LUBLIN đứng sững lại ở chân cầu thang, chăm chú nhìn hai người, rồi cúi xuống nhìn khẩu súng lục. Cuối cùng, y bảo Jill:
- Rita, cô thật là dại dột. Tôi không bao giờ giữ tiền mặt ở nhà. Hai trăm đô thì chắc là có, nhưng nhiều hơn nữa thì đành chịu.
- Chúng tôi không cần tiền.
- Không cần tiền?
Y nhìn Dave bằng một ánh mắt nghi ngờ, hỏi tiếp:
- Thế thì gì?
- Hỏi thăm một vài chuyện.
- Như vậy, anh hãy cất súng đi. Anh cần hỏi chuyện gì?
Dave vẫn không cất súng, trả lời:
- Chuyện Corelli.
- Corelli?
- Joe Corelli.
Lublin lắc đầu.
- Tôi không quen biết ông ta. Ai vậy? Kìa, anh hãy cất súng đi.
Gã đàn ông có về hiền lành, Dave nghĩ thầm, nếu mình không để ý kỹ đôi mắt của y. Trong ánh mắt của y ẩn hiện một vẻ tàn nhẫn không phù hợp chút nào với thân hình mập lùn hoặc khuôn mặt tròn trịa.
Chàng liền bảo:
- Corelli đã chết.
- Tôi cũng không biết ông ta bị bệnh.
- Ông đã cho người giết ông ấy.
Lúc này Lublin mới mỉm cười, nhưng nụ cười chỉ ở trên môi chứ không lên đôi mắt.
- Anh lầm rồi. Tôi chưa hề nghe cái tên Corelli của anh. Tôi làm sao có thể giết ông ta được?
Y xòe hai bàn tay ra, nói tiếp:
- Cả hai người nên bình tĩnh và nên trở về nhà. Tại sao anh cứ chĩa súng vào mình tôi như thế này? Chắc chắn anh không định giết tôi. Hai người là ai? Hai cô cậu hãy còn nhỏ, nên về nhà đi, vì lúc này đã khuya lắm rồi. Sau đó...
Dave thầm nghĩ: “Mình phải làm sao cho y tin. Y phải nghĩ đây là chuyện nghiêm trọng, y phải hiểu. Nhưng quang cảnh này không thể trở nên hung bạo. Một gã đàn ông mập lùn mặc một bộ đồ ngủ, nói năng, một cách ung dung với một giọng bình tĩnh... Mình không thể khi không chụp đánh y”.
Nhưng rồi chàng lại nghĩ đến Jill. Bọn chúng đã cưỡng hiếp Jill. Cố tập trung vào tư tưởng này, chàng tiến tới đập nòng súng vào mặt Lublin. Lublin có vẻ hết sức ngạc nhiên. Dave sang khẩu súng qua tay trái và đấm một quả thật mạnh ngay miệng bằng tay phải. Rồi chàng lại đánh y vào giữa ngực, và Lublin dội ngược trở lại cầu thang. Y ngồi xuống đây, thở hổn hển, lưng bàn tay áp lên miệng. Máu đang rướm ra trên mặt y, chỗ nòng súng vừa làm rách một lằn dài.
Y chửi thề
- Đồ chó đẻ.
- Có thế may ra ông mới chịu nói.
- Còn khuya!
Dave hỏi gằn:
- Ông tưởng ông sẽ lãnh đủ hay sao? Ông không giết Corelli, nhưng ông mượn người giết Corelli. Trước sau gì ông cũng phải nói cho tôi nghe.
- Corelli là gì đối với anh?
- Không là gì hết.
- Thế thì anh cần gì phải tìm biết ai đã giết
- Chuyện đó ông không cần biết.
Lublin ngẫm nghĩ một hồi. Y từ từ đứng dậy, chà miệng bằng lưng bàn tay. Tránh con mắt của Dave, y nhìn sững về phía dưới cằm chàng. Y vỗ nhẹ lên túi áo ngủ và bảo rằng y muốn hút một điếu thuốc lá. Dave liệng cho y một gói. Lublin chụp lấy, nhưng vì có mấy điếu rơi trên nền, nên y cúi xuống để nhặt lên. Chống một tay trên mặt đất, y bất thần chồm dậy, phóng tới phía khẩu súng lục. Dave liền đá một cú vào giữa mặt y, thụt lùi một bước, đá y thêm một cú nữa.
Hai người phải vào bếp lấy nước tạt vào người y. Mặt y nát như tương. Miệng chảy máu chàm ngoàm, y bị gãy mất hai chiếc răng, và một chiếc thứ ba lung lay. Y gượng đứng dậy và bước tới buông mình vào một chiếc ghế bành. Dave châm một điếu thuốc lá và đưa cho y. Lublin cầm lấy, giữ yên trên tay và nhìn sững điếu thuốc, nhưng vẫn chưa hút ngay.
Dave nhắc nhở:
- Corelli.
Và lúc bấy giờ Lublin mới hút một hơi dài, ho sặc sụa. Đoạn y bảo:
- Tôi quen biết Corelli. Thỉnh thoảng chúng tôi cùng làm ăn với nhau một vài vụ.
Dave không nói gì.
- Tôi không cho người tìm giết anh ta.
- Không phải ông thì còn ai?
Lublin trợn tròn hai mắt.
- Tại sao tôi phải cho người thanh toán anh ta? Anh ta đâu có làm gì tôi?
- Ông ấy mắc nợ ông sáu mươi lăm ngàn Mỹ-kim.
- Anh nghe ai nói chuyện đó?
- Nghe Corelli.
Chàng ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp:
- Và nghe nhiều người khác nữa.
Dave dò xét bộ mặt của y, dò xét đôi mắt của y, không hiểu y có thể bịp tới mức độ nào và y sẽ che giấu hoàn toàn sự thật hoặc chỉ tiết lộ một vài phần. Và chàng bỗng nhớ đến bài học ở trường luật, kỹ thuật Đối-tịch Thẩm-vấn. Người ta không hề chỉ dạy mình điều này, chàng thầm nghĩ. Mình đã học phương pháp hữu hiệu khiến cho một nhân chứng tự mâu thuẫn để gài y lọt vào bẫy, và y phải lâm vào thế bí. Nhưng không ai bày cho mình cách lấy tin tức bằng cách dùng súng hăm dọa. Người ta huấn luyện mình đường lối lấy lời khái bằng lý lẽ, nhưng không dự trù trường hợp không có đủ lý lẽ.
Lublin đành phải nhìn nhận:
- Quả thật anh ta có nợ tôi một số tiền.
- Như thế nào?
- Như thế nào? Bằng tiền mặt.
- Tại sao ông ấy mượn tiền ông?
- Một món nợ cờ bạc.
- Vì vậy ông đã cho người giết ông ấy khi ông ấy không chịu trả.
Lublin vội vàng bảo:
- Anh đừng nghĩ dại dột.
Lúc này y đã lấy lại tự tin, có lẽ nhờ mặt đã bớt đau:
- Trước sau gì anh ta cũng sẽ trả cho tôi. Nếu anh ta chết đi, tôi sẽ mất tiêu tất cả. Khi đã chết rồi, anh ta làm sao trả tiền cho tôi được nữa.
- Ông ấy thua bạc hồi nào?
- Vào khoảng tháng hai hay tháng ba gì đó.
- Như thế nào?
- Trong sòng bài. Anh ta đánh lớn quá, nên phải mượn tiền, nhưng không trả nổi. Chuyện chỉ có thế.
- Bài gì?
- Xì phé.
- Thì ra xì phé. Ông đã cho ông ấy thiếu chịu tới sáu mươi lăm ngàn?
- Năm chục thôi. Còn mười lăm ngàn Mỹ-kim tiền lời.
Chàng còn đang suy nghĩ thì Jill lên tiếng:
- Dave, ông ta nói dối.
- Em làm sao biết được?
- Ông ta chỉ đánh cá ngựa có hai Mỹ-kim. Anh đã trông thấy mấy tấm vé. Ông ta không đời nào đánh xì phé lớn như vậy được.
Lublin ấp úng:
- Trời ơi, tôi nói thật mà...
Nàng lạnh lùng ngắt lời:
- Đánh ông ta nữa đi, Dave.
Kỹ thuật đối-tịch thẩm vấn. Chàng dùng nòng súng cào mạnh một bên mặt của Maurie Lublin. Lần này, chàng cẩn thận không làm cho y ngất xỉu. Chàng chỉ muốn cho y phải đau đớn. Lublin nhăn nhó và co rút mình lại trong chiếc ghế bành. Dave lại đánh y, làm rách da má của y. Bây giờ, chàng đã thấy dễ dàng hơn trong việc tra tấn.
Chàng bảo Lublin:
- Bắt đầu trở lại từ số không.
- Tôi đã cho anh ta mượn tiền. Tôi...
- Sự thật hoàn toàn.
- Chúng tôi cùng dính vào một vụ làm ăn.
- Thuộc loại gì?
- Một vụ của Corelli. Có một kho hàng ở Yonkers bị trộm. Hàng bị trộm là cà phê bột. Những tay gộc trong vụ này đã ẵm một lúc hơn hai trăm năm chục ngàn Mỹ-kim cà phê bột, tính theo giá sỉ. Sau đó bọn họ phải bán lại cho một tổ chức tiêu thụ ở Detroit với giá một trăm ngàn. Công việc không xong.
- Rồi sao?
- Lúc đó, họ đã bắt liên lạc với Corelli. Trước đó, Joe đã từng lãnh những vụ tương tự. Bọn họ chỉ muốn thanh toán cho xong món hàng và lãnh được tiền. Anh ta đã ra giá năm chục ngàn nhưng bọn họ đòi nhiều hơn. Cuối cùng, hai bên cùng đồng ý với giá bảy mươi lăm ngàn.
- Rồi sao nữa?
- Nhưng rồi, Joe không có số tiền bảy mươi lăm ngàn, Anh ta moi móc tất cả tiền cũng chỉ được mười ngàn, không làm sao hơn. Anh ta liền đến tìm tôi, đề nghị sẽ chia cho tôi một nửa số lời nếu tôi chịu bỏ ra sáu mươi lăm ngàn. Tôi bỏ vốn và anh ta bỏ công. Anh ta có nhiều đường dây ở Pittsburg sẵn sàng tiêu thụ món hàng với giá một trăm hai mươi lăm ngàn, nghĩa là số tiền lời sẽ là năm chục ngàn, và tất cả công chuyện sẽ xong xuôi trong vòng một tháng. Phần của tôi sẽ được hai mươi lăm ngàn, còn Corelli sẽ lấy hai mươi lăm ngàn và trang trải mọi chi phí.
- Thế là ông đã hợp tác với ông ta.
Lublin mỉm một nụ cười nửa miệng.
- Tôi đòi ba mươi ngàn chứ không phải chỉ hai mươi lăm. Như vậy, Corelli chỉ bỏ ra mười ngàn mà có lời tới hai chục ngàn. Không một ai khác có thể chịu làm ăn với anh ta ngon lành hơn. Vả lại, anh ta không có nhiều thì giờ để mặc cả. Bọn trộm đang hối thúc. Vì thế, anh ta đã lấy của tôi sáu mươi lăm ngàn, cộng thêm mười ngàn của anh ta để mua hàng. Số cà phê này bằng một nửa số lượng của toàn thể thế giới, và Joe biết rõ nơi tồn trữ ở Pittsburg.
- Rồi chuyện gì đã xảy ra?
- Phần còn lại đã được đăng đầy đủ chi tiết trên mặt báo. Hồi đó là tháng ba. Corelli đã tuyển một gã tài xế cam-nhông. Gã tài xế này đã dừng lại giữa đường để tán tỉnh một nữ chiêu đãi viên và những chiếc cam nhông khác, đáng lẽ chạy theo sau anh ta, đã vượt lên trước. Thế rồi, tên ngu này đã hoảng lên và phóng xe hết tốc lực để đuổi cho kịp mấy tên kia. Trên Xa Lộ Pennsylvania, tên chó đẻ vẫn không chịu giảm tốc độ. Loại xe vận tải dài thường phải chạy theo một tốc độ trung bình.
Lublin lắc đầu, vẫn còn tức giận gã tài xế, trong lúc kể tiếp.
- Thế rồi, một viên cảnh sát tuần lưu đã chận anh ta lại. Gã tài xế mất bình tĩnh, làm cho viên cảnh sát nghi ngờ. Rồi gã tài xế rút súng ra và viên cảnh sát đã bắn một phát vào đầu anh ta một cách khỏe ru. Họ lục soát xe và tìm thấy hàng tấn cà phê vừa bị mất trộm. Ngay sau đó, họ dùng rađiô báo động để chận bắt tất cả những chiếc cam nhông khác và thế là tất cả hàng hóa bị tịch thu, tất cả tài xế vào ngồi tù, và lô cà phê bị trộm lại hoàn về cố chủ.
- Và ông bị mất trụi tiền?
- Vì lẽ chúng tôi đâu có đóng bảo hiểm.
- Nhưng tại sao Corelli lại thiếu tiền ông?
Lublin trả lời:
- Bởi vì do lỗi của anh ta mà vụ làm ăn đã tiêu tùng. Anh ta là kẻ phải chịu mọi trách nhiệm. Phần tôi, tôi đã bỏ tiền ra, và phần anh ta, anh ta phải lo tròn công việc. Anh ta phụ trách giao hàng và lãnh tiền. Còn tôi, tôi đã chịu vốn. Khi nội vụ thất bại anh ta phải thiếu tôi trọn số vốn đó, tức sáu mươi lăm ngàn.
Y lim dim mắt, vẫn không ngừng nói:
- Tôi biết anh ta không có đủ số tiền đó, vì nếu có đủ thì anh ta đã làm ăn riêng một mình và không lôi kéo tôi vào làm gì. Đây không phải là một thứ nợ mà tôi có thể đòi trả ngay tức khắc. Dù sao đi nữa, hiện giờ anh ta không có tiền, không ai có tài lấy được máu từ một viên đá. Nhưng chắc chắn anh ta sẽ dồn tiền lần hồi, mỗi lúc một ít. Thế nào anh ta cũng sẽ trả cho tôi. Từ đây đến đó, kể như anh ta là con nợ của tôi. Nếu tôi cần anh ta việc gì, tôi có thể nói thẳng với anh ta, bởi vì anh ta còn thiếu tiền tôi. Joe chỉ là một gã thuộc vào hạng xoàng, nhưng cũng đáng cho tôi nhờ cậy lắm chứ. Lắm lúc anh ta cũng rất hữu ích.
- Thế thì tại sao ông đã mướn người giết ông ấy.
- Tôi không mướn ai giết anh ta hết. Chính vì lý do này mà tôi không thể là người đã mướn kẻ khác giết anh ta. Tôi không có gì thù hận anh ta. Tôi đồng ý vụ làm ăn đã thất bại là do lỗi anh ta, nhưng cá nhân tôi không trách giận ông ta, giết anh ta chỉ khiến cho tôi mất tiền mà không đòi được nợ. Anh cứ nghĩ kỹ lại xem, tại sao tôi lại đi giết anh ta?
- Thế thì ai giết?
- Tôi không biết.
- Nhưng chắc ông có ý kiến.
Lublin lắc đầu:
- Chẳng có ý kiến, nào cả.
- Ông ấy đã mất mười ngàn Mỹ-kim và lại còn mắc nợ ông sáu mươi lăm ngàn nữa. Nhất định ông ấy phải nóng lòng kiếm thật nhiều tiền. Ông ấy đang định làm gì, chắc ông phải biết?
- Anh ta không nói gì với tôi hết.
- Ông ấy làm ăn vụ đó với ai?
- Tôi không biết.
- Ông ấy đã kêu tên ông khi bọn chúng đến giết ông ấy. Ông ấy đã bảo hãy cho ông biết ông ấy sẽ bồi hoàn đủ tiền, nhưng bọn chúng vẫn cứ giết.
- Anh có mặt tại đó lúc ấy hay sao?
Cho Lublin biết điều này có lẽ là một lỗi lầm, chàng nghĩ. Cũng như Jill đã dại dột gọi tên chàng ra. Nhưng dù sao, chuyện cũng đã rồi.
Chàng nhắc lại:
- Ông ấy đã gọi tên ông, vì nghĩ rằng chính ông đã cho người tìm giết ông ấy.
- Tôi không hiểu anh và vợ anh có liên can gì trong vụ này?
- Ông khỏi cần biết, Corelli tin rằng chính ông đã giết ông ấy. Tại sao tôi có thể nghĩ khác?
- Tôi đã nói với anh...
- Tôi đã nghe những gì ông vừa nói. Và bây giờ ông sẽ nói với tôi một chuyện khác, ông sẽ nói cho tôi nghe ai đã giết Corelli. Tôi chắc chắn ông biết điều đó, ông không thể nào không biết được. Corelli đã chuồn khỏi đây ba tháng trước bởi vì tính mạng ông ấy đang lâm nguy. Ông ấy hiện mắc nợ ông cả đống tiền. Nếu có ai mắc nợ ông một số tiền lớn như thế và lại dông đi đâu, tất ông phải biết là tại vì sao. Hoặc chính ông là kẻ mà ông ấy muốn trốn tránh, hoặc ông ấy trốn tránh một kẻ khác, và dù ở trong trường hợp nào, ông cũng phải hoàn toàn biết rõ.
Lublin vẫn lặng thinh.
- Ông sẽ phải nói cho tôi nghe. Tôi hiện đang có một khẩu súng trong tay, và tên đàn em của ông thì lại đang nằm đằng kia, không thể nào tiếp cứu ông. Tôi sẽ dùng đủ mọi cách để bắt buộc ông phải nói. Nếu cần, tôi sẽ xé ông ra thành từng mảnh. Tôi không nói đùa đâu.
- Chuyện gì đã thúc đẩy anh trở nên tàn nhẫn như thế này?
Dave nhìn thẳng vào mặt y, trong lúc y nói.
- Anh ăn nói quá lịch sự, con người anh cũng quá đàng hoàng. Anh không có vẻ một tên vô lại. Nhưng anh lại dã man không khác gì một tên vô lại. Anh là ai mà kỳ quái quá?
- Ông không biết được tôi đâu. Ai là người Corelli muốn trốn tránh?
- Có lẽ chính bóng anh ta.
Lầu này là cái tát, cả một bàn tay vào giữa mặt. Cái tát quá dữ dội khiến đầu Lublin bật ngửa ra phía sau và y phải lên tiếng chửi thề. Kế đó lại thêm cái tát nữa, lần này bằng lưng bàn tay, và cũng xáng vào giữa mặt, và đầu y lại bật ngửa ra. Mấy dấu ngón tay đỏ rần in rõ trên mặt y. Lại kỹ thuật đối tịch thẩm vấn.
Dave bảo:
- Tôi không cần biết ai đã cho người giết ông ấy, dù kẻ đó là ông hay một người khác. Tôi không đi tìm kẻ đã ra lệnh.
- Thế thì...
- Tôi tìm hai tên đã phụ trách việc giết người.
- Bọn giết mướn?
- Phải.
- Tại sao?
Chàng không trả lời. Lublin hết nhìn Dave lại quay sang Jill, và cuối cùng y nói:
- Tôi không hiểu.
- Ông không cẩn hiểu.
- Anh muốn biết tên hai gã đã thanh toán Corelli? Hai đứa đã được mướn đi giết anh ta?
- Phải.
- Vậy thì, tôi không biết thực.
- Có thật không?
Lublin giải thích bằng một giọng hoài nghi:
- Dù chính tôi mướn người giết anh ta đi nữa, tôi vẫn không biết tên bọn giết mướn. Tôi chỉ cần gọi một người nào đó, một tên bạn thân, và bảo rằng có một gã tên Corelli mà tôi muốn tìm cho ra và hạ cho bằng được, rồi tôi chỉ cần trả một số tiền cho tên bạn này, và tôi chỉ biết có thế. Anh ta có thể triệu mấy tên nào đó tận bên bờ Đại-tây-dương. Bọn này sẽ bay đến để thi hành công tác, thực hiện đúng giao kèo, rồi đáp chuyến máy bay kế tiếp để trở về Cựu Kim Sơn hoặc một nơi khác. Dù bọn chúng là dân địa phương, tôi cũng không biết tên họ cùng lý lịch của chúng.
- Thế thì ông hãy cho tôi biết ông đã gọi ai?
- Tôi đâu có gọi người nào. Tôi chỉ nói rằng dù ở vào trường hợp ấy, tôi vẫn không biết rõ bọn giết mướn.
- Thế thì ông hãy cho tôi biết ai đã gọi. Ai đã mướn người giết Corelli?
- Tôi đã nói với anh tôi không biết.
- Tôi tin ông biết.
- Trời ơi...
Lại tái diễn kỹ thuật đối tịch thẩm vấn. Lần này phải mất khá nhiều thì giờ, một lô câu hỏi, một bức tường im lặng, một tràng báng súng và tát tai. Một cú báng súng nện vào đầu gối của Lublin. Một cú nòng súng giáng vào hàm của y. Một hiệp tẩm quất, rồi một số câu hỏi không được trả lời, rồi lại thêm một hiệp tẩm quất khác.
Jill dường như không có mặt tại đó. Nàng đứng im lặng, thỉnh thoảng lại hút thuốc lá, và có một lần nàng đi vào phòng vệ sinh. Carl, từ nãy giờ không nhúc nhích, vẫn không thốt lên một tiếng nào. Y nằm sóng sượt bất động ở đầu mút phòng, và không ai tới để xem y hiện ra sao. Lublin thì vẫn ngồi trong chiếc ghế bành, Dave đứng trước mặt y, với khẩu súng lục trên tay, và cảnh tượng này vẫn tiếp diễn không ngừng.
Cuối cùng, Lublin bảo:
- Anh sắp giết chết tôi. Tôi đâu còn trẻ trung nữa. Tôi sắp lên cơn đau tim. Trời ơi, anh sắp giết chết tôi.
- Thế thì ông hãy khai ra đi.
- Tôi thề với anh, tôi không cho người thanh toán anh ta. Tôi xin thề trước Đức Chúa Trời tôi không hề cho ai đi thanh toán anh ta.
- Thế thì ông hãy cho tôi biết ai ai làm việc ấy.
- Tôi không thể nói được.
- Anh biết đó là ai mà.
- Tôi biết, nhưng tôi không thể nói.
Đây là một bước tiến bộ đáng kể.
- Ông không có cách gì khác hơn. Lublin, ông bắt buộc phải nói ra.
Lần này chàng không đánh đập y, mà cũng không đưa khẩu súng lên cao. Lublin ngồi im lìm suy nghĩ một hồi lâu. Bên ngoài trời đã trở sáng. Ánh sáng xuyên qua các kẽ màn. Có lẽ Lublin cố kéo dài thời gian, có lẽ y hy vọng sẽ đủ sức chịu đựng trong lúc chờ đợi một kẻ nào xuất hiện. Nhưng rõ ràng y bắt đầu thở hổn hển. Không có ai đến và y đã kiệt lực. Y nói:
- Nếu bọn họ biết tôi đã cho anh hay, thế nào tôi cũng sẽ chết.
Y dường như không nghe lời chàng. Bằng một giọng vô hồn, y khởi sự kể:
- Corelli muốn có tiền thật nhanh. Ngoài tôi ra, anh ta cũng còn mắc nợ nhiều người khác nữa, nhưng không nhiều bằng nợ tôi. Anh ta không thể kiếm tiền một cách vừa nhanh chóng vừa hợp pháp, bởi lẽ công việc làm ăn của anh ta chỉ có trên danh nghĩa. Dù sao, anh ta cũng chỉ là một kẻ trung gian và tất cả tiền bạc của anh ta đều bị kẹt hoặc tiêu tan. Anh ta đã phải vơ vét khắp nơi mới đủ số mười ngàn Mỹ-kim để bỏ vào vụ cà phê bột.
- Ông cứ kể tiếp đi.
- Anh ta đã làm một chuyện điên khùng. Anh ta đang bị lâm vào thế bí, không còn tìm ra lối thoát, và anh ta lại hiểu rõ tôi không thể nào chờ đời đời số tiền sáu mươi lăm ngàn của tôi. Có lẽ anh ta cần tới một trăm ngàn hoặc nhiều hơn nữa để thanh toán nợ nần và làm ăn trở lại. Anh ta đã nảy ra một ý nghĩ xảo quyệt: bán rẻ một trăm ngàn Mỹ-kim bạch phiến cho một tổ chức chuyên môn tiêu thụ. Anh hiểu tôi muốn nói gì chứ?
- Vâng. Ông ấy đã mua bạch phiến ở đâu?
- Anh ta đâu có mua. Điên khùng là chỗ đó. Anh ta bán một món hàng tưởng tượng, lãnh tiền và giao bằng một thứ khác, bột mì hay một thứ gì đó tôi không rõ. Quả thật là điên khùng, vì dù anh ta có thành công đi nữa, anh ta vẫn có thể bị thanh toán. Nhưng có lẽ anh ta đã tính toán với một trăm ngàn, anh ta sẽ làm ăn một vụ lời gấp đôi và trả tiền lại cho gã kia trước khi y hiểu được mưu mô của anh ta. Thế là anh ta lại khổ công một lần nữa. Một công việc vô cùng nguy hiểm và rất khó có hy vọng thành công. Nhất định trước sau gì anh ta cũng sẽ chết với trò đó.
- Rồi chuyện gì đã xảy ra?
- Người mà anh ta thương lượng...
- Ai vậy?
Lublin cứng sững người lại.
- Dù sao ông cũng phải nói cho tôi biết. Ông chớ nên tự hành hạ.
- Trời ơi! Đó là Washburn. Anh biết ông ta chứ?
- Không. Còn tên?
- Ray. Ray Washburn.
- Ông ta đâu?
- Tôi không biết. Phía trên Bronx.
Y nói dối, chàng thầm nghĩ. Chàng liền hỏi:
- Ông có một cuốn sổ tay ghi địa chỉ để sẵn trong nhà. Nó đâu rồi?
- Một cuốn sổ tay...
- Phải. Nó đâu rồi?
Lublin đành chịu thua. Y cho biết cuốn sổ ở trên lầu, trong hộc bàn viết, và Jill liền đi tìm. Chàng xem vần W và tìm thấy tên Frank Washburn, với một địa chỉ ở Mã-nhật-tân và một số điện thoại.
Chàng nói:
- Chắc hẳn ông đã lầm tên người khác. Đúng ra là Frank Washburn và ông ta hiện ở Mã-nhật-tân. Có phải đúng như vậy không?
Lublin không trả lời.
- Đúng rồi, Corelli đã đi tìm Wasbburn. Và chuyện gì đã xảy ra?
- Washburn đã cho hay ông ta sẽ trả lời sau. Ông ta điều tra sơ qua và biết ngay rằng Corelli hiện nợ như Chúa Chổm và không thể nào cung cấp hàng, nghĩa là đây chỉ là một vụ lường gạt trắng trợn, ông ta vẫn làm bộ như không nghi ngờ gì hết, và chỉ bảo với Joe rằng ông ta không ham vụ làm ăn này, ông ta không thể tiêu thụ được món hàng. Joe lại còn hạ giá và Washburn càng thêm chắc chắn đây là một vụ bịp bợm, không thể nào có hàng với giá rẻ mạt như vậy, vì thế ông ta vẫn một mực bảo rằng ông ta không muốn làm vụ đó.
Nhưng người ta đã đồn rùm lên rằng Joe hơi trò ma giáo, và Washburn thấy không thể để cho anh ta yên thân được, nếu có kẻ khác bắt chước Joe và dở trò này với Washburn thì còn gì tiếng tăm của ông ta. Dù thế nào đi nữa, ông ta không khỏi tức giận, bởi lẽ ông ta không phải là hạng người chịu để cho kẻ khác lừa gạt trắng trợn như thế và chắc hẳn Joe cũng biết điều này. Vì vậy ông ta quyết định trừng trị Joe.
- Ông ta mướn ai?
- Tôi không biết. Nếu tôi biết, tôi không giấu anh làm gì. Tôi đã cho anh biết tên mấy đứa này trước khi khai Washburn ra.
- Tại sao Corelli lại không biết chính Washburn đang tìm thanh toán ông ấy? Tại sao ông ấy lại tưởng là ông?
- Tại vì Washburn đã bỏ qua vụ làm ăn đó. Corelli không ngờ rằng Washburn đang căm hận anh ta. Anh ta chỉ tưởng rằng Washburn không chịu làm ăn chỉ vì ông ta không tiêu thụ nổi món hàng.
- Thế rồi tại sao ông ấy chạy trốn?
- Tại vì Washburn đã cho người đi thi hành bản án và tên giết mướn đã bắn vào Corelli, nhưng đạn không trúng đích. Lúc bấy giờ Corelli mới hiểu rằng có kẻ muốn giết anh ta và anh ta đã tưởng rằng kẻ đó chính là tôi bởi vì chính tôi là người anh ta đang mắc nợ quá nhiều tiền. Khi có ai nhắm bắn mình, lẽ tất nhiên mình không liều mạng đi tìm xem số hiệu của khẩu súng làm gì. Mình chỉ còn nước trốn ra khỏi vùng tử địa.
Dave đưa mắt hỏi ý Jill. Nàng gật đầu một cách suy nghĩ. Câu chuyện nghe hữu lý. Chàng cũng gật đầu, rồi quay sang Lublin và nói với y:
- Ông không được điện thoại cho Washburn. Ông không được báo tin cho ông ta hay.
Lublin ngẩng mặt lên.
Dave nói tiếp:
- Ông đã phải chịu tra khảo tới cùng mới khai tên Washburn ra. Chắc chắn ông không muốn ông ta biết rằng ông đã cho tôi hay. Nhất định tôi sẽ không bao giờ nói lại với ông ta. Nếu ông ta hay biết tức là chính miệng ông nói ra... Ông dư hiểu ông ta sẽ làm gì ông khi ông ta hay biết, vì vậy ông không nên báo tin cho ông ta.
- Tôi sẽ không dại gì đi báo tin.
- Hay lắm.
Lublin bảo:
- Bởi vì chính tôi sẽ hạ anh. Không chóng thì chầy, anh sẽ mất mạng với tôi.
Y lấy một bàn tay chùi máu lấm lem nơi miệng tiếp tục hăm he:
- Anh và con vơ quỉ quái của anh sẽ lãnh đủ. Nếu anh hạ được Washburn ngay thì may phước cho anh, nếu không nhanh tay thì kể như vô phương. Bởi vì sẽ có cả một đoàn quân dốc toàn lực để đi tìm giết anh.
Dave cho y đo ván. Chàng hành động một cách trầm tĩnh, không hề giận dữ, không có ý định gây thương tích cho y, chỉ muốn đẹp y sang một bên trong một thời gian ngắn. Chàng đánh một cú báng súng vào ngay mang tai y và Lublin cũng không tìm cách tránh né. Y lãnh trọn ngọn đòn và té ngửa người, bất tỉnh. Khi Dave lay nhẹ y, y vẫn không động đậy.
Cả một đoàn quân, Lublin đe dọa chàng.
Nhưng Carl sẽ không gia nhập vào đoàn quân này. Hai người nhìn qua y trước khi bỏ đi: y vẫn còn mê man từ lúc đầu. Họ liền xem kỹ hơn và nhận thấy cú đánh cuối cùng bằng cây đèn đã làm thủng một lỗ ở bên đầu của y. Y đã chết.