Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

NHÂN viên tiếp tân của khách sạn cho chàng hay:

- Thưa ông, bà Wade vừa đi cách đây chừng nửa giờ. Hoặc lâu hơn một chút. Để tôi tính kỹ lại xem... Tôi bắt đầu làm việc lúc mười hai giờ khuya, Tôi tôi uống một tách cà phê vào lúc hai giờ rưỡi sáng, và bà nhà rời khỏi khách sạn đúng lúc tôi vừa uống cà phê xong. Lúc đó chắc vào khoảng ba giờ kém mười lăm.

Bây giờ vừa đúng ba giờ rưỡi. Bốn mươi lăm phút, chàng suy nghĩ. Jill đã đi được bốn mươi lăm phút.

- Có gì quan trọng không, thưa ông?

Chàng gượng mỉm cười:

- Không. Không có gì quan trọng. Có lẽ bà ấy không ngủ được nên đã ra ngoài tìm cà phê uống.

Chàng trở lên phòng, ngồi xuống và đốt một điếu thuốc lá. Jill đã đi. Jill đã thức dậy một mình trong đêm tối, thay áo quần và ra đi. Tìm cà phê để uống? Cũng có thể lắm, chàng phỏng đoán. Nhưng uống cà phê gì mà tới bốn mươi lăm phút đồng hồ? Nàng đã rời khỏi khách sạn một mình. Nỗi lo sợ đột ngột, phản ứng tự động của chàng ngay lúc biết nàng đã đi là chàng đã tưởng có kẻ nào đó bắt nàng đem đi. Nhưng như thế thì quá sức vô lý. Không một ai ở đây quen biết hai người, không một ai hay nơi họ lưu trú. Và cũng không một ai gọi điện thoại đến phòng họ. Dù chàng đang ngủ say đi nữa, nếu có tiếng chuông điện thoại là chàng nghe liền. Hơn nữa chắc nhân viên tiếp tân của khách sạn phải báo tin cho chàng.

Chàng xem lại mức rượu trong chai Whiskey. Nó vẫn không suy suyển. Nếu nàng muốn uống một ly, chàng thầm nghĩ, hẳn nàng có thể uống ngay tại đây. Nàng không điên gì tìm đến quán rượu một mình giữa đêm khuya. Thế thì chỉ có cà phê. Có lẽ nàng cần uống một tách cà phê và ăn một miếng sandwich.

Nhưng tại sao mãi đến lúc này nàng vẫn chưa trở về.

Chàng khoác một chiếc áo vét, xuống phòng tiếp tân và bước ra ngoài đêm tối. Trời hãy còn mưa, nhưng cơn mưa đã nhỏ hạt. Hầu hết ánh đèn trên Đường Bốn Mươi Lăm đều tắt. Chàng đi tới ngã tư Đại lộ Thứ Sáu. Tiệm Cobbs Corner đang mở cửa, và chàng bước vào bên trong xem qua một vòng, nhưng nàng không có ở đây. Chàng trở ra ngoài và đứng dưới trời mưa ở góc đường, đưa mắt nhìn quanh, cố đoán xem nàng hiện đang ở phương nào. Chàng có thể tìm nàng trong bốn năm nhà hàng với hơn mười quán rượu dọc theo Đại-lộ Thứ Sáu. Nàng có thể đến bất cứ một nơi nào trong số đó. Hoặc nàng có thể đang ở một nơi nào khác, chứ không phải ở một trong các nơi đó.

Phải kiểm soát tất cả? Đó là một việc làm vô lý. Vả lại, biết đâu nàng muốn tiếp xúc với chàng và gọi điện cho chàng, nhưng chàng không có mặt ở đây. Hoặc nàng trở về khách sạn trong lúc chàng đang đi tìm nàng ở ngoài.

Chàng liền trở về Royalton. Chàng ngồi trong một chiếc ghế bành, rồi bỗng đứng dậy để đi tìm cái ví tay của nàng. Cái ví lớn màu nâu vẫn còn trên một chiếc ghế. Chàng mở ra và trông thấy khẩu súng lục. Thế là nàng không đem súng theo. Nhưng ngoại trừ khẩu súng ra, trong ví nàng không có một món gì khác. Chắc hẳn nàng đã sang tất cả vật dụng vào chiếc ví đen bằng da trước khi đi.

Nàng có thể đi đâu lúc này? Chỉ đi uống cà phê, chàng tự bảo. Nàng chỉ đi uống một tách cà phê ở đâu đó. Chàng cứ việc ngồi trở xuống và an tâm chờ đợi, vì nàng sẽ trở về ngay. Nhưng chàng không thể tự thuyết phục mình được. Nàng đâu cần gì phải đi lâu như thế này?

Chàng chợt nhớ lại một cách đầy đau đớn, chuyện bất ngờ vừa xảy ra đêm hôm trước sau khi gọi điện thoại tới nhà Lublin. Chắc chắn đây không phải là một trò chơi bình thường, một cuộc săn của. Rồi chàng lại nhớ đến dự tính làm tình bất thành.

Và chàng thầm nghĩ: “Đáng lẽ mình đừng bao giờ đến đây. Đáng lẽ mình phải rời khỏi chỗ đó và đi đến nơi khác cho tới khi tuần trăng mật trôi qua, rồi trở về Binghamton. Không tra cứu, không săn đuổi, không trả thù. Đáng lẽ mình nên trở về nhà.

Bởi vì bây giờ chàng biết chuyện gì đã xảy ra. Jill đã sinh ra hoảng hốt. Cơn kích động đầu tiên do vụ cưỡng hiếp gây ra đã khiến lòng nàng biến thành sắt đá, khiến cho nàng có quyết định phải trả thù, nhưng bây giờ phản ứng của nàng đã dịu và sự quyết định đã biến thành hoảng hốt. Chàng nhớ lại ánh mắt của nàng khi chàng chỉ cho nàng cách xử dụng súng lục. Chàng cũng nhớ lại nàng đã nhất thiết yêu cầu chàng đợi thêm một ngày nữa rồi hãy đi tìm Lublin. Nỗi sợ hãi, cơn hoảng hốt. Người đàn bà sinh ra đời không phải để đi săn. Jill không phải là một kẻ săn người, một tên sát nhân, nàng không thể cáng đáng nổi vai trò này và bây giờ nàng đã bỏ đi.

Nhưng đi đâu? Có lẽ về Binghamton, chàng thầm nghĩ. Nàng đã trở về nhà là nơi mà nàng quen biết với tất cả mọi người, nơi nàng có thể sống một cách bình yên. Chàng đã xét đoán sai lầm về cá tính của nàng và bây giờ nàng đã chạy trốn. Chàng đi qua đi lại trong phòng, cố nghĩ xem phải làm gì. Đã có lúc chàng khởi sự thu xếp đồ đạc vào va-li, rồi bỗng đổi ý và để lại tất cả trở về chỗ cũ. Chàng lấy khẩu súng lục trong ví của nàng, cầm trong một bàn tay rồi sang qua tay kia, chĩa tới chĩa lui một cách nóng nẩy, và cuối cùng, thở dài, bỏ lại trong cái ví tay lớn màu nâu.

Hai lần, chàng cầm chai VO. lên nhưng lần nào chàng cũng để xuống không uống. Lần đầu, chàng mở nút ra. Lần sau chàng chỉ nắm cái chai giữa hai bàn tay và chăm chú nhìn chất rượu Whiskey màu hổ phách.

Tới bốn giờ hai mươi, chuông điện thoại chợt reo vang. Lúc đó chàng đang ngồi bên cạnh máy, trên mép giường. Nghe tiếng chuông, chàng buông rơi điếu thuốc đang hút trên mặt thảm. Không có thì giờ để nhặt lên, chàng chỉ dí nát điếu thuốc bằng gót giày, trong lúc dở ống nghe lên.

- Dave? Em làm anh giật mình thức dậy phải không?

- Trời ơi, em ở đâu vậy?

- Em gọi anh từ một tiệm thuốc tây. Anh hãy bình tĩnh. Em vẫn mạnh khỏe. Em không muốn làm cho anh hoảng hốt, nhưng...

- Em ở đâu?

- Anh hãy lấy một cây bút chì.

Chàng định cự nự, nhưng đổi ý và đứng lên. Cây bút máy và tập ghi chép của chàng hiện để trên mặt tủ áo. Chàng lấy tất cả và mở tập giấy ra, rồi bảo:

- Có đây rồi. Em hiện ở đâu?

- Trong một tiệm thuốc tây. Tại ngã tư Đại lộ Flatbush và Ditmas... trong khu vực Brooklyn.

- Em đã làm...

Nàng ngắt lời, bình tĩnh bảo:

- Anh hãy lấy tắc-xi đến đây gấp. Em đợi anh ngay trong tiệm. Và nhớ đem theo món đồ để trong ví màu nâu của em. Anh nghe rõ rồi chứ?

- Jill...

Nàng lại chận lời chàng:

- Ngã tư Flatbush và Ditmas. Em xin lỗi đã làm cho anh lo sợ. Anh hãy đến nhanh đây với em.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lawrence Block

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.