Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

CĂN phòng trống trơn, không có một ai. Ngay cả cửa cũng không khóa. Chàng xoay quả nắm và mở nhanh cánh cửa, súng ghìm sẵn trên tay, như Broderick Crawford, xông vào ngôi nhà ẩn trốn của George Raft, nhưng căn phòng không có người. Chàng đứng ở ngưỡng cửa nhìn chiếc giường trống bừa bãi. Tàn thuốc xì-gà đầy mập một cái gạt tàn để trên chiếc bàn đêm. Tro vung vãi lên sàn nhà. Chàng bước vào bên trong và đóng mạnh cửa lại. Chàng định gài chốt cửa, nhưng nghĩ rằng như thế là điên dại. Sau một hơi thở dài, chàng ngồi lên mép chiếc giường lộn xộn và để khẩu súng bên cạnh chàng, rồi sực nhớ liền xoay ổ đạn để cho không có một viên nào nằm dưới bộ phận châm hỏa.

Ruger không có mặt tại đây. Nhưng đúng là phòng của Ruger và không sớm thì muộn thế nào y cũng sẽ trở về. Chàng cứ việc chờ y. Ruger sẽ mở cửa ra trong lúc Dave sẽ ngồi chờ trên chiếc giường của Ruger với khẩu súng lục cầm sẵn trên tay.

Phòng tắm. Chàng chợt nhớ lại tiếng nước chảy và nghĩ rằng rất có thể Ruger hãy còn ở trong nhà. Không chừng y ở trong buồng tắm của tầng dưới. Cũng có thể y gặp bà già và biết rằng có một người đàn ông đã lên tận phòng y để tìm y.

Chàng thoa bàn tay lên mặt ra. Nệm giường mát rượi chứng tỏ không có ai nằm trên đó từ mấy giờ rồi. Chàng lấy vài tàn xì-gà đưa lên ngửi. Tàn thuốc lạnh ngắt và có mùi thuốc cũ. Không khí trong phòng cũng có vẻ tù túng, và có một lớp bụi mỏng bao phủ khắp các mặt ghế, tủ áo cùng chiếc bàn đêm. Căn phòng tựa hồ không có người ở từ hơn một ngày nay. Muốn cho an toàn, chàng rón rén ra khỏi phòng và đi xuống lưng chừng cầu thang. Cửa phòng tắm thuộc tầng hai hơi hé mở. Chàng đứng ngay giữa cầu thang và chờ cho đến khi người ở trong phòng tắm xong việc bước ra ngoài. Đó là một người đàn ông rất lớn tuổi. Ông cụ bước đi như hơi bị thọt chân, tay cầm một cái khăn lông, một bàn chải đánh răng và một lưỡi dao cạo kiểu cũ, khập khiễng trở về phòng.

Thế là Ruger đi vắng thật. Chàng liền đi trở lên tầng ba và lẻn vào phòng của Ruger một lần nữa. Chàng đóng cửa lớn và bước tới khung cửa sổ. Cửa có màn đăng-ten, không thích hợp chút nào với hình ảnh của một tên giết mướn. Chàng vạch màn và nhìn ra ngoài, qua khung cửa. Các mặt kính cần lau sạch và căn phòng phải giữ cho thoáng khí. Chàng hé mở mành cửa độ một tấc phía trên cũng như phía dưới và nhìn ra ngoài qua khung kính. Một đứa bé đang ngất nghểu trên một chiếc xe đạp quá cao so với khổ người của nó, xiêu vẹo đạp xe trên đường phố. Rồi bóng dáng của đứa bé khuất mắt. Một chiếc xe hơi kiểu thể thao phóng qua như bay và quẹo gấp về phía Elderts Lane. Một bưu tín viên với chiếc bị da căng phồng đang đi phát thư, hết nhà này đến nhà khác.

Hay lắm, chàng thầm nghĩ. Ruger đã đi vắng và không chóng thì chầy y sẽ trở về. Một mình hoặc cùng với Dago Krause. Dù sao đi nữa, từ cửa sổ chàng sẽ có thể trông thấy chúng đi vào nhà. Có điều may mắn cho chàng là cửa sổ lại trông ra phía đường phố. Ruger không sao vào được trong nhà mà không bị phát giác giữa đường. Chàng sẽ sẵn sàng ở đây chờ y.

Chàng hình dung trước mọi chi tiết của sự việc sắp sửa xảy ra. Cuộc tẩu thoát phải không có vẻ quá khó khăn. Sẽ không có một cuộc đấu súng nào khiến cho thiên hạ để ý, bởi vì Ruger không sao biết chàng ở đây và tới khi y biết thì đã quá muộn không thể trở tay kịp. Sẽ chỉ có một phát súng do chính chàng bắn. Người ta có thể nghe tiếng nó, nhưng ít người có thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra khi chỉ nghe mỗi một tiếng nổ. Họ sẽ tưởng đó là tiếng một động cơ xe hơi nổ, một cái pháo do một đứa bé đốt, chứ không phải là tiếng súng. Và khi thiên hạ bắt đầu tò mò đi tìm hiểu nguyên do tiếng súng nổ thì chàng đã rời khỏi nhà này.

Nhờ ơn Chúa, Jill đang bình an ở một nơi bên kia góc đường. Chàng sẽ giết Ruger và ra khỏi nhà. Chàng sẽ quẹo nhanh ở góc đường và tìm gặp lại Jill và cả hai sẽ nhảy lên một chiếc xe tắc-xi để trở về Mã-nhật-tân, hoặc đi xe điện hầm, bất cứ gì thuận tiện. Chàng chỉ cần chờ đợi.

Còn vấn đề dấu tay. Sau khi xác chết của Ruger được phát giác, chắc chắn cảnh sát sẽ kéo nhau đến đây cả đoàn, để lấy dấu tay. Mà dấu tay của chàng đã có sẵn trong hồ sơ. Chàng đã lăn dấu tay trong quân ngũ, và chàng mơ hồ nhớ người ta đã lấy dấu tay của chàng cách đây vài năm theo đúng thủ tục, lúc chàng đi làm việc thêm trong dịp hè cho một ủy ban từ thiện thuộc quận Broome. Chàng liền đi quanh phòng cẩn thận chùi sạch những vật chàng đã mó vào như quả nắm cửa, cái gạt tàn thuốc khung cửa sổ. Rồi chàng mang cái ghế của Ruger tới gần cửa sổ và hất xuống đất một lô quần áo dơ đang vắt tại đó. Chàng ngồi xuống đối diện với khung cửa sổ và chờ đợi.

Thời gian trôi chậm như rùa bò. Sau khi hút tàn ba điếu thuốc lá, chàng đứng dậy và bắt đầu lục soát căn phòng của Ruger. Không chừng có cái gì cảnh sát không thể tìm thấy, chàng nghĩ thầm. Một tài liệu nhắc nhở tên Washburn, hoặc Lublin hoặc Corelli. Bất cứ một dấu vết nào có thể giúp cảnh sát tìm ra một mối liên lạc giữa Ruger và những người này. Nhưng chàng không tìm thấy một tài liệu nào như thế. Căn phòng của Ruger quả thật trống trơn một cách kỳ lạ. Bên cạnh hai ba cuốn sách mà gáy đã rách và các trang giấy bị xếp góc, có một tập tranh ảnh thuộc loại tình dục kiểu hạ cấp. Ngoài ra còn có một lô áo quần mà người mua không lưu tâm đến vấn đề phẩm chất cũng như thời trang. Chàng không tìm thấy một khẩu súng nào. Như vậy Ruger đang mang súng theo trong mình. Dave không tin rằng y không thủ súng trong người mỗi khi đi đâu. Tuy nhiên, chàng đã tìm được một con dao, một con dao bấm lưỡi dài khoảng chừng mười lăm phân hết sức bén. Ngoài ra còn có một chiếc gậy ngắn có lẽ do chính tay Ruger làm lấy, một khúc ống nước bọc da một đầu để dùng làm cán và đầu kia cuốn nhiều lớp băng điện.

Không thư từ, không địa chỉ, không số điện thoại.

Chỉ có một cái chìa khóa, chắc của một tủ sắt ở đâu đó. Dave bỏ vào túi. Vì không có ai có thể biết cảnh sát sẽ tìm thấy gì trong tủ, chàng nghĩ đừng nên để cho họ đến gần là hay hơn hết.

Chàng lại lau chùi dấu tay và ngồi xuống. Bên ngoài, con đường phố có vẻ yên tĩnh và vắng teo.

Chàng không biết lúc nào Ruger mới chịu trở về.

Nếu suốt đêm tên giết mướn đã đi lùng chàng và Jill thì nhất định bây giờ y đang mệt mỏi và muốn ngủ một giấc. Nhưng cũng rất có thể y đã ngủ. Có thể y đã trải qua đêm vừa rồi với một cô gái, hoặc ở bất cứ một nơi nào khác.

Rồi đột nhiên tâm trí chàng đầy những hình ảnh của Ruger với một cô gái, và của Ruger với Jill. Chàng nhắm mắt và nghiến chặt hai hàm răng một cách đau đớn. Hình ảnh chợt tan biến và chàng lại mở mắt để canh chừng con đường phố.

Còn phải bao lâu nữa? Đối với chàng thời gian trôi qua đã khá chậm trong lúc chàng ở trong phòng của Ruger, nhưng đối với Jill chắc chắn nó còn chậm hơn rất nhiều. Nàng không biết chuyện gì đang xảy ra, chàng hiện ở đâu. Ruger hiện ở đâu, nàng như bị trói chân lại ở góc đường và không có một ước đoán nào về sự việc đang xảy ra, hoặc đến bao giờ nàng mới gặp lại chàng. Chàng hình dung nàng đang ngồi cúi mặt trên một tách cà phê và không sao biết chắc chàng vẫn còn sống hay đã chết, và chàng bỗng nhận thấy tất cả sự vụng về của cách xếp đặt này.

Đáng lẽ, nàng cần phải ở trong khách sạn. Chính chàng cũng đã nghĩ qua chuyện đó, nhưng lúc chàng nói chàng đã biết trước nàng sẽ không đồng ý. Đáng lẽ khi chàng đã quyết định đi gặp thẳng Ruger, chàng phải bảo nàng trở về thị xã để chờ chàng. Có lẽ nàng sẽ phản đối, nhưng chàng tin tưởng có thể thuyết phục nàng được.

Giải quyết theo lối này thì cũng kể như không. Nàng đang ở gần, nhưng lại không đủ gần để biết chuyện đang xảy ra. Chàng chợt có ý nghĩ rời khỏi trong vài phút. Chàng có thể phóng nhanh tới ngã tư, tìm gặp nàng, cho nàng biết chuyện đang tiếp diễn, rồi gọi cho nàng một chiếc tắc-xi để ép nàng phải trở về khách sạn. Nhưng nếu chàng ra khỏi phòng, chàng làm sao có thể trở về lại đây? Chàng không thể gạt bà già gác dan một lần thứ hai. Dù chàng có lên được trên đây đi nữa, lần này bà cụ sẽ đâm ra nghi ngờ chàng và sẽ báo tin ngay cho Ruger biết lúc y trở về.

Vả lại, rất có thể Ruger trở về đúng lúc chàng đang đi tìm Jill. Bởi vì chàng không thể biết, chắc y đã trở về hay chưa, chàng sẽ chui đầu vào một chiếc bẫy mà chàng vô phương thoát khỏi. Hiện giờ chàng đang nắm tất cả ưu thế trong tay. Nhưng nếu chàng rời khỏi phòng, tình thế có thể đảo ngược lại. Chàng không sao liều lĩnh như vậy được.

Nàng đành phải chờ đợi.

Chàng với tay lấy thuốc lá. Trong gói thuốc chỉ còn hai điếu. Chàng do dự, rồi nhún vai, lấy ra một điếu và đốt lên.

Bọn chúng tới ngay lúc chàng vừa hút tàn điếu thuốc lá. Chàng trông thấy chiếc xe chạy từ từ trên Đại lộ Lorring về phía ngôi nhà có phòng cho thuê. Chàng liền bỏ điếu thuốc rơi lên sàn và lấy chân dí nát.

Chàng nắm khẩu súng, xoay ổ đạn để đặt một viên nằm ngay dưới con chó. Lần này đứng là xe của bọn chúng. Hiệu Pontiac, đúng màu sơn. Chiếc xe tiến vào sát lề và dừng lại ngay trước nhà phía bên kia đường.

Chàng mở cửa sổ rộng hơn một chút ở dưới cùng và kéo cho màn gần như đóng kín. Nhìn xuống chàng có thể trông thấy chúng qua mặt kính chắn gió. Ruger đang ngồi bên ghế khách và Krause ngồi trước tay lái. Lúc này chúng đang ngồi yên, không có vẻ sắp sửa, bước xuống xe.

Tới đây, chàng thầm bảo. Cả hai đứa mày hãy tới đây.

Chàng kê nòng súng trên bệ cửa. Bọn chúng vẫn còn ở trong xe. Rất có thể chúng lái xe đi, chàng nghĩ. Bọn chúng có thể đổi ý và lái xe đi, bỏ chàng một mình ở đây. Mấy ngón tay của chàng siết mạnh báng súng, và từng giọt mồ hôi rướm ra trên trán chàng. Chàng thở không ra hơi.

Một cánh cửa chợt mở về phía Ruger. Một trong hai tên nói nhỏ một câu chuyện gì đó, và cả hai cùng cười vang. Ruger sắp sửa đi vào nhà và Krause lái xe đi, chàng đoán, Chàng vừa vui mừng vừa bất mãn. Chàng muốn cả hai tên cùng vào một lúc, nhưng dù có được, một tên còn hơn không.

Mau lên, trời ơi...

Ruger đưa một bàn chân ra khỏi xe, rồi lại kéo trở vào. Dave nghiến răng. Ruger lại đặt bàn chân lên mặt đất và bước ra khỏi chiếc Pontiac. Y đứng với một bàn tay vịn vào cánh cửa xe mở và bàn tay kia chống trên mui xe. Y nói chuyện với Krause, nhưng Dave không thể nghe bọn chúng nói với nhau những chuyện gì.

Cuối cùng, y đứng thẳng người và đóng nhanh cửa xe lại. Krause rú ga. Ruger gật đầu chào và Krause phóng xe đi. Y bớt tốc độ một lát khi gặp bảng hiệu đèn ở Forbell rồi tiếp tục chạy về phía đông trên Đại Lộ Lorring. Ruger đứng nhìn cho đến khi chiếc Pontiac mất dạng. Y không tỏ vẻ sắp bước qua đường.

Dave thử nhắm khẩu súng vào y. Đoạn chàng hạ súng xuống và nhìn kỹ gã giết mướn. Lần đầu tiên, chàng không biết mình có thể bắn chết y được không?

Chính chàng cũng không tự hiểu rõ lòng mình.

Chàng đã nói với Jill: “Em hãy nghe anh nói. Đây không phải là một trò chơi thanh nhã. Mình không phải đang đùa nghịch”. Nhưng sự việc trở nên kém minh bạch khi mình có thời giờ suy nghĩ, kém chắc chắn khi mình nhắm kẻ thù vào ngay đường bắn.

Chàng quan sát Ruger. Tên giết mướn hình như quyết định đứng đó cả mấy giờ nữa mới chịu băng ngang đường. Y thọc tay vào túi áo trên ngực và lấy ra một điếu xì-gà. Dave chăm chú nhìn trong lúc y mở lớp giấy dày bọc bên ngoài điếu xì-gà một cách khoan thai cẩn thận, và liệng tờ giấy gói này xuống đất. Nó rơi trên lề đường và bay theo từng cơn gió. Ruger cắn đứt mút điếu xì-gà, nhổ ra, lấy một chiếc quẹt máy, dùng ngón tay cái bật cháy, đốt điếu thuốc, đóng quẹt máy lại, bỏ trở vào túi, phì phèo hút. Y bước ra lề đường và liếc nhìn phía bên kia đường.

Rồi Dave bỗng trông thấy ý liếc mắt về phía tay phải, trông thấy điếu xì-gà rơi xuống đường mà người hút như không hay biết. Ruger đang nhìn sững. Dave níu lấy màn cửa, vạch hẳn ra một bên.

Jill.

Nàng vừa ló dạng ra khỏi góc đường. Nàng đang bước về phía ngôi nhà có phòng cho thuê, mắt trông thẳng về phía trước. Chàng quay nhìn vào mặt Ruger. Y đang cầm một khẩu súng lục trên tay, y đã nhận ra nàng.

Chàng hét lớn:

- Jill, trở lui ngay!

Chàng trông thấy Jill ngước lên, rồi áp một bàn tay lên miệng. Ruger bắn vào nàng, nhưng y đã bắn hụt. Y liền xoay người để nhìn lên cửa sổ. Dave nhắm thật kỹ khẩu 38 và bóp cò. Tiếng nổ khiến chàng muốn điếc cả hai tai, và khẩu súng giật mạnh suýt làm trật xương vai chàng. Jill vẫn không cử động. Chàng hét gọi nàng hãy chạy lui, cố thoát khỏi nơi này. Nàng ngần ngại, rồi đột nhiên xoay người và phóng về phía góc đường. Ruger nhìn theo nàng nhưng không bắn. Y chĩa súng, lên cửa sổ tầng ba, lấy thế đứng lại cho cho vững chắc và nổ súng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lawrence Block

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.