Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lá Non Xanh Nhú Lên Từ Nơi Hoa Rụng Là Nước Mắt Của Hoa

❊ ❊ ❊

Các nhà thơ thường thi nhau ca ngợi màu xanh tươi của mầm non lá mới nhưng với người đang ôm mối tình đau khổ trong tim như tôi, những lá xanh non mới nhú ấy trông hệt như nước mắt của hoa. Tôi đã từng nghe hay đọc được ở đâu đó rằng nghệ thuật là đóa hoa hút dinh dưỡng và nở ra từ đau thương. Nếu chưa từng nếm trải nỗi đau thất tình thì làm thế nào Han Yong Un có thể viết ra “Sự câm lặng của người”, và Kim So Wol cũng sao viết nên nổi “Hoa đỗ quyên”. Tôi đồng ý trăm phần trăm với cách So Ra phân tích bài thơ “Sự câm lặng của người”.

Đó là hồi lớp Bảy. Cái hồi tôi đã cùng So Ra học thuộc lòng “Sự câm lặng của người”. Vì nó là bài tập của chúng tôi. Ở trường, nhất cử nhất động của chúng tôi đều nằm trong vòng kiềm tỏa của cái gông mang tên “đánh giá hạnh kiểm”, nên trừ những đứa đã phần nào mặc kệ sự đời thì cũng khó mà lơ tơ mơ được. Cô giáo Ngữ văn bảo “Sự câm lặng của người” là tuyệt tác của tuyệt tác mà đã là người Hàn Quốc thì nhất định phải thuộc vanh vách, nhưng với tôi đó chỉ là lời than vãn của một ông thất tình thích ăn nói xoắn vặn.

“Rốt cuộc thì cô nào đã đang tâm phản bội Han Yong Un khiến ông ta viết nên cái bài thơ này cơ chứ. Mà bị bồ đá chứ có cái quái gì đâu, bỏ thì bỏ chứ sao còn vật vã đau khổ viết ra cái bài thơ làm khổ lây cả bọn mình vậy trời!”

Thực sự nếu có cỗ máy thời gian, tôi rất muốn quay về quá khứ để khiến cô nàng đã phản bội Han Yong Un quay lại với ông ta hoặc giới thiệu cho ông nhà thơ một cô khác để ông ta khỏi sáng tác nên cái bài “Sự câm lặng của người” kia.

“Cơ mà ‘người’ trong bài thơ này có thể là Tổ quốc mà cũng có thể là đức Phật[1] í hả? Nực cười quá đi.”

Tôi không tài nào tiêu hóa được. Làm thế quái nào mà hôn Tổ quốc với đức Phật rồi điếc với lòa vì hai cái đối tượng này được cơ chứ.

“Tại người lớn ngây thơ quá nên mới thế đấy. Họ sợ đã rêu rao đây là một bài thơ xuất sắc đến mức bắt bọn mình học thuộc lòng rồi giờ lại giảng ‘người’ là người yêu nhỡ bọn mình bắt chước theo thì nguy. Thế nên họ mới đem mấy thứ hoành tráng như Tổ quốc với đức Phật ra mà gán ghép vào chứ còn gì nữa?”

So Ra kết luận. Tôi tán thành ý kiến của nó. Quả là đáng nguy thật nếu những đứa học bài thơ này lại đâm ra mơ tưởng chuyện hôn hít bạn trai hay vì tình mà mù quáng đến bỏ cả học.

Dạo gần đây đang ôm mối tình sầu trong tim nên đến cả lời những bài hát thịnh hành cũng khó lọt tai tôi. Như nỗi cay đắng của cơn thất tình đã giúp Han Yong Un viết nên tuyệt phẩm thi ca, trong tim tôi những bài tình ca khổ đau cũng đang dạt dào tuôn chảy.

Trong tình yêu của đôi ta không có em

Người anh biết chẳng phải em đâu.

Xin lỗi anh. Em đã không thể thành thật.

Vì em sợ anh sẽ ra đi.

Vì em sợ thay vì nụ cười em sẽ chỉ nhìn thấy tấm lưng anh.

Em đã không thể cất lời.

Em,

Em chỉ đang trộm nhìn

Trộm nhìn anh yêu em, trộm nhìn em yêu anh.

Trong tình yêu của đôi ta không có em.

Trong tình yêu của đôi ta không có em.

So Ra đọc những dòng tôi nguệch ngoạc trong vở nháp, khen lời lẽ đá xoáy những cuộc gặp gỡ trong thời đại Internet thật giả lẫn lộn rất hay rồi gợi ý tôi thử đăng lên fancafe của Dong Hyuk oppa.

“Nhỡ Dong Hyuk oppa ưng bụng lại phổ nhạc cho thì sao? Rồi oppa sẽ mời mày đến buổi công diễn với tư cách là tác giả viết lời. Rồi mày sẽ đi cùng Geon Woo. Rồi ở đó mày sẽ thổ lộ sự thật với cậu ấy. Dĩ nhiên là Geon Woo sẽ tha thứ cho mày. Và thế là tình yêu đau khổ của mày sẽ viên mãn.”

So Ra lại sáng tác tiểu thuyết rồi. Đấy đâu phải những lời tôi viết ra để đá xoáy những cuộc gặp gỡ trong thời đại Internet thật giả lẫn lộn. Đó đơn thuần chỉ là những tâm sự tôi trải lòng mà thôi.

Trong cuộc gặp gỡ với Geon Woo, không có tôi. Số điện thoại Geon Woo mỗi ngày lại gửi tới đôi ba tin nhắn là số của So Ra, người biến tôi thành cô bạn gái đáng tự hào của Geon Woo là Yu Jin Bé điểm cao nhất trường. Thêm nữa, đa phần tin nhắn Geon Woo nhận được cũng là do So Ra gửi thay tôi.

Điện thoại di động thì còn có thể mua được bằng cách nọ cách kia, nhưng đứng nhất trường thì dù tôi có chết đi sống lại thành một đứa hoàn toàn khác cũng là chuyện không tưởng. Sau vụ xếp thứ nhất toàn trường, Geon Woo đột nhiên tỏ vẻ quan tâm tới tôi hơn. Tôi vừa hạnh phúc vừa sợ hãi trước sự quan tâm nhiệt tình của cậu ấy.

Xét theo cục diện này thì Yu Jin Bé từ giờ đã trở thành địch thủ của tôi. Dù nó không có lỗi khi mang cái tên Lee Yu Jin, nhưng chính nó phải chịu trách nhiệm cho những rắc rối phát sinh từ cái tên đó.

Thế rồi hôm thứ Bảy, Yu Jin Bé hẹn gặp tôi sau khi tan học, bảo rằng có chuyện muốn nói với tôi. Trong khi nạn nhân chịu tổn thất lớn nhất của bao ì xèo nảy sinh từ việc trùng tên với nó không phải ai khác lại chính là tôi đây. Chỉ vì Yu Jin Bé đứng nhất trường mà tôi phải hiến dâng thanh xuân của mình cho cái trung tâm học thêm nó đang theo học. Trước đây, vì chỉ tự học ở nhà nên tôi có kha khá thời gian rảnh rỗi. Giờ thì, sau khi học hết sáu tiết ở trường, tôi chỉ kịp ăn vội chút quà vặt rồi lại chạy đến trung tâm Tổng hợp để học tiếp năm tiết nữa. Cứ mỗi cuối tuần ở trung tâm lại có bài kiểm tra. Bài tập cũng không phải dạng vừa. 10 giờ về đến nhà ngồi máy tính được một tí là đã nửa đêm. Hôm sau đến trường thì phải chiến đấu với cơn buồn ngủ từ tiết một. Chẳng biết trường học có trước hay trung tâm học thêm có trước nữa. Nếu không vì Yu Jin Bé thì đời tôi đã không trở nên xám xịt như thế này.

So Ra bảo sẽ đi cùng tôi.

“Nó bảo mình tao đến thôi, cứ để tao đi một mình xem thế nào.”

“Tao thấy có vẻ không phải chuyện thường đâu. Có biến gì thì gọi tao đấy. À mà mày có di động đâu nhỉ. Hừm, vậy thì mượn máy con bé đó mà gọi. Rõ chưa?”

Dù gì thì tôi cũng là Yu Jin Lớn còn nó là Yu Jin Bé cơ mà. Giả có nổ ra ẩu đả túm tóc bạt tai thì tôi cũng tự tin là sẽ không thua nó.

Tôi hứa sau khi về đến nhà sẽ thuật lại sự tình cho So Ra rồi đi ra chỗ ghế nghỉ dưới giàn tử đằng. Yu Jin Bé đã đến trước đợi tôi, nó nhìn đằng sau tôi, ý muốn xem So Ra có đến cùng không. Hoa tử đằng đang bung nở ở cả những nhánh dây leo.

Những băng ghế dưới bóng giàn tử đằng sau giờ tan trường ngày thứ Bảy vắng tanh vắng ngắt. Cả học sinh lẫn giáo viên hẳn đều đã mau chóng ra về để tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần. Trường học là nơi ai cũng muốn rời khỏi thật nhanh dù chỉ một giây một phút. Thế mà trong khi đám bạn đã về hết thì tôi phải ở lại trường như thế này đây. Thật tình, Yu Jin Bé đúng là không mang lại tích sự gì cho cuộc đời tôi hết.

“Cậu muốn nói chuyện gì?”

Tôi đút tay vào túi áo gi lê, người dựa vào thân cây tử đằng, chân khuỳnh khoàng ra vẻ khệnh khạng như mấy đứa dân chơi.

“Cậu ngồi xuống trước đi đã.”

Yu Jin Bé nói giọng khẽ khàng như thở. Tin rằng tư thế vừa rồi của mình đã đón đầu trấn áp đối phương, tôi ngồi xuống ghế.

“Chuyện cậu biết tớ từ trước là thật hả?”

Đôi mắt to tròn của Yu Jin Bé nhìn tôi chằm chằm. Nãy giờ bận dựng tóc gáy đề phòng như mèo gặp kẻ thù, giờ nghe câu hỏi ngoài dự đoán này tôi thấy nản hẳn.

“Chứ không lẽ đây rảnh quá nên bày trò vậy chắc? Mà cậu đã chối đây đẩy rồi sao giờ còn hỏi?”

Tôi hỏi lại, vẫn với thái độ vênh váo không đổi.

“Cậu có thể kể cho tớ nghe vụ việc mà cậu đã nhắc đến không?”

“Tự dưng kể ra để làm gì chứ?”

“Cậu cứ kể mà đừng hỏi lý do có được không?”

Dường như ánh mắt Yu Jin Bé đang dao động, khiến lòng tôi cũng dao động theo. Nhưng tôi không muốn kể cho cái đứa chẳng liên quan quái gì tới mình như Yu Jin Bé nghe chuyện mà đến cả So Ra tôi cũng đã cắn răng ngậm miệng.

“Nếu cậu là Yu Jin Bé thì tớ sẽ kể, nhưng cậu có phải đâu nên đành chịu thôi. Vì vụ việc đó có liên quan đến cả đời tư của tớ nữa.”

Tôi lạnh lùng đáp lại, nghĩ mình mới ngầu làm sao. Dù gì thì cái đứa điểm cao nhất trường cũng đang phải cậy nhờ tôi cơ mà. Ánh mắt của Yu Jin Bé bỗng trở nên tha thiết. Nhưng tôi vẫn làm ngơ.

“Nếu vì chuyện đó mà cậu gọi tớ ra đây thì đủ rồi.”

Tôi nói vậy rồi đứng dậy, nghĩ mình thật khí chất.

“Tại hình như việc đó cũng có liên quan đến tớ nên tớ mới hỏi cậu.”

Giọng Yu Jin Bé trở nên khẩn thiết hơn. Tôi hoang mang cúi nhìn nó.

“Mẹ tớ biết mẹ cậu. Rốt cuộc là đã từng xảy ra chuyện gì vậy?”

Yu Jin Bé không hề che giấu ánh mắt thiết tha và giọng nói khẩn thiết của mình.

“Mẹ tớ với mẹ cậu biết nhau á?”

Chuyện này lại càng không ngờ. Mẹ tôi không hề kể chuyện đã gặp mẹ Yu Jin Bé. Nhưng tôi có thể hiểu vì sao mẹ không kể. Có lẽ mẹ không muốn gợi cho tôi nhớ lại những gì đã xảy ra hồi ấy. Mẹ mong tôi có thể quên hẳn chuyện hồi đó đi như lấy kéo cắt roẹt một đường.

“Giờ thì có vẻ không sao. Nhưng em lo sau này lớn nó có thể bị di chứng.”

Không rõ là khi nào, tôi từng nghe mẹ nói với bác tôi như vậy. Tôi biết ánh mắt dò xét thỉnh thoảng mẹ dành cho tôi là có liên quan tới chuyện hồi đó. Tôi không nhắc Yu Jin Bé với mẹ cũng là vì nghĩ cho mẹ, không muốn mẹ nhớ lại những chuyện đã qua.

Yu Jin Bé kể cho tôi chuyện xảy ra ở sân bay và lần gặp mẹ tôi ở trước cổng trường. Hôm đó, đi vệ sinh về đã thấy bộ đồng phục thể dục nằm trong cặp nên tôi không hề biết người đã nhét nó vào là Yu Jin Bé.

“Mẹ tớ có nhận ra cậu không?”

Yu Jin Bé trả lời là không. May quá. Đã bao năm trôi qua rồi, khuôn mặt của một đứa trẻ vẫn đang lớn lên từng ngày có phai mờ dần trong trí nhớ của mẹ cũng là đương nhiên thôi. Tôi thì còn cùng Yu Ji Bé sinh hoạt hằng ngày ở lớp mẫu giáo nhưng mẹ có gặp nó mấy đâu nên lại càng dễ quên.

“Cậu bảo phải đến đồn cảnh sát, rồi cả phóng viên cũng tìm tới cơ mà? Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Bọn... Bọn mình đã phạm tội gì xấu xa à?”

Giọng Yu Jin Bé run lên. Nếu Yu Jin Bé trước mặt tôi đây đúng là Yu Jin Bé của ngày xưa thì tôi không tài nào hiểu nổi sao nó lại có thể quên sạch những gì đã xảy ra với mình khi ấy. Lẽ nào sau khi gặp tai nạn hay sự cố người ta thực sự có thể bị mất trí nhớ? Tôi chợt nảy ra suy nghĩ như vậy. Đúng là gần mực thì đen, có vẻ tôi đã bị lây cái bệnh hay tưởng bở của So Ra rồi. Giả dụ, nếu đúng là Yu Jin Bé bị di chứng sau tai nạn thì tôi đành rộng lòng hiểu cho nó vậy. Tôi bỗng trở nên bao dung hơn hẳn.

“Tội xấu xa không phải do bọn mình gây ra mà là lão khốn đó.”

Từ “bọn mình” khiến tôi có cảm giác gần gũi với Yu Jin Bé hơn hẳn.

“Lão khốn đó? Là ai vậy?”

Mắt Yu Jin Bé mở lớn đầy khiếp sợ.

“Lão hiệu trưởng đó. Lão ta đã giở trò xấu xa với đám con gái ở trường mẫu giáo mà.”

À, chuyện đó đâu phải như vết sẹo ở đầu gối bị thương lúc nào không hay. Ký ức vừa dội lên, tôi vội rùng mình khó chịu như bị dòi bọ bò khắp thân thể. Nỗi khó chịu mà hồi đó tôi chưa thể cảm nhận được. Di chứng mà mẹ nói là như thế này chăng?

“Trò xấu xa? Trò xấu xa đó là gì vậy?”

Mặt Yu Jin Bé ngây ra, trống rỗng.

“Cậu thực sự không biết hay là giả vờ không biết đấy hả?”

Tôi sôi máu to tiếng quát. Cái con bé này mà cũng đòi nhất trường á.

Hồi ấy, nghe lời lão hiệu trưởng, tôi cứ nghĩ là mình được ông ta cưng chiều. Vì thấy tôi quá ư là dễ thương đáng yêu mà lão ta đã đặt tôi ngồi lên đùi lão như bố chơi với con gái... Không, có lẽ ngay từ hồi đó tôi đã thấy khó chịu rồi.

Thế nhưng, vì lão ta đã giữ bí mật việc tôi giấu mẹ đem thỏi son đến trường và làm vỡ bình hoa mà tôi cũng phải ngậm miệng không được mách với ai những trò lão đã làm với mình. Có lẽ tôi đã sợ rằng bố mẹ vốn đã chỉ thương Hyung Jin nếu biết chuyện sẽ đem bỏ quách tôi đi.

Yu Jin Bé ngước nhìn tôi với ánh mắt của một đứa trẻ ngây thơ. Ánh mắt tôi nhìn lão hiệu trưởng hẳn cũng đã từng như thế. Tôi ngồi phịch xuống ghế, rồi đến chính mình cũng không ngờ, tôi lắc vai Yu Jin Bé thật mạnh. Bây giờ đây, tôi đang thực sự tin rằng con bé ngồi trước mặt mình chính là Yu Jin Bé.

“Cậu thực sự không nhớ đấy à? Chính vì cậu mà lão ta đã bị lộ tẩy mà. Chính vì cậu đã về nhà chặt đầu, bẻ chân búp bê nên mọi sự mới vỡ lở mà.”

Chuyện này tôi được biết ở đồn cảnh sát. Vì mẹ Yu Jin Bé đã giơ con búp bê bị chặt đứt đầu và bẻ gãy chân tay ra cho cảnh sát xem. Tôi cũng nhớ mình đã nghĩ Yu Jin Bé thật ngốc khi phá hoại con búp bê mà tôi rất muốn có ấy.

Yu Jin Bé đờ ra, để mặc cho thân hình rung giật theo cánh tay tôi lắc. Rồi bằng một giọng khàn đặc như vướng đờm, nó hỏi.

“Con... con bé đó đã kể chuyện đó cho mẹ nó à?”

Yu Jin Bé đang phủ nhận việc mình là con bé đó.

“Phải. Thế nên mẹ cậu mới điều tra cả những đứa khác nữa đấy.”

Giờ nghĩ lại tôi mới nhận ra hồi sinh nhật Yu Jin Bé, toàn bộ đám con gái lớp tôi đã được mời đến dự tiệc. Chính là lần sinh nhật mà tôi đã tặng nó gậy phép thuật của Mimi. Mẹ Yu Jin Bé đã dẫn tôi vào phòng rồi hỏi xem lão hiệu trưởng có cưng nựng tôi không, và vì muốn nhanh nhanh đi ra phòng khách kiêm nhà bếp nơi đang diễn ra bữa tiệc, tôi tuồn tuột kể hết lão hiệu trưởng đã “cưng” tôi như thế nào. Hồi đó còn bé chỉ bận ăn bận chơi nên tôi không để ý, chứ bây giờ ngẫm lại, chắc chắn trong suốt bữa tiệc những đứa khác cũng đã lần lượt được gọi vào kể cho mẹ Yu Jin Bé nghe cái trò mà chúng tôi đã “chơi” cùng lão hiệu trưởng.

Tối hôm đó về nhà, tôi lại phải kể lại toàn bộ sự việc cho bố mẹ nghe. Mẹ ôm lấy tôi òa khóc, còn bố thì đấm mạnh vào tường. Tâm trạng tôi khi đó... vừa buồn vừa sợ lại vừa ngọt ngào. Ấy là cái hồi tôi luôn thấy bơ vơ vì mọi quan tâm và yêu thương của bố mẹ đã bị em trai ba tuổi giành lấy hết, thế nên khi được mẹ ôm vào lòng, nghe lời thổ lộ đẫm nước mắt của mẹ, tôi hạnh phúc biết bao.

“Mẹ thương, mẹ thương. Mẹ thương Yu Jin của mẹ nhất trên đời, con biết chứ?”

“Hơn cả Hyung Jin ạ?”

Nghe tôi hỏi, mẹ cọ gò má ướt nước mắt vào má tôi, trả lời rằng mẹ thương tôi hơn cả Hyung Jin. Tôi đã vui lắm, bởi đó là câu tôi muốn nghe nhất khi ấy.

Sau bữa đó, trường mẫu giáo được một phen đảo lộn. Các bố mẹ đến trường đuổi đánh lão hiệu trưởng từng rất mực cưng chiều chúng tôi. Chúng tôi thì phải đến đồn cảnh sát thuật lại lão hiệu trưởng đã cưng chúng tôi như thế nào và đã chơi trò gì với chúng tôi. Không phải chỉ một lần. Khi các phóng viên tìm đến, chúng tôi lại kể đi kể lại. Khi đó, câu tôi được nghe nhiều nhất từ mẹ là “Mẹ thương” và “Không phải lỗi của con đâu”. Suốt cả đời tôi, kể cả mãi về sau này, hẳn cũng sẽ không khi nào tôi được chú ý, được trở thành đối tượng quan tâm như hồi ấy. Tôi nhớ bố đã phẫn nộ xé nát tờ báo trích lời tôi và gọi tôi là “bé gái họ Lee”. Đều là những việc tôi đã quên cả. Tôi không ngờ những chuyện khi ấy vẫn còn lưu lại trong lòng mình vẹn nguyên đến thế.

“Thế rồi đột nhiên nhà cậu chuyển đi.”

Tôi vừa hằm hằm nhìn Yu Jin Bé vừa nói. Tôi thấy tức giận sục sôi với cái đứa dám khui lại những việc tôi cứ ngỡ đã biến mất ở tít đầu bên kia ký ức của mình.

“Tại sao? Tại sao nhà tớ lại chuyển đi?”

Mặt Yu Jin Bé cứng đờ và trắng bệch như mặt búp bê sáp.

“Cái đó thì cậu phải biết chứ tớ làm sao biết được? Tớ nhớ người lớn hồi đó đã chửi nhà cậu vì tội chuyển đi ghê lắm đấy. Chắc họ nghĩ làm vậy là trái với đạo lý. Mà nói thật cũng đúng là thế đi. Phải cùng nhau đồng lòng đến tận khi giải quyết xong xuôi chứ. Ai lại chơi bẩn bỏ trốn trước như thế?”

Tôi cũng không biết rõ lý do tại sao người lớn lại chửi nhà Yu Jin Bé. Tôi chỉ phán đoán như vậy thôi.

“Thế còn hiệu trưởng thì sao?”

Lão ta đã vào tù. Nghe đồn sau khi ra tù lão đã ra nước ngoài sinh sống. Cũng phải, còn mặt mũi nào mà sống ở cái đất nước này nữa chứ. Lão già vô liêm sỉ đang tâm xâm hại cả những đứa bé gái học ở trường mẫu giáo của mình... Tưởng tượng ra cảnh lão ta trong bộ dạng rách rưới hứng chịu gạch đá người đời tôi thấy trong lòng hả hê phần nào.

“Vậy lỗi không phải do đứa bé đó đúng không? Lỗi là do lão ta phải không?”

Bằng cái giọng như thể gắng sức mãi mới nặn ra được, Yu Jin Bé hỏi.

“Dĩ nhiên rồi. Cậu nghĩ thử xem, giả sử có người đang đi trên đường tự dưng bị một con chó dại xồ ra cắn, lỗi là của người bị cắn chắc? Là do con chó dại kia chứ.”

Dù vết sẹo lưu lại từ vết cắn của con chó dại đã mờ dần, nhưng tôi vẫn thấy hả lòng hả dạ với những lời mình vừa xổ ra.

“Vậy thì đủ rồi.”

Bỗng dưng Yu Jin Bé đứng phắt dậy, phủi phủi vạt váy trước chẳng dính cái quái gì rồi thoắt một cái, đi thẳng. Con bé đã trở lại với cái thái độ thờ ơ chẳng đếm xỉa đến ai xung quanh.

Dõi nhìn bóng dáng Yu Jin Bé biến mất ở góc quẹo của tòa nhà, tôi thấy bứt rứt như đã mắc phải cái bẫy nó giăng ra và phô bày điểm yếu trước nó.

❀ ❀ ❀

[1] Theo chính tác giả Han Yong Un, “người" trong bài thơ “Sự câm lặng của người” có thể là Tổ quốc, là đức Phật, là người yêu, thậm chí cũng có thể là tổng của cả ba đối tượng trên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lee Geum Yi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.