Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

CAO ốc tọa lạc tại 47 Gramercy Park East là một ngôi nhà rộng lớn có bốn tầng đã được sửa chữa toàn diện vào cuối thời kỳ chiến tranh. Trên mỗi tầng, có bốn căn nhà. Người gác dan là một anh chàng Da Đen mặc một bộ đồng phục màu nâu nẹp vàng. Không, gã gác dan nói với Jill không có một ai tên Waston trong cao ốc, mà chỉ có một người tên Washburn ở tầng bốn, nếu đó đúng là người nàng muốn tìm. Nàng bảo không phải và anh ta mỉm cười với nàng một cách hết sức lễ độ. Thế là Washburn ở tại tầng bốn. Hai người băng qua đường và đi xa một đoạn khuất khỏi tầm mắt của gã gác dan. Khu công viên xanh tươi được bao bọc khắp mọi bên bằng một hàng rào sắt khá cao. Cổng vườn đã được khóa lại cẩn thận. Một tấm bảng ngay ngắn cho biết những người trú ngụ trong các cao ốc chung quanh công viên sẽ được cấp một chìa khóa cổng để có thể vào vườn dạo chơi nếu muốn. Ngoài ra không có một ai khác được phép ra vào công viên. Lúc đó hai người đang đứng tần ngần bên cạnh cổng và Dave đốt một điếu thuốc lá.

Jill bảo:

- Mình không thể đứng đây mãi. Trước sau gì Lublin cũng sẽ phái một tên nào lảng vảng tới đây.

- Nếu không thì cảnh sát cũng sẽ chộp mình vì tội du thủ đu thực.

- Ờ... Mình làm gì bây giờ? Mình có nên đi thẳng lên để gặp ông ta?

- Không được. Chắc chắn ông ta không ở đây một mình. Trong một bài báo, người ta có nhắc nhở tới bà vợ của ông ta, như vậy anh đoán rằng bà ta phải sống chung với chồng. Và chắc chắn còn có cả một lô gia nhân. Các tay cận vệ, bà bếp vv..

- Thế thì mình làm sao?

- Anh không biết.

Họ bước tới góc đường. Một cảnh sát viên mặc đồng phục qua mặt họ đi về ngả phố, với vẻ nghiêm nghị. Họ đứng ở góc đường trong lúc đèn hiệu đổi màu hai lần.

Cuối cùng, chàng lên tiếng:

- Ước gì mình vào được trong công viên...

- Mình làm gì có chìa khóa.

- Anh biết. Từ công viên, mình có thể canh chừng cổng ra vào mà không sợ bị ai bắt gặp. Như thế không ai có thể nghi ngờ mình. Mình chỉ việc ngồi trên một chiếc ghế đá và chờ xem những gì sẽ xảy đến. Mình vẫn còn chưa biết Washburn hiện ở trong nhà hay không và ai đang ở chung với ông ta. Mình cũng không biết mặt mũi ông ta ra sao nữa. Bức hình độc nhất đăng trên báo không được rõ cho lắm. Trông lờ mờ, như bao bức hình khác trên các nhật báo...

- Vì những chấm nhỏ li ti của bản kẽm.

- Hơn nữa, tấm ảnh đó lại không chụp gần. Rất có thể mình trông thấy được ông ta, rất có thể ông ta khơi khơi đi ra một mình, và mình sẽ theo dõi ông ta. Ông ta là chủ chốt nội vụ. Trừ phi Lublin đóng kịch quá giỏi, đã lừa gạt được mình vào phút chót. Washburn chính là mối liên lạc duy nhất với hai tên giết mướn.

- Anh tin mình có thể bắt y phải khai?

- Anh không biết. Đã có lúc, anh tưởng rằng Lublin sẽ không chịu khai.

Chàng ngước mắt nhìn về phía cao ốc của Washburn, giọng trở nên bực tức:

- Ngôi nhà mắc dịch nằm ngay phía trước một công viên. Trong xi-nê, người ta vẫn thường mướn một căn nhà ngay phía bên kia đường, đối diện với nhà kẻ bị tình nghi, với đủ thức dụng cụ như ống nhòm, máy thâu âm loại đặc biệt hết sức nhạy và thế là người ta mặc tình theo dõi. Nhưng mình làm quái gì được khi tên khốn này ở ngay trước mặt một công viên mà mình không thể vào.

- Còn nhà bên cạnh?

Những ngôi cao ốc ở cùng một bên với nhà của Washburn cũng là mấy tòa nhà xưa cũ được tân trang trở lại với bề ngoài sang trọng dễ nể. Chắc ở đó không có phòng cho thuê, chàng nghĩ thầm. Nhất định không. May ra thì ở phía sau...

Chàng chợt bảo Jill:

- Đi, em.

Ở Đại-lộ Thứ Tư, sát bên cạnh nhà Washburn là một ngôi cao ốc với toàn những văn phòng. Họ xem qua những bảng chỉ dẫn ở trong phòng tiếp tân. Có tất cả ba văn phòng luật sư, hai sở giám định kế toán, một công ty bảo hiểm, một cơ quan giới thiệu việc làm, một hãng phim ảnh thương mãi và một lô dịch vụ linh tinh phụ trách đủ mọi thứ, từ quảng cáo đến xuất nhập cảng. Hình như thang máy vừa bị hỏng. Họ bước lên cầu thang tới tầng bốn. Tất cả mặt sau của tầng lầu này được một công ty mướn trọn, một hãng sản xuất áo quần tên Beadie and Graber. Cửa văn phòng có khung kiếng mờ đã được khóa kỹ, nhưng từ bên trong vang ra tiếng máy đánh chữ lào rào như mưa.

Chàng đi tới trước cửa và đưa tay gõ. Tiếng máy chữ ngừng ngay, và một người đàn bà có mái tóc hoa râm mở cửa nhìn với một vẻ đầy nghi ngờ. Dave hỏi có một người tên Floyd Harper làm việc ở đây hay không, và người đàn bà trả lời không có ai tên Harper ở đây. Chàng nhìn qua phía trên vai bà ta, về phía cửa sổ. Khung cửa sổ này trông ra một cái sân, và bên kia sân chàng có thể thấy những cửa sổ mặt sau nhà của Washburn. Màn bên đó đang mở toang, nhưng chàng không có thì giờ để nhìn rõ một vật gì. Tuy nhiên nếu chàng đứng gần cửa sổ hơn, và nếu chàng có trong tay một cặp ống nhòm...

Chàng bảo Jill:

- Từ khung cửa đó mình có thể thấy căn nhà của Washburn.

- Uổng quá, vì họ đã chiếm mất chỗ đó. Nếu không, mình có thể đến mướn.

- Vẫn còn có một cách.

- Anh nói sao?

- Em hãy chờ anh ở phòng tiếp tân.

Hai người đi xuống tới tầng ba, rồi nàng tiếp tục đi xuống trong lúc chàng gõ cửa một sở Giám Định Kế Toán. Có tiếng trả lời khá lớn bảo chàng cứ vào. Chàng liền vào bên trong. Một người đàn ông trán hói tuổi khoảng trên bốn mươi hỏi chàng cần gì.

Dave đáp:

- Tôi chỉ xin hỏi một câu. Tôi đang định tìm mướn một văn phòng ở cao ốc này. Ông có biết một căn nào còn trống tại đây không? Tôi muốn biết thêm một điều: có phải đây là một cao ốc mở cửa suốt hai mười bốn giờ mỗi ngày? Mình có thể ra vào bất cứ giờ giấc nào chứ?

Mình có thể, viên kế toán cho chàng biết. Một nhân viên trực đêm phụ trách việc điều động thang máy, và từ sáu giờ chiều cho tới tám giờ sáng ai muốn ra vào cao ốc chỉ cần ký tên vào một cuốn sổ.

Viên kế toán lại còn cho biết thêm:

- Đây là một địa điểm khá tốt. Địa chỉ này càng ngày càng có uy tín. Bây giờ là Park Avenue South, chứ không phải là Đại-lộ Thứ Tư nữa. Lẽ tất nhiên, người ta vẫn quen miệng gọi là Đại-lộ Thứ Tư, nhưng địa chỉ mình để trên đầu các văn thư lại rất hách, nhất là đối với những người không ở trong khu vực Nữu-Ước. Ông muốn biết số điện thoại của văn phòng phụ trách việc thuê mướn?

Dave mỉm cười.

- Cám ơn ông, tôi đã biết rồi.

Cách cao ốc này hai căn nhà có một tiệm cà phê. Lúc này là khoảng giữa giờ điểm tâm và giờ ăn trưa, nên tiệm vắng teo. Mấy hôm gần đây, hai người thường ăn uống vào những giờ giấc thật là kỳ cục, chàng thầm nghĩ. Họ ngồi trong một căn buồng nhỏ và gọi sandwich-gà, Nàng uống cà phê, và chàng uống sữa. Sandwich thật ngon và chàng đói hơn chàng đã tưởng. Và đột nhiên, mệt mỏi lạ thường. Chàng vẫn không buồn ngủ, nhưng chàng cảm thấy cơ thể mình đáng cần được nghỉ ngơi. Một vài lần chàng chợt bắt gặp mình đang thẫn thờ nhìn về phía trước trí óc tuyệt nhiên trống rỗng, như một nguồn suối cạn khô. Cuối cùng, chàng gọi cà phê và cố gắng uống hết, rồi nói với nàng:

- Anh có thể trở vào đó đêm nay.

Chàng giải thích cho nàng nghe cách ra vào cao ốc ban đêm.

- Anh có thể ký đại một cái tên nào đó vào sổ rồi cạy cửa phòng để vào.

- Cạy cửa phòng?

- Anh có thể mở khóa bằng móc sắt. Hoặc đập vỡ khung kiếng để thò tay vào mở khóa. Vào giờ đó chắc sẽ không còn ai, và khi anh đã vào được bên trong rồi, anh sẽ quan sát kỹ căn nhà của Washburn. Nhưng rồi chàng chợt dừng lại và lắc đầu.

- Không, như thế thì điên dại quá, phải không em?

- Em thấy việc đó liều lĩnh quá. Nếu có ai nghe tiếng anh...

- Không phải chỉ có thế. Đầu tiên, rất có thể ông ta kéo màn lại lúc trời tối, như bao người khác vẫn thường làm, vả lại anh chỉ có thể nhìn thấy mỗi một căn phòng, không chừng đó lại là một phòng ngủ. Anh không thể canh chừng cửa trước, và không bao giờ biết ông ta ra khỏi cao ốc hay không. Mình phải tìm cách dò xét mặt trước cao ốc chứ không phải mặt sau.

Mấy phút sau, nàng ngẩng đầu lên và bảo:

- Nhưng mình có thể làm cách khác.

- Cách gì?

- Thay vì cạy cửa văn phòng đó để lẻn vào một cách trái phép, mình có thể tìm cách vào trong công viên, như thế vừa dễ dàng hơn mà lại ít nguy hiểm hơn.

Hai người đứng chờ ở phía bắc công viên, cách cổng chính chừng hai chục thước. Sự việc người ra vào công viên được giữ một chìa khóa riêng rõ ràng chỉ có tính cách tượng trưng hơn là thực dụng. Lúc này, công viên gần như không có ai ngoại trừ một cụ già mặc một bộ áo quần màu đen và thắt một nút cà vạt đỏ sẫm đang ngồi đọc một tờ nhật báo Wall Street, môi mấp máy trong lúc đọc. Hai người đợi cho ông cụ rời khỏi công viên nhưng hình như ông cụ quyết định ngồi trên chiếc ghế đá đến trọn đời. Họ chờ suốt nửa tiếng đồng hồ mới có một người khác vào công viên. Đó là một người đàn bà - một bà cụ rất già và rất chững chạc trong một bộ đồ xám. Bà cụ dắt theo một con chó fox bằng một sợi dây da bện. Bà cụ mở cổng với một chìa khóa và dẫn con chó vào bên trong rồi đóng cổng lại.

Bà cụ mất suốt hai mươi phút dắt con chó fox hết gốc cây này đến gốc cây khác. Con chó nhỏ xíu như có một khả năng tiểu tiện phi thường. Cuối cùng, người và chó đi giáp vòng và tiến ra cổng. Dave và Jill tính toán hết sức chính xác. Hai người bước tới cổng đúng lúc bà cụ đang loay hoay mở khóa. Khóa vừa mở, xong, Dave đã kéo cánh cửa trong lúc Jill trầm trồ khen con chó. Con chó cũng có vẻ khoái hai người. Bà cụ và con chó vừa đi qua cổng thì Jill đã bước luôn vào bên trong và Dave cũng nhanh chân theo nàng.

Bà cụ bảo:

- Chắc cô cậu cũng có chìa khóa riêng?

Jill mỉm cười cầu tài.

- Cháu bỏ quên ở nhà. Hai đứa cháu ở ngay bên kia đường.

Vừa nói nàng vừa chỉ đại về phía cao ốc của Washburn.

Bà cụ chăm chú nhìn hai người, mắt sáng lên, dịu giọng:

- Không, tôi không tin cô cậu ở đây.

Con chó rán sức kéo sợi dây, nhưng bà cụ vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nói tiếp:

- Tôi rất ít khi thấy những người còn trẻ vào trong công viên này. Một công viên xinh đẹp như thế này mà lại rào quanh thì thật không còn gì dã man hơn. Thế giới bây giờ có quá nhiều hàng rào và quá ít công viên. Có nhiều lúc tôi nghĩ rằng chính Duncan - bà cụ hất đầu chỉ con chó - cũng phải bực mình với cái hàng rào đó. Thỉnh thoảng nó lại xem đó như là một gốc cây. Chắc cô cậu không ở gần đây phải không?

- Vâng...

- Trông cô cậu hình như không phải người miền này. Chắc chắn không phải dân Nữu-Ước.

Bà cụ gật đầu có vẻ thú vị.

- Tôi biết ngay cô cậu lập mưu chỉ để vào nghỉ chân một lát trong một công viên đáng yêu. Dĩ nhiên cô cậu là hai vợ chồng, vì cả hai người đều đeo nhẫn, và hai chiếc nhẫn có vẻ tương xứng. Nhưng dù nó không tương xứng đi nữa, tôi vẫn còn đủ sáng suốt để đoán rằng hai cô cậu đã thành hôn với nhau. Từ xa đến đây, và ao ước được ngồi bên nhau trong một công viên...

Một nụ cười bắt đầu nở trên môi bà cụ, trong lúc bà vẫn nói tiếp:

- Có lẽ đang giữa tuần trăng mật. Sau khi thành hôn một hai năm, cô cậu sẽ chán ngấy những công viên, tôi tin chắc như thế. Và không chừng còn chán nhau nữa.

Jill vội bảo:

- Dạ, cháu không tin đến nỗi như vậy.

Nụ cười của bà cụ nở rộng hơn.

- Tôi cũng ước mong như thế, thật tình ước mong như thế. Tôi hết sức chào mừng cô cậu đến công viên này. Hồi còn sống, ông nhà tôi và tôi vẫn thường dẫn nhau tới Công Trường Hoa-thịnh-đốn mỗi khi muốn tâm tình với nhau. Lối đó chắc đã lỗi thời, rồi phải không cô cậu? Bây giờ chắc tôi đã quá già?

- Cháu không nghĩ như vậy.

- Cô cậu trông xứng đôi vừa lứa lắm và đang giữa thời hoa gấm... Nhưng tôi thì chắc chắn đã quá già, không còn tâm tình gì nữa. Tôi kiểu Công Trường Hoa-thịnh-đốn ngày nay đã khác xưa rất nhiều. Bây giờ các thanh niên thiếu nữ chỉ thích mặc áo da, các cậu tuy còn trẻ nhưng mặt mày đầy râu ria và đi đâu cũng ôm theo cây đàn ghi-ta. Có lẽ vì thế mà người ta phải dùng nhiều hàng rào và cổng sắt. Mọi vấn đề đều có nhiều góc cạnh, Tôi già quá nên sinh ra lẩm cẩm, phải không cồ cậu?

- Dạ, đâu có.

Lúc này bà cụ đã qua khỏi cổng, nhưng vẫn còn cố nói:

- Cô cậu cứ việc thưởng thức công viên. Và thưởng thức lẫn nhau. Nếu cô cậu không trách tôi lắm lời, tôi xin chúc cô cậu đừng có già quá mau. Những người già nua như tôi vẫn còn được quyền khuyên những người còn trẻ, mặc dầu thường thường lời khuyên không được niềm nở tiếp nhận. Cô cậu cần nhất là đừng già quá mau. Tuổi già quả thật không vui thú bao nhiêu. Tuy nó khá hơn cái chết một chút, nhưng cũng chẳng có gì thích thú.

Chiếc cổng sắt từ từ đóng lại. Bà cụ và con chó đi nhanh với những bước chân ngắn và đều đặn tới góc đường và chờ đèn hiệu đổi màu. Rồi người và vật băng qua đường và tiếp tục đi xa dần.

Jill bảo:

- Bà cụ có vẻ khoái hai đứa mình lắm.

- Ờ… ờ…

Hai người đi tới một chiếc ghế đá trên con đường chạy dọc theo bờ phía tây của công viên. Họ gần như ở ngay trước mặt nhà của Washburn. Gã gác dan ban nãy vẫn còn đứng ở cửa.

Jill bỗng nhắc lại lời nàng vừa nói:

- Bà cụ khoái hai đứa mình thật tình.

- Bà cụ đó? Làm sao?

Jill trả lời:

- Bà cụ tưởng mình là một cặp vợ chồng son tuyệt đẹp. Trước kia, mình như vậy thật.

Nàng nhìn ra xa, bình thản nói tiếp:

- Bây giờ chắc không còn đúng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lawrence Block

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.