"Gà, gà trống, mau tìm gà trống!"
Thấy bóng tối phía sau chập chờn, truy đuổi gắt gao, Trần Tam Lang lớn tiếng kêu lên.
Tiêu Dao Phú Đạo cười khổ một tiếng: "Đây là trong núi, làm gì có gà?"
"Gà rừng cũng được."
Tiêu Dao mặt đen lại, không nói nên lời: Đúng như Trần Tam Lang nói, gà rừng cũng là gà, vấn đề là giờ đang hoảng không chọn lối, biết đi đâu mà bắt gà rừng đây? Lại còn phải là gà trống, xác suất ấy, thật sự không dám ôm hy vọng.
Trần Tam Lang cũng hiểu việc tìm gà quá mức xa vời, lại nói: "Đạo sĩ, ngươi không phải biết chưởng tâm lôi, ngũ lôi phù gì đó sao? Mau thi triển ra trấn sát đi."
Tu La sát ảnh tà môn lắm, mà phàm là vật tà mị đều có chung một đặc tính, chính là sợ sấm. Sấm là uy của đất trời, tượng trưng cho cương dương. Sấm vừa vang, cô hồn dã quỷ liền hồn phi phách tán, nếu đánh trúng trực tiếp, cho dù là quỷ vật đã có chút đạo hạnh, cũng phải hóa thành tro bụi.
Đạo thuật phù lục mà Tiêu Dao Phú Đạo học, không ít cái liên quan đến sấm, tuy không bằng nguyên lực tự nhiên chân chính, nhưng chắc cũng có tác dụng chấn nhiếp nhất định.
Đạo sĩ nghiến răng, vèo vèo, hai tấm phù lục vung ra sau, hóa thành hai đạo ánh sáng óng ánh, trong nháy mắt đánh lên hai đạo Tu La sát ảnh.
"Đánh hay lắm!"
Trần Tam Lang vui mừng kêu lên, nhưng giây tiếp theo, sắc mặt đã xị xuống.
Hóa ra hai tấm phù lục này tuy đánh trúng đích, nhưng chẳng khác nào hai đốm lửa đánh lên thân cây, tuy có tác dụng thiêu đốt nhưng rất nhanh đã lụi tắt, không hề gây ra sát thương thực sự.
Uy lực này quá kém cỏi.
"Đạo sĩ..."
Trên mặt Tiêu Dao Phú Đạo hiện lên một nụ cười khổ, thở dài: "Thư sinh, tu vi của ta còn chưa đủ để diệt sát đám Tu La sát ảnh này. Hơn nữa, lôi phù phẩm chất cao trước đó đã dùng hết rồi. Còn sót lại chút hàng kém chất lượng này thôi."
Chuyến này hắn cùng Trần Tam Lang quay lại Lao Sơn, vốn đã chuẩn bị đầy đủ. Đạo binh không cần phải nói, phù lục cũng chế tạo ra cả trăm tấm. Trong đó loại huyền phẩm cũng có hơn ba mươi tấm, rất lợi hại. Lao Sơn đạo thống giỏi phù lục, mà phù lục có một cái hay là chế tạo tương đối đơn giản.
Ví dụ như cùng là pháp khí huyền phẩm, nếu không cho thêm nguyên liệu phẩm chất cao, sợi dây gai vàng của Trần Tam Lang không biết phải tôi luyện bao lâu mới có khả năng thăng cấp; mà một tấm phù lục huyền phẩm, Tiêu Dao Phú Đạo chỉ cần ngắn ngủi hai ba ngày là luyện chế ra được.
Tất nhiên, phù lục dễ chế, nhưng chỉ là vật tiêu hao một lần, dùng là hết. Pháp khí sản xuất ra kiểu này, không có tiềm năng nâng cấp, bị chết cứng. Hơn nữa lúc luyện chế còn phải truyền pháp lực, đối với người chế tạo tổn hao khá lớn, không thể tạo ra mãi không dứt.
Đục đẽo ra hơn ba mươi tấm phù lục huyền phẩm, Tiêu Dao Phú Đạo gần như mệt muốn chết. Điều tức hơn mười ngày mới khôi phục nguyên khí.
Còn bảy tám mươi tấm phù lục kia, đều là loại khai quang, vô cùng thô sơ, uy lực sát thương giảm sút đi nhiều. Chỉ có thể dựa vào số lượng để thắng, hoặc dùng làm chiêu hư.
Chuẩn bị không thể nói là không đầy đủ, thế nhưng vừa đến Lao Sơn liền đụng phải một chuỗi sự việc. Nếu như nói đối với nhóm Thiết Quan Đạo Nhân đã sớm dự liệu, thì việc đụng phải đạo sĩ Thanh Thành hoàn toàn là ngoài ý muốn; càng bất ngờ hơn chính là thân phận lai lịch của Thiết Quan Đạo Nhân. Hắn căn bản không phải là kẻ trộm thông thường, kẻ có thể thi triển ra Tu La Huyết Tế, triệu hồi ra Tu La sát ảnh, thân phận trong Tu La giáo ít nhất cũng là cấp hộ pháp.
Tu La giáo phái hắn chiếm cứ tại Lao Sơn, nhất định có mưu đồ, rất có thể, cũng là vì những thứ kia mà đến...
Trong chớp mắt, Tiêu Dao Phú Đạo nghĩ đến rất nhiều, vừa vội vừa giận.
Lao Sơn đạo thống tàn lụi, đệ tử đích truyền duy nhất bị ép phải rời xa quê hương, phiêu bạt lãng du khắp nơi, mà Lao Sơn liền trở thành vùng đất vô chủ. Tuy rằng các môn phái khác vì nguyên nhân nào đó không chiếm lấy Lao Sơn, ngược lại để một đám đạo tặc chiếm cứ, xưng vương xưng bá, trở thành một trò cười lớn trong giới tu đạo.
Tiêu Dao Phú Đạo sở dĩ nhẫn nhịn đến nay, chính là muốn tránh né một số tai mắt, muốn đợi chuẩn bị chu toàn mới quay lại. Chỉ là một mình hắn thế đơn lực bạc, không đủ nắm chắc, cho nên mới kéo Trần Tam Lang đi cùng.
Đối với Trần Tam Lang, Tiêu Dao có chút nhìn không thấu, nhưng có thể chắc chắn rằng, tu vi của vị thư sinh này không dưới hắn. Chỉ riêng thủ đoạn phi kiếm thần xuất quỷ nhập, không gì không phá kia, đã đủ để trở thành quân bài sát thủ.
"Những thứ kia tồn tại, chỉ mình ta biết, chẳng lẽ lộ tin tức, cho nên mới cố ý sắp đặt nhân thủ ở đây, cố tình dẫn ta ra?"
Nghĩ đến điểm này, trong lòng Tiêu Dao Phú Đạo không khỏi giật thót.
Những thứ đó là bí bảo của Lao Sơn, truyền thừa nghìn năm, chỉ có chưởng môn nhân mới biết. Tuy nhiên sư phụ của Tiêu Dao khi tiễn hắn rời đi đã đem bí mật này nói cho hắn, gần như là di ngôn trước lúc lâm chung.
Tiêu Dao Phú Đạo nhớ rõ mồn một từng câu từng chữ sư phụ đã nói, chỉ cần lấy được bí bảo môn phái, liền có thể tăng mạnh tu vi.
Vốn sư tôn dặn, phải đợi tu vi của hắn đạt đến cảnh giới nhất định mới quay về lấy. Chỉ là Tiêu Dao không đợi nổi nữa, loạn thế đã nổi, thời không đợi người. Hơn nữa sư phụ cũng đã nói, khi thiên hạ long khí hỗn loạn, đại hạ sắp đổ, liền sẽ tồn tại rất nhiều biến số, có thể tùy cơ ứng biến mà hành.
Khí vận long mạch, kham dư phong thủy, huyền học loại này vốn lấy hai phái Thanh Thành, Long Hổ làm đại biểu, nghiên cứu vận dụng đến mức lô hỏa thuần thanh, gần như đến cực hạn. Nhưng các môn phái khác cũng có liên quan, chỉ là không giống như Thanh Thành, Long Hổ coi đó là khuôn vàng thước ngọc mà thôi, nhiều hơn là coi như một cách nhìn tham khảo.
Huyền học huyền chi hựu huyền, dễ bị người ta chê trách là "cố lộng huyền hư", chỉ là trong đó không phải không có chỗ đáng lấy.
Tiêu Dao quyết tâm quay lại Lao Sơn, không ngờ lại đụng phải sự việc Tu La Huyết Tế, không khỏi khiến lòng hắn nghi hoặc, đa nghi.
Trần Tam Lang toàn tâm chạy trốn, lòng không tạp niệm, thật đúng là chạy nhanh như bay, chớp mắt đã bỏ đạo sĩ lại phía sau.
Tiêu Dao sực tỉnh, hét lên: "Thư sinh thật không có nghĩa khí."
Vội vàng rảo bước cuồng chạy.
Trần Tam Lang lại kêu: "Mau dùng Thần Hành Phù!"
Đạo sĩ lại cười khổ: "Không kịp rồi."
Điều khiển Thần Hành Phù phải niệm chú ngữ, làm thủ pháp, cần tiêu tốn chút thời gian, mà đám Tu La sát ảnh dày đặc như hình với bóng, chỉ cần trì hoãn một chút là nhào lên ngay.
Trần Tam Lang tức giận: "Sao đến nước này rồi, chẳng có cái gì dùng được cả."
Tiêu Dao chỉ coi như không nghe thấy, bỗng nhiên nói: "Thư sinh, phía trước đường núi rẽ trái, có một gian thạch ốc có thể tạm lánh."
Trần Tam Lang nghi hoặc: "Ngươi đừng có lừa ta vào đó để ủng trung tróc miết (bắt rùa trong hũ) đấy."
"Nói nhảm, bản đạo chẳng lẽ không phải vào đó sao?"
Hai người nói chuyện cực nhanh, bước chân còn nhanh hơn, chốc lát phía trước đường rẽ, liền nhìn thấy tòa thạch ốc kia, không cao, dùng những tảng đá xanh lớn xây thành, nhìn khá chắc chắn.
Lúc này, bọn họ đã chạy đến thở hồng hộc, bóng tối phía sau đuổi ngày càng sát, trông cứ như một đám mây đen vậy, sắp sửa phủ ụp xuống.
Hết cách rồi, tiếp tục chạy xuống dưới chắc chắn không xa, chỉ có thể đánh cược một phen, Trần Tam Lang bước nhanh xông vào thạch ốc. Thạch ốc ban đầu có lắp cửa gỗ, nhưng lâu ngày không ai chăm sóc, đoán là hỏng rồi, chỉ còn lại khung cửa.
Cứ như vậy, không che không chắn, đám Tu La sát ảnh kia chẳng lẽ không đuổi giết vào tận trong, chặn đầu ngay tại chỗ sao?
Đây chỉ là tâm lý của Trần Tam Lang thôi, đông đảo Tu La sát ảnh vô khổng bất nhập (không lỗ nào không lọt), như sương mù, không hề có thực thể, dù thạch ốc có cửa, e là cũng ngăn cản không nổi.
Tiêu Dao Phú Đạo sau khi vào, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, nói thì chậm mà làm thì nhanh, vỗ mạnh lên tường.
Ông một tiếng!
Trần Tam Lang cảm thấy cả tòa thạch ốc đều rung lên, không biết có phải ảo giác không, nhưng có thể khẳng định là có thứ gì đó đã bị dẫn động.
Ông ông ông!
Tiếng kêu nhỏ liên hồi, liền thấy trên bức tường đá xanh cứng rắn có ánh sáng lóe lên, lại là những đường phù văn chằng chịt.
Đây là...