Trong quán ăn, người nữ chiêu đãi than vãn:
- Chà! Sao tôi ghét ngày thứ hai quá! Bất cứ ngày nào cũng được, nhưng ngày thứ hai thì thành thực... Ông bà muốn dùng cà phê?
Chàng bảo cô ta:
- Một cái đen và một cái pha sữa.
Ở quầy có hai người đàn ông - chắc là tài xế xe cam nhông - và người thứ ba dường như là một nông dân. Người nữ chiêu đãi đưa cà phê cho chàng và chàng mang cả hai tách đến một chiếc bàn ở một bên. Một chút cà phê trong tách của nàng tràn ra ngoài dĩa. Chàng lấy một tấm khăn giấy trong hộp khăn để lau chùi sạch. Nàng bỏ thêm một muỗng đường bột vào tách của nàng. Còn chàng thì uống cà phê không.
Khi người chiêu đãi đến gần. chàng gọi mấy lát bánh mì phết bơ và một dĩa dồi nóng. Jill muốn một khúc bánh mì nướng, nhưng nhà hàng không có thứ này. Cô gái chiêu đãi cho hay mãi tới chín giờ rưỡi sáng mới có. Jill phải gọi thay thế bằng một miếng bánh ngọt và cố gắng nuốt trôi được một nửa.
Chàng trải tấm họa đồ đường sá trên bàn và nghiên cứu, đánh dấu lộ trình của họ bằng bút chì, trong lúc nàng nhấm nháp tách cà phê, mắt mơ màng nhìn vào hư vô. Khi chàng hoàn tất công việc thì nàng cũng vừa uống xong tách cà phê sữa của nàng. Chàng ngước nhìn lên và bảo:
- Đây là đường mình sẽ đi. Hiện giờ mình đang ở trên Đường 590. Mình dùng đường này tới Ford - tức ngay trên biên giới tiểu bang - và rẽ qua Đường 97. Mình chạy độ tám cây số trên đường 97 tới Đường 55. Đây là thành phố Barryville. Rồi theo Đường 55 chạy lên bắc tới một nơi gọi là Bạch-Hổ, mình sẽ tới Đường 17B. Rồi mình quẹo trở lên Đường 17 ở Monticello. Con đường này đưa mình tới xa lộ tốc hành tại Ngõ 16, và cứ thế mình chạy thẳng xuống Nữu-Ước.
Nàng nói:
- Em chưa hề nghe tên những thành phố này.
- Monticello, bây giờ em đã nghe rồi đó.
- Em muốn nói những nơi khác.
Chàng uống một ngụm cà phê, kiểm soát lại giờ chỉ trên đồng hồ tay của chàng với giờ chỉ trên chiếc đồng hồ treo chạy bằng điện ở phía trên quầy nhà hàng.
Chàng bảo:
- Tám giờ kém hai mươi.
- Mình đi chưa?
- Một chút nữa.
Chàng đứng dậy.
- Anh muốn uống thêm một tách cà phê nữa. Còn em?
- Em cũng vậy.
Chàng đưa hai cái tách trở về quầy. Cô gái chiêu đãi đang giải thích với một trong hai người tài xế cam nhông ngày thứ hai của cô ta khủng khiếp như thế nào. Đó là một cô gái béo phục phịch có mái tóc cứng như rễ tre. Lúc cô ta chấm dứt câu chuyện với gã tài xế, Dave mới gọi thêm hai tách cà phê khác và mang trở về bàn.
*
* *
Họ băng ngang đô thị, một thành phố nhỏ và một tấm biển yết thị cho biết người lái xe có thể trở lại tốc độ bình thường. Chàng liền nhấn ga. Vừng thái dương chiếu sáng lòa trên mặt đường phía trước họ. Nền trời âm u lúc họ mới ngủ dậy, bây giờ đã gần như hoàn toàn quang đãng.
Nàng chợt lên tiếng:
- Đây là Forestine. Còn năm cây số nữa thì tới Bạch Hổ.
- Rồi kế đó?
- Kế đó mình quẹo phải vào Đường 17B.
Chàng gật đầu. Suốt gần một tiếng đồng hồ chạy xe, hai người chỉ nói chuyện về lộ trình và tình trạng của đường sá. Nàng vẫn luôn luôn đặt tấm họa đồ trên đầu gối với lộ trình đã được chàng đánh dấu và nàng cho chàng hay khi nào thì chạy chậm lại và khi nào thì quẹo. Nhưng đa số thời gian, họ cùng giữ im lặng. Đó không phải là vì họ không có chuyện gì để nói hoặc một chiếc hố đã đào sâu giữa họ. Nhưng chỉ vì những lời vụn vặt không còn hợp thời mà nói chuyện một cách đứng đắn thì họ lại cảm thấy khó khăn.
Đêm vừa qua, họ đã ghé vào một lữ quán tên là Hillcrest Manor. Họ đã ngủ chung trên một chiếc giường đôi. Ghi tên họ vào sổ xong rồi, họ vẫn để hành lý trong chiếc xe hơi đã được khóa cửa cẩn thận và đi vào phòng. Họ thay quần áo ngay giữa ánh điện, rồi chàng tắt đèn và họ cùng ngã mình lên chiếc giường lớn. Nàng nằm phía cửa sổ và chàng về phía cửa ra vào. Chàng chờ đợi, và nàng lăn lới gần để hôn chàng, chỉ một cái, trên má, rồi nàng trở về mép giường của nàng. Chàng hỏi nàng có thể ngủ được không, và nàng trả lời được. Độ chừng mười lăm phút sau, chàng nghe hơi thở nhẹ nhàng đều đặn của nàng và biết rằng nàng đã ngủ.
Về phần chàng, chàng không sao nhắm mắt nổi.
Trận đòn vừa qua đã làm chàng kiệt sức và cơ thể chàng đang cần nghỉ ngơi, nhưng chàng không thể nào ngủ được. Lâu lắm chàng mới cảm thấy khỏe khoắn lại và bắt đầu thiêm thiếp, nhưng ngay lúc ấy kỷ niệm đau đớn lại trở về dày vò tâm tư chàng một cách ác liệt và chàng nghẹt thở, lắc đầu và ngồi bật dậy trên giường, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Thỉnh thoảng, chàng phải đứng lên, đi đến ngồi bên cạnh cửa sổ, hút thuốc lá trong bóng tối, rồi lại dí tắt thuốc và trở về giường.
Vào khoảng bốn giờ sáng, chàng mới thiu thỉu ngủ. Tới sáu giờ kém mười lăm, chàng bỗng nghe một tiếng hét khủng khiếp và tỉnh lại ngay tức khắc. Nằm ngửa người, đầu kê trên gối, hai mắt vẫn nhắm, nàng đang khóc trong giấc ngủ. Chàng đánh thức nàng dậy, trấn an nàng, quả quyết với nàng mọi việc sẽ êm thấm. Mấy phút sau, nàng ngủ thiếp trở lại và chàng đứng lên, đi thay áo quần.
Bây giờ chàng nói chuyện với nàng trong lúc mắt không nhìn nàng mà vẫn nhìn thẳng con đường phía trước mặt.
- Khi mình tới Monticello, em phải đi khám bác sĩ.
- Không.
- Tại sao em lại không chịu đi?
Chàng quay đầu về phía nàng. Nàng đang cắn môi.
- Em không muốn... bất cứ một ai đụng vào mình em, ngay lúc này, để khám xét em.
- Chỉ có thế?
- Em không muốn. Hơn nữa nếu bác sĩ biết được chuyện xảy ra, không chừng ông ta sẽ khai báo. Như trường hợp có người bi đạn?
- Anh không hiểu. Nhưng nếu bọn chúng đã làm em bị thương...
Nàng ngắt lời:
- Bọn chúng không gây thương tích nào. Em muốn nói, em vẫn bình thường. Em đã kiểm chứng lại và đã biết rõ. Không có vết thương, không bị xuất huyết.
Tiếng nói lạnh nhạt của nàng bỗng có hồn trở lại:
- Dave, mấy người cảnh sát đó ngốc quá.
- Tại sao?
- Họ tin tưởng đã hiểu đầu đuôi nội vụ. Thấy cảnh tượng ngổn ngang trong biệt thự của Carroll, họ nghĩ rằng Carroll đã đánh lộn với mấy tên sát nhân và bọn chúng đã kéo ông ta ra ngoài để bắn chết
- Anh không nghĩ đến điều đó, họ đã suy luận như thế?
- Em đã nghe họ nói chuyện với nhau khi họ còn ở bên ngoài, ngay trước khi anh tắm xong. Dave à, bọn chúng không làm em đau đớn gì hết. Em không cần phải đi khám bác sĩ.
- Thế thì...
Nàng tiếp ngay:
- Ngay cả... lúc đó em cũng không đau bao nhiêu. Trước khi thành hôn, em đã đi khám bác sĩ.
Chàng im lặng chờ đợi.
- Bác sĩ đã kể cho em nghe một vài cách luyện tập. Để giúp cho mình dễ dàng hơn trong lúc...
Nàng dừng tại và trong lúc chàng vẫn không nói gì, nàng lấy lại bình tĩnh, tiếp lời:
-...Hợp cẩn.
Chàng vẫn chăm chú nhìn con đường phía trước. Chàng lạng sang bên trái để qua mặt một chiếc xe thùng, rồi trở về lại bên phải. Chàng đưa mắt nhìn hai bàn tay của chàng trên vô-lăng. Những khớp xương trắng hếu ra vì mấy ngón tay siết chặt vô-lăng. Chàng liền tụt hai bàn tay xuống phía dưới để cho nàng không thể trông thấy.
Đột nhiên, chàng mỉm cười:
- Có chuyện gì vui?
Chàng bảo:
- Anh vừa tưởng tượng em đã lo lắng tập luyện mấy phương pháp đó.
Rồi chàng bật cười thành tiếng, và nàng cũng cười theo. Đó là lần đầu tiên hai người cất tiếng cười kể từ khi Carroll bị bắn chết. Một lát sau, chàng lại bảo:
- Còn một lý do khác khiến em cần phải đi khám bác sĩ.
- Lý do gì?
- Anh không biết dùng lời gì để nói... Lỡ em có thai thì sao?
Nàng không đáp và chàng nói tiếp:
- Không vui vẻ gì khi nghĩ đến chuyện này. Nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra được.
- Ồ, Dave...
Chàng chạy chậm lại, trấn an nàng:
- Em không việc gì phải lo sợ. Thế nào mình cũng sẽ có cách xử trí. Luật lệ mỗi tiểu bang một khác, nhưng anh quen biết cả chục bác sĩ bất chấp cả luật pháp. Nếu... nạn nhân của một vụ hiếp dâm bị mang bầu, người đó có thể nhờ họ phá thai. Chuyện không thành vấn đề.
Nàng thốt lên:
- Chúa ơi! Em quên bẵng chuyện đó, Anh đã lo nghĩ về chuyện đó suốt đêm qua phải không?
- Thế thì...
- Em không có mang đâu. Em đã uống thuốc ngừa. Đó là một trong những điều em định gây ngạc nhiên cho anh. Bác sĩ đã cho em mấy viên thuốc. Loại thuốc viên màu vàng nhỏ xíu. Em không thể có thai được.
Nói đến đó nàng bắt đầu khóc. Chàng muốn dừng xe lại bên đường, nhưng nàng bảo chàng cứ tiếp tục chạy, cam đoan với chàng nàng sẽ bình tĩnh lại ngay. Chàng tiếp tục lái xe và nàng ngừng khóc, nói với chàng:
- Anh đừng lo lắng cho em. Em sẽ không bao giờ khóc nữa.
Hai người chạy khá nhanh. Sau khi ngừng xe một lần để đổ xăng và ăn uống, chàng đến Nữu-Ước lúc mười hai giờ rưỡi trưa. Họ đến nơi theo lối Xa Lộ, sau Mill River, đường xe chạy phía Tây. Chàng lấy một căn phòng có hai giường chiếc ở Royalton, thuộc phía tây đại lộ 44. Người gác cửa phụ trách việc đậu xe cho chàng.
Căn phòng của họ ở tầng lầu thứ mười một. Một gã bồi phòng đưa hành lý của họ lên, kiểm điểm lại khăn tắm, chỉ cho họ biết đâu là tủ áo quần, mở một khung cửa sổ, cám ơn Dave về số tiền thưởng và đi ra khỏi phòng. Dave bước về phía cửa sổ. Chàng không trông thấy gì ngoại trừ bức tường bên hông một tòa cao ốc kế cận.
Chàng thở ra một hơi dài:
- Mình đến rồi.
- Phải. Anh đã từng ở lâu tại Nữu-Ước?
- Anh đã đến một hai lần trong dịp cuối tuần hồi còn đi học. Và kế đó là sáu tuần lễ cách đây lối hai năm. Lúc đó anh sắp sửa thi ra trường luật và phải tham dự một cuộc thực tập tại chỗ. Một cuộc thực tập cấp tốc trong sáu tuần. Anh ở tận phía dưới khu Martinique và không làm gì khác ngoài ăn, ngủ và học. Vì vậy, anh không biết nhiều về thành phố này.
- Hồi ấy em còn chưa quen anh.
- Phải. Còn em, em biết rõ Nữu-Ước chứ?
Nàng lắc đầu:
- Em có một người cô ở đây. Một người em gái của ba em. Cô ấy vẫn còn chưa có chồng và làm việc trong ban quảng cáo của một thương xá lớn. Em không biết cô ấy còn ở đó hay không, vì đã mấy năm rồi em không gặp mặt. Anh hãy kể cho em nghe tên một số thương xá.
- Anh không nhớ nổi. Saks, Brooks Brothers...
- Chắc chắn cô em không làm cho Brooks Brothers.
- Thật ra anh không biết gì nhiều về các thương xá. Bonwit? Có phải có một thương xá tên Bonwit?
- Thương xá đó là Bergdorf Goodman, bây giờ em nhớ ra rồi. Gia đình em đã đi thăm cô em hai ba lần. Hồi ấy em hãy còn nhỏ xíu. Gia đình em ít khi gặp cô ấy bởi vì má em không chịu được tính tình của cô em. Anh có nghĩ rằng cô ấy là người đồng tính luyến ái?
- Anh làm sao mà biết được?
- Em cứ thắc mắc mãi. Hồi em còn đi học, có một con bạn ở chung phòng mắc chứng này.
- Em đã kể cho anh nghe.
- Nó muốn làm tình với em. Em cũng đã kể cho anh?
- Phải.
- Tất cả mọi người đã bảo em cần phải báo cáo ngay, nhưng em đã bỏ qua. Em cứ thắc mắc không biết có phải cô Beth là người đồng tính luyến ái?
- Em hãy điện thoại cho cô ấy và hỏi thử xem sao.
- Để khi khác... nghe Dave?
Lúc này nàng đã nghiêm nét mặt.
- Em tưởng mình cần phải quyết định xem trước hết mình sẽ làm những gì. Làm cách nào để tìm cho ra bọn chúng, cả hai tên đó? Mình không biết chút gì về bọn chúng.
- Mình biết một hai điều.
- Điều gì?
Chàng có một cuốn sổ tay trong túi, một cuốn số bìa da nhỏ có thể lấy rời từng tờ, để ghi chép những việc cần nhớ. Và những cuộc ước hẹn. Chàng ngồi xuống một chiếc ghế bành, mở cuốn sổ tay ra, dở tới một trang trắng, lấy một cây bút chì và viết hai chữ: “Joe Carroll” rồi bảo:
- Bọn chúng đã giết một người tên Joe Carroll. Đó là một khởi điểm.
Nàng gật đầu trong lúc chàng tiếp:
- Nếu đó là tên ông ta.
- Sao?
- Đó là cái tên ông ta đã nói với mình và ghi vào sổ khách sạn. Nhưng ông ta đang muốn trốn tránh một kẻ nào đó. Vì vậy có lẽ ông ta đã dùng một cái tên giả.
- Hai tên đó gọi ông ta như thế nào nhỉ?
- Anh không nhớ. Anh không tin bọn chúng đã gọi tên ông ta. Lúc đó anh không nghe được nhiều.
- Chắc cảnh sát sẽ biết được tên thật của ông ta.
- Cảnh sát?
Chàng ngẫm nghĩ một hồi mới nói tiếp:
- Có lẽ ông ta có giấy tờ căn cước trong mình. Họ gọi ông ta là Carroll, nhưng rất có thể họ đã gọi như thế trước mặt mình để cho mình khỏi thắc mắc. Cũng có thể ông ta không có một giấy tờ gì trong người.
- Hay là bọn chúng đã lấy mất chiếc ví của ông ta.
- Có lẽ.
Chàng đốt một điếu thuốc lá.
- Nhưng họ sẽ lấy dấu tay của ông ta. Họ luôn luôn làm như vậy, và gởi dấu tay về Hoa-thịnh-đốn. Nếu ông ta có một hồ sơ tư pháp, thì dấu tay ông ta đã có sẵn tại đấy, và họ có thể tìm được ngay lý lịch ông ta.
- Mình làm sao tìm biết được?
- Nếu ông ta là một nhân vật quan trọng, nội vụ sẽ được các nhật báo ở Nữu-Ước tường thuật. Nếu không, thì tin tức chỉ được đăng trên các nhật báo địa phương. Giả sử Pomquit có một tờ nhật báo. Hoặc một trong những đô thị khác lớn hơn ở chung quanh nơi này. Như Scranton chẳng hạn.
- Mình có thể mua nhật báo ở Seraton tại Nữu-Ước?
- Được chứ. Có một sạp báo ở Times Square, anh vẫn thường đến đó tìm mua nhật báo ở Binghamton lúc anh đi thực tập tại đây. Báo gửi đến tuy trễ, nhưng họ có đủ.
Trên cuốn sổ tay chàng ghi thêm “Nhật Báo ở Scranton”.
Chàng ngước mắt lên.
- Mình nên bắt đầu từ lúc khởi thủy. Carroll - hãy tạm nhận đó là tên ông ta - đã bảo ông ta ở trong ngành kiến trúc. Và gần như về hưu trí.
- Có lẽ ông ta chỉ nói cho có chuyện.
- Có thể lắm. Nhưng con người thường vẫn không đi quá xa sự thật khi họ nói dối. Nhất là khi họ nói dối chỉ để cho qua chuyện. Carroll muốn làm bạn với mình và ông ta phải bịa đặt một câu chuyện, không phải cốt để che giấu mình một điều gì, mà chỉ vì ông ta không thể nói rõ sự thật khiến cho ông ta bị chú ý. Cũng có thể ông ta là một tội phạm. Anh có ý nghĩ này căn cứ theo cái lối ông ta nói chuyện với hai tên kia...
- Em cũng vậy.
- Nhưng anh tin rằng có lẽ ông ta chỉ là một tội phạm trong phạm vi kiến trúc. Có biết bao nhiêu vụ làm ăn mờ ám ẩn núp bên trong những nghiệp vụ hợp pháp. Em có biết sạp bán thuốc lá trước mặt tiệm Lafayette?
- Ở Binghamton?
- Phải. Đó là một ổ cá ngựa.
- Em không biết chuyện đó.
- Đó không phải là một sự bí mật. Tất cả mọi người đều biết, họ làm ăn gần như công khai. Tuy nhiên, trên danh nghĩa đó chỉ là một sạp bán lẻ thuốc lá. Họ không chưng bảng hiệu “Ổ Cá Ngựa” và gã quản lý nói với thiên hạ rằng y chỉ lo việc buôn hán thuốc hút chứ không phải biên đề. Có lẽ trường hợp của Carroll cũng tương tự như thế. Có lẽ ông ta ở trong ngành xây cất, không gần thì xa, dù ông ta còn có những vụ làm ăn mờ ám nào khác đi nữa.
Lúc này chàng đang nói với nàng mà cũng nói với chính mình. Nếu họ muốn tìm ra Lee và tên đồng lõa, họ chỉ có thể đạt được mục đích bằng cách suy luận từ một ít sự kiện và dấu vết mà họ đang nắm trong tay.
- Carroll đã làm một việc gì sai lầm. Chính vì vậy hai tên kia đã đi tìm ông ta. Ông ta đã lừa gạt một kẻ nào đó.
- Ông ta đã nói với hai thì kia ông ta sẽ cố bồi hoàn.
Chàng gật đầu:
- Đúng vậy. Ông ta đã nhắc đến một cái tên. Tên trùm của bọn chúng, kẻ đã mướn chúng. Carroll đã van xin bọn chúng hãy nói lại với tên trùm rằng ông ta sẽ xin hồi hoàn.
Trên cuốn sổ tay, bên cạnh hai chữ “Joe Carroll” chàng viết thêm: “Kiến trúc”. Rồi chàng lại ghi “Quận Nassau”. Carroll đã nói với họ đó chính là nơi ông ta từng làm việc.
Jill nhận xét:
- Bọn chúng đả nhắc tên gã đầu sỏ. Hay là chính Carroll đã nhắc.
- Anh nhớ hình như Carroll nhắc thì phải.
- Để em cố nhớ lại. Đợi em một chút.
Chàng lặng lẽ chờ trong lúc nàng nhắm mắt lại và úp hai lòng bàn tay vào nhau.
Cuối cùng nàng lên tiếng:
- Dublin.
- Không, không phải tên đó.
- Dublin, đúng là Dublin. “Hai anh hãy nói với Dublin tôi sẽ hoàn lại.” Anh nói đúng, không phải như vậy thật.
- Bọn chúng không nói như thế.
- Có lẽ Lublin?
- Anh không biết.
- Vậy anh hãy nhắc lại câu nói đó cho em nghe thử. Em tin em có thể biết được nếu em nghe lại câu đó. Cũng như ký ức thị giác, tuy đây là một trường hợp khác hẳn. Anh hãy nói lại câu đó theo đúng giọng của y.
- Với cái tên Lublin?
- Phải.
Chàng liền làm theo lời nàng.
- Nhờ các anh về nói với Lublin tôi sẽ bồi hoàn đủ.
- Đúng rồi, anh Dave. Chắc chắn là Lublin. Chàng viết ngay: “Lublin - Tên trùm”.
- Bọn chúng làm việc cho Lublin? Phải vậy không anh?
Chàng lắc đầu:
- Anh đoán y đã mướn bọn chúng. Anh không tin chúng là... nhân viên thường trực của y. Bọn bọn chúng đã được mướn để đi giết Carroll. Vì thế khi một tên trong bọn muốn giết mình, để cho mình không thể khai gì với cảnh sát, thì tên kia đã nói một câu đại ý bảo rằng y không muốn giết một người nào trừ phi y đã được trả tiền để làm công việc ấy. Dường như bọn chúng đã được mướn để đi giết Carroll, chỉ làm mỗi một việc đó, với một số thù kim đã định.
- Chính tên Lee đã nói câu này. Bây giờ em đã nhớ lại rõ.
Chàng liền viết: “Bọn Giết Mướn. Lee”.
Rồi chàng bảo:
- Mình đã biết được một cái tên - Lee. Đây có thể là tên hoặc là họ của y.
Nàng nói tiếp:
- Mà cũng có thể là một biệt danh. Không chừng tên y là Le Grand hay một tiếng gì tương tự.
- Dù tên y là gì đi nữa, y vẫn được những kẻ quen biết gọi bằng cái tiếng đó. Anh không nghe gã kia gọi y bằng một cái tên nào khác. Và y không hề gọi tên của gã kia.
- Em cũng tin như thế.
Chàng đốt một điếu thuốc lá khác và chăm chú nhìn cuốn sổ tay với những hàng ghi chú cẩn thận viết kế tiếp nhau: “Joe Carroll - Kiến trúc. Quận Nassau. Nhật báo ở Scranton. Lublin - tên trùm. Bọn giết mướn. Lee”. Chàng bước tới bên cửa sổ và ngắm bức tường của cao ốc trước mặt. Chàng muốn nhìn xem thành phố, nhưng ngôi cao ốc kia đã chặn ngang tầm mắt. Nữu-Ước có cả thảy tám chín triệu dân và trong số gần chục triệu người này, chàng đang đi tìm hai người, thế mà ngay cả thành phố chàng còn không thể trông thấy được, chì vì ngôi cao ốc kia đứng án ngay trước mặt.