Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

TIỆM thuốc tây có một quầy bán thức giải khát ở bên trái cửa ra vào ngăn cách với kệ bán tạp chí và một quầy bán thuốc lá. Nàng đang ngồi uống cà phê ở quầy và quanh nàng không có một khách hàng nào khác. Chàng nhìn nàng tới một vài giây mà vẫn không nhận ra nàng. Rồi chàng nhìn lại kỹ hơn và lúc bấy giờ mới thấy đó là Jill.

Nàng trông có vẻ hoàn toàn khác hẳn. Tóc nàng có một màu khác, màu nâu sẫm, và nàng kéo hết về phía sau thắt thành hai chiếc bín. Khi nàng quay về phía chàng, chàng nhìn sững. Kiểu tóc của nàng đổi thay toàn thể khuôn mặt nàng.

Và khuôn mặt nàng đổi khác vì nhiều lý do khác nữa. Đôi môi nàng trông dày hơn, đỏ hơn. Mắt nàng sâu hơn và nàng đã trát đầy mỹ phẩm trên mặt, Nàng mới hai mươi bốn tuổi nhưng bây giờ trông nàng già hơn ba tuổi nữa là ít.

Chàng ấp úng muốn hỏi nàng nhiều điều nhưng nàng đã ra dấu chàng hãy im lặng bằng cách đặt một ngón tay lên môi. Nàng bảo:

- Anh hãy ngồi xuống đây và uống một tách cà phê. Em sẽ giải thích tất cả câu chuyện cho anh nghe.

- Em hãy kể, nhanh lên.

Chàng ngồi xuống, và một ông già mang cặp kiếng dày cộm đến hỏi chàng dùng gì. Chàng quên nói rõ cà phê đen, nên người ta mang cà phê sữa ra cho chàng. Chàng quậy bằng một cái muỗng cà phê. Ông già quản lý bỏ đi và Dave im lặng chờ.

Nàng bắt đầu nói:

- Em vừa đến viếng Lublin.

- Trời đất, em điên rồi sao?

Nàng vẫn rất bình tĩnh:

- Không. Dave à, đó là cách duy nhất. Mình không thể tấn công y lúc chưa biết nhà cửa y như thế nào, y hiện sống một mình hay với ai, nghĩa là đủ chuyện. Và anh cũng khó có thể đến gặp y được bởi vì y sẽ nghi ngờ và không cho anh bước qua cửa nhà y. Giả sử y có sẵn nhiều tay cận vệ ở luôn trong nhà thì sao? Chắc phải có một người nào ở chung với y. Nếu mình dẫn xác vào nhà y mà không biết rõ những chuyện đó...

- Nhưng tại sao em lại dám đi?

- Bởi vì em biết y sẽ để cho em vào nhà.

Nàng uống một ngụm cà phê rồi nói tiếp:

- Chắc chắn y sẽ không để cho một người lạ mặt vào trong nhà trong đêm, y có nhiều bạn bè đến chơi. Nhưng một cô gái thì lại là chuyện khác. Gần như bất cứ một người đàn ông nào cũng vui lòng mở cửa cho một cô gái xinh đẹp vào nhà. Và để cho cô ta lưu lại trong nhà lâu bao nhiêu tùy theo ý cô ta. Em bảo với y em cần tìm gặp một người ở đó. Em bịa...

- Người nào?

Nàng mỉm cười:

- Pete Miller. Anh đã dùng cái tên này nhiều quá nên em đã nhớ tới trước tiên. Lublin trả lời y không biết ai tên là Pete Miller cả. Em đứng sững, làm bộ ngơ ngẩn khổ sở và bảo y rằng em đã tin chắc đây đúng là địa chỉ của người bạn, em đã được người đó hẹn gặp ở tại đây. Em đoán y nghĩ rằng chắc chắn em là một cô gái gọi. Y nói có lẽ một người nào muốn đùa phá em một mách, nhưng em có thể vào nhà để tránh mưa và uống một ly rượu cho ấm bụng. Lúc ấy trời hãy còn mưa.

Nàng vuốt tóc và lại mỉm cười.

- Em chỉ sợ nước mưa làm trôi thuốc nhuộm tóc của em.

Chàng chỉ vào đầu nàng.

- Tại sao em phải nhuộm tóc?

- Bởi vì em sợ rất có thể một tên trong bọn chúng có mặt tại đây, một trong hai tên đó. Hoặc có một kẻ nào đã trông thấy cả hai đứa mình hồi trưa hôm qua, nếu bọn chúng cho người canh chừng văn phòng của Corelli. Nhưng phần lớn là vì em nghĩ tên Lee hoặc gã kia có thể hiện diện tại đó. Em không biết bọn chúng còn nhớ mặt mình hay không. Em không muốn liều lĩnh.

- Như thế là em đã quá liều rồi.

Nàng lại uống thêm mấy hớp cà phê đến cạn tách. Chàng cũng cố uống cho hết tách của chàng. Pha với sữa, nó không còn hương vị gì ngon lành nhưng dù sao nó cũng nóng.

Nàng tiếp tục kể:

- Sau khi rời khỏi khách sạn, em đến một tiệm thuốc tây, ngay tiệm anh đã gọi điện thoại đến nhà Lublin. Em mua một ít mỹ phẩm để hóa trang, một cây son khác màu và một chiếc lược dặc biệt mà thường thường những người có tóc bạc vẫn dùng để nhuộm lại tóc. Rồi tìm vào một nhà hàng, đi thẳng vào phòng rửa mặt, và em nhuộm tóc, kết lại như thế này. Em cũng tô lại môi, và kẻ thêm dưới mắt. Anh trông em khác hẳn phải không?

- Anh suýt không nhận ra em.

- Anh có thích em như thế này?

- Không thích lắm.

- Em muốn có vẻ khác hẳn hình thường, và em cũng muốn trông giống như một cô gái có thể gọi là của một người đàn ông giữa đêm khuya. Anh trông em có vẻ hạ cấp không? Không hạ cấp lắm nhưng hơi diêm dúa phải không anh?

- Đúng là hơi diêm dúa.

- Thế thì tuyệt. Anh chớ lo, các thứ hóa trang cũng như thuốc nhuộm tóc chỉ cần rửa là trôi đi hết. Thứ thuốc này không phải thuộc loại bền. Bây giờ em kể chuyện Lublin cho anh nghe nhé?

- Em kể đi.

- Trước hết anh hãy cho em một điếu thuốc.

Chàng liền đưa cho nàng một điếu, đốt cháy cho nàng, và lấy luôn một điếu cho mình, trong lúc tai lắng nghe nàng:

- Lublin ở một ngôi nhà riêng chứ không phải một căn trong cao ốc. Một ngôi nhà hai tầng. Phòng ngủ của y ở trên lầu, nằm phía sau. Y...

- Em làm sao biết được?

Nàng sặc khói thuốc và bật cười:

- Anh ghen à? Em đợi cho tới khi có người vào trong phòng tắm ở tầng dưới mới bảo em cần rửa tay nên họ mới chỉ đường cho em lên lầu và nhờ đó em đã xem qua tầng trên. Tầng này có cả thảy ba căn phòng, một phòng để cho Lublin ngủ, một phòng dùng đặt máy truyền hình và phòng còn lại dùng làm văn phòng. Như vậy y ngủ trên lầu. Y sống chung với một người khác, theo em đoán gã này chính là một tay hộ vệ của Lublin. Rất lực lưỡng nhưng xem bộ không được thông minh. Tên của y là Carl và mọi người bàn luận ngay trước mặt y xem như không có y. Không ai nói chuyện với y hết. Như trong xi-nê vậy. Y ngủ ở tầng dưới, trên một chiếc đi-văng ngoài phòng khách.

- Em cứ kể tiếp đi.

- Ở đó có cả thảy sáu người đều là đàn ông, chưa kể Lublin và Carl. Họ đang uống rượu một cách khá đứng đắn và nói những chuyện gì em nghe không hiểu nổi. Không một ai nhắc đến cái tên Corelli cũng như Lee. Họ cùng ra về một lượt với em. Nói đúng hơn, họ ra về trước em một chút. Lublin rất tử tế bảo em rằng y sẽ trả cho em một trăm Mỹ-kim nếu em ở qua đêm với y.

- Y...

- Em liền trả lời không được, em chỉ nhận gặp Pete Miller vì tình bạn chứ không phải chuyện mua bán. Lublin không nài nỉ gì thêm.

Mặt nàng có vẻ trầm ngâm, và nàng bình thản nói tiếp:

- Y là một người rất vui tính. Nói năng rất ôn tồn, cố tỏ ra mình thuộc giới thượng lưu. Rượu chỉ toàn những thứ hảo hạng. Y đã tỏ ra vô cùng lịch sự khi mở lời đề nghị em và cũng rất đàng hoàng khi em nhất quyết từ chối.

Hai bên khóe mắt của nàng có mấy lằn nhăn nhỏ trông có vẻ lớn hơn lúc bình thường vì lối hóa trang mới của nàng. Đó là những dấu hiệu duy nhất cho chàng biết tâm trí nàng đang bị căng thẳng. Giọng nàng hơi khác lúc bình thường nhưng nàng ăn nói một cách trầm tĩnh tựa hồ đang kể lại một chuyện phim không mấy hay mà nàng vừa xem. Ban nãy ở khách sạn, chàng đã lo sợ nàng hoảng hốt và chạy trở về Binghamton bởi vì nàng không có thể đương đầu với hoàn cảnh. Lẽ ra chàng không nên hiểu lầm nàng như vậy được.

Con người thật là tối tăm, chàng nghĩ. Mình chỉ hiểu biết rất ít về những người khác. Mình có thể thành hôn với một cô gái nhưng vẫn không bao giờ nhận thấy rõ con người thật của nàng, cũng như đánh giá nổi đâu là sức mạnh, đâu là yếu điểm của nàng.

Nàng lại bảo:

- Bây giờ mình có thể đi tới đó. Anh có mang khẩu súng theo chứ?

- Có.

Khẩu súng được nhét vào thắt lưng, nhờ có áo vét và áo mưa che bên ngoài nên không ai thấy được.

- Theo ý em mình nên tấn công y vào lúc này. Newkirk cách đây độ hai trăm thước, và từ đó đến nhà y chỉ có khoảng trên mươi căn. Mình có thể kiếm tắc-xi một cách dễ dàng ở đó. Con đường này khá đông người qua lại, dù ở vào giờ giấc nào. Trong lúc ngồi chờ anh, em đã thấy rất nhiều tắc-xi trống chạy qua.

Chàng liền nói:

- Để anh đi ngay.

- Anh chớ có tính bậy. Lublin đã biết mặt em. Carl cũng thế. Hai người này sẽ mở cửa cho em một cách dễ dàng. Nếu anh đi một mình bọn họ sẽ lưu ý đề phòng, nhưng có em theo thì bọn họ không nghi ngờ gì đâu.

Chàng mở miệng ra một cách tự động để phản đối, rồi lại đổi ý. Nàng nói có lý, nàng phải đi theo.

Chàng khẽ vuốt một bên mặt của nàng và mỉm cười với nàng:

- Em quả thật là một người đàn bà độc đáo.

- Anh ngạc nhiên?

- Hơi hơi.

- Chính em cũng lấy làm lạ.

Trên tắc-xi, chàng nói với nàng:

- Lẽ ra em đừng bao giờ bỏ đi như thế. Ngay giữa đêm khuya, không nói một tiếng nào.

- Em đành phải vậy.

- Tại sao?

- Nếu biết trước chắc anh sẽ không bằng lòng để em đi một mình.

- Không. Tại sao em không viết thư để lại cho anh vài dòng?

- Em không ngờ anh thức giấc. Em hy vọng anh vẫn ngủ say. Em đã nghĩ đến việc để thư lại cho anh, nhưng em lại sợ sẽ làm cho anh thêm lo lắng.

- Theo kiểu này em cũng đã làm cho anh muốn đứng tim rồi.

- Em xin lỗi anh vậy. Em nghĩ nếu em viết thư cho anh, anh sẽ chạy thẳng tới nhà Lublin, và cả hai đứa mình sẽ gặp lôi thôi ngay. Khóm nhà sắp tới, phía bên trái. Cách ba căn.

Chiếc tắc-xi ngừng lại. Họ xuống xe, chàng trả tiền cho người tài xế và bảo anh ta khỏi cần đợi. Chiếc tắc-xi chạy đi. Họ đứng trên lề đường chăm chú nhìn ngôi nhà của Lublin. Tất cả đèn đều đã tắt.

Nàng bảo:

- Bọn họ đang ngủ.

Đó là một ngôi nhà bằng gỗ sơn trắng có lan can bao học phía ngoài một hàng hiên. Chàng trông thấy mấy chiếc ghế xích đu để trên hiên nhà. Một chiếc Cadillac đậu trên khoảng đường ngay trước ga-ra. Hai người đi vào đoạn đường này tới tận cửa hông, Chàng luồn tay vào bên trong áo vét rút khẩu súng lục ra khỏi thắt lưng, khẩu súng để sát vào người chàng nên ấm như chính da thịt của chàng. Báng súng thật vừa vặn với tay chàng, và ngón tay trỏ của chàng đặt lên cò. Chàng đứng trong bóng tối sát bên cạnh cửa. Nàng bấm chuông và thì thầm:

- Nếu Carl ra mở cửa, anh cứ để em vào trong nhà với y trước. Rồi anh cố hạ y từ phía sau. Y lớn con, chắc phải mạnh như con bò mộng.

Chàng không nghe gì lạ bên trong nhà. Chàng thúc nhẹ cùi tay vào mình nàng, và nàng lại bấm chuông, lần này lâu hơn lần trước. Có tiếng động vang lên. Nàng lại ấn nút chông lần nữa và từ trong nhà có tiếng bước chân từ từ tiến ra ngoài.

Một giọng nói trầm trầm vọng ra:

- Ai đó?

Chàng gồng mình lên trong bóng tối, trong lúc Jill trả lời:

- Tôi đây, Carl, Rita. Anh cho tôi vào nhà một chút.

Giọng nói của nàng lúc này cũng khác hẳn, như khuôn mặt và mái tóc của nàng.

Màn cửa rẽ ra. Chàng trông thấy một khuôn mặt lớn, đầy đặn. Một chiếc mũi to, một cái trán rộng. Đôi mắt Carl không nhìn chàng mà chỉ nhìn Jill. Quả nắm xoay tròn và cánh cửa mở về phía trong. Nàng liền bước vào.

- Cô cần gì đó, cô Rita?

- Maurie hiện ở trên lầu?

- Đang ngủ. Cô muốn gặp ảnh?

Dave tiến tới một cách vừa nhẹ nhàng vừa nhanh nhẹn. Lúc này Carl đang xoay lưng về phía cửa. Dave bước qua cửa, tay nắm chặt nòng súng. Chàng lấy hết sức giáng mạnh khẩu súng xuống. Carl chợt nghe tiếng động liền quay người lại và vì thế báng súng đáng lẽ đập lên gáy y nhưng chỉ trúng vào một bên đầu. Y choáng váng nhấp nháy hai mắt và Dave lại đánh thêm một phát vào giữa trán. Lần này y ngã quỵ.

Nhưng y vẫn không ngất xỉu. Y quả thật là một con bò mộng, một con bò mộng đầu cứng như đá, nên một cú trên đầu không đủ để hạ được y. Y quỳ gối lên và chăm chú nhìn Jill rồi lại nhìn Dave. Hình như y không nhận thấy khẩu súng lục. Dù có thấy, y cũng không thèm lưu ý. Y đứng dậy, người hơi khom xuống rồi lao đầu tới. Dave thúc đầu gối lên trúng ngay vào cằm y, rồi lại quật mạnh khẩu súng vào đầu y một lần nữa. Nhưng Carl vẫn không mất hẳn ưu thế nhờ đà người đang phóng tới. Cả hai cùng té nhào và Dave bị Carl đè lên. Một cái bàn bị lật đổ, làm vỡ luôn cây đèn và cả căn phòng chìm vào bóng tối. Dave vẫn nắm vững khẩu súng lục trong tay, nhưng cánh tay của chàng đang bị giữ chặt, Carl nằm trên mình chàng, trong lúc bối rối y không đấm đá gì được, mà cũng không làm được việc gì, ngoài cách dùng sức nặng của y để đè hẹp đối thủ. Và sức nặng của y quả là một ưu thế đáng sợ đối với chàng.

Dave cong người để cố thoát ra ngoài. Chàng giật mạnh đầu gối lên thúc đúng vào bụng của Carl. Hình như y không hay biết gì. Dave vặn mình sang bên trái, rồi lại sang bên phải. Carl đang đấm lia lịa vào ngực chàng. Chàng buông rơi khẩu súng và xô mặt Carl ra bằng cả hai tay, rồi dùng cạnh bàn tay chặt vào mũi y. Máu bắt dầu phun ra. Carl lăn ra xa, hai bàn tay ôm lấy mặt. Dave thừa thắng phang cạnh bàn tay ở một bên cổ. Carl gào lên như một con nhái, nhào mình về phía trước và té nghiêng xuống đất.

Căn phòng lảo đảo trước mắt Dave. Đầu chàng đau nhức và miệng khô ran. Chàng không biết khẩu súng lục rơi vào chỗ nào Carl lại gượng đứng lên, và Dave tới gần y đá một cú vào thái dương y. Bây giờ thì máu chảy có vòi từ trong mũi Carl. Cú đá mạnh khiến đầu y bật qua bên kia. Y rên rỉ và cố đứng lên nhưng không nổi. Y té nhủi tới đàng trước và nằm im.

Về phía trên lầu có ánh đèn bật sáng và những tiếng động vọng xuống. Một tiếng nói lớn hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra. Carl lại rán đứng dậy. Dave tìm khẩu súng lục, nhưng mãi vẫn không thấy đâu. Lúc này nhờ ánh đèn từ trên lầu, căn phòng đã sáng hơn. Carl đang bò bốn chân, lắc đầu, cố cho tỉnh người lại. Dave liền nhặt lấy cây đèn, cây đèn đã từ trên bàn rơi xuống lúc hai người mới khởi sự đánh nhau. Nó nặng tưởng chừng chàng cầm không muốn nổi. Chàng cố nhấc lên, gần như chỉ thả lên trên đầu Carl chứ không phải giáng xuống. Một tiếng thịch vang lên và Carl lại ngã gục, không còn cựa quậy.

Khẩu súng lục, khẩu súng nằm ở đâu vậy?

Rồi chàng nghe tiếng nói của Jill, thản nhiên và rõ ràng:

- Maurie, ông nên bước xuống đây, bước xuống từ từ và bình tĩnh, nếu không tôi sẽ giết ông.

Dave liền quay người lại. Một người đàn ông lùn và đang đứng ở trên đầu cầu thang, hai bàn tay dơ lên một cách ngập ngừng. Chiếc áo ngủ bằng lụa đỏ có một thắt lưng đồng màu buộc quanh cái bụng phệ và trên ngực là hai chữ “M L” màu vàng thêu lồng vào nhau. Y có một bộ râu mép rậm và đen, dài chừng bốn phân. Cái miệng của y hơi quặp xuống ở hai bên khóe. Y đi chân không.

Jill đứng ở chân cầu thang. Dave nhìn nàng một lát rồi nhìn Lublin. Nàng đang chĩa súng vào gã đàn ông mập lùn theo đúng cách thức chàng đã huấn luyện cho nàng hồi trưa trong phòng khách sạn.

Chàng liền bước tới bên nàng, đầu óc vẫn còn choáng váng. Chàng lấy khẩu súng khỏi tay nàng và tiếp tục chĩa vào Lublin. Lublin bước xuống cầu thang thật chậm, tay dơ lên trời. Toàn thể ngôi nhà im lặng như chết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lawrence Block

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.