CHÀNG không bao giờ biết rõ chàng đã trở về biệt thự mình như thế nào. Chàng chỉ nhớ lại một cách mơ hồ chàng đã bước, đã té, rồi đứng lên để lại ngã xuống, nhưng những mẩu ký ức này lờ mờ như những cơn mê sảng lúc sắp sửa ngất xỉu. Khi chàng thật sự tỉnh trí trở lại, chàng đang ở trong biệt thự của hai người. Chàng đang nằm dài trên giường, và Jill ngồi trên một chiếc ghế ở bên giường, đang nhìn chàng. Nàng mặc một chiếc jupe màu cà phê sữa và một cái áo len đan màu nâu sẫm. Khuôn mặt của nàng mới được rửa, môi son vừa được tô lại, mái tóc cũng được chải một cách cẩn thận. Thoạt tiên, không còn một cái gì có nghĩa lý đối với chàng - tất cả tấn kịch, Carroll và hai gã đàn ông, những cú đánh mà chàng đã hứng lấy và vụ vợ chàng bị cưỡng hiếp, tất cả những chuyện đó không thể nào xảy ra được.
Nhưng sau đó chàng cảm thấy cơn đau đớn ngay trong cơ thể của chàng, những cú bá súng cày thủng da đầu chàng, và chàng lại còn trông thấy ở dưới con mắt bên phải Jill một vết bầm mà lớp hóa trang không hoàn toàn che giấu được. Chuyện đó quả thật đã xảy ra.
Nàng bảo:
- Anh khoan nói chuyện đã. Hãy nằm nghỉ cho khỏe.
- Anh khỏe lắm rồi.
- Dave...
Chàng nhắc lại:
- Anh khỏe lắm rồi.
Chàng chống tay ngồi dậy. Lúc này tư tưởng của chàng đã hoàn toàn minh bạch. Cơn đau đớn vẫn còn khá dữ dội, nhưng chàng đã hết sức tỉnh táo. Chàng nhớ lại từng chi tiết một cho tới lúc cú đánh mạnh đã làm cho chàng bất tỉnh nhân sự. Điều chàng vẫn không sao hồi tưởng được là đoạn đường trở về từ biệt thự của Carroll đến biệt thự của hai người, nhưng chàng không thể nào quên được phần còn lại trong thực tại ghê rợn của chàng.
Chàng bảo:
- Phải đưa em đi bác sĩ.
- Em cảm thấy khỏe lắm.
- Có phải bọn chúng...?
- Phải.
- Cả hai tên?
- Cả hai tên.
- Jill à, em phải đi khám bác sĩ.
- Để mai hãy hay.
Nàng thở dài, nói tiếp:
- Em tin chắc cảnh sát còn bên đó... trong biệt thự kia. Em đã nghe tiếng một chiếc xe hơi, chắc có người nào gọi cho họ hay. Việc này sẽ khiến họ mất không ít thì giờ.
- Mấy giờ rồi?
- Quá mười giờ. Anh có nghĩ họ sẽ đến đây không?
- Cảnh sát? Phải, chắc họ sẽ đến.
- Anh nên tắm rửa lại một chút. Em đã lau qua mặt cho anh. Đầu anh đã bị thương hai chỗ một trên đỉnh và một phía sau tai. Đây này!
Nàng lướt bàn tay tươi mát và nhẹ nhàng qua chỗ đó, rồi lại hỏi:
- Anh cảm thấy sao?
- Khỏe lắm.
Nàng lắc đầu:
- Nói dối. Dave, anh hãy tắm rửa và thay áo quần đi.
Chàng bước vào buồng tắm nhỏ xíu và cởi áo quần. Không có bồn tắm, mà chỉ có một cái vòi thuộc loại xưa cũ, phải kéo dây nước mới chảy. Chàng tắm một cách chớp nhoáng và nghĩ đến hai gã đàn ông, đến Carroll và chuyện mà bọn chúng đã làm với vợ chàng. Lúc đầu, cơn cuồng nộ làm cho tâm trí chàng tối đen, nhưng chàng vẫn đứng yên dưới với nước. Nước tuôn xối xả trên mình chàng và chàng nghĩ đến những gì đã xảy ra, chàng ép buộc mình phải nghĩ đến. Nỗi giận của chàng vẫn không chìm lắng. Nó luôn luôn còn đó nhưng nó không làm mờ lý trí chàng nữa, nó đã thay đổi hình thức.
Trong lúc chàng lau thân hình, cửa buồng tắm chợt mở và Jill đem áo quần sạch vào cho chàng. Lúc nàng đi rồi, chàng mới nhận thấy một cách kỳ lạ rằng nàng vừa trông thấy chàng mình trần lần đầu tiên. Chàng nhún vai và mặc quần áo.
Khi chàng ra khỏi buồng tắm thì cảnh sát đã đến. Có cả thảy hai cảnh sát viên địa phương thân hình cao và mảnh khảnh, với một người lớn tuổi hơn thuộc Sở Cảnh Sát Pomquit. Một trong hai cảnh sát viên hỏi tên họ của vợ chồng Dave. Rồi ông ta giở nón ra và bảo:
- Ông Wade, tối hôm nay, một người vừa bị ám sát ở đây. Chúng tôi muốn hỏi xem ông bà có biết chuyện gì khác lạ không?
- Bị ám sát?
- Người ở bên cạnh nhà ông bà. Một người đàn ông tên Carroll.
Jill cố nén một tiếng kêu kinh ngạc. Dave quay mặt nhìn nàng, rồi trở lại với viên cảnh sát và cho ông ta hay:
- Chúng tôi vừa mới quen ông Carroll chiều hôm nay. Có chuyện gì xảy ra vậy?
- Ông ta vừa bị bốn phát đạn trong đầu.
Năm chứ, chàng thầm nghĩ.
Chàng hỏi:
- Ai bắn?
- Chúng tôi chưa được biết. Ông bà có nghe hoặc thấy gì không?
- Không.
- Ông Wade, kẻ giết ông ta chắc đã đến bằng xe hơi, Chúng tôi đã lấy được dấu bánh xe. Có một chiếc xe hơi đã đậu sát ngay xe của ông ngoài đó. Chiếc Ford, có phải là xe của ông?
- Vâng.
- Ông Wade, ông có nghe tiếng một chiếc xe hơi chạy đến?
- Tôi nhớ không có nghe.
Người thuộc Sở Cảnh Sát Pomquit chen lời:
- Đáng lẽ ông phải nghe rõ, nó ở ngay dưới cửa sổ của ông mà. Đáng lẽ ông cũng phải nghe tiếng súng nổ. Ông bà ở đây suốt cả buổi tối phải không?
Jill bảo:
- Chúng tôi đi ăn tối ở ngoài.
- Vào giờ nào?
Nàng đáp:
- Chúng tôi đã đi vào lúc bảy giờ. Khoảng giữa bảy giờ và bảy giờ rưỡi.
- Và ông bà về nhà lúc nào?
- Vào khoảng... Ồ! cách đây độ nửa giờ. Tại sao?
Người thuộc Sở Cảnh Sát Pomquit, quay về phía hai cảnh sát viên địa phương và nói với hai người này:
- Như vậy thì phải rồi. Carroll đã chết ít nhất là một giờ trước, theo lời nhân viên của tôi cho hay. Có thể gần hai tiếng đồng hồ. Chắc họ đã về ngay trước khi có người điện thoại báo tin cho mình và họ đã không trông thấy tử thi trong lúc đi thẳng vào nhà. Hơn nữa, từ nơi xe đậu, khó có thể trông thấy rõ.
Ông ta hỏi lại Dave:
- Ông Wade, ông đã về nhà cách đây nửa giờ phải không?
Chàng đáp:
- Có lẽ hơn một chút.
- Một giờ?
- Ồ! chưa tới đâu. Có lẽ tối đa là bốn mươi lăm phút.
- Thế thì phái rồi. Trong trường hợp này, ông không thể trông thấy gì cả.
Ông ta quay người để đi ra. Hai cảnh sát viên do dự, dường như họ muốn nói điều gì, nhưng không biết mở lời như thế nào.
Dave hỏi:
- Tại sao người ta giết ông ấy?
- Chúng tôi chưa thể biết được.
- Ông ấy rất dễ thương. Từ tốn, thân mật. Hồi chiều chúng tôi vừa uống bia với ông ấy bên bờ hồ.
Hai cảnh sát viên vẫn không nói gì. Dave nói tiếp:
- Chắc quý ông còn bận rộn lắm. Xin quý ông cứ tự nhiên.
Hai cảnh sát viên đìa phương chào họ bằng một cái gật đầu rồi bước theo nhân viên của Sở cảnh Sát Pomquit, tất cả ra khỏi biệt thự.
Lúc chiếc xe cảnh sát cuối cùng ra về thì vừa đứng nửa đêm. Hai người ngồi im lặng trong năm hay mười phút. Rồi chàng đứng dậy bảo:
- Mình rời khỏi đây ngay đêm hôm nay. Em hãy đi xếp lại hành lý.
- Mình đi đêm nay?
- Chắc chắn em không muốn ở lại đây nữa phải không?
- Lẽ tất nhiên không.
Nàng đưa một bàn tay ra. Chàng liền cho nàng một điếu thuốc lá và đốt lên cho nàng. Nàng nhả một tầng khói, rồi mới tiếp lời:
- Biết họ có thấy thế là đáng nghi?
- Nghi gì?
- Nghi việc mình đã bỏ đi quá vội vàng. Đến nỗi chưa kịp ở đây cho hết đêm nay?
Chàng lắc đầu:
- Mình là một cặp tân hôn. Những người mới cưới nhau nhất định không bao giờ muốn trải qua đêm tân hôn ngay một nơi vừa xảy ra án mạng.
- Những người mới cưới nhau!
- Phải.
- Đêm tân hôn của mình. Chúa ơi. Dave, thế mà em đã mất biết hao nhiêu công chuẩn bị cho cái đêm hôm nay. Tất cả chi tiết.
Chàng nắm lấy bàn tay của nàng.
- Em đã định làm bộ nhõng nhẽo với anh, đúng theo ý thích của anh. Em đã nghĩ dù có đau đớn em cũng không ngại bởi vì em quá sức yêu anh. Trời ơi, lại còn những mẹo vặt mà em đã học trong một cuốn sách cẩm nang của những người mới lập gia đình, em đã muốn đem ra áp dụng. Và làm cho anh phải ngạc nhiên vì sự ngây thơ của em.
- Em đừng nói nữa.
Chàng lấy hai chiếc va-li và mở ra trên giường.
Hai người cùng chất đồ vào trong im lặng. Chàng bỏ bộ áo quần nàng vừa thay ra và cả áo quần dơ của chàng trong thùng xe và đặt hai chiếc vali lên băng ghế sau. Nàng ngồi vào xe và chàng bước lên thềm để khóa cửa biệt thự.
Khi họ chạy qua phía trước khách sạn, nàng bảo:
- Mình chưa trả tiền. Nhất định bà già đòi tiền thuê trọn đêm.
Chàng cau có:
- Trả chó gì nữa.
Chàng quẹo trái lên đường cái và chạy vê hướng Pomquit. Họ băng ngang thành phố và rẽ vào một con đường chạy lên phía bắc.
Chàng nói:
- Khuya quá rồi mà anh thì lại không thuộc đường ở đây. Mình sẽ ngừng lại ở lữ quán nào trông khá sạch sẽ.
- Tùy ý anh.
Chàng nói tiếp:
- Sáng mai mình sẽ đi sớm.
Chàng chăm chú nhìn về phía con đường ở đằng trước và không hề liếc mắt về phía nàng:
- Mình sẽ đi thật sớm sau khi nghiên cứu kỹ địa đồ và thiết lập lộ trình. Bọn chúng là người Nữu-Ước, phải không Jill?
- Chắc vậy, Carroll đã bảo ông ta ở tại Nữu-Ước. Hơn nữa cả hai tên đều nói giọng Nữu-Ước.
Chàng bứt ga. Có một lữ quán bên tay trái nhưng tấm bảng ở phía trước cho hay “hết chỗ”. Chàng lại đạp ga và bảo:
- Mình sẽ đi Nữu-Ước. Mình sẽ tới đó vào khoảng chiều mai, thứ hai. Mình sẽ lấy một căn phòng trong một khách sạn và mình sẽ điều tra xem bọn chúng là ai, cả hai gã đó. Một gã tên Lee. Anh không nghe kêu tên của gã kia.
- Em cũng vậy.
- Mình sẽ điều tra tên họ chúng, rồi mình đi tìm chúng và mình sẽ giết chúng, cả hai đứa. Sau đó, mình sẽ trở vê Binghamton. Mình có ba tuần lễ. Trong ba tuần này, anh hy vọng mình sẽ tìm ra chúng và thanh toán chúng.
Một lát sau, trên đường lại có một lữ quán. Chàng cho xe chạy chậm dần. Trong lúc quẹo ra khỏi đường cái, chàng liếc nhanh mắt nhìn Jill, nàng nghiến răng bảo với đôi mắt sắc và lạnh:
- Ba tuần lễ là quá đủ.