CÓ lẽ khách sạn Royalton vẫn an toàn, nhưng hai người không muốn trở về đó. Lý do thứ nhất là Jill tự nhiên sợ nơi này. Ngoài ra rất có thể Ruger và Krause đã biết tên của họ. Nửa tiếng đồng hồ sau khi Corelli bị giết là một quãng thời gian có nhiều sự việc xảy ra quá nhanh, có nhiều hình ảnh quá mơ hồ. Dù một số chi tiết khắc sâu vào tâm trí họ, nhưng một số khác lại hết sức lờ mờ, khiến họ không thể quả quyết hai tên giết mướn có biết tên họ hay không. Họ đã ghi tên họ thật tại Royalton, và nếu bọn chúng kiểm soát từng khách sạn một...
Nhưng họ cần phải nghỉ ngơi một chút. Họ đi về phía tây trên Đường Ba Mươi Bốn, và Dave vào một tiệm bán đồ da để mua một chiếc va-li loại rẻ tiền. Cách đó hai cửa hàng có một tiệm bán vật dụng của đàn ông. Chàng mua vớ, áo quần lót và hai chiếc sơ-mi tại đây, rồi bỏ tất cả vào va-li. Trong một cửa hàng kế đó, chàng mua các vật dụng tương tự cho Jill.
Họ đi tắc-xi đến một khách sạn thuộc vào hạng ba ở Đường Ba Mươi Tám giữa hai Đại-lộ Thứ Năm và thứ Chín, một cao ốc có tên là Moorehead. Một viên thư ký có bộ mặt hốc hác cho họ thuê một phòng đôi trên tầng hai, với giá năm Mỹ-kim rưỡi mỗi ngày, trả tiền trước. Họ ghi vào sổ với tên ông và bà Ralph Cassiday ở Albany thuộc Georgia. Khách sạn có một cái thang máy nhưng không có người điều động. Viên thư ký đưa họ lên lầu và mở cửa cho họ. Rồi anh ta bỏ đi ngay không chờ nhận tiền thưởng.
Trong phòng có một chiếc giường sắt đã được sơn lại màu trắng cách đây chắc đã rất lâu nên có nhiều nơi lớp sơn đã bắt đầu bong ra. Thật ra chiếc giường không đúng là một cái đôi, chỉ bằng hai phần ba là cùng, và hơi thụng xuống ở giữa. Ra và bao gối khá sạch nhưng đã cũ và có nhiều chỗ sờn. Chỉ có một cái tủ áo sơn lại màu nâu với nước sơn tương đối còn mới. Gã thợ sơn đã phết lên trên những dấu cháy do tàn thuốc lá gây ra mà không chịu đánh giấy nhám. Sau đó, trên mặt tủ lại có thêm ba dấu cháy.
Sàn nhà không có thảm mà chỉ được bọc một lớp vải dầu màu nâu nhạt đã bị rách nhiều nơi. Bốn bức tường màu xanh xám thì dơ bẩn hết nước nói. Một giá đèn treo giữa phòng có ba bóng trần, trong số đó đã cháy mất một bóng. Một sợi dây kéo từ cái giá đèn buông lòng thòng ngay phía trên giường, cả căn phòng chỉ có một khung cửa sổ dường như không được lau chùi đã từ lâu lắm. Khung cửa trống ra một bức tường gạch liên lạc chỉ cách xa chừng sáu tấc. Viên thư ký tiếp tân đã cho hay, có một buồng tắm ở mút hành lang.
Chàng đứng giữa phòng, cố tìm một chỗ để đặt chiếc va-li, cuối cùng chỉ biết đặt tạm lên trên giường. Nàng bước qua tới cửa sổ và mở ra.
Chàng lắc đầu chán nản:
- Nơi này thật quá tệ.
- Đâu có sao.
- Mình nên ra khỏi đây và đi tìm một khách sạn khác khá hơn. Em tin rằng em có thể ngủ được ở đây không? Thật không còn gì tệ hơn.
- Em không cần. Lúc này, em tin rằng em có thể ngủ ở bất cứ đâu.
Chàng tiến tới gần nàng và choàng tay quanh mình nàng.
- Tội nghiệp cho em quá. Em có thể chết được.
Nàng ngáp dài.
- Cũng sắp sửa. Căn phòng này cũng không đến nỗi tệ lắm đâu. Dù sao, nó vẫn có được một chiếc giường - đó là tất cả những gì em đang cần. Mấy giờ rồi, anh?
- Giờ ăn tối.
- Em không thấy đói. Anh có đói không?
- Không.
- Mình sẽ ăn khi ngủ dậy. Hơn nữa, lúc này, em không biết mình phải gọi thức ăn điểm tâm hay thức ăn tối, mình chỉ nên đi ngủ là hay hơn hết. Dù sao, mình không thể ở một khách sạn sang hơn. Mình dơ dáy như thế này, ai mà chịu cho mình mướn phòng. Anh đừng lấy áo quần ra khỏi va-li.
- Tại sao?
- Bởi vì em không muốn để bất cứ một món gì vào cái tủ đó. Cái nào lỡ bỏ trong đó rồi chắc em không dám dùng tới. À, mình tên là gì vậy anh?
- Ban nãy, em không trông thấy anh viết.
Chàng liền cho nàng biết. Nàng bảo:
- Mấy lúc gần đây mình có nhiều tên quá. Bây giờ lại thêm cái lên Cassiday. Chắc anh vẫn thường dùng tên giả mỗi khi mang gái vào các lữ quán?
- Hứ?
- Em cá rằng anh đã làm trò đó. Anh thường dùng những tên nào?
Chàng phải kêu lên:
- Trời ơi!
Nàng bỗng mỉm cười, một nụ cười thầm lén và đầy lì lợm. Rồi nàng tránh xa chàng và bắt đầu cởi nút áo. Nàng cởi hẳn áo ra và nhờ chàng tháo, nịt vú. Chàng làm theo lời nàng. Nàng cởi luôn nịt vú và bước qua phòng, máng lên chiếc ghế duy nhất, cùng với cái áo. Chàng chăm chú theo dõi từng cử động của nàng và ngạc nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi khao khát bất thần khó kềm chế được. Nàng đang khởi sự cởi váy. Chàng cố gắng nhìn sang chỗ khác, nhưng thân hình nàng như nam châm thu hút lấy mắt chàng.
Đem hết nghị lực, chàng quay về phía cửa và bảo chàng cần đi xuống dưới lầu một lát.
- Để làm gì?
Chàng nói tránh:
- Có một tiệm thuốc ở góc đường. Anh muốn mua một vài món lặt vặt.
- Miễn sao anh đưng dắt một cô gái lên đây.
- Em đừng có nói bậy nữa.
Nàng bật cười một cách vui vẻ.
- Trước khi đi phải hôn tạm biệt em đã chứ.
Chàng quay lại. Nàng chỉ mặc một chiếc xì-líp với đôi vớ, ngoài ra trên mình nàng không còn gì khác. Khuôn mặt nàng có vẻ lờ đờ vì quá mệt, và nước da nàng tái xanh, nhưng chính những điểm đó lại càng khiến cho nàng thêm quyến rũ. Nàng đưa hai tay cho chàng. Chàng ôm nàng vào ngực và hôn nàng say sưa. Nàng dán sát người nàng vào chàng và kéo dài chiếc hôn.
Khi chàng buông nàng ra, nàng bảo:
- Em sẽ chờ anh.
- Thôi đừng.
- Thế thì....
- Rất có thể anh đi hơi lâu.
Chàng giải quyết bằng cách đi tới tiệm thuốc tây. Chàng mua một tập chỉ dẫn đường sá nhưng coi bộ cũng không giúp ích cho chàng bao nhiêu! Nhờ đó chàng biết Đại-lộ Lorring gặp những con đường nào, nhưng chàng chưa hề nghe mấy cái tên này và cũng không biết chắc khu phố Đông Nữu-Ước nằm về phía nào, hay đây chỉ là họa đồ một vùng ngoại ô của Long Island. Chàng biết có một khu vực Tây Nữu-Ước, và khu này ở tại New Jersey.
Tiệm thuốc còn có một cuốn họa đồ Nữu-Ước loại bỏ túi với đầy đủ mọi chi tiết, và chàng mua luôn cuốn này. Đông Nữu-Ước là một khu của Brooklyn. Brooklyn có hình dáng của một viên kim cương không được cân xứng, và Đông Nữu-Ước ở ngay trên mũi phía đông của viên kim cương, về mạn tây bắc của Canarsie. Chàng cố gắng tìm ra Đại-lộ Lorring, nhưng không sao nghĩ được cách đi tới đó.
Chàng mua hai gói thuốc lá tại tiệm thuốc tây[1] ăn một miếng sô-cô-la và bước lên một chiếc cân. Theo chiếc cân cho biết, chàng bị sụt đúng sáu kí-lô, nhưng chàng không chắc chiếc cân này có đúng hay không.
Chàng chần chờ thêm vài phút để cho Jill có đủ thời giờ ngủ thiếp đi. Chàng có thể làm tình với nàng, chàng tin như vậy. Nàng sẽ để cho chàng, có lẽ còn thích thú là đằng khác. Có trời mới biết rõ chàng muốn nàng đến mức nào. Cơn đam mê của chàng phải ác liệt lắm mới đột ngột dấy lên.
Trên đường về phòng, chàng dừng lại ở phòng tắm công cộng của tầng lầu. Chàng định tắm, nhưng khi trông thấy tình trạng chiếc bồn, chàng đổi ý. Chàng chỉ rửa tay và mặt ở la-va-bô rồi vào phòng bằng chìa khóa mà chàng đã đem theo trong mình. Nàng đang nằm ngủ trên một tấm chăn với mình trần. Nàng nằm nghiêng, mặt xoay ra cửa, đầu gối xếp lại, một cánh tay dưới đầu, cánh tay kia gác lên mặt. Chàng trông thấy đường cong của ngực nàng.
Chàng thay quần áo và nằm xuống bên cạnh nàng, không dám xoay mặt về phía nàng. Chiếc giường quá nhỏ, nên thân hình hai người đụng nhau. Nàng chợt cất một tiếng rên trong giấc ngủ. Chàng xích ra xa nàng hơn một chút và nhắm mắt lại cố dưỡng sức. Chàng nằm yên như thế một hồi lâu, hết sức tỉnh táo, rồi đột nhiên ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
❀ ❀ ❀
[1] Drugstore: tiệm thuốc tây ở Hoa-kỳ thường kiêm luôn đồ tạp hóa, như sách báo, thuốc tây v. v... (Chú thích của dịch giả).