Truất Long

Lượt đọc: 2935 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 357
Lũng Thượng Hành (6)

❊ ❊ ❊

Hùng Bá Nam ghi nhớ chuyện này trong lòng, hôm sau lại dậy, lặng lẽ vượt sông, từ Đông Quận chuyển vào Cấp Quận, rồi vừa lên bờ đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng ở Cấp Quận.

Thì ra, sau trận chiến hôm đó, Khuất Đột Đạt lại một lần nữa hoang đường không kịp tham chiến, rồi đối mặt với việc toàn quân của Tiết Thường Hùng rút lui, cùng với việc các quan chủ quản các quận giải tán hết, lại càng rơi vào tình thế cô quân lúng túng… Thế là khi biết toàn cảnh Bột Hải Quận bị quét sạch, lại thêm đường sông đã thông suốt, dù một ngàn lẻ một vạn lần không muốn cũng đành phải chọn rút lui.

Bằng không, ai biết Trương Hành có lại đến một trận Bình Nguyên nữa không?

Nhất là lần này Từ Thế Anh có thể ung dung vượt sông đánh kẹp hai mặt.

Có điều, binh sĩ lui đến Thiền Uyên trên ranh giới Cấp Quận và Vũ Dương Quận, sau khi bảo đảm khoảng cách an toàn, Khuất Đột Đạt lại không tiếp tục rút về, mà ngay tại Cấp Quận bắt đầu bố phòng… Thiền Uyên là một điểm, Nội Hoàng ở phía bắc, Lê Dương ở phía tây, thêm vào Bác Vọng Sơn ở giữa ba nơi, ước chừng một vạn rưỡi tinh nhuệ Đông Đô, cộng thêm mấy ngàn quận tốt Cấp Quận, tạo thành một khu phòng ngự hình tam giác kiên cố rất rõ ràng.

Về phần vì sao làm như vậy, Hùng Bá Nam không cần dò hỏi cũng biết, đó là vì có một con kênh đào nối Thanh Chương Thủy và Kỳ Thủy chảy qua giữa Cấp Quận, ngăn cách ba tòa thành trơ trọi ở phía đông, đường đến với chủ lực quân Truất Long căn bản là thông suốt, mà Cấp Quận hết lần này tới lần khác lại là tuyến cuối cùng nhất định phải cố thủ trong tình thế Đông Đô lực bất tòng tâm… cho nên nhất định phải bố trí binh lực để phòng bị cần thiết.

Hãy nói, Chương Thủy, nhất là Thanh Chương Thủy, hầu như là động mạch lớn trời sinh để Đông Đô khống chế Hà Bắc, con sông này bắt nguồn từ Hắc Sơn phía sau Ngụy Quận, Cấp Quận, chảy một mạch đến phía đông Hà Gian mới cùng Hô Đà Hà nhập vào biển, men đường chảy qua mười mấy quận, toàn là danh quận, quận lớn.

Trong tình huống này, chỉ cần ở Cấp Quận đào một con kênh dài vài chục dặm, nối thông Chương Thủy với Kỳ Thủy vốn đổ vào Đại Hà của Cấp Quận, là có thể dễ dàng chuyên chở thuế má vật tư của vùng đất phì nhiêu Hà Bắc đến Đông Đô.

Trên thực tế, tại góc tây nam Hà Bắc là Cấp Quận và Ngụy Quận đây, chính vì thế đã tập trung ba khu trữ hàng khổng lồ.

Trước hết là Nghiệp Thành, quận trị Ngụy Quận, nơi ấy là bồi đô, trong hành cung quy chế nên có đều có, một vị Đốc công phái từ Bắc Nha, một chi Kim Ngô Vệ hãy còn, hành cung đại sứ, phó sứ cũng đông đủ, mà hành cung cũng có cung thành tương ứng, bên trong chứa đầy

lương thực, vàng bạc, vũ khí, giáp trụ, đồ ngự dụng, thậm chí còn có chuồng ngựa cho ngựa ngự.

Phía tây nhất Cấp Quận, gần Hà Nội Quận, đối diện Đông Đô bên kia, cách sông đối mặt với cửa sông Lạc Thủy và Lạc Khẩu Thương, cất giữ tiền lương thuế má mấy chục năm của mấy quận thuộc Hà Bắc tây đạo và Thượng Đảng địa khu, thậm chí có thể xem thẳng là một bộ phận của Lạc Khẩu Thương.

Còn ở nửa phía đông Cấp Quận, gần kênh đào, phía sau Lê Dương thành, khu vực giữa Đại Phi Sơn và Đồng Sơn, cũng có một khu trữ hàng tiêu chuẩn, cất giữ thuế má tiền lương mấy chục năm của mấy quận thuộc Hà Bắc đông lộ… Nơi này cũng coi như cái kho cửa sông điển hình, nhưng vì hai ngọn núi kẹp kênh đào ngăn cách dòng Đại Hà, chỉ có thể ra vào từ Lê Dương thành phía đông bắc, nên người xung quanh đều gọi là Lê Dương Thương.

Lúc này đây, Hùng Bá Nam đang đứng trên đỉnh Đồng Sơn trơ trụi, trên cao nhìn xuống, ngắm khu trữ hàng diện tích khổng lồ bên dưới mà ngẩn người.

Trong tầm mắt y, vô số quân sĩ, dân phu đang vất vả khuân vác vật tư, rõ ràng là muốn chuẩn bị quân nhu cho bộ chúng Khuất Đột Đạt, khả năng còn muốn bổ sung chút đỉnh và ban thưởng cho quận tốt mấy quận phía tây, vậy mà chỉ mới mở hai ba cái trong số mấy chục kho lớn phía trước mà thôi, cũng khiến người ta kinh ngạc.

Sau kinh ngạc là cảm giác hoang đường, tiếp đến là phẫn nộ, cuối cùng là bất lực.

Nếu là trước kia, cảm xúc của Hùng Bá Nam có lẽ chỉ dừng ở hoang đường – bên này quan phủ có nhiều lương thực, vải vóc và tiền đồng như thế, dùng không hết, dời không xuể, thế mà bên quân Truất Long lại căng thẳng đến nỗi khẩu phần hậu cần cũng phải tính toán kỹ càng, làm hậu phương lớn Đông Cảnh kêu than oán thán khắp nơi, làm hai bên người người lòng dạ bất ổn, còn đối với lão bách tính ở hai quận mới thuộc Hà Bắc tới

Nói thế, nhưng chính hạt giống cày vụ xuân cũng sắp ăn hết rồi.

Như vậy còn chưa đủ hoang đường sao?

Nhưng Hùng Thiên Vương giờ đây vẫn biết phẫn nộ, bởi vì ông đã hiểu ra, những kho lẫm trước mắt này vốn là vật nộp lên của trăm họ các quận Bột Hải, Bình Nguyên ven Hà Bắc Đông Lộ, thậm chí là của chính những người dân đến hạt giống cũng không còn; là mỡ máu dân lành bị thu lên theo tiêu chuẩn bề ngoài thì rộng rãi, thực chất lại hà khắc đến tột cùng... quả thực là mỡ máu dân lành, là những thứ được cống nạp bằng chính tính mạng.

Thế mà hai vị Hoàng đế Đại Ngụy cùng lũ đại tộc Quan Lũng ở Tây Đô và Đông Đô, sau khi hưởng hết phần tinh hoa rồi, thà để mớ lương thực, vải vóc cơ bản mà chúng chẳng xem ra gì này mục nát trong lẫm, chứ cũng không chịu thu bớt đi một chút, để cho trăm họ có thêm một miếng cơm mà ăn, một bộ áo mà mặc. Đến năm mất mùa cũng chẳng chịu cứu, gặp thiên tai đói kém thì đem quân vây lại, bức bách dân lành đến mức gọi trời không thấu, gọi Chí Tôn chẳng hay, rồi một toán binh mã kéo đến tiễu trừ sạch sẽ, còn giương cái cờ quan binh giết giặc.

Cái thứ này căn bản không phải là đức hạnh của bậc Chí Tôn trên cạn, đây căn bản là cướp trắng trợn, giết công khai, căn bản là coi trăm họ như tro bụi, như cặn bã, chính là không coi người ta là người.

Còn về phần bất đắc dĩ, thì trong lòng Hùng Bá Nam biết rõ, vị trí này nằm trong phạm vi đả kích của Đông Đô, là nơi mà vị đại tông sư ấy cùng tàn binh tinh nhuệ Đông Đô, trong đó có tuyệt đại bộ phận quân đầu Quan Lũng, luôn coi là cấm địa. Quân Truất Long muốn đến đây, nhất định phải tập trung chủ lực mới có thể đột phá Khuất Đột Đạt, nhưng quãng thời gian ấy cũng đủ để vị đại tông sư kia đích thân dẫn quân từ Đông Đô, Ngụy Quận, thậm chí cả đám đồn binh Quan Lũng ở phía Quan Tây đến đây giữ chân chủ lực Bang Truất Long.

Còn như đám cao thủ Ngưng Đan cảnh trở lên của bọn mình, đương nhiên có thể tha hồ kéo đến khuân đi, nhưng liệu có khuân nổi mấy thạch mấy thớt?

Nghĩ mà thấy nản.

Có điều, lại nghĩ thoáng chốc, Hùng Bá Nam lại thấy một số cách làm của Trương Đại Long Đầu là đúng, có những lời vẫn là nên nói ra, có những đạo lý vẫn là nên giảng ra... Giờ quay đầu nghĩ lại, ngày trước khi mình làm hào hiệp ngang dọc Bắc Nam, thật chỉ là hồ đồ mê muội, trong lòng tuy có đôi ý nghĩ, làm việc cũng dứt khoát, song không thể thấu triệt rõ ràng như bây giờ, biết kẻ địch là ai, biết sự tình là thế nào, biết mấu chốt ở nơi đâu.

Khi ấy, thực sự giận dữ cũng chẳng biết là vì sao mà giận dữ.

Dằn hết mọi cảm xúc, Hùng Bá Nam xuống Đồng Sơn, tùy tiện tìm một tên tiểu giáo quân triều đình, tát một cái ngất xỉu. Tiện tay dắt một con ngựa của đối phương, rồi rời Lê Dương Thương tiếp tục lên đường, bèn men theo con kênh ngắn này đi thẳng tới Kỳ Thủy.

Rồi lại ngược dòng Kỳ Thủy mà đi lên, hướng vào trong Hắc Sơn để tìm.

Hắc Sơn không phải là một ngọn núi nào đó, mà là nói dãy núi kéo dài gần ngàn dặm nhìn xuống Hà Bắc ở phía đông đất Tấn, bởi đoạn giữa bị rắc máu chí tôn, thịt chân long, thành ra Hồng Sơn, cho nên theo màu sắc, phía bắc gọi là Tử Sơn, phía nam gọi là Hắc Sơn… cũng chỉ có vậy.

Cho nên, muốn tìm ra tung tích một người trong Hắc Sơn, chẳng gọi là mò kim đáy bể, nhưng cũng coi như là bắt cá trong ao rồi.

May thay Hùng Thiên Vương là một tay bắt cá giỏi, ông ta biết, cái gã Trương Trường Phong gì đó kia hễ đã tập hợp được nhân mã, thì không thể nào chui vào hốc núi vào ra khó khăn, ít nhất cũng phải giữ mấy con đường để tiện xuống núi về Hà Bắc cầu lương, mà đường thông trong Hắc Sơn, thứ tự nhiên nhất, đơn giản nhất cũng là trực tiếp nhất, tất nhiên là Kỳ Thủy và tiền nguyên Chương Thủy phát nguyên từ đó.

Cho nên, Hùng Bá Nam chính là theo Kỳ Thủy ngược lên thượng nguồn để tìm.

Quả nhiên, sáng ngày thứ hai, y đã tìm ra manh mối ở chỗ sơn hoa rực rỡ... nơi một cửa sơn ảo có một nhánh sông nào đó thượng nguồn Kỳ Thủy chảy qua, lại có hai cánh quân đang giằng co.

Quân số hai bên đều không nhiều, quan quân hai ba ngàn người, trang bị chỉnh tề, Hắc Sơn quân bốn năm ngàn người, rõ ràng là đã được chọn lựa qua, hai bên cũng coi như chiến lực tương đương, kẻ tám lạng người nửa cân.

Nhưng thú vị hơn là, dù cho là số binh lực không lọt vào mắt Hùng Thiên Vương này, lúc này cũng không thể triển khai được, bởi vì cửa sơn ảo quá hẹp, ngoài cửa còn bị nhánh sông kia chia cắt, càng lộ vẻ chật hẹp, địa hình vùng núi chung quanh cũng đều đủ hiểm trở khó quấn lấy.

Quan quân đành phải đổ xuống vị trí đất trống cách đó hai dặm, tạm làm doanh trại.

Có thể thấy, cánh quân triều đình mang cờ hiệu chữ Lý này, hơn nữa sức chiến đấu rõ ràng là không tốt, đã lâm vào rắc rối rồi.

“Hôm nay là ngày thứ tư rồi.” Tân nhiệm Phó sứ hành cung Nghiệp Thành Lý Thanh Thần ngồi trong căn lều tạm bợ, chỉ mặc một bộ cẩm y màu trắng, tôn lên khuôn mặt có chút tái nhợt. “Tên Trương Trường Phong này đúng là cho mặt không biết nhận mặt, vậy mà lâm thời đổi ý, còn đòi thêm vật tư, tiền lương... Biết thế đã không bảo huynh sớm đi tìm Từ Thế Anh như vậy, đáng lẽ phải lôi được người ra trước rồi nói.”

Tần Bảo ở một bên mặc toàn bộ khôi giáp, chỉ là chưa đội mũ giáp, thân hình càng lộ vẻ cao lớn hùng tráng, lúc này đang ngồi trên một cái ghế dài, dùng vải thô lau cây đại thiết thương của mình, nghe vậy sắc mặt cũng không thay đổi: “Nói một tiếng vẫn là nên làm, Từ Thế Anh đã trở về rồi, thì nói rõ cao thủ của Bang Truất Long rất nhanh sẽ tới, có được một câu hứa của hắn trước, sau này cũng là một cái cớ, huống hồ

vốn dĩ cũng không lỡ việc gì... Lúc đó ta đang ở Lê Dương, nhận được thư của huynh, qua sông một chuyến mà thôi.”

“Cũng đúng, sự tình đến nước này oán trách cũng vô dụng, phải nghĩ cách thôi.” Lý Thanh Thần suy nghĩ một lát, cũng là cố ép bản thân bình tĩnh lại. “Ta thấy không thể đáp ứng Trương Trường Phong như thế được, nếu không tên này chỉ càng thấy của lạ đáng giá, sẽ làm càn hơn nữa!”

“Ta đồng ý, nhất định phải động thủ!” Tần Bảo rõ ràng dứt khoát hơn nhiều.

“Nhưng phải cân nhắc đến chuyện ném chuột sợ vỡ bình, Trương Trường Phong vậy mà lăn lộn hai năm đã lăn lộn đến Ngưng Đan Cảnh rồi, còn thu nạp không ít hảo thủ.” Lý Thanh Thần chỉ ra mấy chỗ then chốt. “Hơn nữa chỗ cửa hẽm núi này quá hẹp...”

“Có một cách.” Tần Bảo gấp tấm vải dầu lại, cất kỹ, rồi cắm cây thiết thương xuống đất, vậy mà mơ hồ có điện quang nhảy nhót trên đó. “Huynh tiến công trước, thua một trận ở cửa hẽm núi, sau đó mang theo quân tư lương thảo triệt thoái, dọc đường rải rác một chút, dụ hắn đuổi theo... Hắn lần này tới đây, chẳng phải là cầu những thứ này sao? Còn ta mang theo trăm mười người tinh nhuệ giấu lên phía thượng nguồn trước, đợi các huynh cùng đi qua rồi, sẽ quay lại đánh úp chỗ này, ngược lại khống chế cửa hẽm núi, đến lúc đó chính là chúng ta giữ cái cửa này, đến lượt hắn sốt ruột. Nếu hắn cậy vào tu vi một mình đến tìm ta, đến lúc đó ta sẽ ra tay xử lý hắn, dù xử lý không được, cũng có thể dựa vào cửa hẽm núi và đường lui của bộ chúng để bắt hắn giao người ra.”

“Sự tình đến nước này cũng chỉ có thể như vậy, nhưng huynh phải cẩn thận...” Lý Thanh Thần trầm ngâm một lát, im lặng một hồi, một lúc sau mới nhắc nhở. “Bọn chúng đông người, dù có đuổi theo kiểu gì, phía sau hẽm núi nhất định cũng sẽ có đủ bộ chúng, đến lúc đó nhất định là hai mặt giáp kích, những kẻ bị chặn mất đường lui cũng sẽ liều mạng xông vào thôi! Còn như huynh nói, Ngưng Đan đấu Ngưng Đan, không biết phiền phức đến đâu.”

“Ngưng Đan đấu Ngưng Đan, cứ thử cân lượng của ta.” Tần Bảo dứt khoát trả lời, tiện thể đứng dậy. “Sự tình không nên chậm trễ, ta đi chuẩn bị đây, trực tiếp lên thượng nguồn giấu đi.”

Lý Thanh Thần cũng đành gật đầu.

Còn Tần Bảo đội mũ giáp lên, xách cây đại thiết thương ra tới cửa lều, lại dừng thân quay đầu lại: “Lý Thập Nhị...”

“Chuyện gì?” Lý Thanh Thần kinh ngạc ngẩng đầu.

“Bọn họ đều nói huynh bị thương rồi, đời này Ngưng Đan vô vọng?” Tần Bảo xách thương đỡ đao, nghiêm túc hỏi. “Có thật không?”

Lý Thanh Thần do dự một chút, lắc đầu: “Ta đã đích thân hỏi Trung Thừa, ông ấy nói mấy lần bị thương trước đây, đặc biệt là vết thương ở phủ tạng đúng là đã tổn thương căn bản thân thể ta, nhất định sẽ có ảnh hưởng, nhưng cũng chỉ là bắt đầu từ cấp bậc Ngưng Đan này, chú trọng tính mệnh cùng tu, thân tâm cùng sửa, chỉ cần thời vận, trải nghiệm đến mức đó, sau đó đạo tâm thông suốt, vẫn rất có khả năng vượt qua, tiếp tục bay lên tận trời xanh.”

Nói tới đây, Lý Thanh Thần ngừng lại một chút, tiếp tục nói: “Nói cách khác, đường chưa đứt, nhưng hẹp mất hơn nửa, hơn nữa dễ gãy, gặp trở ngại là suy sụp, cũng giống như cái cửa hẽm núi chúng ta gặp lần này vậy.”

Tần Bảo gật đầu, rồi lại nhắc nhở: “Bớt dùng chút thành ngữ điển cố, nói chuyện đơn giản kiên quyết một chút... nếu không người khác chỉ nghĩ huynh thiếu tự tin như thường thôi.”

Dù Lý Thanh Thần tự nhận sớm đã có đủ loại chuẩn bị tâm lý, cũng chưa từng suy nghĩ vấn đề từ góc độ này, chỉ cảm thấy đối phương đây là vô văn hóa kiếm cớ gây sự, bèn xua tay bừa bãi cho qua.

Cứ như vậy, chuyện xảy ra tiếp theo không nói cũng rõ.

Lý Thanh Thần gọi sứ giả đến, bày ra vẻ con em đại tộc Quan Lũng, ngay trước mặt hắn mà mắng Trương Trường Phong, nói thà không cần Ngưu Đạt, cũng tuyệt đối không để một tên khí tốt của đối phương bày bố như vậy, bảo Trương Trường Phát tự đẩy xe bò hầu hạ phân nước đái của Ngưu Đại Đầu Lĩnh đi tìm Trương Hành, xem Trương Tam có cho Trương Trường Phong là một Trương thị tử đệ như hắn chút mặt mũi nào không?

Sứ giả bất đắc dĩ quay về, hai chữ "khí tốt" vừa thốt ra, Trương Trường Phong đã sa sầm mặt, rồi vừa nhắc đến đẩy xe bò, hầu hạ phân nước đái, bên ngoài đã náo động, thế mà Lý Thanh Thần phái vài trăm người bám theo sứ giả trực tiếp phát động tập kích, định đoạt lấy cửa hẻm núi, kết quả bị quân Hắc Sơn đóng trạm ở đây phát giác, lập tức kháng cự.

Trong doanh địa quân Hắc Sơn phía sau hẻm núi, trong chốc lát, Trương Trường Phong lại bị chọc tức đến bật cười, nhưng không hề hoang mang, gọi thân tín quanh mình lại nói:

"Cái tên Lý Thập Nhị phế nhân đó dám chế giễu ta? Còn đến tập kích? Ta hai năm nay cố nhiên là kết quả chìm chìm nổi nổi, nhưng dù sao cũng đã mấy lần cuốn vào đại cục Hà Bắc, trong trận chiến ngưng được một viên đan trong bụng... Các ngươi biết đấy, hắn thì hay rồi, ngày trước cũng coi là tài tuấn Đông Đô, kết quả không có mắt nhìn, chỉ một mực chống đối Trương Tam Lang kia, kết quả bị người của Bang Truất Long lén đâm một dao vào hông...

Chuyện ngưng đan quá huyền hồ thì không nói, nhưng dù sau này hắn có ngưng đan, với vết thương này, e cũng chỉ có thể vào Bắc Nha làm cái mệnh Đốc Công thôi! Lấy gì ra vẻ với ta? Lại lấy gì đánh ta? Mấy hôm nay, rõ ràng là ta nể tình quen biết cũ nên chưa động thủ lấy mạng hắn đấy thôi! Bây giờ mọi người theo ta ra ngoài, cùng lấy mạng chó thằng này, để hắn biết ai mới là chân phong lưu, chân thảng!"

Một đám thân tín hào kiệt xung quanh nghe vậy kêu la ầm ĩ, đều cầm binh khí trong tay, liền theo Trương Trường Phong có biệt hiệu "Phong Lưu Tướng" cùng nhau xông ra, ngay cả tên sứ giả kia, cũng vội vàng khoác giáp đuổi theo.

Cửa hẻm núi vốn đã hẹp, không triển khai được binh lực vài chục người, lúc này chân khí Hoàng Phong tu vi Ngưng Đan của Trương Trường Phong vừa dùng ra, thực sự là đá bay cát chạy, thế không thể cản, quan quân chống đỡ một lát, chỉ chết vài người, rồi theo như dặn trước thê thảm chạy về.

Mà còn cần gì mưu kế dụ địch gì sau đó nữa, Phong Lưu Tướng đã bị Lý Thập Nhị chọc tức nổi giận, tuyệt đối không muốn cứ thế bỏ qua, thế mà đích thân đuổi theo ra, lại điều binh khiển tướng cho binh mã tiếp ứng theo sau, men theo dòng sông trước cửa hẻm núi thẳng xuống hạ lưu, rất nhanh ngược lại đuổi đến doanh địa quan quân ở phía dưới cách đó không quá hai dặm, nằm ở vùng đất trống trải.

Đại doanh quan quân ở đây, Lý Thập Nhị vốn còn định rút lui dụ địch, lúc này thấy gió vàng cuồn cuộn trong ngày xuân, Trương Trường Phong thế mà trực tiếp dẫn quân áp sát trước mặt, thêm vào đó vô số bộ chúng liên tục theo dòng sông, dẫm lên đường dại ùa ra, hiển nhiên là muốn

trực tiếp đến đánh đại doanh, cũng nhất thời da đầu tê dại, chỉ có thể cố gắng chống đỡ.

Hắn lúc này mà không chống nổi, thì sẽ thành lộng xảo thành chuyết, giả bại thành thật tan.

Tuy nhiên, căn bản không xảy ra tình cảnh đảo ngược tình thế nào, bởi vì trơ mắt thấy Trương Trường Phong đích thân đuổi ra, đến trước trại quan quân, đại doanh rõ ràng có nguy cơ, dù cho chỗ hẻm núi vẫn còn nhiều bộ chúng quân Hắc Sơn đang ong ong tiến lên, Tần Bảo cũng liền quả quyết ra tay.

Bỗng nhiên, tiếng hô giết nổi lên từ thượng du, quân Hắc Sơn vừa ra khỏi cửa hẻm núi nghe thấy động tĩnh, kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy một toán chừng trăm người từ thượng du mà đến, tựa hồ là muốn đoạt cửa ải, bèn định cười nhạo.

Nào ngờ, đúng lúc này, đột nhiên giữa không trung nổi lên một tiếng sét giữa trời quang.

Là tiếng sét giữa trời quang theo đúng nghĩa đen, rất nhiều quân Hắc Sơn tận mắt chứng kiến, toán hơn trăm người kia đến cách hơn trăm bước, kẻ cầm đầu, cũng là kỵ sĩ duy nhất trên bãi hoang, mình mặc khải hộ tâm đen không ánh sáng, người và ngựa đều đầy điện quang lấp lánh, kéo theo tiếng sấm, hiển nhiên là được bao bọc bởi thứ chân khí hiếm lạ nào đó giống như vị trại chủ "Phong Lưu Tướng" nhà mình.

Cũng giật mình kinh hãi.

Nhưng chưa hết, kỵ sĩ một thân hắc giáp lấp lóe điện quang đó lại tiến thêm mấy chục bước, đến trước một vách đá dựng đứng, không chút dừng lại, lại còn người ngựa hợp nhất, cả người lẫn ngựa bọc trong chân khí, men theo thế núi, nhảy vọt lên, rồi nhắm thẳng cửa hẻm núi mà giáng xuống. Hắc Sơn quân ở cửa hẻm núi dù có ngu đến mấy cũng biết là sắp có người chết, lại càng hoảng sợ hơn, ào ào tản ra bốn phía toan chạy trốn.

Nào ngờ, người ngựa chưa chạm đất, một cây đại thiết thương lấp lóe điện quang đã từ giữa không trung tăng tốc bay tới, cắm vào giữa đám Hắc Sơn quân ở cửa hẻm núi, lập tức giết chết mấy tên, đám người lại càng có xu thế tan vỡ. Ngay sau đó, người ngựa cùng tới, kỵ sĩ mặc Hắc Giáp Vô Quang Khải rút cây đại thiết thương ấy ra, lấp lóe điện quang, vung vẩy tứ phía, thế không thể đỡ, đến cả ngựa cưỡi dưới háng, lại cũng phát cuồng trong điện quang, há miệng nhân cơ hội cắn xé, đá hất.

Quả là một con long câu.

Trong khoảnh khắc chốc lát, thương vong do một người một ngựa một thương gây ra đã vượt quá thương vong của trận chiến quy mô nhỏ trước đó, đám Hắc Sơn quân chen chúc ở cửa hẻm núi lại càng tan vỡ hoàn toàn, ào ào chạy trốn, bộ chúng bên ngoài miệng hẻm núi bất chấp tất cả, nhảy ùm xuống con sông chỉ rộng vài trượng, sâu một trượng ấy, còn chưa kể là quá đáng, bộ chúng bên trong miệng hẻm núi thì dứt khoát sớm giẫm đạp lên nhau, lại bị trăm dư tinh nhuệ quân quan phủ đuổi theo tới nơi thừa thế tàn sát trong hẻm núi.

Nhất thời máu hòa nước trào ra, tụ thành dòng, thấm đẫm núi đồng, chỉ vì cỏ xuân che lấp, không thấy mùi tanh, mãi đến khi chảy xuống sông trước miệng sơn ao, mới cuốn lên nhiều sắc đỏ.

Trong cửa hẻm núi, lại càng tiếng kêu rên cầu xin tha thứ không dứt.

Lúc này, Trương Trường Phong hay tin phía trước có động tĩnh, vội vàng rút lui, giữa đường thấy trong sông kẻ giãy giụa cầu sống cùng xác chết nổi chìm, lại càng trợn mắt há mồm, lúc này mới ý thức được mình đã trúng kế, Lý Thập Nhị này được viện binh mạnh mới trở mặt, bèn vội vàng kéo một viên phó tướng tới, bảo đối phương ở phía sau cầm chân quan quân, rồi đích thân cuốn động hoàng phong, nhảy vọt lên, điều động bộ chúng quay về tiếp viện, định đoạt lại cửa hẻm núi.

Tới

trước miệng sơn ao, viên phong lưu tướng này chỉ để bộ chúng bám theo, tiện thể kêu gọi kêu hào binh sĩ đầu bên kia tới giáp kích, rồi bất chấp tất cả, cậy vào tu vi Ngưng Đan, dẫn đầu nhảy vọt vào.

Vào trong cửa hẻm núi, chỉ vừa chạm mặt, Trương Trường Phong đã liếc mắt một cái nhận ra kẻ cầm đầu đối phương, cũng chẳng nhiều lời, trực tiếp cuốn động chân khí bình sinh, vung vẩy trường đao trong tay, thi triển hảo một phen uy thế của phong lưu tướng, rồi ra sức chém xuống.

Tần Bảo thấy chân khí tu vi của đối phương như thế, tự nhiên biết là chính chủ tới, trước cũng không lên tiếng, trơ mắt thấy đối phương tới trước mặt mình giữa không trung, bức lại gần chỉ còn cách vài trượng, chợt một tiếng bạo hống, vang như sấm rền, cùng lúc đó toàn thân Định Lôi Chân Khí trào dâng, kèm theo điện quang cùng tiếng lách tách không ngừng, lại còn trọng giáp kèm theo ngựa, đằng không bay lên, vung vẩy cự đại thiết thương, ra sức nghênh kích.

Trương Trường Phong thấy đối phương uy thế như thế, đã kinh hãi, nhưng căn bản không kịp thu lại, lại cùng đối phương giữa không trung một kích.

Mà dưới một kích, Trương Trường Phong chỉ thấy toàn thân tê dại, trước mắt tối sầm, cánh tay vung vẩy binh khí dứt khoát hoàn toàn mất đi tri giác, lại là giữa không trung thân tâm mất đi sự khống chế cân nhắc chân khí, chỉ có thể cố sức dựa vào bản năng cầu sinh để tận lực thả ra Hộ Thể Chân Khí mà thôi.

Sau đó, thì như một con búp bê rách rưới, bị cả cây trường thương của đối phương đè lên trường đao quật ngã xuống.

Hộ Thể Chân Khí vẫn còn, một chút này lại chưa chết?!

Nhưng đối phương đắc thế chẳng tha người, sau khi xuống ngựa, cự đại thiết thương bọc lấy thứ chân khí gì đó rõ ràng mang theo hiệu quả tê liệt liên tục đập xuống, khiến Trương Trường Phong chỉ có thể dốc hết sức vận hành chân khí trong tay trường đao để chống đỡ, dựa vào chút thiên địa nguyên khí sau khi Ngưng Đan để thở dốc.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên, hay nói đúng hơn là căn bản không kịp có thời gian phản ứng thừa thãi, một cơn đau nhói từ trên chân mình truyền đến, trong nháy mắt liền khiến Trương Trường Sinh phá vỡ phòng hộ của Hộ Thể Chân Khí, gần như là nước mắt nước mũi giàn giụa.

Đáng thương Trương đương gia, Trương Trường Phong cố sức nhìn lại, lại thấy là con ngựa chiến dưới háng đối phương tướng mạo xấu xí, mọc đầy đốm báo tử kia, lúc này lộ ra hai hàm răng to lớn sắc nhọn, trực tiếp cắn chặt lấy bắp chân không có phòng hộ của mình, mà còn làm ra vẻ xé rách.

Thấy vậy, Trương Trường Phong hoàn toàn hết cách, đành dốc sức bình sinh để cầu xin: "Hảo hán tha cho ta một mạng! Ta vốn là cố nhân của Lý Thập Nhị! Còn có bốn năm nghìn quân tâm phúc và Ngưu Đạt, có thể làm tấm thân tiến thân cho các vị!"

Tần Bảo mặt không biểu cảm, một thương hất văng binh khí của đối phương, rồi lại một thương nện vào bắp chân còn lại của y, lúc này mới bóp

u thịt dưới cổ con Ban Điểm Báo Tử Thú đang cưỡi, bảo nó nhả ra.

Lúc này Trương Trường Phong đã đau ngất đi.

Nửa ngày sau, Lý Thanh Thần vội vàng phát động truy kích, vòng qua sông đến phía sau, cách sông nhìn thấy cảnh này cũng không nói nên lời, chỉ thở dài một hơi rồi từ xa lớn tiếng thán phục:

"Tần Nhị, ngươi có biết, từ sau trận Trầm Chu Thụ trong tuyết ở Lương Viên hôm ấy, đây là lần đầu tiên ta thấy một Ngưng Đan bị đánh gãy chân hàng nhanh như vậy!"

Tần Bảo cao giọng đáp, hiếm có lúc ngông cuồng: "Cho ta ba trăm kỳ kinh, kết trận mà tiến, trong vòng một khắc

dù trước mặt Đại Tông Sư ta cũng dám xuyên tháp mà đi, như cá lướt trong nước!"

Giọng nói đó vang khắp núi rừng, Lý Thanh Thần chỉ im lặng.

Không riêng gì Lý Thập Nhị, đến cả quan quân và Hắc Sơn quân xung quanh cũng đều ngậm tăm như ve mùa đông, coi là thần nhân.

Một lúc sau, khi quan quân dần hoàn hồn, chuẩn bị reo hò thì ở chỗ cao nhất, dốc nhất trên núi cạnh cửa sơn ảo, bỗng có người phá lên cười, xen lẫn chân khí, khuấy động khắp vùng, âm lượng át hẳn Tần Bảo: "Tần Nhị Lang chỉ e vẫn coi thường cảnh giới Đại Tông Sư! Nhưng mà, công phu tuấn tú nhường ấy, tu vi tinh luyện bậc này, cũng đủ để tự hào phen này rồi! Coi Đại Tông Sư như không một lúc thì có sao đâu?"

Nói đến đây, người này rõ ràng hơi ngừng một chút, rồi mới nói tiếp: "Ngày trước trên sông từ biệt, vàng đá bùn cát lăn lộn cả vào nhau, không ngờ còn có ngươi là gang thép tốt thế này! Hay! Hay! Hay! Nhưng cũng không hay!"

Tiếng càng về sau càng lớn, đến nỗi trên vách núi tử khí tràn ngập, bốn bề vọng tiếng vang như sấm, Tần Bảo và Lý Thanh Thần, cùng vô số quan quân, Hắc Sơn quân đều kinh nghi, nhưng cũng không ít người đoán ra là ai rồi.

Người đó cũng không cố làm ra vẻ thần bí, trực tiếp báo danh tính:

"Bang Truất Long đại đầu lĩnh Hùng Bá Nam ở đây! Ngưu đại đầu lĩnh ta đã đón ra, sắp xếp nơi khác rồi! Còn chư vị muốn làm ăn với ai, cứ tìm chính chủ! Dù sao địch ta rõ ràng, Ngưu

đại đầu lĩnh chưa từng làm tù binh của Bạo Ngụy dù chỉ nửa ngày! Hôm nay Hắc Sơn đến đón huynh đệ nhà mình, trên đường gặp trận này, cũng thật là đặc sắc, chỉ tiếc một điều, rằng con người bản lĩnh như Trương Long Đầu, tự tay dạy dỗ huynh đệ mình, vậy mà lại vui làm ưng khuyển cho Bạo Ngụy, tự cam đọa lạc!

"Chẳng những đáng tiếc, thật là nực cười!"

Nói xong, chỉ thấy một mảnh tử khí cuồn cuộn, rồi một luồng lưu quang lóe lên, kéo theo một dải lụa tím vạch ngang trời, mấy tiếng cười giữa không trung rồi biến mất vào chỗ núi sâu hơn.

Tần Bảo và Lý Thanh Thần sớm đã biến sắc, lúc này càng hồi lâu không nói, đứng im bất động.

Không biết qua bao lâu, Tần Bảo hồi thần, vung cây thiết thương to lớn trong tay, bất ngờ đâm thẳng một thương xuyên vào tim "Phong Lưu Tướng" Trương Trường Phong đang giả chết trước mặt.

Thương thay một con em thế tộc phương nào, cũng từng theo học dưới núi Nam Pha, cũng từng phong lưu tuấn dật trong Đông Đô, cũng từng cát cứ châu quận một thời, còn chịu qua hai năm gian nan nhất của nghĩa quân Hà Bắc, lại vì một thoáng tham niệm, mà chết nơi cửa sơn ảo vô danh.

Cũng không ai bận tâm.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.