Truất Long

Lượt đọc: 3278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 402
Tứ Dã Hành (6)

❊ ❊ ❊

Anh Đào cách Bình Cức chừng sáu mươi dặm, người tu hành từ cảnh giới Kỳ Kinh trở lên không cần tính sức ngựa, ruổi mau mà đi thì trong vòng một canh giờ đã có thể tới nơi. Nhưng một đơn vị kỵ binh có biên chế hoàn chỉnh và đầy đủ khí giới, nếu không mang theo đồ quân nhu, e phải mất hai canh giờ; nếu tính cả thời gian chuẩn bị, có lẽ còn phải cộng thêm nửa canh giờ hoặc một canh giờ nữa.

Đợt tín sứ thứ nhất, cũng chính là sau khi Tô Tĩnh Phương rời đi chừng hơn một canh giờ, ước chừng đối phương đã đến nơi, Lý Định liền phái đi đợt sứ giả và công văn thứ hai.

Nội dung là báo cho Đặng Long biết, quân Vũ An đường xa lặn lội, mệt mỏi đến cùng cực, hơn nữa rõ ràng đã để một phần chiến lực tu vi cao lại phía sau để đảm bảo đường lui, cho nên việc công thành triển khai cực kỳ chậm chạp, sĩ tốt cũng dần dần không chống đỡ nổi, thỉnh cầu đối phương mau chóng tới tiếp viện, nếu không quân Vũ An rất có thể sẽ lui quân trốn thẳng về phía đông đến Tín Đô, khi đó thì phiền toái rồi.

Lại qua một canh giờ nữa, sau khi đợt tín sứ thứ nhất là Tô Tĩnh Phương không quản nhọc nhằn quay về và xác nhận đối phương đã hứa hẹn viện quân, ước chừng đối phương đã lên đường, Lý Định liền tiếp tục phái đi đợt tín sứ và công văn thứ ba.

Nội dung là báo cho quân U Châu biết, quân Vũ An đã không chống đỡ nổi, bèn triệt thoái rồi, hơn nữa chủ lực quả nhiên là chạy về hướng Tín Đô, nhưng cũng có một phần ít binh mã rõ ràng tan rã, chạy tứ tán ra vùng thôn quê xung quanh. Trương Thái Thú của chúng ta binh mã ít ỏi, không dám manh động, thỉnh Đặng tướng quân tăng tốc đến Bình Cức gặp mặt bàn bạc.

Sau khi sứ giả ra đi, Lý Định liên tục hạ lệnh, trước hết tách ra hai ngàn binh mã do Tô Mục chỉ phái, ra khỏi thành Bình Cức, tứ phía “truy sách” (lùng bắt), đồng thời ngăn không cho kẻ tạp nhạp nào tới gần đường quan đạo dẫn vào thành. Rồi sau đó, lại lệnh cho số binh mã còn lại mỗi người lên mặt thành, ẩn nấp trong các tháp lâu, doanh trại, chuẩn bị sẵn nhiều trường thương và nỏ cứng. Tất nhiên là không khỏi phải dùng lời ngon ngọt an ủi Tề Trạch, bảo đối phương dẫn đám quân lính vừa mới hàng phục được vào khu vực phía bắc trong thành tập trung an trí. Nói cho cùng, vào lúc này, không thể giở quá nhiều mánh khóe hoa hòe lòe loẹt, chỉ có thể cố gắng nhặt những điểm mấu chốt để xử trí, rồi sau đó phó mặc cho trời. Đợi đến khi đợt tín sứ thứ hai quay về, báo rằng khoảng cách gặp nhau ước chừng là ở ngoài ba bốn mươi dặm, lúc này cách Bình Cức chỉ còn chưa đầy hai mươi dặm nữa, Lý Định lại một lần nữa phái đi đợt tín sứ và công văn thứ tư.

Tiếp đó, hạ lệnh cho dân phu trong thành hành động rầm rộ, chuẩn bị cơm tối.

Kẻ mang theo công văn vẫn là Tô Tĩnh Phương sắp mệt chết, nhưng cũng đành chịu vậy, Lý Định binh ít tướng mọn, người dùng được bên cạnh không nhiều. Cao Sĩ Tỉnh và gã Tề Trạch hôm nay đều rất tốt, rõ ràng đã có kinh nghiệm, vừa có tu vi lại có đầu óc, nhưng vào lúc này sao dám dùng đây?

Phàn Lê Hoa thì đáng tin cậy, cũng là một chiến lực lớn, nhưng nàng ta lại quá chất phác ngay thẳng rồi.

Cho nên tạm thời chỉ có thể dựa vào Tô Tĩnh Phương, điều may mắn là lần ra ngoài này, lộ trình đã rất gần.

“Đang lo cơm nước ư?”

Đặng Long liếc nhìn gã thanh niên đang thở hồng hộc trước mặt, lại ngó sắc trời. Hắn nhận được tin tức lúc xế chiều, rồi sau đó điều động kỵ binh, lại ruổi nhanh năm mươi dặm tới đây, ước chừng mười dặm còn lại vào tới Bình Cức coi như cũng đúng là chạng vạng tối rồi. “Cũng đành, cũng chỉ có thể ăn bữa cơm tối… Cái thằng Lý Định đó đã chạy được gần một canh giờ rồi chứ?”

“Xin được nói lại, là hai canh giờ ạ.” Tô Tĩnh Phương mặt đầy mồ hôi lẫn bụi bẩn, chỉ cố mà sửa lại cho đúng. “Tính ra, đại khái là lúc Đặng tướng quân vừa mới xuất phát chưa được bao lâu, nhưng Lý Phủ Quân nhà tôi phải xác định hắn thực sự triệt thoái rồi mới dám phát đi phong công văn đó, rồi trên đường lại trì hoãn không ít…”

“Biết rồi, tức là công văn của Phủ Quân nhà ngươi thực ra toàn chậm một bước cả.” Đặng Long xác nhận Lý Định đã đi xa rồi, không khỏi có chút chán nản, đến mức trong giọng nói hơi mang chút giọng mỉa mai.

Có điều, cũng chỉ tới đó mà thôi, mấy lời mỉa mai nhiều hơn thế nữa đã tới khóe miệng rồi cũng chẳng buồn nói tiếp ra, bởi vì Đặng Long rất rõ, chính mình cũng đã làm lỡ không ít thời gian… Ban đầu, hắn vốn chẳng tin Lý Định tới thật, cho nên khi xuất phát có phần kéo dài, nửa chặng đường đầu lại càng thong thả mà đi. Mãi đến khi đi được nửa đường, từ những thôn dân ven đường xác nhận rằng buổi sáng có đại đội binh mã từ nam lên bắc, lúc này mới thực lòng tin rằng Lý Định quả nhiên là hành quân mấy trăm dặm đến đây chịu chết, cuối cùng mới tăng tốc lên phía bắc.

Nhưng rõ ràng là không đuổi kịp nữa rồi.

Hơn nữa, giờ này đã sắp tới tối, cũng chỉ còn cách chọn vào thành Bình Cức ăn một bữa cơm thôi.

Cứ thế, biết phía trước không còn đánh nhau, cũng chẳng có thời cơ nào, Đặng Long vì thương ngựa nên chỉ hạ lệnh thả chậm tốc độ, rồi tiếp tục tiến lên. Đi chưa quá một hai dặm, đã thấy khắp các con đường giữa đồng ruộng bốn bề toàn là quận tốt mang cờ hiệu Triệu Quận cùng cờ Chương, Tề, bèn liếc mắt nhìn sang: “Phủ quân nhà ngươi chẳng phải nói binh mã ít ỏi, không dám manh động sao?” Tô Tĩnh Phương bên cạnh lập tức cười ngượng: “Chắc là cậu con lập công sốt ruột, cũng là ý dọn dẹp chiến trường thôi ạ.”

Đặng Long vừa bĩu môi vừa không nhịn được tò mò: “Thằng nhóc ngươi chạy hai chuyến rồi, hẳn là thể

mình nhà Trương Phủ Quân, nhưng không biết ai là cậu ngươi?”

“Cậu con họ Tề, chính là Đô úy bản quận.” Tô Tĩnh Phương buột miệng đáp. Đặng Long thoáng ngạc nhiên: “Năm đó ta với lão Tề theo Phách Sơn Đao Vương Thần Ngạc cùng làm phỉ ở Hằng Sơn, sau quan quân lợi hại, Vương Thần Ngạc trốn vào trong núi, lão ấy tới Triệu Quận, ta đi U Châu, lại chưa từng nghe lão Tề nhắc tới ngươi.”

Tô Tĩnh Phương mặt không đổi sắc: “Thúc phụ nghe giọng con là biết, con không lớn lên ở bản địa, nhà con trước kia ở Tín Đô, kết quả bị triều đình đưa tới Quan Tây an trí, con lớn lên ở Quan Tây, năm nay mới về quê.” “Thế mới đúng chứ.” Đặng Long lập tức tỉnh ngộ, nhưng lại đưa tay vỗ vai đối phương trên lưng ngựa. “Đã gọi ta một tiếng thúc phụ, xem ra là hiểu chuyện hơn cậu ngươi, sau này trong quận mà thấy không có tiền đồ, cháu ngoan cứ tới tìm ta.” Ta tính đi theo Bang Truất Long, còn cần tìm ngươi sao!

Tô Tĩnh Phương trong lòng bất lực, ngoài mặt lại cảm kích rơi nước mắt, một mực nịnh nọt. Đang nói chuyện, thành Bình Cức đã xuất hiện trong tầm mắt, đồng thời đập vào mắt còn có hơi nước và khói xanh rõ mồn một trên không tòa thành quận cũ kiêm chỗ đóng quân này – xem ra đúng là đang thổi cơm.

Có người mũi thính, thậm chí đã ngửi thấy mùi cơm thơm.

Thế là, mọi người tăng tốc tiến lên.

Lại qua một lúc, kỵ binh đói meo và mệt lử tới dưới chân thành Bình Cức, cháu ngoan Tiểu Tô lên trước bắt chuyện với sĩ quan trên đầu thành, cổng thành lập tức mở rộng, lúc này mới quay về: “Phủ quân hơi thích sạch sẽ, không muốn ra ngoài, chỉ mời Đặng tướng quân dẫn quân nhập thành nghỉ ngơi.”

“Không sao, người ta là Phủ Quân mà.” Đặng Long vừa lên tiếng vừa đưa mắt quan sát bốn phía, bản năng quân nhân thúc giục hắn cân nhắc nguy hiểm khi tự ý vào thành – chuyện này không liên quan lập trường, dù là quân bạn cũng phải đề phòng – nhưng nghĩ tới đối phương vốn chỉ có ba ngàn quận tốt, dọc đường lại thấy không dưới một hai ngàn người đang truy đuổi qua lại, dọn dẹp chiến trường ngoài đồng, liền lập tức yên tâm lại, định đi vào.

Dù sao, đối phương trong thành không có quân, mình sợ gì chứ.

Duy khi tới trước cổng thành, lại thấy có chỗ nào không đúng, bèn nghiêm túc hỏi: “Chiến sự tùy tiện vậy sao? Cổng thành còn chưa thử công một chút à?” Tô Tĩnh Phương thoáng ngẩn ra, lập tức cười khổ đáp: “Thúc phụ hỏi trúng con rồi – giặc quân vừa đến con liền vòng từ cổng bắc ra thành, đi tìm thúc phụ báo tin rồi – chuyện này con đoán là có uẩn khúc, nhưng cũng phải hỏi Phủ quân nhà con mới được ạ.”

Đặng Long cũng cười, trong lòng lại cho rằng đối phương đang ám chỉ Trương Đôn Lễ rất có thể đã phóng đại sự thật trong thư, chiến sự đánh thành căn bản không hề xảy ra – có lẽ Lý Định hành quân đường dài, cả quân tới cực hạn, thấy không dọa được người liền trực tiếp chạy về Tín Đô; cũng có khả năng Lý Định vốn định hội quân với quân Hà Gian ở Tín Đô, cố tình băng qua chỗ này thử dọa nạt, kết quả không thành liền bỏ đi thẳng – còn nói vì sao Trương Đôn Lễ nhát gan như thế lại không bị dọa, e rằng phải quy công cho ông lão quen biết cũ Tề Đô úy của mình.

Ngay lúc Đặng Long suy nghĩ vẩn vơ, các kỵ sĩ U Châu phía sau đã tụ tập chen lên trước, căn bản là ngửi mùi cơm mà phát sốt ruột, hắn cũng không cố chấp nữa, trực tiếp gật đầu, ngẩng đầu ưỡn ngực, đi đầu thúc ngựa vào thành. Tô Tĩnh Phương theo hắn cùng vào thành, nhưng đứng lại ngay bên trong cổng thành, rồi vẫy gọi các kỵ sĩ phía sau nối đuôi vào theo.

Mặt khác, Đặng Long ít nhiều nghĩ đến lễ phép chủ khách, vẫn chủ động đi lên phía quận phủ đường, rồi quả nhiên trên đường nhìn thấy chính Trương Quận Thú ngồi sau bàn, mặt trắng bệch.

Đặng Long hành lễ, hỏi vài câu, Trương Phủ Quân lại chỉ đỡ trán nghiêng mặt tùy tiện ậm ừ.

Gã thấy chuyện này cứ gờn gợn, nhưng cũng không biết phải ứng đối thế nào, bèn nói bừa vài câu rồi chủ động cáo từ ra ngoài.

Lúc này, ánh tà dương còn vương, gió thu se sẽ nổi lên. Trong lòng đầy nghi hoặc nhưng chẳng rõ rốt cuộc có vấn đề gì, Đặng Long đứng ngoài đại sảnh phủ cũ của quận, ngó quanh bốn phía. Chỉ thấy trong thành đông nghìn nghịt, người ngựa qua lại không dứt. Ba nghìn kỵ binh U Châu vừa vào thành đã náo loạn không chịu nổi. Kẻ thì cột ngựa, kẻ tháo giáp, kẻ đòi cỏ khô, kẻ đi ăn ngay, thậm chí có kẻ đi tìm chỗ nghỉ trước — thật là loạn thành một đống.

Chuyện này khiến đầu óc Đặng tướng quân hoàn toàn mất luôn năng lực vận chuyển.

Tuy nhiên, cũng chẳng cần gã suy nghĩ nhiều, vì khi vừa xoay người, gã lập tức phát hiện ra hiện tượng quái dị trên tường thành — bốn phía khắp nơi, đều có bộ đội từ tháp lâu trên tường thành ùa ra, rồi tập kết ở trên mặt thành.

Bản thân hiện tượng này thì chẳng có gì đáng nói, đổi gác thì vẫn được, nhưng số lượng thì hoàn toàn không đúng!

Phải biết rằng, ngoài thành đã có đến cả ngàn rưỡi lính, lẽ ra bộ đội Triệu quận trong thành phải không nhiều mới phải… nhưng trước mắt thấy được, lại rõ ràng vượt xa

dự liệu.

Không chỉ có thế, theo một tiếng kèn hiệu vang lên không rõ nguyên do, các lá cờ trên mặt thành lay động, thế mà lại đem mấy lá cờ chữ Trương cùng nhau quăng xuống, đổi thành loại cờ chữ Lý gì đó. Ngay sau đó, đột nhiên, phía cổng Nam mà bọn mình tiến vào truyền đến một tiếng ầm rất rõ, tiếp theo là một tràng tiếng kinh hô ồn ào. Đặng Long loạng choạng một cái, gã ý thức được đã xảy ra chuyện gì rồi — cái thiên cân trụy dùng để đề phòng cao thủ đột phá ở cửa thành đã bị hạ xuống!

Phản ứng đầu tiên của gã là quay lại bên trong sảnh đường đi chất vấn Trương Đôn Lễ.

Và khi vị tướng lĩnh quân U Châu này quay trở lại trong sảnh, lại ngỡ ngàng phát hiện, Trương Đôn Lễ đã lúng túng đứng dậy đứng sang một bên, lúc này ngồi ngay ngắn ở vị trí chính giữa sảnh là một người trung niên trạc hơn ba mươi.

Người này không mặc giáp trụ, chỉ vận bộ cẩm y màu trắng thường, đội chiếc tiểu quan võ sĩ, hốc mắt hơi sạm đen, đang ngồi sau án thư lạnh lùng nhìn gã chằm chằm. Còn bên cạnh người này là một nữ tướng mặc bì giáp, chân khí hộ thể nhàn nhạt hiện rõ ánh hồng quang, rành rành là một cao thủ Ly Hỏa chân khí, ít nhất trên Ngưng Đan, nói không chừng đúng như đồn đại là Thành Đan.

Đặng Long im lặng giây lát, bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất: "Lý phủ quân, là tại hạ có mắt không biết Hồng Sơn, lầm lỡ nhận chuyện này, xin Lý phủ quân nể mặt huynh đệ hai mươi quận trên dưới U Châu mà thả cho chúng tôi một con đường sống."

"Có thể, áo giáp chiến mã để lại." Lý Định nhẹ giọng đáp.

Mất ba nghìn con ngựa này, quay về nội bộ quân U Châu sẽ xé xác gã hàng tướng này sạch sẽ… vì thế, Đặng Long còn muốn thương lượng thêm, nhưng nghĩ lại, lại chẳng dám mở miệng, bởi cục diện này, một khi sự chẳng lành, nói không chừng liền là một cuộc đồ sát.

Cuộc đồ sát sau khi đã dụ được heo vào chuồng.

Mình chính là con heo đó!

Nghĩ đến đây, gã không khỏi hỏi: "Mạt tướng mạo muội, Tề Trạch có còn sống chăng?"

"Đã hàng, ở phía bắc thành." Lý Định hơi nheo mắt.

"Mạt tướng cũng xin hàng, mong Lý phủ quân cho cái sai khiến." Đặng Long phục dưới đất, khẩn thiết thưa.

"Được." Lý Định mặt không biểu tình, lập tức ứng xuống.

Nhưng trong lòng không khỏi dậy sóng, là đã hạ được thiên cân trụy rồi lại nổi lên một tràng hào tình.

Tối hôm ấy, Lý Định khôi phục tinh thần trong sáng, lập tức viết mấy phong thư, theo kế hoạch cũ phái người đi U Châu, Hà Gian, Tương Lăng, Thái Nguyên, Hằng Sơn, Đại Quận phân biệt giải thích cục diện, hòng cầu sự thông cảm.

Nhưng thư tín mang ngựa thư bay đi, các nơi đều như đá chìm đáy biển, không chút hồi âm.

Chuyện này khiến Lý Định không khỏi hơi bất an.

Rồi thời gian đến đầu tháng tám, đất Hà Bắc từ Nam ra Bắc lục tục khai liềm thu hoạch mùa thu.

Ngay lúc này, gia chủ Trường Lạc Phùng thị ở Tín Đô, trọng thần tiền triều Phùng Vô Dật, bỗng nhiên gửi thư tới, xưng muốn mời Tiết tổng quản Hà Gian, Lý tổng quản U Châu, Lý thái thú Vũ An, Trương thủ tịch Tương Lăng và những nhân vật trọng yếu các nơi khác, mỗi người chỉ mang trăm kỵ, rồi cùng đến khu vực Nam Cung ở biên cảnh Hà Gian gặp nhau, cùng nhau hòa giải chiến sự Hà Bắc, bảo đảm thu hoạch mùa thu.

Nghe nói, thủ tịch của Bang Truất Long ở Tương Lăng là Trương Hành đã đáp ứng sẽ đích thân đến.

Lý Định trong lòng không hiểu sao hoảng hốt, hắn sao lại không biết, chuyện này căn bản chính là bút tích của Trương Hành… nhưng sau một đêm do dự, hắn vẫn nghe theo lý trí, lập tức hồi thư, tỏ ý nguyện ý đích thân đến dự hội.

Mồng năm tháng tám, Tiết Thường Hùng không nói một lời, thẳng suất trăm kỵ rời Hà Gian, chạy tới Nam Cung, điều này không nghi ngờ gì nữa đã tuyên cáo thái độ của y.

Mà U Châu cũng có một toán binh mã xuôi nam, lại phân ra trăm kỵ ở Thượng Cốc, hộ tống cờ hiệu của Lý, La hai tướng tiến vào Bác Lăng.

Mồng sáu tháng tám, cờ hiệu 「Truất」 của Trương Hành rời khỏi Tương Lăng.

Mồng bảy tháng tám, Lý Định ở gần nhất không dám chần chừ thêm nữa, cũng cùng Trương Thập Nương xuất phát.

Đợi đến ngày mồng mười tháng tám thời gian ước định, thế lực bốn phương công nhiên hội tụ tại huyện Nam Cung, chẳng màng trong đó có một phương chính là phản tặc được công nhận, mà Lý Định cũng quả nhiên gặp được Trương Hành đã xa cách lâu ngày. Khi ấy, tên đại phản tặc này đang nhàn nhã trò chuyện việc nhà cùng Phùng Vô Dật bên hồ Nam Cung phía đông thành.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.