên, lập tức rút về, ánh mắt đánh giá Hứa Quân.

Lão không ra tay nữa. Đạo sĩ và Hứa Quân cũng không dám dễ dàng truy kích. Họ đều hiểu rõ đối thủ này thực lực siêu quần, dù có liên thủ cũng không phải đối thủ.

Loảng xoảng!

Tiếng xé gió vang lên liên tiếp, chính là Giải Hòa và Hùng Bình vội vàng chạy tới. Ô Hà Bá giáng lâm, tuy cải trang mà đến, nhưng họ vẫn nhận được tin tức, vội vàng tới tiếp viện.

Thấy Ô Hà Bá, Giải Hòa thì còn đỡ, Hùng Bình lại cảm thấy da đầu tê dại. Lão hiểu rất rõ sự đáng sợ của Ô Hà Bá, thực lực đuổi kịp Mãng Đại Thống Lĩnh.

Bị mọi người vây quanh, Ô Hà Bá chẳng chút để tâm, ánh mắt đảo qua, nhếch miệng cười: "Tốt, đều tới đông đủ rồi. Bản Hà Bá hôm nay muốn đại khai sát giới, dạy cho các ngươi biết, hậu quả của việc đắc tội bản Hà Bá thê thảm thế nào!"

Dừng một chút, nhìn về phía Trần Tam Lang: "Trạng Nguyên Lang, ta không giết ngươi, mang theo nữ nhân của ngươi rời đi. Đây không phải cảnh cáo, đây là tối hậu thư."

Lưỡi thè ra, liếm liếm môi. Lão như ngửi thấy mùi máu tươi mới mẻ ngon lành.

Trước khi đến, lão đã dò la rõ ngọn ngành, cũng biết trong đội ngũ đối phương, lấy Trần Tam Lang làm đầu. Nhưng về thân phận của Trần Tam Lang, Ô Hà Bá có chút kiêng dè. Dù sao đi nữa, gã thư sinh này từng tham gia Long Thành thịnh yến, từng nhận được sự tán thưởng của Long Quân đại nhân.

Long Quân chính là kẻ đứng đầu quần yêu thiên hạ, uy thế không gì sánh bằng. Ô Hà Bá chỉ là trước kia từng theo Mãng Đại Thống Lĩnh đến Long Thành, nhìn thấy Long Quân từ xa một lần. Lúc đó, đến chỗ ngồi còn không có phần.

Đôi mắt Trần Tam Lang lướt qua một tia giễu cợt: "Ô Hà Bá, ngươi nghĩ ta sẽ rời đi vào lúc này sao?"

Ô Hà Bá cười gằn: "Trạng Nguyên Lang, đừng chọc giận bản Hà Bá. Ta mà phát điên lên thì chuyện gì cũng làm được."

"Ô Hà Bá, ngươi thử nhìn xem, đây là vật gì!"

Người lên tiếng là Giải Hòa, hắn cao giọng quát, lòng bàn tay giữ chặt một vật.

Đây là một khối lệnh bài, hình dáng cổ quái, xoay tròn thành hình. Là một con rồng, sống động như thật, không biết được đúc bằng vật liệu gì, ánh vàng rực rỡ, chói mắt.

"Long Phù!"

Ô Hà Bá thốt lên, sát ý đầy người lập tức như bị nước mưa dội tắt ngấm: Long Phù, tín vật Long Thành, có thể hiệu lệnh yêu ma, không ai không phục tùng.

"Ngươi, ngươi lấy đâu ra Long Phù?"

Giải Hòa bĩu môi: "Sao nào, ngươi nghi ngờ lệnh phù là giả?"

"Không dám, không dám..."

Ô Hà Bá tuy điên cuồng, nhưng chuyện này liên quan đến Long Quân đại nhân, cái đầu cuồng nhiệt lập tức trở nên tỉnh táo. Chân giả của Long Phù rất dễ phân biệt. Loại Thuần Dương Canh Kim rực rỡ kia, bản thân đã là loại vật liệu cực kỳ hiếm quý, có thể dùng để luyện chế pháp bảo.

Hơn nữa trên Long Phù tỏa ra một luồng khí tức Long Uy, tuy nhàn nhạt nhưng xác thực không nghi ngờ, kẻ khác trên thế gian tuyệt đối không thể giả mạo được.

Ô Hà Bá tâm tư xoay chuyển trăm lần, cuối cùng chỉ có thể nghĩ ra một kết luận: Chính là Trần Tam Lang bọn họ đại khai sát giới chiếm đóng địa bàn lưu vực, sau lưng có ý chí của Long Thành, nên mới dám phô trương, vô pháp vô thiên như vậy.

Chỉ là, bên phía Long Thành rốt cuộc đang nghĩ cái gì?

Ô Hà Bá muốn khóc không ra nước mắt, không chơi kiểu này được. Ví như hoàng đế không dưng chạy đến nhà dân lật thùng đổ tủ, cướp đoạt sạch sành sanh của cải của người ta, đây là cái chuyện gì chứ.

Trần Tam Lang ho khan một tiếng: "Ô Hà Bá, không bằng chúng ta ngồi xuống, tiếp tục uống trà, trò chuyện đi."

Hắn biết rõ mặt Long Phù này là thế nào, chắc chắn là do Ngao Khanh Mi thụ ý, để Giải Hòa lôi ra trấn áp cục diện. Nhưng vừa lôi ra, tình thế liền khó kiểm soát. Khi tin tức rò rỉ, bên Long Thành biết được, chỗ ẩn thân bị bại lộ, mẹ kế của Tiểu Long Nữ làm sao chịu bỏ qua?

Có thể thấy, Tiểu Long Nữ rất khẩn trương, lo lắng Ô Hà Bá làm càn, đại khai sát giới, sẽ làm tổn thương Trần Tam Lang, cho nên mạo hiểm bại lộ, cũng phải cứu vãn tình thế.

Ô Hà Bá đảo mắt, thu liễm khí tức, mặt lạnh ngồi xuống.

Trần Tam Lang cười hì hì, chắp tay: "Ô Hà Bá, chuyện tấn công lưu vực, thật ra là ngươi hiểu lầm rồi."

Ô Hà Bá trợn tròn mắt: Đúng là gã thư sinh mặt trắng, không hổ là người đọc sách, chuyện thẳng cũng có thể nói thành cong, đều đánh tới cửa nhà người ta rồi, vậy mà còn mặt không đỏ mắt không chớp nói là hiểu lầm, ta hiểu lầm cái con mẹ ngươi! Mặc ngươi nói ra hoa ra lá, bản Hà Bá cũng không ăn bộ đó.

Trần Tam Lang hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi, tiếp tục nói: "Hàng ngàn năm qua, mặt nước lưu vực, tranh chấp Hà Thần vốn dĩ rối ren, đánh đánh giết giết, không có lợi cho đoàn kết, lại càng hao tổn hương hỏa, thuộc về nội hao, thật sự khiến người ta đau lòng. Cho nên Trần mỗ không tài, nhận lệnh chỉnh đốn một phen. Ngươi xem, hiện tại có phải cảm thấy yên bình hơn nhiều rồi không?"

Ô Hà Bá vốn dĩ đã quyết tâm đóng chặt tai, không nghe không hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, quyền nghi nghe thử một chút. Vừa nghe liền thấy gã thư sinh này nói năng tùy tiện, bịa đặt lung tung. Tuy nhiên trong lời lẽ, hai chữ "nhận lệnh" vô cùng nổi bật, không thể không chú ý:

"Nói như vậy, tên này thực sự đã nhận được sự cho phép của phía Long Thành..."

Thực ra tình hình chức vị Hà Thần rất phức tạp, các loại thụ mệnh, các loại bối cảnh, các loại cửa sau, các loại Ngọc Phù sắc mệnh năm bè bảy mảng, rất không thống nhất. Có thể nói như vậy, khá chính quy thì đại khái chính là chức vị Hà Bá, là sắc mệnh do chính Long Quân đại nhân ký phát.

Còn mấy cái bên dưới, lộn xộn, không ai phục ai.

Ô Hà Bá cũng lười quản, dù sao định kỳ có hương hỏa cúng dường là được. Yêu tộc làm quan, khác với nhân loại, thiên sinh thiếu hụt trí tuệ và nhiệt tình phương diện này, nguyên tắc duy nhất họ tôn sùng, không thể lay chuyển chỉ có một: Kẻ mạnh là tôn.

Cho nên nói như vậy, Trần Tam Lang chỉnh đốn xử lý, cũng có chút đạo lý.

Trần Tam Lang thấy dáng vẻ của Ô Hà Bá, liền biết có kịch hay, lập tức thao thao bất tuyệt, phát huy sở trường cá nhân — Sở trường của người đọc sách ngoài ngòi bút ra, còn một thứ, chính là cái lưỡi không xương. Ngòi bút có thể giết người, đầu lưỡi linh hoạt khéo léo, lại càng có diệu dụng, thường có thể khiến người ta muốn sống không được muốn chết không xong, quay cuồng chóng mặt.

Hiện tại, Ô Hà Bá dường như có chút bị xoay đến choáng váng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:165
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.