Truất Long

Lượt đọc: 3278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 467
Sơn Hải Hành (12)

❊ ❊ ❊

Đại quân vây khốn, hay giằng co, thường thì bên yếu thế sẽ chủ động quấy nhiễu, bởi họ cần duy trì sĩ khí, cần những trận đánh nhỏ lẻ để chứng tỏ sức chiến đấu, phô bày tỉ lệ thương vong.

Xét từ góc độ này, trận đào doanh của quân Truất Long đêm mùng chín tháng hai đương nhiên là thành công.

Nhưng ngày thứ hai, khi đạo quân tiếp viện từ ba quận Tây Bắc đến nơi, sĩ khí của đại doanh đối diện vẫn tăng lên trông thấy, trái ngược hẳn với đám quân Truất Long chỉ vỏn vẹn bảy doanh trại, lại còn tổn hại sau trận trước, khi thấy binh lực đối phương không ngừng tăng lên, vẫn không khỏi hồn xiêu phách lạc.

Biết làm sao được, đối với đám lính tráng trung hạ tầng, chẳng gì xung kích thị giác và tâm lý bằng cảnh binh lực địch bày ra ngay trước mắt. Trương Hành có thể làm, cũng chỉ là động viên hệ thống tướng sĩ, cố gắng trấn an binh lính, giảng giải cái lối “binh nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt”.

Còn như chuyện Thập Nhị Kim Cương đến nơi, Thập Tam Kim Cương đoàn tụ, Từ Thế Anh trung dũng vô ngần, đương nhiên là chuyện tốt lành. Cái gì mà mười ba Kim Cương hợp lại là một vị Đại Tông Sư, cái gì mà Từ Đại Lang ba lần xông ra ba lần xông vào không bỏ rơi tử đệ binh, thảy đều phải ra sức tuyên truyền.

Kỳ thực, cục diện đến bước này, không nói mấy chuyện đó thì cũng chẳng còn gì để nói.

Trái lại, bên liên quân đối diện, theo đà binh mã tăng thêm, lại tỏ ra đặc biệt náo nhiệt và thung dung… Phùng Vô Dật bọn họ, bản chất là điểm hội tụ của ba thế lực vùng tây bắc Hà Bắc, bên nào cũng muốn lôi kéo, cũng muốn thôn tính, nhưng người ta cũng đều có tính toán riêng, huống hồ trong này còn có đám binh mã thuộc hạ của Lý Định mà Anh Quốc Công đã cố ý phân tách ra hồi trước để khống chế Lý Định, lại thêm theo chân Phùng Vô Dật đến còn có ân sư của Phòng Huyền Kiều, văn tu tông sư, Vương Hoài Thông lần này được Bạch Hoành Thu phái đi phụ trách liên kết Hà Bắc.

Bởi thế, sau khi đám người này đến nơi, náo nhiệt một phen hết sức.

Phùng Vô Dật công khai đề nghị nghị hòa, kết quả bị đám Bạch Hoành Thu, Đoàn Uy, Tiết Thường Hùng đồng thanh phản bác gạt đi.

Tiếp đó, Vương Thần Ngạc, thủ lĩnh nghĩa quân duy nhất trong đám quan quân, đề nghị lập tức phát động tấn công, nhất định phải dâng thủ cấp của giặc Trương Tam lên Anh Quốc Công; mọi người biết hắn là muốn tỏ lòng trung thành, cũng chỉ coi như trò cười, căn bản chẳng ai để ý.

Kết quả lúc này, Vương Hoài Thông bỗng nhiên cũng đề nghị, lại là muốn khuyên hàng Trương Hành… phen này mọi người không tiện phản bác mà cũng chẳng vui vẻ gì, lại có kẻ càng muốn thừa nước đục thả câu, tức thì ngay tại chỗ tranh cãi ầm ĩ.

Tranh cãi ầm ĩ được, chứng tỏ người ta thong dong dư sức.

Ầm ĩ qua ầm ĩ lại thời gian cứ thế trôi đi, đồn lũy dùng để phong tỏa bên trong cũng ngày một hoàn thiện thêm… đại nhân vật trong trướng cãi cọ chẳng cản trở đám lính tráng tầng dưới và phu phen ngày càng đông thêm làm việc… mà chỉ cần quân Truất Long tiếp tục bị vây khốn, mục đích căn bản cũng đạt được.

Thế còn chưa hết, cũng vào giờ buổi chiều, lại thêm một toán nhân mã tới nơi, hiển nhiên là tiền phong quân của quân U Châu.

Kẻ đứng đầu là Bạch Hiển Quy, chính là tâm phúc số một mà ai ai cũng biết của La Thuật, chủ nhân mới của đại doanh U Châu; hắn dẫn ba ngàn kỵ binh sau khi đến nơi, đối với Anh Quốc Công Bạch Hoành Thu cung kính khác thường, đồng thời bẩm báo với chư vị anh hùng Hà Bắc ở đây rằng, vì nhận được tin rồi đi gấp quá, nên bộ ngũ quân U Châu có phần bị đứt đoạn, ngày mai ngày kia sẽ lục tục đến nơi, số lượng không đồng nhất, nhưng tổng cộng hai vạn kỵ binh là có, La Thuật cũng sẽ đích thân tới, nhất định phải vì Anh Quốc Công quét sạch Hà Bắc mà dốc một phần sức.

Lời lẽ của hắn khẩn thiết, tư thái khiêm hạ, thêm vào đó thực lực binh mã La Thuật mang đến cũng bày ra ở đấy, Bạch Hoành Thu đã sớm chuẩn bị đương nhiên dùng lời an ủi, ân sủng khác thường; chẳng những đãi ngộ hậu hĩnh, ban thưởng không ngừng, còn đặc biệt hứa hẹn, đợi La Thuật đến, sẽ cho La Thuật địa vị một phương độc lập… Đoạn Thanh Chương Thủy này chẳng phải là đại lược theo hướng Tây Nam - Đông Bắc sao? Chính là để quân Thái Nguyên nhà mình ở Tây Nam, Đoàn Uy lĩnh quân Đông Đô cách sông ở Đông Nam, rồi hứa hẹn Tiết Thường Hùng lĩnh quân Hà Gian ở Đông Bắc, và chờ La Thuật lĩnh quân U Châu đến rồi thì ở Tây Bắc.

Tất nhiên, Lý Định muốn lĩnh quân Vũ An làm hậu quân và trung quân, còn Phùng Vô Dật, Vương Thần Ngạc thì chia binh, Vương Thần Ngạc ở mặt tây, đứng giữa quân U Châu và quân Thái Nguyên, còn Phùng Vô Dật ở mặt bắc, đứng giữa quân U Châu và quân Hà Gian.

Sắp xếp quá hoàn hảo, nhất là đưa La Thuật lên ngang hàng với Bạch-Đoàn-Tiết, lại càng nể mặt.

Chỉ có điều Tiết Thường Hùng và Đoàn Uy không nhịn được cười thầm trong bụng thôi.

Nhưng cũng không biết là cười ai.

Thấy viện quân liên quân lại đến, sĩ khí trong quân Truất Long không khỏi lại sa sút, nhất thời nghị luận xôn xao, không biết ngoài mười ba Kim Cương là cao thủ “có thể giúp người trên thoát thân”, viện quân chính thức của nhà mình bao giờ mới tới? Ngay cả quan quân tầng lớp trung thượng cũng không nén được bất an... chỉ thấy cả Hà Bắc đều tới vây đánh, hai ba năm khổ nhọc toi công, thậm chí có kẻ lén bàn rằng năm ấy đã không nên đến Hà Bắc.

Đến Hà Bắc rồi, Hà Bắc toàn chống lại ngươi, đất Tấn cũng chống lại ngươi, thành ra thập diện mai phục, đúng là cô lập vô viện, ngươi còn trông mong vào đâu?

Bắc Địa, Thiết Sơn Vệ.

Đây là một vệ nằm cực nam phía tây giáp Khổ Hải trong Đãng Ma Thất Vệ của Bắc Địa, nếu chỉ luận về vị trí thì gần đối xứng với Bạch Lang Vệ qua dãy núi chính của Bắc Địa, chỉ khác là một cái có tên theo sông, một cái có tên theo núi.

Vả lại, Bạch Lang Vệ thì núi non hiểm trở, chỉ mỗi sông Bạch Lang coi như mạch đất rõ ràng, còn Thiết Sơn Vệ tuy gọi là núi, nhưng địa thế lại khá thoải, ra khỏi Trịch Đao Lĩnh là một nhánh thuộc dư mạch Yên Sơn cực kỳ phức tạp, chỉ cần đi đúng đường, ra được cửa không vấn đề gì, thì ngược lại sẽ thoáng đãng trong chớp mắt... Trên vùng đất được gọi là Hoài Hoang này, Thiết Sơn Vệ và Lạc Bát thành, một trên cao một dưới thấp, chỉ che khuất nhau bởi cao thấp địa thế, chứ đường sá thực ra đều thông suốt.

Lạc Bát thành nằm ở phía tây bắc xa hơn của Thiết Sơn Vệ, chiếm giữ bồn địa lớn nhất và đất đai màu mỡ nhất trên Hoài Hoang, và thông thẳng ra Khổ Hải, nổi tiếng vì dân cư đông đúc, nông sản phồn thịnh, còn Thiết Sơn Vệ thì nổi danh nhờ ngành khoáng sản và rèn sắt.

Cả hai đồng thời lại đều nổi danh vì trường ngựa trên Hoài Hoang.

Tạ Minh Hạc tất nhiên không phải đến mua ngựa hay mua đao thẳng, ông ta đến cầu viện... Vị đại đầu lĩnh của Bang Truất Long này kế hoạch rành mạch, mục tiêu rõ ràng, ông ta đã sớm sai Bạch Bái Hùng bọn họ về quê nhà Bạch Lang Vệ kêu quân cứu viện của bọn họ, còn mình thì sau khi bái phỏng Mộ Dung Chính Ngôn, ở U Châu mời thêm một hướng đạo khác, rồi trực tiếp tới Thiết Sơn Vệ, án đồ sách ký (cứ theo manh mối mà tìm), tìm gặp một nhân vật trụ cột trong Thiết Sơn Vệ.

"Nói vậy, lời đồn là thật rồi, cái Bang Truất Long ấy là do nó dựng lên? Trương Hành tức là cháu ngoại Trương Hành Nghĩa của ta?"

Cách sảnh đường Đãng Ma của vệ hai ba trăm bước, trong một căn nhà thô sơ nhưng rộng rãi, cánh cửa mở toang rót vào cơn gió lạnh đặc trưng của Bắc Địa đầu xuân, thổi đến mức Tạ Tổng Quản suýt run lên, còn đại hán mặt đỏ đang nói thì hình như chẳng có chút cảm giác gì, chỉ ở đó cảm khái: "Ban đầu có người nói, ta thế nào cũng không tin, kết quả mấy năm nay càng ngày càng nhiều người nói, mà mọi người đều nói, không tin cũng phải tin, nhưng lại nói ly kỳ như thế, lại không dám tin thật..."

"Những lời đó, nếu không phải quá ly kỳ, thì đại khái đều là thật." Tạ Minh Hạc lòng nóng như lửa đốt, nhưng mặt ngoài chẳng hề biến sắc.

"Sự nghiệp của Trương Thủ Tịch thực sự là lớn, không thể giả được." Trương Công Thận ở bên nghiêm túc phụ họa, ông ta chính là hướng đạo của Tạ Minh Hạc trong chuyến đi vượt Trịch Đao Lĩnh lần này. "Cũng có nhiều người từ Bắc Địa đến gặp rồi."

"Bao nhiêu năm nay, chẳng thấy nó viết thư về lần nào." Gã đại hán mặt đỏ, tức là cậu Hoàng Bình của thân thể Trương Hành, nghe vậy lại lắc đầu.

"Thủ Tịch có chút nỗi khó xử riêng..." Tạ Minh Hạc vẫn chẳng có vẻ gì là sốt ruột. "Trong lần nhị chinh Đông Di, y gặp phải cuộc quyết đấu của hai vị chân long Phân Sơn Quân và Tịch Hải Quân, lại bị thương, lại gặp động đất, nghe nói vì thế mà hỏng cả đầu óc, chẳng nhớ được gì nữa... Chuyện này rất nhiều người biết."

"Không sai." Trương Công Thận lập tức gật đầu.

"Ta biết." Hoàng Bình nghe vậy thở dài. "Trong số những người đến tìm gã, không biết bao kẻ đã nhắc chuyện này, có kẻ bảo gã va đầu hư não, không nhớ nổi việc gì, lại có kẻ bảo, đây là hạt giống Hắc Đế Gia đã gieo, mượn thân xác gã mà nảy mầm thôi."

Tạ Minh Hạc không biết nên đáp lời thế nào, nhưng vẫn đành cứng đầu cứng cổ nói: "Vậy Hoàng chấp sự thấy sao?"

"Ta thấy sao được chứ?" Hoàng Bình càng thêm bất đắc dĩ. "Dù sao cũng là đứa con duy nhất của người chị quá cố của ta, mặc kệ là nó quên đi hay không muốn liên lụy chúng ta, hoặc thật sự là Hắc Đế Gia đã dùng thủ đoạn gì đó mượn thân xác nó, nhưng dù sao thân xác ấy cũng là của cháu ngoại ta... Ta cũng không thể để nó chết, trơ mắt nhìn nó hóa thành đống xương trắng ngay trước mặt mình."

Tạ Minh Hạc trong lòng hiểu rõ, ít nhiều cũng yên tâm hơn đôi chút.

Hoàng Bình cuối cùng cũng nói ra chỗ mấu chốt của vấn đề: "Kỳ thực, nếu nó sắp chết thật, thì còn đơn giản, các ngươi tìm ta, ta liều mạng này, theo các ngươi đi một chuyến là được. Nhưng giờ theo lời các ngươi nói, tính mạng của nó chưa chắc đã là cái thế tất tử, mà các ngươi muốn cứu chính là Bang Truất Long của các ngươi, như vậy thì đây không phải là việc riêng của mình ta nữa, mà là chuyện của toàn bộ Thiết Sơn Vệ..."

"Trong vệ rốt cuộc là tình thế ra sao?" Tạ Minh Hạc nghiêm túc hỏi.

"Với các ngươi thì ta cũng không cần phải che giấu làm gì, nói thẳng ra là, Chu Tư Mệnh ở Thiết Sơn Vệ này tuổi đã cao, hai vị phó tư mệnh đều có ý đồ riêng, hai người con trai của Chu Tư Mệnh cũng có ý đồ riêng, làm cho nơi này trở nên hỗn loạn hết sức. Còn về ta, trước đây khi nó còn đi, ta chỉ là một hộ pháp bình thường thì còn không sao, ấy vậy mà sau này sắp ngưng đan, ta làm chấp sự, quản lý thông tin và sổ sách trong vệ. Mấy năm nay không biết có phải là do Trương Hành không, mà người qua lại với ta cũng nhiều lên..." Hoàng Bình bất đắc dĩ giải thích. "Ta chỉ sợ ta vừa nhắc tới, mấy vị đó nhất định sẽ phản đối, sợ ta dẫn người ra ngoài rồi thừa cơ thu nạp bọn họ... Cho nên đại quân e rằng thực sự là không có."

Làm gì có chuyện đó chứ?

Tạ Minh Hạc và Trương Công Thận còn gặp nhiều cảnh hơn thế, lập tức hiểu ra, nhưng đều cau mày.

"Vậy là không còn cách nào sao?" Tạ Minh Hạc nghĩ một lát, cuối cùng nhíu mày, tỏ vẻ khó xử. "Thời gian gấp gáp, mời Đại Tư Mệnh can thiệp, e rằng cũng không kịp chứ?"

"Việc này phải xem các ngươi rốt cuộc cần bao nhiêu binh?" Hoàng Bình dường như đã có chủ ý từ trước. "Nếu ít người một chút cũng được, vậy thì tránh mặt mấy vị tư mệnh ra, tự ta đi liên lạc với mọi người... Đây cũng là cách duy nhất."

Tạ Minh Hạc hơi khó hiểu: "Cách này có thể liên lạc được bao nhiêu người?"

"Cái này thì phải xem là dùng danh nghĩa gì để liên lạc." Hoàng Bình nhìn đối phương, hiếm hoi cười một tiếng. "Ở Bắc Địa này, tự có phong tục tập quán của Bắc Địa, bọn trẻ tuổi cũng thế, cao thủ tu luyện cũng vậy, đều không chịu nổi cảnh cô quạnh. Mà sự ràng buộc đối với cá nhân trong vệ và trong thành cũng không giống như các ngươi người phương nam nghĩ đâu... Đám trẻ tuổi ở Lạc Bát Thành kia cũng không phải là không qua lại với chúng ta... Chớ quên rằng, Trương Thủ Tịch của các ngươi vốn dĩ xuất thân từ Thính Đào Thành bên kia, chứ không phải là người trong vệ."

"Vậy dùng danh nghĩa Bang Truất Long thì sao?" Tạ Minh Hạc trong lòng khẽ động, thăm dò hỏi. "Trong hai ba ngày có thể triệu tập được bao nhiêu người?"

"Bốn năm trăm... đến sáu bảy trăm người?" Hoàng Bình nghĩ một lúc rồi đưa ra đáp án. "Trong đó chừng hơn trăm cao thủ. Mấy năm nay ảnh hưởng của Bang Truất Long vẫn rất lớn, rất nhiều người trẻ tuổi đều biết."

"Vậy dùng... việc Hắc Đế Gia điểm tuyển Trương Hành làm nghĩa sĩ mà nói thì sao?" Tạ Minh Hạc trầm tư một lúc rồi tiếp tục hỏi.

"Ngàn người... nhưng cao thủ vẫn chỉ chừng hơn trăm." Hoàng Bình nghĩ thêm một lát, vẫn đưa ra một đáp án chính xác.

Tạ Minh Hạc cuối cùng cũng cười: "Vậy nếu dùng danh nghĩa của Trương Hành, thủ tịch Bang Truất Long xuất thân từ hào kiệt Bắc Địa thì sao?"

"Hai nghìn người, cao thủ hai trăm." Hoàng Bình theo đó mà cười. "Nhiều hơn nữa thì thực sự là không có đâu..."

"Có ngựa không?" Tạ Minh Hạc tiếp tục hỏi.

"Chuyện này không phải lo, trước hết nơi đây là Hoài Hoang, gần như kẻ nào múa đao múa thương cũng có ngựa, nếu không thì không thể đi lại." Hoàng Bình nghiêm túc đáp. "Thứ đến, ta đã liều ra rồi thì cũng chẳng màng được nhiều chuyện, ta sẽ hỏi mượn ngựa trước từ các đội buôn ngựa, chiến đoàn xung quanh, kể cả trong vệ quân; nếu không đủ, trước lúc đi ta cho mở thẳng trại ngựa trong ngoài vệ quân... nhất định phải một người hai ngựa."

"Tôi..." Ngay lúc đó, Trương Công Thận thận trọng lên tiếng. "Tôi có lời không biết có nên nói không, ở U Châu, tôi vốn trấn thủ thành Cốc Bắc, nếu chư vị muốn đi qua, tôi nhất định có thể đưa qua tới Loa Sơn, nhưng đi tiếp thêm nữa thì là thành U Châu. Nay La tổng quản đã đích thân đến đó rồi, tuy nói U Châu trống rỗng, nhưng cũng không đến nỗi hai nghìn người có thể lộng hành. Chỉ cần họ ngăn cản, vài ngày công phu là đủ khiến các vị uổng công một chuyến rồi."

"Theo như lần trò chuyện gặp nhau trên đường hồi trước, La Thuật chưa chắc đã không muốn thấy chúng ta qua đó." Tạ Minh Hạc cười khổ. "Nhưng đúng như lời ông nói, không có hẹn ước và giao phó trước thì lúc này đi qua U Châu tất sẽ bị cản trở, lỡ việc mới phiền toái nhất... Hoàng chấp sự, Khổ Hải có đi được không, qua Tấn Bắc ấy?"

Hoàng Bình thoáng ngẩn ra, rồi liền gật đầu: "Trừ phi tội long cách mấy nghìn năm chui lên, nếu không đương nhiên đi được, và còn nhanh hơn đi U Châu một chút."

"Vậy tốt, chúng ta không đi U Châu, chúng ta đi Khổ Hải, từ Tấn Bắc mà đi. Hồng tổng quản bên Tấn Bắc đó còn xem là đáng tin cậy, rồi ra khỏi Hắc Sơn, từ miền tây bắc Hà Bắc sang đó. Đến lúc đó mượn cớ hỗn loạn ở ba quận tây bắc Hà Bắc, chỉ nói là quân của Cao đạo sĩ ở Đại Quận đến chi viện, lại thêm một người hai ngựa, nhanh đến mức sứ giả cũng không theo kịp... làm vậy ắt tránh được tai mắt đối phương, thu về hiệu quả đột ngột." Đến lượt Tạ Minh Hạc như trút được gánh nặng.

Hoàng Bình và Trương Công Thận cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm... có cách, có đường đi là tốt rồi, chỉ sợ không có.

"Đã nói Hồng tổng quản còn xem là đáng tin cậy, vậy Tấn Bắc có thể xuất bao nhiêu người?" Lập tức, khi định thần lại, Hoàng Bình liền hỏi gấp.

"Tấn Bắc có thể xuất cả vạn người, nhưng ta không dám để họ vào Hà Bắc!" Tạ Minh Hạc cười tiếp. "Việc này, người nhiều quá lại vô ích, mấu chốt là không được để quan quân chú ý, phải phát huy hiệu quả tiếp ứng, đột kích, hơn nữa phải thật đáng tin cậy... hai nghìn người thì hơi ít, nhưng làm tiếp ứng là đủ rồi."

Hai người kia trầm ngâm, rồi chợt tỉnh ngộ.

Xét riêng về quan hệ, chắc chắn là Tấn Bắc liên hệ với Bang Truất Long nhiều hơn và gần hơn, có điều, hai chữ "đáng tin cậy" nhiều khi không phải chỉ nhìn vào lập trường, mà còn phải xem xét đến lợi ích ràng buộc... Bên Tấn Bắc, sát sườn với Hà Bắc và Thái Nguyên, dù lập trường tổng thể ổn định nhưng cũng khó tránh vài kẻ có ý đồ khác. Còn nơi Bắc Địa này, tuy quan hệ với Bang Truất Long có chút lơ lửng, nhưng được cái sạch sẽ thuần túy, họ không hề tiếp xúc gì với quan quân vùng Hà Bắc và Tấn Địa, chỉ đơn thuần có một lập trường phản Ngụy.

Cho nên, trong tình huống này, nhất là khi thế lực vùng Hà Bắc, Tấn Địa gần như đều đã bị khuấy động hết cả, thi hành nhiệm vụ kiểu này, ngược lại chính là viện binh từ Bắc Địa lại càng dễ dùng hơn.

Nếu quả thực Bạch Hoành Thu đã nghĩ trước được bước này, đặt sẵn một quân cờ ở đây, vậy thật đúng là thiên hạ thánh thủ, thua cũng không oan.

Một lát sau, Hoàng Bình đứng dậy: "Đã là hai nghìn người thì tốt, chúng ta không nên trễ nải thời gian, ta đi tìm huynh đệ bằng hữu của mình tới đây, hai vị gặp mặt xong thì liền phóng ra ngoài làm việc ngay."

Tạ, Trương đương nhiên bảo tốt, cùng nhau đứng dậy tiễn. Đợi khi Hoàng Bình khoác áo lông da ra ngoài rồi, hai người ngồi lại xuống, nhưng lại thoáng chốc lặng thinh, chỉ đều đang nghĩ ngợi điều gì.

Một hồi sau, vẫn là Trương Công Thận mở lời trước: "Tạ tổng quản, chúng ta đi đường đến gấp, nhiều lời cũng chẳng có cơ hội nói, tôi cũng không biết có nên nói không... nhưng vẫn là không nhịn được."

"Trương tướng quân xin cứ giảng." Tạ Minh Hạc thoắt trở nên nghiêm chỉnh.

"Ta ở U Châu nhiều năm, trước kia cũng từng lang bạc khắp Hà Bắc, không dám nói kiến văn quảng bác, nhưng cũng không tính là tầm mắt hẹp hòi, thế nhưng chưa từng thấy thế lực nào nhân nghĩa như Bang Truất Long, cũng chưa từng thấy thủ lĩnh nào được lòng người như Trương Thủ Tịch... Lần này trước sau mọi việc ta vừa hay cũng ở phía nam, còn đến Hồng Sơn, nhìn rõ ràng, chính là Bang Truất Long và Trương Thủ Tịch vì để cho dân chúng Hà Bắc năm nay khỏi chết đói mà lấy Lê Dương Thương, từ đó mới lộ sơ hở, dẫn tới tai vạ thế này... Phải hay không phải?"

"Đương nhiên."

"Nhưng nếu là như vậy, há chẳng phải nói Bang Truất Long đã cứu cả Hà Bắc, kết quả cả Hà Bắc lại đến vây đánh Bang Truất Long sao?" Trương Công Thận thở ra một hơi, giọng nói nặng nề. "Thế là thế nào?"

Tạ Minh Hạc nhất thời không lên tiếng.

"Vậy ta hỏi thêm một câu." Trương Công Thận thấy vậy bất đắc dĩ, cũng dừng một lát rồi mới tiếp tục truy vấn. "Lần này Trương Thủ Tịch thật sự có nắm chắc ra được không?"

"Ra được thì không thành vấn đề." Tạ Minh Hạc nghiêm mặt nói. "Ngươi nghĩ xem, lúc chúng ta gặp mặt đã nhận được tin, nói là Thủ Tịch đã chặn được đòn thứ nhất của Bạch Hoành Thu, chuyển sang vây khốn, mà đã chặn được đòn thứ nhất, bất kể Ấn Phục Long hay thứ gì khác, thì cũng nói lên Thủ Tịch đã có chút năng lực tự bảo vệ."

Trương Công Thận thở phào một hơi, rồi lại lắc đầu, nhưng không hỏi thêm nữa.

Trái lại, Tạ Minh Hạc lúc này bỗng bật cười: "Kỳ thực, ta tuy không biểu lộ ra ngoài, nhưng khi mới biết Bạch Hoành Thu lao tới, cũng đã rất uể oải, ý nghĩ cũng giống như ngươi, cảm thấy thế đạo bất công, việc tốt lại bị coi là sơ hở, người tốt bị người ta cưỡng bức, cuối cùng vẫn là đao thương, là kẻ ác được lợi hơn, thế mà lại cảm thấy nhân gian này cũng không còn ý vị gì nữa... Thế nhưng đi suốt dọc đường, đủ các phương các mặt đều ghé qua một lần, ngược lại có chút lĩnh ngộ, cảm thấy sự tình không đến nỗi tệ như vậy."

"Nói thế nào?"

"Một đạo lý đơn giản, mấy năm nay chính sách nhân đức của Bang Truất Long, bao gồm lần phát lương ở Lê Dương Thương này, bao gồm cả cuộc họp ở Hồng Sơn, đều không phải là không có hiệu quả, những việc làm của Trương Thủ Tịch cũng không phải là không có hiệu quả, Hà Bắc nhìn bề ngoài thì dường như hoàn toàn ngả về Bạch Hoành Thu, nhưng đó chỉ là vì Bạch Hoành Thu nhất thời đắc thế và sự kéo dài của lập trường đã định, thực tế bên trong đều có dao động và suy nghĩ." Tạ Minh Hạc cúi đầu cười nói. "Ví như ta đến gặp Phùng Vô Dật, Phùng Vô Dật lập tức đáp ứng đi giúp ta khuyên giải; gặp Mộ Dung Chính Ngôn, Mộ Dung Chính Ngôn ấy vậy mà chính là người bị què khi tác chiến với Bang Truất Long chúng ta, thế mà lại không hạ lệnh bắt giữ ta, trái lại còn nghe ta nói xong, rồi mới lễ tống ta ra khỏi địa giới; lại đi lên phía bắc, gặp La Tổng Quản, ông ta một mặt nóng lòng như lửa đốt, sợ đến chậm sẽ gây ra tai họa, một mặt lại cùng ta tư hạ giao đàm, hỏi kỹ càng cục thế; huống chi còn có Trương Tướng Quân ngươi nữa, ngươi vốn là cốt cán của quân U Châu, gốc gác quan quân, thế mà nghe nói ta muốn đến Bắc Địa, lại cáo giả, đích thân đưa ta tới đây, bây giờ còn đến hỏi ta những chuyện này, quả thực là xem chính mình như người của Bang Truất Long rồi... Đây chẳng lẽ không phải là nhân tâm sao?"

Trương Công Thận không bác bỏ.

"Mà đây mới chỉ là tình thế bên dưới quan quân phía bắc từ trước đến nay vẫn đối lập với quân Truất Long, còn những nơi ở phía nam Hà Bắc, chịu ảnh hưởng chính sách nhân đức của Bang Truất Long chúng ta đã hai ba năm, được lợi từ Lê Dương Thương càng lớn hơn, ta giờ tuy ở ngoài mấy trăm dặm, nhưng ngược lại có lòng tin, nơi đó nhất định sẽ cho Bạch Hoành Thu một phen đẹp mặt!" Tạ Minh Hạc tiếp tục nói, ngữ khí cũng không kìm được nhẹ nhõm hơn. "Lùi một vạn bước mà nói, cho dù lần này thực sự bại rồi, đại bại rồi, tinh anh trong bang không tiếp ứng ra được mấy người, thì đã sao? Làm sự nghiệp có lúc nào nhất định phải một phen thuận buồm xuôi gió? Đem những người nguyện ý làm việc tiếp tục thu nạp lại, làm lại từ đầu thôi, lui về Bình Nguyên, Đăng Châu, trốn đến Tấn Bắc, Bắc Địa, chỉ cần người còn, chỉ cần làm đúng, làm tốt, thế nào cũng có thể trỗi dậy lại!"

Trương Công Thận mặt đỏ bừng, liên tục gật đầu: "Nói không sai! Nói không sai! Đến lúc đó ta bất kể thế nào cũng phải đi theo! Thống khoái mà làm một trận!"

Tạ Minh Hạc gật đầu, vừa định cười nói gì đó, chợt nheo mắt lại: "Nếu đã vậy, sao không làm ngay bây giờ? Trương tướng quân… ông đi ngay đi, mau đuổi theo La tổng quản! Đuổi đến tận bờ Thanh Chương Thủy ấy!"

Trương Công Thận sững người một thoáng, kịp hiểu ra, liền lập tức đứng dậy toan bước ra ngoài, nhưng lúc cúi đầu ra đến cửa, lại ngoảnh đầu: "Tạ tổng quản cho tôi một tín vật."

Tạ Minh Hạc cũng thoáng ngẩn người, vội vàng sờ khắp người, chẳng tìm được gì, bèn nghĩ một lát, bảo đối phương: "Ông chỉ cần nói với Trương thủ tịch là tôi nhờ ông hỏi, cảnh đêm ngoài Thạch Đầu thành có đẹp không? Nước sông có mát không?"

Trương Công Thận nhẩm lại một lượt, lại cúi đầu bước ra, thế mà trước khi Hoàng Bình quay lại, đã liều mình phóng ngựa lao vào gió dao cắt tháng hai đất Bắc luôn rồi.

Gió xuân tháng hai đất Bắc lạnh buốt thấu xương, quay về bến Thanh Chương Thủy, thì gió xuân đã lại nhuộm xanh, thậm chí hoa nở khắp đồng… Yến tiệc buổi chiều kết thúc, Vương Hoài Thông, người đứng đầu Thái Nguyên Vương thị kiêm tông sư văn tu, chẳng thèm nghỉ ngơi, trái lại còn giục ngựa lên đường, vòng qua vòng vây, đến Vũ Thành gặp một vị tông sư văn tu khác, Thôi Thảng, người đứng đầu Thanh Hà Thôi thị.

Người đi theo chỉ có đệ tử quan môn của ông là Phòng Huyền Kiều.

"Ân sư, hôm nay sao lại đề nghị liên quân khuyên dụ Trương Hành đầu hàng…" Cưỡi một con lừa, Phòng Huyền Kiều nhìn những doanh trại san sát trong tầm mắt, bỗng quay đầu hỏi.

"Đương nhiên là vì lời của con, và thư của đại huynh ta." Vương Hoài Thông cũng cưỡi một con lừa, lời lẽ ngắn gọn trực tiếp.

"Học trò không phải ý đó…" Phòng Huyền Kiều vội sửa lại. "Con hỏi là, ân sư biết rõ Bạch công và những người làm chủ được trong tình thế này căn bản sẽ không đồng ý, tại sao vẫn cứ khăng khăng?"

"Đạo lý này rất đơn giản, ta đã tham gia vào chuyện này, đương nhiên phải nói ra ý nghĩ chân thực của mình." Vương Hoài Thông bình thản đáp. "Cần gì phải bận tâm kiến nghị có được tiếp nhận hay không?"

"Vậy ý nghĩ của ân sư là gì?" Phòng Huyền Kiều lĩnh hội rồi lại truy hỏi ngược. "Quả nhiên là do lời con và sư bá kể mà nảy sinh đồng tình với bang Truất Long sao?"

"Đồng tình?"

Vương Hoài Thông bỗng ghì cương lừa, rồi quay đầu đáp lại. "Không phải đồng tình, mà là lo lắng…"

"Lo lắng?" Phòng Huyền Kiều cũng dừng lừa.

"Nếu là đồng tình, thì lúc ở Hồng Sơn ta đã bị y thuyết phục rồi, sao lại còn giúp Bạch công làm nhiều việc như vậy?" Vương Hoài Thông nhìn đệ tử quan môn của mình, bình thản giải thích. "Cho nên, ta với bang Truất Long chẳng có chút chuyển biến cộng minh lập trường nào cả, kể cả mấy lời đại huynh nói về thiên mệnh hay gì đó ta cũng không để ý. Nhưng mà, dù là đại huynh, hay là con, hay là những người như Phùng Vô Dật mấy hôm nay, kể cả chính mắt ta thấy, ít nhiều cũng nhận ra, bang Truất Long tuy mượn danh bang phái, nhưng thực chất lại là con đường chính quy, chế độ nghiêm ngặt không nói, thậm chí còn có thể gọi là hành chính liêm khiết, trên dưới thu phục lòng người cũng tốt, Trương Hành coi như cũng là một nhân chủ… Trong tình huống này, dù bang Truất Long có bại, Trương Hành có chết, thì Hà Bắc, Đông Cảnh sau này đều không quên được, sớm muộn gì cũng có sóng gió; cho dù những kẻ đến vây đánh hôm nay sau này đều thành sự, cũng đều không buông bỏ được, thỉnh thoảng sẽ có người lôi Trương Hành và bang Truất Long ra mà châm chọc những kẻ trong quân trướng hôm nay, ta là vì bọn họ, cũng là vì chính mình, mới kiến nghị như vậy."

Phòng Huyền Kiều nghĩ một lát, trong lòng hiểu rõ, khẽ gật đầu: "Chỉ e không cần đợi sau này, mà ngay bây giờ bang Truất Long đã có thể dựa vào lòng người mà nổi sóng gió rồi, vậy thì phải làm sao?"

"Cứ quan sát vậy." Vương Hoài Thông đường đường là tông sư, bỗng nhiên tâm phiền ý loạn, chỉ thấy như bị đâm trúng một nhát vô hình, bèn giục lừa đi tiếp.

Phòng Huyền Kiều vội vàng đuổi theo.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.