NGAY khi ra khỏi vùng ngoại ô Binghamton, chàng dừng xe lại ở bên đường và tắt máy. Nàng nghiêng mình tới gần chàng và chàng hôn nàng, rồi bảo:
- Chào bà Wade.
Nàng chắc lưỡi:
- Chà. Em thích cái tên mới của em quá. Mình ngừng lại để làm gì vậy anh?
- Xe hết xăng rồi.
Chàng lại hôn nàng và nói tiếp:
- Không, họ đã cột đủ thứ vào xe mình. Giày và các vật lỉnh kỉnh. Em không để ý à?
- Không.
Chàng bước xuống và đi một vòng quanh chiếc xe hơi. Bốn chiếc giày cũ buộc vào tấm bảng số. Trên nắp thùng xe, có ai đã sơn hai chữ TÂN HÔN màu trắng cao lối mười hai phân tây. Chàng quỳ một đầu gối lên đất và cố gắng tháo mấy sợi dây giày. Các nút đều được thắt chặt. Cửa xe về phía người đàn bà chợt mở ra và nàng bước xuống đi xem chàng đang làm gì. Chàng ngước mắt lên nhìn nàng và nàng mỉm một nụ cười hiền lành, bảo chàng:
- Em cũng không để ý nữa. Em đã phải để hết tâm trí vào việc tránh né những nắm gạo do người ta ném vào mình. Em hết sức vừa ý vì mình đã cử hành hôn lễ tại nhà thờ. Dave, anh cũng biết, không lẽ mình chạy khắp Pennsylvania với chiếc xe như thế này? May mắn thay anh đã nhận thấy!
- May thật! À, em có một con dao nào không?
- Để bảo vệ danh dự của em? Không. Anh hãy để cho em. Em có móng tay dài đây này.
- Thôi, được rồi.
Chàng đứng dậy, tay cầm mấy chiếc giày, và mỉm cười với nàng:
- Các ông bà ấy điên khùng thật! Theo ý em, mình dùng cái này làm gì bây giờ?
- Em không biết.
- Anh muốn nói, có phải mình cất giữ nó sẽ được nhiều hạnh phúc?
- Khi mình mang vừa chân.
Chàng bật lên một tiếng cười tràn đầy sung sướng và liệng mấy chiếc giày vào những bụi cây dọc theo đường, rồi mở thùng xe, lấy ra một miếng dẻ và bắt tay vào việc chùi mấy chữ trên nắp sau. Sơn dính rất kỹ. Trong thùng xe có một bình xăng và chàng mở nút để nhúng miếng dẻ vào xăng. Lần này, sơn bị chùi sạch một cách dễ dàng. Sau đó, chàng lau nắp xe bằng một tấm vải sạch để giữ cho xe luôn luôn bóng loáng, rồi liệng cả hai miếng dẻ vào lề đường, và đóng thùng lại.
Nàng lắc đầu:
- Em không ngờ anh có tật vất các đồ dơ lung tung.
- Mình không thể giữ những miếng vải thấm xăng trong thùng. Rất có thể nó bắt lửa.
Nàng đã thay chiếc áo cưới bằng một cái áo ngắn màu xanh lá cây làm nổi bật thân hình nở nang của nàng. Mái tóc vàng của nàng, chải theo đúng thời trang, chỉ vừa chấm ngang vai. Nàng có một đôi mắt lớn, hơi sậm hơn mầu áo của nàng. Chàng ngắm nàng và tự bảo nàng quả thật đẹp mê hồn.
- Dave, mình phải tiếp tục đi chứ.
- Ừ...m...
- Mình có tới ba tuần lễ. Mình đã chờ đợi được đến ngày hôm nay, thì mình cũng có thể chờ thêm hai tiếng đồng hồ nữa. Hơn nữa chỗ này không được kín đáo lắm, chắc anh thấy chứ?
Giọng của nàng không được nhẹ như ý nàng muốn nói. Chàng quay mặt khỏi nàng. Nhiều chiếc xe hơi chạy qua trên xa lộ. Chàng bỗng mỉm cười và trở lên xe. Nàng cũng ngồi vào chỗ bên cạnh người lái, sát mình chàng. Chàng bật công tắc, sang số và phóng xe đi.
Rời khỏi Binghamton, hai người chạy về phía nam trên Đường 81, Xa Lộ mới Penn-Can. Jill trải một tấm họa đồ tiểu bang trên đùi và thỉnh thoảng nàng lại cúi xuống xem, nhưng thật sự không cần thiết lắm. Chàng giữ cho xe chạy với một tốc độ khá đều giữa chín mươi và một trăm cây số giờ. Chiếc xe hiệu Ford Fairlane, mới mua từ năm trước. Bây giờ là tuần lễ thứ hai của tháng chín và xe mới chạy có hai mươi ngàn cây số.
Họ băng ngang biên giới tiểu bang Pennsylvania vào khoảng giữa trưa. Tới mười hai giờ rưỡi, họ rời khỏi Đường 81 tại một đô thị có tên Lenox và quẹo về hướng đông nam trên Đường 106 xuyên qua Carbondale và Honesdale. Con đường mới này hẹp hơn, chỉ có hai lối xe chạy ngoằn ngoèo giữa những ngọn đồi. Họ ngừng lại trong một trạm xăng Esso ở Honesdale, và Jill ăn một miếng sandwich gà trong một cái quán ở cách cây xăng hai căn nhà. Chàng gọi một hộp Coke nhưng chỉ uống hết một nửa.
Chạy thêm mấy cây số nữa, tới Indian Orchard, họ lại rời khỏi Đường 106 và tiếp tục xuôi nam trên Xa lộ US.6. Họ đến Pomquit lúc hai giờ kém mười lăm. Pomquit ở mặt bắc hồ Wallenpaupack, và lữ quán của họ nằm trên bờ phía tây của hồ nước, cách thị xã chín cây số về phía nam. Họ đã tìm ra nơi này mà không cần phải ngừng lại để hỏi thăm đường. Một tư lộ đưa tới khu vực có nhà cho thuê. Họ theo con lộ chạy quanh co xuyên qua một cụm rừng thông và đậu xe trước một tòa nhà rộng lớn sơn trắng ba mặt đều có hành lang. Từ chỗ đậu xe, họ thoáng trông thấy mặt hồ. Nước có vẻ yên tĩnh và rất xanh.
Bên trong, một người đàn bà tóc hoa râm ngồi sau bàn tiếp tân, đang uống một ly Whiskey pha nước. Khi bà ta ngước mắt về phía họ, Dave liền xưng danh hai vợ chồng chàng. Người đàn bà lật một chồng phiếu khổ 12x18 phân và tìm ra phiếu giữ chỗ của họ.
- Wade, David. Ông bà muốn một biệt thự, phải không?
- Đúng thế.
- Tôi dám cá đây là tuần trăng mật của ông bà. Tôi thông cảm ngay mà. Thật không có gì hơn một biệt thự. Các phòng ở khách sạn thường rất đầy đủ tiện nghi nhưng đâu có yên tĩnh hơn ở trong một biệt thự. Các ngôi nhà xưa cũ thì yên tĩnh bậc nhất. Và Chúa cũng phải nhìn nhận rằng trong khi hưởng tuần trăng mật thì vấn đề yên tĩnh phải được xem là tối quan trọng.
Jill vẫn không đỏ mặt. Người đàn bà nói tiếp:
- Ông bà chọn đúng khoảng thời gian này trong năm là hay hơn hết. Có đủ hồ nước và núi non, ở đây trời bao giờ cũng mát mẻ, thế mà năm nay, tháng bảy và tháng tám lại nóng bức, quả thật nóng bức. Trong lúc đi hưởng tuần trăng mật không ai lại thích trời quá nóng. Nhưng bây giờ thì trời mát lại rồi.
Bà ta đưa cho Dave một tấm phiếu, ở dưới cùng, trên một hàng chấm, chàng viết “Ông và Bà Wade” với một niềm kiêu hãnh pha trộn bối rối. Người đàn bà xếp tấm phiếu mà không cần xem lại. Sau đó bà ta đưa chàng một cái chìa khóa và cho hay bằng một giọng không hăng hái rằng bà ta sẽ dẫn hai vợ chồng chàng tới tận biệt thự. Chàng trả lời chàng tin tưởng sẽ tìm được khỏi phải làm phiền bà ta. Bà ta liền giải thích cách thức cùng đường sá để đến đó. Hai người trở ra xe và chạy theo một con đường vòng quanh hồ. Ngôi biệt thự họ vừa mướn được là ngôi thứ tư trên đường đi. Chàng đậu chiếc Ford bên cạnh và bước xuống.
Hành lý của họ - gồm hai chiếc va-li - giống hệt nhau, tặng phẩm của một bà cô và một ông chú của chàng - để ở băng sau. Chàng xách lên mấy bậc tam cấp của biệt thự, đặt trên mặt đất, mở cửa, và đưa vào, bên trong. Nàng đứng đợi ở bên ngoài và chàng mỉm cười tới bên nàng.
Nàng bảo:
- Em chờ đây.
Chàng nhấc bổng nàng trên hai cánh tay một cách không nặng nhọc, bồng nàng qua cửa, băng ngang phòng và nhẹ nhàng đặt nàng xuống mép chiếc giường hai chỗ nằm.
Chàng nói:
- Đáng lẽ anh phải cưới một bà vợ nhỏ con.
- Anh thích các cô gái nhỏ nhắn à?
- Anh thích các cô lớn con tóc vàng hơn chứ. Nhưng vợ nhỏ con vẫn dễ bồng hơn.
- A! thật chứ?
- Như thế không có lý à?
- Chắc anh đã bồng nhiều cô?
- Chưa bao giờ.
- Anh nói dối.
Nàng im lặng một lát.
- Bà già say đó đầu óc không được bình thường phải không anh?
- Bà ta đâu có say, chỉ đang mê uống rượu. Và đầu óc bà ta cũng đâu có bất bình thường.
- Thế thì sao
- Thực tế.
- Dâm đãng mới đúng.
- Ờ… ờ.
Chàng say sưa ngắm nàng, trong lúc nàng vẫn ngồi yên ở mép giường, chiếc giường chung của họ.
Nàng hai mươi bốn tuổi, kém chàng hai tuổi, và chưa hề có một người đàn ông nào làm tình với nàng. Chàng không ngờ mình lại có diễm phúc đến thể. Trước khi quen biết nàng, chàng vẫn tưởng rằng vấn đề vợ mình đã có gì với một người đàn ông nào khác trước khi trở thành vợ mình chỉ là một chuyện không mấy quan trọng. Bây giờ chàng mới hiểu mình đã lầm. Điều này rất quan trọng đối với chàng, chàng sung sướng biết chưa có một kẻ nào gần gũi nàng. Ngay cả sự đợi chờ cũng không làm chàng bất mãn. Lần đầu tiên đối với họ sẽ là bây giờ, ở đây, bên nhau, và sau hôn lễ.
Chàng ngồi xuống bên cạnh nàng. Ngay khi nàng quay mặt về phía chàng, chàng hôn nàng. Nàng thốt ra một tiếng rên. thích thú và ép sát vào mình chàng. Chàng cảm thấy thân hình mềm mại của Jill bao trùm chặt lấy thân hình chàng.
Bây giờ, nếu chàng muốn. Nhưng lúc này đang giữa buổi trưa và ánh nắng đang tràn qua những khung cửa sổ của tòa biệt thự. Lần đầu tiên phải cho thật tuyệt diệu, chàng thầm nghĩ. Hay nhất là trong đêm, với sự che chở của bóng tối đồng lõa.
Chàng lại hôn nàng, rồi đứng dậy và bước xa căn phòng nhỏ hẹp để đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chàng nói bằng một giọng lơ đãng:
- Hồ nước đẹp quá. Em có muốn đi lội một chút không?
- Em yêu anh.
Chàng kéo lá sách xuống. Đoạn chàng ra ngoài và đóng cửa lại để chờ nàng trên thềm trong lúc nàng thay áo tắm. Chàng đốt một điếu thuốc lá và ngắm mặt hồ.
Năm nay chàng vừa được hai mươi sáu tuổi và đã thi đỗ bằng cử nhân luật cách đây hai năm. Khoảng một năm sau, chàng sẽ được xem như hội viên trong cơ sở thương mại của ba chàng. Chàng vừa lập gia đình. Chàng yêu vợ.
Một người đàn ông mập lùn dơ một bàn tay lên ra dấu chào chàng từ thềm biệt thự bên cạnh. Chàng cũng ra dấu chào lại. Hôm nay trời đẹp thật, chàng thầm nghĩ. Ba tuần lễ sắp tới đây chắc sẽ vô cùng thần tiên.
*
* *
Jill lội giỏi hơn chàng. Đứng trong nước mát rượi ngang lưng, chàng dành đa số thì giờ vào việc ngắm những cử động nhịp nhàng một cách kỳ diệu của vợ chàng. Mái tóc vàng của nàng đã được bới lên, cho vào dưới cái mũ trùm đầu màu trắng.
Một hồi lâu sau nàng tới gần chàng và chàng hôn nàng.
Nàng đề nghị:
- Mình ngồi nghỉ dưới bóng cây đi anh. Em không muốn bị trúng nắng.
Chàng chắc lưỡi:
- Chúa ôi, đừng nghe em! Bị cảm nắng giữa tuần trăng mật...
- Anh làm em liên tưởng đến bà già say rượu ban nãy.
Chàng trải một tấm chăn trên bờ hồ và hai người cùng ngồi sát bên nhau, cùng hút chung một điếu thuốc. Vai họ chạm vào nhau. Những tiếng động nhỏ của rừng cây tạo thành một thứ nhạc đệm, thỉnh thoảng mới bị xáo trộn bởi tiếng rú xa xôi của một chiếc xe hơi trên đại lộ. Không có một thứ gì khác. Chàng lau lưng và vai cho nàng bằng một chiếc khăn và nàng gỡ cái mũ trùm đầu ra để tóc buông tự do.
Vào khoảng năm giờ chiều, người đàn ông ở ngôi biệt thự bên cạnh - người đã chào Dave khi chàng và vợ chàng mới đến - tiến tới gần họ cầm theo ba hộp bia Budweiser.
Ông ta lên tiếng:
- Chào hai anh chị. Tôi nghĩ có lẽ anh chị vui lòng uống một hộp bia với tôi.
Ông ta chừng bốn mươi lăm năm mươi tuổi, cân nặng ít nhất cũng ngoài trăm rưỡi ki-lô và mặc một chiếc quần gabardine màu xám với một chiếc sơ mi thể thao màu xanh nước biển cổ hở. Hai cánh tay ông ta đen sạm vì ánh nắng và trên bộ mặt tròn có rất nhiều nếp nhăn.
Họ cám ơn ông ta và mời ông ta ngồi xuống. Mỗi người lấy một hộp bia mát lạnh và thơm ngon. Người đàn ông ngồi lên mép chăn và cho họ hay ông ta tên Joe Carroll, hiện ở tại Nữu-Ước. Dave và Jill cùng tự giới thiệu và bảo họ vừa từ Binghamton đến. Carroll đáp lời ông ta chưa hề đến Binghamton. Ông ta uống một ngụm bia dài và chùi miệng với lưng bàn tay. Ông ta hỏi họ có định ở đây lâu hay không?
Dave trả lời:
- Ba tuần.
- Anh chị chọn nơi này quả thật đúng điệu. Trời hôm nào cũng quang đãng, bây giờ lại còn mát mẻ hơn, nhưng nắng thì luôn luôn có. Tuần trước có một cơn mưa nhỏ. nhưng không đáng kể.
Jill lên tiếng hỏi:
- Ông Carroll, ông đã ở đây bao lâu rồi?
- Anh chị cứ gọi tôi bằng tên Joe. Vâng, gần như suốt mùa hè. Tôi chỉ ở đây một mình. Chắc rồi thế nào mình cũng phải phát điên vì không có người để trò chuyện... Anh chị thành hôn với nhau lâu chưa?
Dave đáp:
- Mới đây thôi.
- Anh chị đã có con?
- Thưa chưa.
Carroll ngắm hồ nước:
- Tôi thì vẫn chưa lập gia đình được. Tôi đã bị thất bại một lần nhưng không phải do tôi gây ra. Và tôi xin nói thật với anh chị, sống như tôi cũng không đến nỗi thiếu thốn. Ngoại trừ vấn đề con cái. Một đôi khi tôi cảm thấy thiếu thốn vì không có con.
Ông ta uống cạn lon bia, cầm cái hộp trong một bàn tay, đưa lên ngắm nghía, và nói tiếp:
- Nhưng trong công việc làm ăn, anh chị thừa hiểu, mình đâu có dư thì giờ để mà buồn chán.
- Ông ở trong giới doanh thương?
- Ngành kiến trúc.
Ông ta phác một cử chỉ về phía hồ:
- Về mạn Long Island, thuộc quận Nassau, khu đang được khuếch trương. Chúng tôi đã xây cất một số lớn nhà cửa ở nơi đó.
- Lúc này ông đang ở ngay giữa mùa hoạt động thì phải?
Ông ta bật một tiếng cười nhỏ.
- Ồ! hiện giờ tôi không còn dính dáng tới những chuyện đó nữa.
- Ông về hưu trí?
- Nói thế cũng có phần đúng.
Carroll mỉm cười như đang tự chế riễu.
- Có lẽ tôi sẽ hoạt động trở lại. Tôi sẽ xoay chỗ khác, tìm một vùng đất ngon lành hơn.
Họ nói đủ thứ chuyện lẩm cẩm. Về trò chơi dã cầu, về thời gian, về người đàn bà điều khiển khu cho mướn biệt thự này. Carroll cho biết bà ta góa chồng và không có con. Chồng bà ta đã qua đời năm sáu năm về trước, bà ta nắm luôn quyền lãnh đạo cơ sở này và xoay xở cũng khá giỏi. Ông ta lại cho biết thêm rằng bà ra chỉ là một bợm nhậu vào bậc trung, không bao giờ say mềm nhưng cũng không bao giờ được hoàn toàn tỉnh táo.
Rồi ông ta kết luận:
- Ở cái xó này, bà ta biết làm trò gì khác hơn để giải trí bây giờ?
Ông ta còn mách với chàng và nàng có một nhà hàng ở mút đường, thức ăn không đến nỗi tệ.
Cuối cùng ông ta bảo:
- Khi nào anh chị có dịp, nhớ ghé qua nhà tôi chơi. Mình sẽ nói chuyện vặt cho đỡ buồn.
- Vâng...
- Tôi có sẵn bia và lại có cả bếp điện để pha cà phê. Anh chị có biết đánh bài gin rummy? Mình có thể chơi một vài ván cho qua thời giờ.
Hai người đi tới nhà hàng Carroll vừa chỉ ở ngay lối ra khỏi Pomquit. Miếng bít tết dày cộm, bồi dọn thức ăn khá nhanh, bầu không khí trong quán có vẻ quê mùa, chất phác nhưng không đến nỗi quá tệ. Một cái ấm cũ bằng đồng gắn vào một cái móc trên tường khiến Jill lưu ý. Dave cố mua cho nàng nhưng viên chủ quán nhất định không chịu bán. Hai người dạo quanh một hồi bên ngoài sau bữa ăn tối và ngắm trăng. Đêm hôm nay trăng chưa được tròn.
Nàng bảo:
- Đối với mình tuần trăng mật vào tháng sáu mới thật thích hợp. Nhưng bây giờ đã tháng chín rồi, phải không anh?
- Bà già say đã bảo rằng như thế này mới thú hơn. Ai lại đi hưởng tuần trăng mật giữa mùa nóng bức.
- Sao lại không?
- Ai mới thật dâm bây giờ?
Nàng cười nói:
- Em không còn mắc cỡ gì nữa. Mình hãy trở về biệt thự đi. Tôi cảm thấy tôi đang yêu ông đây, ông Wade.
Trong lúc họ chạy xe từ từ về phía biệt thự, nàng chợt lên tiếng:
- Ông ấy làm cho em hơi thương hại.
- Em muốn nói Carroll?
- Phải. Ông ấy thật là cô đơn, buồn khổ. Tại sao ông ấy lại chọn một nơi như thế này để đến ở một mình?
- Thì ông ta đã bảo đi câu...
- Nhưng ai lại đi câu một mình? Chắc chắn có nhiều nơi náo nhiệt hơn mà câu cá cũng không thua kém nơi này.
- Em nên biết ông ta vừa dẹp hết công việc làm ăn. Rất có thể ông ta đang gặp chuyện lôi thôi.
- Đáng lẽ ông ta phải lập gia đình.
Nàng quay kiếng xuống và buông cánh tay ra ngoài, nhịp đầu móng tay lên hông xe.
- Tất cả mọi người đều phải lập gia đình. Không chừng ông ấy sẽ cưới bà già say đó, bà ta sẽ bỏ rượu và họ cùng chung lo giữ gìn khách sạn.
- Hay là họ sẽ đập phá hết và xây cất một tòa nhà xấu xí tồi tàn.
- Dù sao đi nữa, tất cả mọi người phải lập gia đình. Hôn nhân là một chuyện thần tiên.
- Em quả thật khó trị.
- Em yêu anh.
Chàng suýt bỏ qua ngã ba rẽ về phía khách sạn. Chàng bẻ quặt lay lái khá gấp về bên trái và chiếc Ford chạy vào con đường tư. Chàng chạy qua khách sạn và tiếp tục lái, tới biệt thự. Đèn trong nhà Joe Carroll vẫn còn cháy sáng.
Nàng bảo:
- Ông Carroll đã mời mình ghé nhà ông ấy để uống cà phê.
Chàng đáp:
- Để khi khác.
Chàng đậu xe và hai người từ từ bước lên mấy bậc thềm. Chàng mở cửa, bật đèn. Lúc họ đã vào trong nhà, chàng khép cửa lại và đẩy chốt khóa. Nàng ngước mắt nhìn chàng và chàng lại hôn nàng.
Nàng khẽ kêu:
- Ô kìa!
Chàng liền tắt đèn. Bóng tối trong phòng không đến nỗi đen đặc! Một chút ánh sáng lọt vào, một phần là ánh trăng và một phần là ánh đèn từ biệt thự của Carroll.
Chàng vẫn ôm chặt nàng và nàng vòng hai cánh tay quanh cổ chàng để hôn chàng. Thân hình cao và thon của nàng ép sát vào mình chàng một cách êm dịu và ấm áp. Nàng sắp sửa thuộc về chàng hoàn toàn. Chàng tìm dây kéo áo dài của nàng, kéo xuống lưng chừng và vuốt ve lưng nàng bằng mấy đầu ngón tay.
Bên ngoài, một chiếc xe hơi từ từ chạy tới. Tiếng động cơ tắt và chiếc xe ngừng lại.
Nàng cứng sững người bảo chàng:
- Có ai đến.
- Không phải đến đây.
- Em vừa nghe tiếng xe hơi.
- Có lẽ bạn bè của Carroll.
Nàng hăng hái nói:
- Em hy vọng không phải là bạn bè của mình. Em hy vọng không có một tên ngốc nào chợt nghĩ ra trò đùa phá mình theo kiểu này.
- Không ai làm chuyện kỳ cục đó đâu.
- Em ước mong anh nói đúng.
Chàng buông nàng ra.
- Để anh đi xem lại cho thật chắc chắn.
Chốt cửa bị kẹt. Nhưng chàng cũng đẩy lui được xoay quả nắm, mở cửa và bước ra thềm nhà. Jill đi theo chàng và đứng im bên cạnh chàng. Chiếc xe hơi lúc này đã trống trơn đang đậu trước biệt thự của họ, bên cạnh chiếc Ford. Đó là một chiếc xe loại du lịch kiểu lớn hiệu Buick hoặc Oldsmobil. Trời tối nên chàng khó phân biệt được màu sơn. Có lẽ màu đen cũng có lẽ màu nâu sẫm hoặc xanh đậm. Hai người đi xe đang tiến về phía biệt thự của Carroll. Cả hai người đều có thân hình nhỏ thó và đội mũ, mặc áo quần sẫm màu.
Chàng quay sang nàng.
- Em thấy chưa? Hai người bạn của Joe.
- Tại sao họ không đậu xe ngay trước nhà ông này?
Chàng nhìn theo Jill trong lúc nàng tiếp tục bày tỏ những điểm thắc mắc:
- Họ chạy qua khỏi biệt thự của ông ấy, đậu xe tại đây và bây giờ đi bộ trở ngược lại. Vì sao vậy?
- Em băn khoăn để làm gì?
Chàng nắm lấy cánh tay của nàng và tỏ ý muốn kéo nàng trở vào trong. Nhưng nàng nhún vai và vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
- Một lát nữa.
- Có chuyện gì thế?
- Em không biết. Đợi em một phút thôi, nghe Dave.
Hai người cùng chú ý nhìn. Biệt thự của Carroll ở cách biệt thự của họ chừng ba bốn mươi thước. Hai người đàn ông băng qua quãng đường này mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Một bậc tam cấp nhà Carroll kêu ken két và ngay sau đó họ thoáng thấy một biến động trong biệt thự. Hai người lạ không gõ cửa. Một người mở nhanh cánh cửa và người kia phóng mình vào bên trong. Người còn đứng trên thềm cầm một vật trong tay có lẽ một vật bằng kim khí lấp lánh sáng.
Nhiều tiếng động khó phân biệt phát ra từ biệt thự. Sau đó Joe Carroll đi ra khỏi nhà và người đang đứng bên ngoài khẽ bảo ông ta mấy lời. Bây giờ họ đã trông thấy rõ vật y đang cầm trong tay. Đó là một khẩu súng lục. Tên kia cũng rút ra một khẩu súng lục khác và dí vào lưng Carroll.
Họ đứng im lìm trên thềm, cảnh tượng trông như không phải thật mà chỉ là một màn kịch hay một đoạn phim.
Họ chợt nghe tiếng nói của Carroll vang lên thật rõ trong bầu không khí im lặng của đêm tối:
- Tôi sẽ bồi hoàn lại. Tôi xin thề với các anh tôi sẽ bồi hoàn. Nhờ các anh về nói với Lublin tôi sẽ bồi hoàn lại.
Gã đang dí nòng súng vào lưng ông ta bật lên một tiếng cười khẽ. Một tiếng cười bực bội.
Carroll lại bảo với bộ mặt khủng khiếp:
- Trời ơi! Tôi van các anh, các anh hãy để cho tôi một dịp may, một dịp may thật nhỏ....
Gã đứng trước mặt ông ta ra lệnh:
- Bò xuống.
- Các anh muốn tôi làm gì...?
- Mày hãy quỳ xuống và xin một cách có lễ phép, đồ thối tha!
Carroll đành phải quỳ xuống. Lá khô và gai thông trùm khắp mặt đất. Ông ta vẫn không ngừng nói lải nhải bằng một giọng yếu ớt, nhưng hai tên nọ như không thèm nghe.
Gã đứng trước mặt ông ta tiến tới một bước và đặt nòng súng lên trán của Carroll. Carroll khởi sự rên rỉ. Y liền bắn ông ta một phát giữa hai mắt và Carroll bật người lên một cái rồi ngã úp mặt xuống đất. Gã kia đến sát ông ta và bắn một hơi bốn viên đạn vào gáy.
Jill rú lên một tiếng.
Tiếng rú này đã ngừng ngay khi vừa thốt ra nên không lớn lắm. Nhưng hai gã đàn ông mặc bộ đồ xám đen vẫn nghe được. Họ nghe khá rõ và cùng quay đầu về phía biệt thự của hai vợ chồng Wade.
Và họ cùng tiến tới.
*
* *
Cả bọn bốn người cùng đứng trong biệt thự của Carroll. Căn phòng nhỏ rất trật tự, tựa hô không có ai ở tại đây. Trên một chiếc bàn gỗ sồi có một cái bếp điện và một bình cà phê bột lớn với một tách mới uống hết một nửa. Chăn nệm trên giường được sắp xếp rất ngay ngắn.
Gã cao nhất trong hai người được gã kia gọi là Lee. Dave và Jill đều nghe rõ nhưng không biết đó là tên hay là họ. Y chính là kẻ đã bắt Carroll bò trước khi giết ông ta bằng viên đạn đầu tiên bắn ngay giữa trán. Lee có một đỏi mắt lớn màu nâu sẫm và một cặp lông mày rậm màu đen. Trên sống mũi y có ba bốn vết sẹo nhỏ. Cái miệng có hai làn môi nhợt nhạt trông như một đường lằn mỏng dính. Lúc này y đang đứng canh chừng hai vợ chồng Dave trong lúc tên kia, mà họ chưa nghe nhắc đến tên, đang lục soát một cách tỉ mỉ tủ áo của Carroll, lấy từng vật một ra khỏi các hộc tủ rồi sau đó liệng lên mặt đất.
Cuối cùng y bảo:
- Không có gì. Không có gì ngoài những thứ giấy tờ trong chiếc ví của nó.
Lee vẫn im lặng. Gã thấp hơn quay lại và chỉ Jill với Dave bằng một dấu hiệu đầu. Y mập lùn hơn Dave một chút, cổ to, xương mũi đã bị gãy và sửa lại không được ngay ngắn. Trông thấy y, người ta có thể tưởng lầm y là một cầu thủ bóng tròn của một hội tuyển sinh viên.
Cuối cùng, y hỏi bạn:
- Còn hai người này?
- Họ đâu có thấy gì. Họ cũng sẽ không bép xép.
- Nhưng nếu họ bép xép?
- Thì đã sao? Họ đâu có biết gì.
Dave cam đoan:
- Chúng tôi sẽ không gây rắc rối đâu.
Giọng nói của chàng hình như khác lạ hẳn. Chàng có cảm tưởng một người nào đang giựt dây để vận động đôi môi của chàng, tựa hồ một kẻ khác đang nói thế cho chàng.
Bọn họ như không nghe lời chàng nói. Lee bảo:
- Dù họ có nói ra đi nữa cũng không có gì hệ trọng. Cùng lắm họ chỉ đến khai báo với một viên cảnh sát nào đó. Gã này sẽ ghi chép, lời khai lên mặt giấy rồi liệng vào hộc hàn và sẽ không ai thèm nghĩ đến nữa.
- Mình nên tính sao cho thật an toàn.
Dave nói:
- Xin các ông hãy tha cho chúng tôi.
Bên cạnh chàng, Jill đang thở hổn hển. Chàng nhìn khẩu súng lục Lee đang cầm trên tay và tự hỏi có phải hôm nay chàng và nàng cùng chết tại biệt thự này.
Chàng lại nói tiếp:
- Xin các ông hãy để cho chúng tôi sống.
Lee bảo:
- Nếu mình giết họ, câu chuyện sẽ trở thành tùm lum lên. Chẳng thà tên ngoài kia là chuyện đã đành, nhưng giết luôn hai đứa nhỏ này thì...
- Thế thì mình tha họ?
- Ừa.
- Tha khơi khơi như thế này à?
Lee lại bảo:
- Tao không thích giết người mà không được lãnh tiền. Tao không thích làm việc thí công.
Gã mũi gãy gật đầu. Rồi y nói:
- Con bé này...
- Gì nữa?
- Trông ngon lành đấy chứ?
Dave ngắt lời:
- Ông coi chừng...
Bọn họ vẫn không để ý tới chàng.
- Mày muốn nó?
- Tại sao không?
Gã tên Lee mỉm một nụ cười tàn nhẫn. Bước đến gần Jill, y dúi mũi súng vào ngực nàng, ngay giữa hai gò vú, và hỏi:
- Em bé nghĩ sao? Em bé có vui lòng hy sinh một chút để đổi mạng sống không nào?
Dave liền tiến tới một bước và lấy hết sức đấm một quả vào mặt y, theo phản ứng tự nhiên không suy nghĩ. Gã tên Lee thụt lùi để cho quả đấm lướt qua phía trên vai y. Đoạn cầm nòng súng, y quật mạnh báng súng vào giữa trán Dave. Dave vẫn còn bước thêm được nửa bước rồi ngã quỵ.
Đầu óc chàng quay cuồng. Chàng gượng dậy trên một đầu gối. Gã thấp đang đẩy Jill về phía chiếc giường của Carroll. Nàng khóc như điên loạn nhưng không chống cự được bao nhiêu. Có tiếng áo quần bị xé rách, những tiếng rú thất thanh của Jill làm át mất tiếng này. Chàng đứng lên được và lao mình về phía giường. Lee liền móc chân chàng khiến chàng té sấp xuống. Y bước đến gần chàng và đá mạnh vào cạnh sườn chàng.
Chàng rên rỉ và gục mặt trên nền nhà.
Lee khuyến cáo:
- Mày nên nằm yên thì hơn.
Chàng lại lồm cồm đứng dậy, thân hình lảo đảo. Lee đặt khẩu súng lục trên bàn và tiến tới một cách khoan thai. Dave vẫn đứng nguyên một chỗ, mắt nhìn sững về phía trước trong lúc Lee lầm lì tới trước mặt chàng đấm vào phía dưới bụng chàng. Chàng gập người lại, nhưng không té. Lee chờ đợi và khi chàng thẳng người trở lên, y lại đấm một phát vào giữa ngực và hai phát vào dạ dày chàng. Lần này thì chàng té nhào. Chàng lại cố đứng lên, nhưng không sao đứng nổi. Chàng có cảm giác tất cả gân trong cơ thể chàng đều bị cắt đứt. Chàng hãy còn tỉnh táo, chàng biết rõ tất cả chuyện đang xảy ra nhưng chàng không thể cử động được.
Jill đã ngừng khóc. Gã lùn hơn đã xong việc với nàng và đi về phía họ. Hắn hỏi Lee liệu rằng Dave có định làm người hùng không.
Lee không nói gì. Gã mập lùn nói:
- Cô ta ngon lành quá. Mày có thể tin được điều đó không? – Và hắn nói rằng hắn chưa từng gặp một trinh nữ nào cho đến lúc này.
Lee nói:
- Bây giờ cô ta không còn là trinh nữ nữa. – Hắn cởi áo khoác và thế chỗ của gã mập lùn với Jill.
Jill không còn kêu la nữa. Nàng nằm im ở đó, và Dave nghĩ rằng họ nên giết nàng đi thì hơn. Vào lúc đó, chân chàng đã cử động được, và chàng nhỏm dậy. Gã mập lùn đánh chàng bằng cây súng lục và cơn đau như xẻ đầu chàng làm đôi. Chàng gục xuống. Trời đất chợt chuyển sang màu xám, rồi tối sầm lại.