CHIẾC ghế đá của hai người có hai tầng cây du cao lớn che phủ. Không khí bên trong công viên trong sạch và mát mẻ hơn hẳn thành phố phía ngoài. Ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế dài, họ nhìn qua bãi cỏ xanh mướt, và phía sau những song sắt của dãy hàng rào là những tòa nhà sang trọng ở bên kia con đường nhỏ. Quang cảnh không thích hợp một chút nào với tình thế hiện tại. Quá im lặng, quá bình yên. Trí óc chàng nghĩ miên man, và chàng phải cố gắng nhớ lại tại sao họ phải có mặt tại đây và để làm gì. Nếu không, chàng nhất thiết thực hiện theo đúng hình ảnh do bà cụ già vừa vẽ ra. Một cặp tân hôn đang hưởng tuần trăng mật muốn thưởng thức một vài phút giây êm đềm bên nhau tách rời cảnh ồn ào náo nhiệt của Nữu-Ước.
Nhưng hình ảnh khác giúp chàng tập trung tư tưởng. Năm phát đạn kế tiếp bắn vào đầu Joe Corelli. Trận đòn mà hai tên giết mướn đã thay phiên nhau trút lên người chàng với vẻ lạnh lùng của kẻ chuyên nghiệp. Vụ Jill bị cưỡng hiếp một cách phũ phàng và bình tĩnh. Nỗi căm hận thâm gan tràn ngập trong lòng hai người trong lúc họ chạy xe về Nữu-Ước. Carl, gã nhân viên khỉ đột của Lublin, thoạt tiên hung hăng như một con bò mộng, rồi ngay sau đó lăn đùng ra chết.
Việc canh chừng quả thực vô cùng khó chịu. Lúc đầu, công việc có vẻ đơn giản và dễ dàng. Mình chỉ cần ngồi yên một chỗ chờ xem những chuyện xảy ra. Nhưng nỗi khó khăn chính là không có chuyện gì xảy đến.
Không một ai đi ra hoặc đi vào tòa cao ốc của Washburn. Gã gác dan vẫn đứng ở chỗ cũ. Có lúc, anh ta đốt một điếu xì gà và hai mươi phút sau anh ta liệng xuống đường mương. Nhiều chiếc xe hơi chạy qua, nhưng sự lưu thông không hề ứ đọng. Thỉnh thoảng, có một người dùng chìa khóa riêng vào bên trong công viên để dắt chó đi dạo, hoặc để ngồi trên một chiếc ghế đá đọc báo. Màn cửa nhà Frank Washburn vẫn còn mở rộng, nhưng ông ta ở tận trên tầng bốn, còn hai người thì lại ở dưới đất. Họ trông thấy rõ trên đó có ánh đèn, chứng tỏ trong nhà hiện có người, nhưng chỉ có thể suy đoán được chừng ấy.
Vì vậy, tư tưởng mỗi lúc một khó tập trung. Họ trò chuyện với nhau, nhưng câu chuyện có vẻ rời rạc mơ hồ. Họ không có gì nhiều để nói về công việc họ đang làm, về Washburn và ông ta sẽ đưa họ đến đâu.
Sau khi cùng nhau thảo luận mấy lần, họ đã cảm thấy mệt. Còn các câu chuyện khác thì lại không thích đáng với khung cảnh này. Thường thường, họ chỉ ngồi im lặng bên nhau. Lâu lâu, bầu không khí mới bị phá tan khi nàng hỏi xin một điếu thuốc lá, hoặc một người hỏi một câu gì đó và người kia vội vàng trả lời ngay. Rồi sự im lặng lại trở về.
Mãi cho đến lúc nàng chợt lên tiếng:
- Chiếc xe đó đã chạy qua đây một lần rồi.
Chàng ngẩng nhanh đầu lên. Nàng hất cằm chỉ, về phía một chiếc Pontiac màu xám sáng đang quẹo về hướng tây ở góc đường Hai Mươi. Chàng chỉ trông thấy được một lát, vì một chiếc xe khác chạy đến che khuất chiếc kia.
- Em chắc chắn chứ?
- Chắc chắn. Chỉ cách đây có năm phút. Lần này, nó chạy qua thật chậm, dường như người trong xe muốn tìm kiếm ai vậy.
- Cũng như mình?
- Có lẽ.
- Em có...?
- Em cũng không chắc trong xe có hai người. Tên lái xe thì nhất định phải có rồi. Khi em chợt nhận ra chiếc ban nãy thì xe đã chạy qua và em chỉ nhìn thấy phía sau gáy.
Chàng tự động đưa bàn tay lên khẩu súng lục đang nằm an toàn dưới thắt lưng. Chàng vỗ nhẹ khẩu súng lục một cách gần như âu yếm với một cử chỉ nóng nảy. Mình đang đi tới gần, chàng nghĩ. Trước kia, mình đi tìm bọn chúng, và bây giờ thì bọn chúng đi kiếm mình.
- Tiếc quá, em đã không nhìn được bọn chúng rõ hơn.
- Có lẽ chúng sẽ trở lại.
- Phải, có thể lắm.
Chàng khởi sự châm một điếu thuốc, rồi chợt đổi ý. Phải đứng lên và bỏ đi, chàng nghĩ. Bọn chúng có thể nhìn vào bên trong công viên. Lần sau, không chừng chúng sẽ nhìn thấy hai người. Rồi thì..
Không, họ phải giữ nguyên vị trí này. Nếu họ có thể trông rõ mặt bọn người ngồi trong chiếc Pontiac, họ sẽ chiếm được ưu thế. Họ không thể hoảng hồn chạy trốn bỏ qua một cơ hội hãn hữu.
Chàng bảo:
- Chắc chắn Lublin đã sai bọn chúng tới đây.
- Em cũng nghĩ như thế.
- Có lý lắm. Y không muốn Washburn biết rằng y đã khai thật, và y lại biết mình sẽ đi tìm Washburn để tra hỏi thêm. Vì vậy, lẽ tất nhiên y cho người canh chừng nhà Washburn để ngăn cản không cho mình tiếp xúc với ông ta. Chắc y phải mất một quãng thời gian mới sắp xếp được vụ này. Thật là may phước, cho mình. Nếu không, bọn chúng đã bắt gặp ngay bọn mình đang đi lang thang ngoài đường, và...
Đó là một câu nói chỉ nên dừng lại nửa chừng. Chàng lại tìm thuốc lá, theo một thói quen tự nhiên, và bàn tay chàng ngừng khi chưa lên tới túi áo trên ngực.
Chàng nói tiếp:
- Như thế có nghĩa là Washburn chưa hay biết gì.
- Anh muốn nói về sự có mặt của mình?
- Phải. Nếu ông ta đã biết, chắc hẳn ông ta cho người canh gác ngoài cổng, để đợi chờ mình. Nhưng nếu Lublin không nói gì hết với ông ta. Lublin sẽ có hai việc cần phải làm. Một mặt, y phải ngăn cản mình đến gặp Washburn, và mặt khác, y phải cho người dò xét nơi này mà không gây nghi ngờ. Nhất định y muốn tìm đủ mọi cách thanh toán mình sao cho Washburn không hay biết gì về chuyện đã diễn ra. Em định làm gì vậy? Nàng vừa đứng dậy và tiến về phía cổng. Nghe Dave hỏi, nàng trả lời:
- Để trông thấy rõ hơn. Trong trường hợp chiếc xe trở lại.
Chàng liền chụp lấy bàn tay của nàng và kéo nàng lui.
- Em đừng điên dại như vậy. Mình có thể đứng từ xa nhìn thấy rõ bọn chúng. Nhất là đừng bất cẩn để cho chúng trông thấy được mình.
Chàng dẫn nàng qua một lối đi trát xi-măng và cùng ngồi xuống với nàng trên một chiếc ghế đá khác. Lúc này, có một bụi cây khá rậm ngăn cách họ với con đường bên ngoài. Họ có thể nhìn qua bụi cây này, nhưng người đi qua ngoài đường khó có thể trông thấy họ.
Chàng nói:
- Rất có thể chẳng có gì lạ.
- Anh nói chiếc Pontiac?
- Rất có thể gã lái chiếc xe đó chạy quanh khu nhà này để tìm một chỗ đậu. Khi muốn tìm một chỗ để đậu xe, ai cũng phải lái từ từ như thế.
- Có thể lắm, nhưng...
- Nhưng gì?
- Em cũng không biết. Chỉ là một cảm giác mơ hồ.
Và chàng cũng có cảm giác này, Quả thật là kỳ dị... Chàng gần như ước muốn chiếc xe kia không liên hệ gì đến mình, bởi vì cái ý nghĩ mình bị truy nã trong lúc chính mình đang đi truy nã khiến cho tình thế thêm phức tạp và hiểm nghèo. Nhưng, đồng thời chàng cũng hiểu rằng mình đang bị truy nã là một dấu hiệu tốt. Như thế chứng tỏ rằng Washburn không hề hay biết những gì đang xảy ra, và đây là một sự việc thuận lợi. Như thế cũng chứng tỏ rằng câu chuyện của Lublin là thật.
Mấy phút sau, chàng lại trông thấy chiếc Pontiac. Jill thúc cùi chỏ vào mình chàng để báo tin, nhưng chàng đã nhận ra. Lần này, chiếc xe chạy theo chiều ngược lại, qua trước nhà của Washburn, hướng về Đường Hai Mươi Mốt. Đó là một chiếc xe bốn cửa, các mặt kiếng đều được quay xuống, băng sau không có người ngồi. Tốc độ của xe vào khoảng hai mươi hoặc ba mươi cây số giờ.
Có hai người ngồi trên hàng ghế trước. Thoại tiên chàng không thể nhìn thấy rõ mặt chúng. Chàng nhíu mắt lại, và trong lúc chiếc xe chạy qua ngay trước mặt họ, chàng đã trông rõ tên ngồi bên cạnh gã lái xe. Chàng cố nín một tiếng kêu và cảm thấy bàn tay của Jill bóp chặt cánh tay của chàng. Rồi, khi chiếc xe chạy ra xa chàng thoáng thấy gã đàn ông ngồi sau vô-lăng.
Gã ngồi bên cạnh tên lái xe có dáng người mập lùn, cổ ngắn và to, một bộ mặt hắc ám, một sống mũi gẫy. Gã ngồi sau vô-lăng có một cặp lông mày rậm, một cái miệng mỏng và một vết sẹo lưa thưa điểm mấy sợi lông trên sống mũi.
Sau khi chạy qua trước mặt Dave và Jill, chiếc xe quẹo ở góc đường, gia tăng tốc độ, phóng về hướng tây theo Đường Hai Mươi Mốt. Chàng đưa mắt nhìn theo cho đến khi nó mất hút, rồi quay sang Jill. Lúc đó, nàng đã buông cánh tay của chàng ra, và cả hai bàn tay của nàng đang siết mạnh kẹp vào giữa hai đầu gối. Khuôn mặt nàng là một hỗn hợp của hận thù và ghê tởm.
Đó là Lee và tên bạn của y. Hai tên đã bắn chết Corelli. Hai tên mà hai người đang đi tìm.
Họ hối hả ra khỏi công viên. Nàng gọi tên nàng và nàng nháy mắt với chàng, tựa hồ tâm trí nàng đang để ở một nơi khác, chìm vào kỷ niệm thảm khốc hoặc mưu tính cách trả thù.
Chàng bảo:
- Đi em, mình phải rời khỏi đây ngay.
Nàng đứng dậy và hai người cùng ra khỏi công viên, đi theo chiều ngược lại, về phía Đại-lộ Thứ Ba. Một chiếc tắc-xi trống chợt chạy qua và họ liền gọi lại. Chàng bảo người tài xế đưa họ đến khách sạn Royalton.
Họ chạy về phía trung tâm đô thị, trên Đại-Lộ Thứ Ba. Jill bỗng hỏi:
- Nếu bọn chúng biết mình hiện ở tại khách sạn đó thì sao?
- Làm sao mà biết được?
- Em cũng không hiểu. Em chỉ hỏi phòng xa vậy thôi.
- Chúng cũng có thể biết chứ.
Nói đoạn, chàng nghiêng mình tới trước, nói với người tài xế tắc-xi:
- Cho chúng tôi xuống ở ngã tư Đường Ba Mươi Bốn.
- Không tới Royalton?
- Không, ngay ngã tư.
- Đường Ba Mươi Bốn với đường nào?
- Với Đại lộ Thứ Ba.
Có một quán rượu trên Đại-lộ Thứ Ba, giữa Đường Ba Mươi Bốn và Ba Mươi Lăm. Hai người xuống tắc-xi và đi tới đó. Chàng chỉ thấy nhẹ người khi đã vào bên trong quán và ngồi ở một buồng phía cuối. Thật đáng tức cười, chàng hiểu như vậy. Chiếc Pontiac hiện ở một nơi xa, và họ đang an toàn, không có gì đáng lo sợ. Thế nhưng chàng vẫn không thể đi giữa đường phố trống trải mà không có cái cảm tưởng khó chịu một kẻ nào đó đang dò xét họ.
Tiệm không có chiêu đãi viên. Chàng di tới quầy mua hai chai bia, lấy hai cái ly và trở về bàn. Chàng rót bia vào ly của mình và uống một hơi. Nàng vẫn để nguyên chai bia của nàng trước mặt. Nàng hé miệng như định nói, rồi đột nhiên lắc đầu và ngậm miệng lại, không nói một tiếng nào.
Cuối cùng, nàng bảo:
- Em không hiểu.
- Chuyện gì?
- Lublin không biết hai tên giết mướn là ai. Có phải y đã nói như thế?
- Phải.
- Thế thì nhất định y đã nói láo. Tên Lee và gã bạn của y cùng ngồi trong xe. Bọn chúng chạy quanh đi tìm mình. Có một kẻ nào khác Lublin biết về mình không?
- Không đâu. Trừ phi có một ai nhận ra em ở nhà Lublin đêm vừa rồi.
- Ai? Không thể có ai được. Như vậy, Lublin đã kể chuyện lại với bọn chúng, Thế nghĩa là y đã mướn bọn chúng ngay từ đầu, và tất cả câu chuyện về Washburn chỉ là chuyện láo khoét, và....
- Y không nói láo đâu.
- Chắc chắn y đã nói láo. Y...
- Khoan đã. Em hãy chờ một chút.
Chàng cầm ly bia và uống một hơi dài. Bia thật lạnh và chảy qua cổ một cách dễ dàng. Chàng dùng đáy ly in những vòng tròn nước trên mặt bàn. Rồi chàng nói:
- Lublin đã khai đúng sự thật. Bây giờ anh tin rằng anh đã hiểu rõ. Sau khi mình ra về, có hai việc y cần phải làm ngay, trước hết, y phải ngăn cản mình gặp mặt Washburn. Nhưng y cũng phải báo tin cho tên Lee và gã kia hay rằng mình đang đi tìm bọn chúng. Để chúng truy nã mình là việc hữu lý hơn hết. Bọn chúng là những kẻ mình đi tìm thì lẽ tất nhiên chúng rất muốn triệt hạ mình. Như thế lại khỏi phải mướn người đi thanh toán mình. Y chỉ cần nói với cả hai tên đó rằng có một người đàn ông và một người đàn bà đang đi tìm những kẻ đã giết Corelli, và sau đó bọn chúng sẽ tự lo phần còn lại. Nếu chúng tìm ra mình và giết được mình. Lublin sẽ bình yên vô sự. Còn nếu mình ra tay trước và giết được bọn chúng, y vẫn sẽ bình yên. Bởi vì, trong trường hợp này, mình sẽ cuốn gói trốn khỏi nơi đây và Washburn sẽ không hay biết gì.
- Y quả thật sợ Washburn?
- Washburn đã giết Corelli - hay thuê người giết thì cũng thế - chỉ vì Corelli có dự tính lừa gạt ông ta. Chỉ mới dự tính thôi, chứ chưa thành công. Lublin đã hành động tệ hơn thế. Y đã khai tên Washburn ra. Anh tin chắc y có thừa đủ lý do để lo sợ.
Nàng vẫn lắc đầu:
- Còn một điểm không đứng vững. Đêm hôm qua, Lublin không biết hai tên giết mướn là ai. Nếu y biết rõ, không lẽ y không chịu khai với mình? Nói như thế, tức là em giả sử y khai thật. Và nếu vậy thì ngày hôm nay, y biết báo tin cho ai? Y làm sao biết mà cho bọn chúng đi tìm mình?
- Chuyện đó quá dễ.
Nàng chăm chú, nhìn chàng, trong lúc chàng nói tiếp:
- Y chỉ cần hỏi Washburn. Trời ơi, sao anh chậm hiểu quá như thế này! Y đã điện thoại cho Washburn và hỏi ông ta hai tên đó là ai, và Washburn đã nói cho y biết mà không cần hiểu có chuyện gì rồi y bắt liên lạc với bọn chúng, với tên Lee và gã kia. Trong lúc đó, mình lại ngây ngô chơi trò thám tử dò xét nhà của Washburn. Mình quả thật không khác hai đứa trẻ con, và đã làm mất thì giờ một cách vô ích.
- Anh định làm gì bây giờ?
- Gọi điện thoại cho Washburn.
Chàng thực hiện ý định ngay tại buồng điện thoại của quán rượu. Đầu tiên, chàng tìm số điện thoại của Washburn trong cuốn niên giám, nhưng ở đây không có. Rồi chàng sực nhớ và lấy cuốn sổ tay ra. Chàng đã chép lại số điện thoại, kèm theo địa chỉ, từ cuốn sổ ghi địa chỉ của Lublin. Chàng bỏ một đồng tiền mười xu vào máy điện thoại và quay số. Có tiếng một người đàn bà trả lời ngay, bằng một giọng dịu dàng:
- Đây là nhà ông Washburn.
Chàng cố bắt chước thật giống giọng Nữu-Ước. Chàng tỏ ý muốn được nói chuyện với ông Washburn. Người đàn bà hỏi chàng là ai. Chàng liền trả lời là Jerry Manna. Bà ta yêu cầu chàng hãy giữ máy.
Rồi giọng một người đàn ông vang lên:
- Washburn đây. Ai đó?
- Thưa, tôi là Jerry Manna. Thưa ông Washburn, tôi.
- Ai?
- Thưa., Jerry Manma. Ông Lublin bảo tôi phải điện thoại cho ông. Ông ấy bảo rằng...
- Maurie?
- Dạ phải. Tôi...
Washburn ngắt lời:
- Khoan đã.
Đoạn, ông ta nói luôn một hơi, bằng một giọng rất trầm và đầy vẻ bực bội:
- Tôi không thích kiểu nói chuyện này. Anh hãy cho tôi biết số điện thoại của anh, rồi tôi sẽ gọi lại anh. Điện thoại của anh số mấy?
Phải chăng Washburn có thể truy ra nơi chàng đang gọi? Chàng không tin như thế. Chàng vội đọc ngay số điện thoại ghi trên máy. Washburn bảo:
- Được rồi, tôi sẽ gọi lại anh.
Rồi ông ta cắt đứt cuộc liên lạc.
Chàng ngồi trong buồng điện thoại, với cửa đóng kín, và gạt mồ hôi đang chảy ra trên trán. Lòng hai bàn tay của chàng ướt đẫm mồ hôi. Vào lúc này, chàng thầm nghĩ, chắc Washburn đang gọi Lublin.
Lublin sê nói với ông ta rằng y không hề nghe nói tên Jerry Manna. Và rồi...
Nhưng tại sao Washburn phải nghi ngờ? Trừ phi Lublin đã kể hết mọi chuyện với ông ta. Nhưng nhất định Lublin không thể làm việc đó, bởi vì đó là một việc vô nghĩa, đó chính là điều duy nhất Lublin cần phải tránh. Tìm ra người thuê báo căn cứ vào một số điện thoại, để biết người đó là ai và ở đâu là một công việc đòi hỏi rất nhiều thời giờ. Cảnh sát mới có thể làm công việc này. Đối với những người khác, sở điện thoại không bao giờ chịu cho biết. Nhưng Washburn là một tội phạm quan trọng, hạng người có nhiều liên lạc với cơ quan cảnh sát. Một kẻ nào đó trong cảnh sát có thể tìm giúp cho ông ta. Lúc bấy giờ ông ta sẽ tìm cách cầm chân chàng trong buồng điện thoại, và hai tên côn đồ sẽ tới thẳng quán rượu.
Hai người không nên ở trong quán quá lâu. Nếu Washburn gọi lại ngay bây giờ, họ sẽ không có gì đáng sợ. Nhưng nếu lâu lắm ông ta mới gọi thì đây có thể là một cái bẫy.
Jill đang ngoài cửa buồng điện thoại nhếch mày, tỏ ý hỏi. Chàng lắc đầu và ra dấu nàng hãy đi về bàn. Nàng theo lời chàng và rót bia vào ly nàng. Rồi nàng nâng ly lên và uống một ngụm.
Chuông điện thoại chợt reo.
Chàng với tay chụp ống nghe, và trong lúc vội vã, làm rơi ống nghe ra ngoài giá. Chàng cầm lên và nói:
- A-lô! Manna nghe đây.
Washburn bảo:
- Được rồi, bây giờ tôi có thể nghe anh nói. Chuyện gì vậy?
- Thưa ông Washburn, ông Lublin bảo tôi phải gọi ông.
- Anh đã nói thế ban nãy rồi. Có chuyện gì đó?
Chàng thận trọng trả lời:
- Về chuyện một nhà thầu ở Hicksville. Một người tên Joe. Maurie bảo...
- Gì nữa?
Chàng cố nín thở. Gì nữa bây giờ?
- Anh muốn biết hai gã phụ trách việc đó, phải không?
- Thưa ông Washburn, đúng thế. Tôi...
- Sư nó, hôm nay Maurie đã điện thoại hỏi tôi rồi mà. Anh nói chuyện với Maurie hồi nào?
- Thưa, đêm hôm qua.
- Thế thì phải rồi. Y vừa điện thoái tới đây sáng hôm nay. Thật sớm. Sư nó, y đã lôi tôi dậy. Tôi đã nói rõ cho y biết hồi sáng. Anh không nói chuyện với y hay sao?
- Dạ, tôi không sao gặp ông ấy được. Tôi đã cố gọi hai lần. Có lẽ ông ấy cũng đã tìm cách tiếp xúc với tôi nhưng tôi bận đi ra ngoài và ông ấy lại không gọi đến chỗ tôi được. Tôi nghĩ tôi có thể gọi thẳng để hỏi ông sau khi đã cố mà vẫn không sao gặp Maurie.
Washburn im lặng một lúc thật lâu, rồi ông ta bảo:
- Thôi được, nhưng, sư nó, tôi ghét những cú điện thoại mắc dịch như thế này. Bọn chúng đều là người Nữu-Ước hiện hoạt động trong khu vực Đông Nữu-Ước gần Queens. Một trong hai đứa là Lee Ruger, nó là tên chủ chốt để thương lượng, và tên kia là Dago Krause. Giá cả tùy theo từng vụ, theo những gì bọn chúng phải làm. Chúng đòi giá rất cao vì chúng làm rất được việc, rất đáng tin cậy. Có phải anh muốn biết như thế?
- Ông Washburn, xin ông vui lòng cho tôi biết địa chỉ, để tôi...
- Ủa! Sáng nay, tôi đã nói hết với Maurie rồi. Y đã lôi tôi ra khỏi giường để hỏi chuyện đó, rồi bây giờ anh lại bắt tôi nói thêm một lần nữa. Thế là chửi cha tôi, anh biết chứ?
- Dạ, xin ông cảm phiền cho.
- Thôi được. Anh đợi tôi một phút.
Chàng chờ đợi, và một lát sau, Washburn trở lại cho hay:
- Tôi không sao tìm ra số điện thoại mắc dịch. Địa chỉ của tên Krause tôi không có, vì tôi không bao giờ cần tới. Khi cần chuyện gì, anh chỉ cần nói với Ruger là đủ. Nó ở 723 Đại-lộ Lorring. Nó có điện thoại, chắc là anh sẽ tìm ra. Maurie...
- Ông Washburn, tôi xin cám ơn ông nhiều lắm.
Nhưng Washburn vẫn không chịu ngừng nói:
- Maurie là một tên mắc dịch ngu như chó, Y đã cho anh biết tên tôi có phải không?
- Dạ ông ấy...
- Y phải biết rõ đó là một điều cấm kỵ mới đúng. Có chuyện gì vậy, hay là y muốn giải nghệ?
- Dạ, đâu có.
- Thế thì anh nhớ bảo y hãy coi chừng cái miệng, được không? Hay là để tôi đích thân nói vào mặt y. Ban nãy, anh nói anh tên là gì vậy? Có phải là Manna?
Chàng đáp:
- Thưa, phải. Manna.
Và, sau khi Washburn gác máy, chàng nói tiếp:
- Từ trên trời mới xuống đây.