Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sống Trên Đời Này...

❊ ❊ ❊

Sống mãi trên đời này rồi ngày vui cũng tới. Chắc vì thế mà người ta bảo thế gian này vẫn còn đáng sống chăng. Đúng là chỉ cần thành tâm thì sẽ cầu được ước thấy, cuối cùng tôi đã có điện thoại di động rồi. Mẹ đã mua cho tôi mẫu điện thoại mới nhất. Mẹ nói sẽ lấy tiền tiêu vặt của tôi để bù vào khoản thâm hụt tài chính do vụ chi tiêu ngoài dự kiến này mang lại. Dĩ nhiên là tôi đủ sức hân hoan đón nhận hình phạt ấy. Mẹ cũng lệnh cho tôi cố gắng học để mẹ được nếm trải niềm vui khi thành tích học tập của con gái tiến bộ. Dĩ nhiên là tôi còn mong vậy hơn cả mẹ.

Lòng tôi đã rộng mở hết cỡ. Cái câu “thăng hạng thì mới được mua điện thoại di động” của mẹ đã đóng chặt cõi lòng tôi, nhưng cách mẹ yêu cầu tôi học hành chăm chỉ sau khi mua điện thoại cho tôi, xét về nhiều mặt, thật là khác. Dù phải sau bao khó khăn và khổ nạn mới có được cái điện thoại di động mà con nhà người ta được mua cho vô điều kiện, nhưng tôi không hề uất ức. Chắc vì không dễ mà đạt được nó nên tôi lại càng vui hơn.

Tôi báo với Geon Woo là mình vừa được đổi sang mẫu điện thoại mới nhất, tiện thể đổi luôn mạng di động, rồi cho cậu ấy số mới của mình. Lại chính So Ra, người bao lâu nay cần mẫn làm cầu nối cho tôi và Geon Woo, đã thông báo số điện thoại mới của tôi cho cậu ấy. Tôi thật may mắn vì có một đứa bạn thân như So Ra. Tuy ở bên mới xuất hiện một Yu Jin Bé chỉ toàn đem đến phiền não nhưng tôi cũng vẫn còn có So Ra, con bạn thân không thể thiếu và luôn giúp đỡ tôi khi cần. Hẳn vì thế mà người ta bảo thế giới này công bằng. Lời người lớn nói quả cấm có sai. Cả câu trên đời này không gì miễn phí cũng thật đúng.

Mẹ muốn tìm hiểu cặn kẽ hơn về mối quan hệ giữa tôi và Geon Woo. Nhờ chiếc điện thoại di động đời mới nhất đã làm dịu bớt nhiều những ấm ức tôi dành cho mẹ nên tôi cũng sẵn lòng kể cho mẹ nghe. Mà thực sự thì tất cả những gì giữa tôi và Geon Woo cũng chỉ là trao đổi tin nhắn với chat chit qua lại trên mạng, chẳng có gì mà giấu hết. Trừ duy nhất một sự thật là Geon Woo đang hiểu nhầm tôi đứng nhất trường. Sau khi nghe tôi kể rõ đầu đuôi, mẹ phán “Cũng chẳng có gì ghê gớm nhỉ” rồi thậm chí còn tỏ ra thất vọng. Lẽ nào mẹ đã kỳ vọng con gái mẹ sẽ có những màn lãng mạn ở cấp độ mạnh mẽ hơn?

“Ờ, hai đứa cứ chơi với nhau. Nhưng con phải chăm học vào. Geon Woo có vẻ học giỏi đấy.”

Nghe mẹ nói tôi giật nảy mình.

“Sao mẹ biết?”

“Mẹ đi họp hội phụ huynh mẫu giáo nghe được thế.”

Mẹ tôi vẫn hay tham gia tụ tập hội các bà mẹ của lớp mẫu giáo của tôi ngày xưa. Tuy đơn thuần chỉ là một hội cứ hai tháng lại gặp nhau một lần để bù khú với rôm rả chuyện phiếm, nhưng chắc vì trong suốt chục năm qua tình cảm đã được vun bồi nên mẹ bảo đi gặp các cô các bác trong hội ấy là thoải mái vui vẻ nhất.

“Mẹ Geon Woo cũng tham gia hội đấy ạ?”

Tôi cảm thấy lo, nhỡ đâu mẹ lại buôn hết chuyện của tôi cho các cô ở hội như đã từng kể cho các bác các dì ở nhà.

“Mẹ Geon Woo bận bịu cỡ nào chứ, thời gian đâu mà tụ tập hội nhóm? Hồi mẫu giáo cũng vì mẹ nó bận học cao học mà thằng bé chả lẽo đẽo theo bà suốt đấy thây?”

Hẳn bởi thế nên tôi cũng không nhớ ra mẹ Geon Woo ngay. Ngày xưa, những hôm đi dã ngoại hay kiến tập thường có những đứa đi cùng bà thay vì bố mẹ, Geon Woo là một trong số đó.

“Thế mẹ Geon Woo bây giờ đang đi làm ạ?”

“Ừ. Lại còn thuộc tầng lớp lãnh đạo cơ. Giám đốc tư vấn của trung tâm nghiên cứu thanh thiếu niên gì gì đó mà. Nghe nói còn đi giảng ở khắp nơi. Mẹ nó đúng thật lắm phúc. Chồng là giáo sư đại học, từ giờ đến lúc nghỉ hưu cũng không lo bị đuổi việc, bản thân cũng có công việc đàng hoàng, con trai duy nhất thì học hành giỏi giang. Mà đã hết đâu cơ chứ? Cô ấy còn mua để dành được cái chung cư mà vừa hay ở đó lại được cấp phép quy hoạch lại, thế là tự dưng ngồi không cũng kiếm được bộn tiền.”

Cuộc đối thoại giữa tôi và mẹ không biết từ bao giờ đã trở thành màn độc thoại than vãn của mỗi mình mẹ. Nghe mẹ nói thì cứ như mẹ là người bất hạnh nhất trên đời này vậy. Chồng chỉ là nhân viên quèn của một doanh nghiệp nhỏ nay mai là 45 tuổi phải về hưu - hay còn được gọi là tuổi Sa Ngộ Tĩnh[1], bản thân chẳng biết gì ngoài việc nhà, hai đứa con thì đứa con gái lớn điểm số chỉ làng nhàng top sau, còn thằng con trai út tuy học giỏi đấy nhưng điểm hồi tiểu học tốt không có nghĩa là lên trung học cơ sở cũng tốt nên cũng khó mà an tâm, nợ trả góp chung cư dài hạn 20 năm còn lâu mới trả hết mà cái chung cư thi công trí trá này càng ở càng nảy sinh nhiều vấn đề.

Nhưng việc mẹ ghen tị với nhà Geon Woo tôi thấy cũng không tệ lắm. Sau này nếu tôi kết hôn với Geon Woo thì những thứ hiện mẹ đang ghen tị sẽ trở thành của tôi tất. Với ý nghĩa đó, mua điện thoại di động cho tôi là một hành động vô-cùng-cực-kỳ đúng đắn của mẹ. Như thực hiện một phi vụ đầu tư có giá trị vậy đó. Tôi ôm lấy mẹ.

“Mẹ đừng lo. Con sẽ học thật chăm để nâng cao điểm cuối kỳ. Với lại trong hồ sơ xét tuyển lên cấp ba, thành tích năm lớp Chín mới quan trọng cơ, con vẫn còn nhiều cơ hội mà.”

Ôi, lòng ham học đang bùng lên phừng phừng trong tôi.

“Với cả mẹ này. Mẹ đi họp mặt hội nhóm đừng kể những chuyện không đâu của con đấy nhé. Nhỡ mẹ Geon Woo lại nghe được, mẹ nhớ chưa? Tự dưng để mất điểm làm gì chứ.”

“Ôi giời, con sợ hả? Tuy hai đứa vẫn còn bé không biết sau này sẽ thế nào nhưng kết nghĩa thông gia với nhà bên đó cũng không tệ. Dù gì hai nhà vốn quen biết...”

Nói đến đấy mẹ liếc nhìn tôi dò xét.

“... nên cũng thoải mái.”

Một cái bóng khẽ thoáng sượt qua khuôn mặt mẹ. Không phải mẹ thấy mặc cảm vì bố mẹ thân phận bình thường trong khi bố mẹ Geon Woo nào giáo sư nào giám đốc đấy chứ? Được lắm, sau này tôi nhất định sẽ trở thành siêu mẫu khiến tất cả phải ghen tị cho coi. Tuy có chút khiếm khuyết là ngực lép nhưng cái đó thì, dẫu khuyết đến mấy y học hiện đại cũng sẽ có cách bổ hoàn cho tôi thôi.

Mấy ngày sau, tôi đã được gặp mẹ Geon Woo. Vì là cuối tuần nên cả nhà tôi cũng mới có dịp quây quần bên nhau. Tôi với bố mẹ vừa xem phim truyền hình cuối tuần xong, còn Hyung Jin đang chơi game trong phòng thì được gọi ra ăn hoa quả. Sau khi có điện thoại di động, quan hệ giữa tôi với bố mẹ trở nên tốt đẹp chưa từng thấy. Tựa như trở lại cái thời xa xưa, khi tôi còn trẻ con, còn coi bố mẹ là những người hoàn hảo nhất trên đời này.

Dĩ nhiên người ta không thể hoàn toàn quay ngược lại cái thời xa xưa ấy. Giống như quy luật nước sông không thể chảy ngược vậy. Chỉ là bây giờ tôi đã trở thành một cô con gái trưởng thành hơn, biết trìu mến nhắc nhở mẹ khi mẹ làm gì quá lố, mà nếu như trước kia tôi sẽ cảm thấy xấu hổ rồi tìm cách tránh né. Cả khi cùng đi đổi áo, giữa tôi và mẹ cũng không hề xảy ra xung đột gì, so với trước kia hai mẹ con chúng tôi đã chia sẻ với nhau nhiều chuyện hơn hẳn.

Tôi nghĩ quan hệ giữa tôi với bố mẹ được như vậy không hẳn chỉ nhờ cái điện thoại di động. Nỗi khao khát muốn có điện thoại của tôi đã được bố mẹ thấu hiểu nên ở tôi cũng đã nảy nở tâm ý muốn hiểu rõ bố mẹ hơn. Hiển nhiên để hiểu bố mẹ vô điều kiện thì tôi cần phải bao dung và sâu sắc hơn nữa, mà tôi thì vẫn chỉ là một đứa trẻ còn đang lớn. Thế nên đương nhiên là người lớn phải nhường nhịn tôi trước chứ, tôi nghĩ vậy. Những đứa trẻ đang lớn rồi sẽ nhìn gương người lớn để học theo mà.

Mẹ thông báo với bác ba là tôi đã thoát khỏi thời kỳ dậy thì. Tôi rộng lòng nhắm mắt cho qua hành động mách lẻo của mẹ. Mẹ bây giờ, hẳn đang sung sướng lắm khi thấy bác ba ăn không ngon ngủ không yên với cô con gái đang vật vã qua tuổi dậy thì. Tôi không muốn gièm pha người mẹ đang sung sướng ấy của mình. Bởi tất cả con người, bất kể là ai, cũng đều thấy sung sướng trên nỗi bất hạnh của kẻ khác. Có kẻ đứng bét thì mới tồn tại niềm vui của người đứng nhất mà. Cả gia đình tôi vừa quây quần ngồi ăn hoa quả vừa vui vẻ trò chuyện được như bây giờ cũng là bởi chúng tôi đã từng kinh qua đủ mâu thuẫn lẫn xung đột.

Sau phim truyền hình là chương trình thời sự. Họ đang đề cập tới vấn đề bạo lực ở thanh thiếu niên. Vài ngày trước tại một trường cấp hai nọ một học sinh đã tự tử do bị bạn bè cô lập và đánh đập, sau khi vụ việc xảy ra các cơ quan ngôn luận đang tranh nhau đưa tin. Nhưng cũng chỉ nhất thời thôi, mọi chuyện sẽ lại lắng xuống cho đến khi vụ việc tiếp theo xảy ra cho mà xem.

Bản tin bắt đầu bằng cảnh một học sinh bị các bạn đánh hội đồng. Có vẻ như đây là thước phim quay trộm nên màn hình đã bị làm nhòe, giọng của đám học sinh cũng đã bị thay đổi. Vì bọn nó xen nhiều từ chửi tục nên chốc chốc tiếng lại bị ngắt. Tuy đám học sinh trên màn hình tầm tuổi tôi nhưng cảnh này tôi cũng mới chỉ nghe đồn thổi chứ chưa từng một lần chứng kiến.

“Gì vậy? Nó bị đánh thế kia mà đám phóng viên không chạy ra can lại còn quay lén á?”

Tôi thấy sự thật này còn khó chấp nhận hơn.

“Nguy quá, nguy quá. Thế giới này sắp thành cái gì đây...”

Bố vừa tặc tặc lưỡi vừa kéo vai ôm tôi vào lòng. Ẩn trong hành động của bố là sự an tâm rằng con mình sẽ không như thế. Ti vi cũng không hẳn chỉ là một cái hộp ngu ngốc. Bởi thỉnh thoảng nó cũng khiến người lớn vỡ ra được vài sự thật. Cách đây không lâu ti vi có phát một chương trình tài liệu về người khuyết tật. Trong chương trình đó xuất hiện một thanh niên mắc bệnh bại não nghiêm trọng và người mẹ chăm sóc anh, mặt đầy lo âu phiền muộn. Lúc xem chương trình đó mẹ đã nhìn tôi bằng ánh mắt tự hào lạ lùng.

“Ôi chao, phải lắm. Học dốt thì có làm sao nào? Khỏe mạnh là đã quý lắm rồi.”

Vấn đề là cái cảm xúc ấy chỉ mang tính bốc đồng và nhất thời mà thôi. Tôi ước sao thường ngày người lớn cũng không quên sự thật ấy. Tôi không muốn đụng chạm đến phương diện tôn giáo, nhưng thực sự giá mà mọi người, nhất là những vị sắp sửa làm bố làm mẹ, đều lấy câu “Hãy biết ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh” trong Kinh Thánh làm nguyên tắc số một phải tuân thủ thì tốt biết mấy. Đảm bảo các vấn đề về thanh thiếu niên sẽ giảm hẳn một nửa. Đằng sau mỗi học sinh cá biệt chắc chắn có những ông bố bà mẹ cá biệt. Trẻ nít như tôi mà cũng hiểu chuyện này, cớ sao người lớn lại không hiểu cơ chứ, tôi thật không thể hiểu nổi.

Với tư cách một học sinh ngày ngày lăn lộn chốn học đường, tôi thấy bản tin này vừa có tính thổi phồng lại vừa quy chụp, coi một hiện tượng cá biệt như tình trạng chung của cả môi trường sư phạm. Cứ theo như bản tin này thì trường học đâu đâu cũng thiếu nhân văn vì đủ loại bạo lực và chẳng khác gì nơi cho bọn học sinh cá biệt tụ tập. Thỉnh thoảng lại có những bậc lãnh đạo xã hội ra mặt đóng góp ý kiến, một cô được giới thiệu là giám đốc một viện tư vấn thanh thiếu niên gì đó vừa xuất hiện, mẹ liền kêu toáng lên.

“Ối, mẹ Geon Woo lên ti vi kìa. Yu Jin à, bố Yu Jin ơi, mẹ Geon Woo kìa. Mẹ Geon Woo!”

Mẹ hưng phấn hò hét om sòm như thể chính mình được lên ti vi. Cả nhà tôi tiến thêm một hai bước đến gần cái ti vi nhìn mẹ Geon Woo cho rõ.

Không khác với kỳ vọng của tôi, mẹ Geon Woo nhìn vừa trang nhã vừa đầy học thức.

“Chúng ta không được coi trẻ em là phụ kiện của người lớn. Các em thanh thiếu niên hiện đang ở lứa tuổi vô cùng bão tố. Chúng ta cần thấu hiểu đặc tính của các em ở thời kỳ này. Không có em nào đã hư hỏng ngay từ khi sinh ra. Các em như vậy đều là do người lớn, do xã hội mà thôi.”

Sao có thể, sao cô ấy và tôi có thể tư tưởng lớn gặp nhau như vậy chứ! Tôi gọi điện cho So Ra.

“Này, này. Bật ti vi kênh 8 đi. Mẹ Geon Woo đang xuất hiện đấy, mẹ Geon Woo!”

“... Cái cô đang nói đấy á?”

“Đúng rồi, nói hay quá nhỉ?”

Đúng lúc ấy màn hình chuyển sang người dẫn chương trình. Tôi không còn lòng dạ nào xem bản tin đó nữa. Không phải, chính xác là lý do để tôi xem đã không còn nữa rồi. Tôi cầm điện thoại bàn không dây đi vào phòng.

“Đừng buôn lâu quá đấy.”

Mẹ nói với theo tôi. Tôi đang tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với So Ra thì trên màn hình máy tính xuất hiện hộp thoại tin nhắn. Là Geon Woo.

“So Ra à, Geon Woo online rồi. Để lát tao gọi lại nhé.”

Tôi vội cúp máy.

- Tớ vừa thấy mẹ cậu đấy.

- Ở đâu cơ?

- Cậu không xem ti vi à? Mẹ cậu vừa lên ti vi mà.

- Thế à?

Geon Woo phản ứng lãnh đạm. Cái đứa vừa nhặng xị lên là tôi đột nhiên cảm thấy sượng sùng. Nhà Geon Woo đúng là ở một đẳng cấp khác, đến chuyện lên ti vi cũng chẳng đáng để họ đem ra bàn tán. Phải, tôi đã rối rít lên quá rồi. Tôi đáng lẽ cũng không nên gọi điện cho So Ra như thể vừa có chuyện long trời lở đất gì xảy ra. Sau này nhỡ nhắc lại phải vờ lướt qua như không có chuyện gì mới được. Từ giờ tôi cũng nên giữ phẩm cách một chút.

- Mẹ cậu nhìn oách thật đấy.

- -_-;;

- Mà, bây giờ cậu vẫn đang ở cùng bà đấy à?

- Không. Cậu vẫn nhớ bà tớ à?

- Hơi hơi. Thực ra mẹ tớ nhắc tớ mới nhớ. Tớ nhớ hồi đi dã ngoại bà cậu đã chơi trò chơi cùng cậu. Sao thế, bây giờ cậu không ở cùng bà nữa à? Hay bà cậu mất rồi?

- Bà tớ đang ở nhà họ hàng dưới quê. Bà tớ mắc chứng suy giảm trí nhớ tuổi già. Tại ở nhà tớ hiện không có ai trông nom bà được nên bà mới phải về quê. Hức - nhớ bà quá đi mất.

Tôi không thích bà nội tôi ở dưới quê lắm. Bà tôi sống cùng bác tôi, nhưng bà chỉ cưng các cháu trai thôi. Cái gì bà cũng dành cho anh họ tôi với Hyung Jin trước. Có lần bà còn giấu đồ ăn ngon để phần cho mỗi anh họ với Hyung Jin. Sau lần đó tôi thấy ghét bà. Nhưng Hyung Jin thì thích bà lắm. Dù một năm chỉ gặp đôi ba lần mà Hyung Jin đã thích bà như thế, thì tôi hoàn toàn có thể hiểu tại sao Geon Woo lại nhung nhớ người bà đã bao năm nuôi nấng mình.

- Cậu đang làm gì thế?

Từ hồi bắt đầu chat chit với Geon Woo, tôi cố gắng không vào fancafe của Dong Hyuk oppa hay các trang web nhảm nhí nữa. Vì ai biết được khi nào Geon Woo lại hỏi tôi đang làm gì cơ chứ. Dù không bị ai nhìn thấy nhưng tôi cũng không muốn lần nào cũng nói dối. Chưa kể tôi đã có sẵn hai bí mật như hai quả bom hạt nhân là vụ đứng nhất trường với vụ điện thoại di động rồi. Vụ điện thoại được giải quyết không có nghĩa là tôi bớt lo lắng. Bởi vụ đứng nhất trường đã nhờ thế mà được dịp bành trướng, càng đè nặng tâm trí tôi.

So Ra bảo, như thế giới và lòng người đổi thay, điểm chác rồi cũng sẽ thay đổi, sau tôi chỉ cần bảo thi cuối kỳ mình rớt hạng là được, chẳng việc gì phải lo lắng quá, nhưng nghe vậy tôi cũng không thấy nhẹ nhõm đi tí nào. Tôi đã mãi mãi lưu lại trong lòng Geon Woo là “Lee Yu Jin đứng nhất toàn trường”.

- Tớ vừa xem ti vi với cả nhà.

- Thích nhỉ. Tớ thì có mỗi mình ở nhà. Mẹ cậu không đi làm nhỉ?

- Ừ.

- Sau này tớ sẽ để vợ tớ ở nhà và chỉ phải lo việc nhà thôi.

- *^^*

Tâm trạng tôi như vừa được cầu hôn vậy. Nếu không thì hà cớ gì Geon Woo lại nói chuyện đó với tôi chứ. Chỉ cần Geon Woo muốn, dù tôi có tài năng cỡ nào cũng sẵn sàng làm một bà nội trợ toàn thời gian. Nhưng tôi sẽ không trở thành một bà nội trợ như mẹ tôi đâu. Tôi sẽ không mặc cái kiểu quần chun rão gối mà sẽ vận đồ ở nhà thật đẹp, đeo tạp dề cũng thật đẹp. Tôi cũng sẽ không than vãn chuyện tiền nong, chuyện điểm số thành tích để suốt ngày làm khổ gia đình. Trên bàn ăn, thay vì những lời cằn nhằn, tôi sẽ cắm những bông hoa tuyệt đẹp tỏa hương thơm ngào ngạt. Như vậy chẳng thà tôi nên dành thời gian học bài mà đi học nấu ăn với cắm hoa có hơn không?

- Mà này, cuối tuần cậu có kế hoạch gì chưa?

Những đóa hoa cắm trong lòng tôi bắt đầu rung rinh. Say hương thơm của những đóa hoa ấy, tôi lảo đảo chóng mặt.

- Sao vậy?

- Trước khi chuẩn bị ôn thi cuối kỳ tớ có hẹn bạn đi chơi công viên giải trí, cậu có đi cùng không? Công viên mở cả tối nên mình chơi đến muộn cũng được.

- Một mình tớ á?

- Không, bọn tớ có ba đứa rồi, cậu rủ thêm một bạn nữa đi cùng đi. Tớ có năm vé vào cổng mà.

Geon Woo với tôi quả là hợp mệnh nhau. Thế nào mà cậu ấy lại biết tôi có So Ra mà bảo tôi rủ thêm một bạn nữa đi cùng vậy nhỉ. Vừa chat với Geon Woo xong tôi ngay lập tức gọi điện đến số nhà So Ra. Quên béng việc phải giữ phẩm cách hay cái của khí gỉ, tôi vừa nhặng xị hết cả lên vừa nhắc lại lời của Geon Woo cho So Ra nghe.

#

Bố mẹ cũng phấn khởi trước cuộc hẹn hò đầu tiên của tôi không kém gì tôi. Một tuần sau đó trôi qua chỉ với đúng một ý nghĩa duy nhất: vì ngày ấy. Một tuần đó vừa chậm chạp lê lết như thể tôi đang bị phạt, lại cũng vừa là quãng thời gian tôi có thể gặm nhấm hạnh phúc thật lâu. Trái tim tôi xao xuyến, hở ra là tôi tủm tỉm cười. Đi học về lúc khuya muộn tôi cũng chẳng biết mệt mỏi, còn mặc thử áo quần như trình diễn thời trang. Hồi nhỏ, trò tôi thích chơi nhất chính là mặc thử tất cả các loại quần áo có ở nhà. Thế nhưng, bộ đồng phục đã không ngừng làm thui chột sự nhạy bén với thời trang của tôi.

❀ ❀ ❀

[1] Từ gốc là “tứ ngũ đình” tức đến 45 tuổi thì nghỉ, nhưng khi phát âm trong tiếng Hàn lại đồng âm với “Sa Ngộ Tĩnh”, nhân vật trong Tây du ký.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.