Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Không Phải Cậu Đang Có Chuyện Gì Đấy Chứ?

❊ ❊ ❊

Đồng hồ chỉ 5 giờ 10 phút. Muốn bắt xe của trung tâm học thêm, tôi phải ra khỏi nhà vào lúc 5 giờ 20 phút. Sau mấy lần mở cửa phòng dò la động tĩnh bên phòng bố mẹ, tôi xách cặp lên đi ra ngoài. Cửa phòng bố mẹ vẫn đóng chặt. Lúc tôi ở trường về, bà ngoại vẫn còn đang ngồi ngoài xô pha phòng khách nói chuyện với mẹ ở trong phòng.

Ánh mắt ngấn nước của bà ngoại lúc tôi chào đã găm chặt vào tim tôi. Có lẽ sự thật đang được giấu trong những giọt nước mắt ấy của bà ngoại. Tôi không muốn biết sự thật đơn thuần, mà muốn biết sự thật được giấu giếm đằng sau sự thật. Bà ngoại không mấy khi lại đến nhà thế này, hẳn đây là ý trời muốn để tôi được biết sự thật rồi.

Tôi định tranh thủ thời gian nói chuyện với bà ngoại nhưng mẹ chỉ để tôi kịp chào bà một câu rồi kéo bà vào trong phòng. Yu Seon và Yu Mi đã đến trung tâm học thêm nên cả nhà chỉ còn mỗi ba người chúng tôi. Có tiếng mẹ vọng từ trong phòng ra.

“Giờ con cũng không biết đâu. Nếu là chuyện của Sang Cheol thì con đã chán lắm rồi. Mẹ bảo nó đã gây ra chuyện gì thì hãy tự đi mà trả giá đi, dù có đi tù hay ly hôn con cũng mặc!”

Tiếng mẹ nói gần như tiếng thét.

Sang Cheol là cậu cả, từng làm ở công ty bố tôi nhưng vì gây rắc rối mà đã bị đuổi việc. Có vẻ như cậu ăn không ngồi rồi chán lại gây chuyện gì rồi. Bà ngoại nói không to hơn tiếng lầm bầm là bao nên tôi chẳng nghe được gì cả.

Tôi đứng tần ngần một lúc trước cửa phòng bố mẹ rồi đi ra khỏi nhà. Mở cửa phòng xông vào chào bà ngoại giữa bầu không khí này cũng không thích hợp lắm, và cũng bởi tôi đã có kế hoạch nói chuyện riêng với bà rồi. Bà ngoại đến nhà tôi chơi chưa lần nào ở lại lâu. Một phần vì bà còn phải về lo việc nhà và trông cháu cho các mợ đi làm, nhưng có lẽ phần khác cũng vì bà sợ phải chạm mặt bố tôi và bà nội.

Đến nhà tôi, bà ngoại lúc nào cũng khúm núm như phụ huynh bị gọi lên phòng giáo vụ vì con mắc lỗi. Mà hầu hết những lần bà tìm đến nhà tôi đều vì cậu cả nên nói thế cũng chẳng sai. Như đã trở thành thói quen, kể cả khi đến mừng sinh nhật bố hay khi nhà tôi có sự kiện gì, bà ngoại cũng vẫn giữ thái độ khúm núm không đổi. Những lúc như thế tôi thấy bà nội còn đỡ hơn bà ngoại nhiều, tuy lạnh lùng nghiêm khắc nhưng đàng hoàng. Bà nội tôi đáng sợ thật đấy, nhưng ít nhất bà không khiến người khác bực mình hay khó xử.

Dưới bóng râm của chòi nghỉ chân, tôi đợi người bà mình không mấy yêu quý. Chuyện Yu Jin kể chẳng giải quyết được gì cả. Thậm chí chỉ càng khiến nỗi hoang mang hỗn loạn trong lòng tôi lớn thêm. Tôi đâu ngờ bố tôi lại yêu mẹ đến mức từng tuyệt giao với cả ông bà nội để kết hôn với mẹ. Tôi cũng không thể tin nổi ở người bố điềm tĩnh và luôn ra mặt quyền uy của mình lại ẩn giấu những nhiệt tình như thế.

Và chuyện khó hiểu nhất, khi đứa con gái được sinh ra từ tình yêu ấy gặp chuyện kinh khủng kia, bố mẹ đã không những không giải quyết mà còn rút khỏi vụ việc như muốn bỏ trốn. Theo lời Yu Jin Lớn, đó là điều kiện để họ quay trở lại vòng bao bọc của ông bà nội giàu có. Nếu điều đó đúng là sự thật, thì cuộc sống sung túc cả nhà tôi đang hưởng thụ bây giờ chính là đã được đánh đổi bằng ký ức của tôi.

Tôi cảm giác như mình đã bị bố mẹ cắt gọt ký ức. Hoặc giả tôi đã bị ai đó đánh cắp mất ký ức của mình. Dẫu không hẳn như lời Yu Jin Lớn, dẫu bố mẹ làm vậy là vì tôi đi chăng nữa, tâm trạng tôi cũng không thoải mái chút nào. Dù là chuyện đau lòng đến đâu, một khi đã là chuyện xảy ra với tôi thì tôi có quyền được biết chứ. Dĩ nhiên nếu tôi không biết đến cùng, giá như tôi mãi mãi không biết thì tốt biết mấy, suýt nữa tôi cũng đã mong như thế. Nhưng giờ đây, sự thật từng chút từng chút một đang hé lộ. Tuy còn lỗ chỗ nhưng nếu lần lượt chắp nối lại thì những cảnh tượng không mấy khó hiểu cũng đang dần hiện lên rồi.

Tôi nhìn giờ, thấy đã muộn chuyến xe của trung tâm. Tôi định nếu nói chuyện với bà ngoại lâu thì sẽ bắt taxi đi học. Như vậy tôi có thể đến cùng lúc hoặc muộn hơn một chút so với xe buýt trung tâm, vì nó sẽ phải rẽ khắp nơi để đón học sinh. Tôi cũng đã tính đến trường hợp xấu nhất là phải nghỉ học. Thật may, tôi đã trao đổi số di động với Yu Jin Lớn.

Đúng như tôi dự đoán, một lát sau bà ngoại đi ra. Trên khuôn mặt bà, những nếp nhăn trũng sâu đượm lo âu và phiền muộn như thể đã luôn như vậy. Để đề phòng tôi quan sát kỹ đằng sau bà nhưng không thấy bóng dáng mẹ tôi đâu. May mắn thay, có vẻ mẹ không đi tiễn bà.

Lúc bà ngoại đi qua gần chòi nghỉ, tôi đứng ra trước mặt bà.

“Bà về bây giờ ạ?”

Nhận ra tôi, trên gương mặt bà ngoại nở nụ cười nhạt nhòa. Nhưng bởi những nếp nhăn mang bóng dáng của lo âu và phiền muộn đã ngự sẵn trên mặt mà biểu cảm của bà thành ra mơ hồ.

“Nãy mẹ con cũng vừa tìm con bảo đến giờ đi học thêm rồi, giờ con đi học đấy hả?”

“Vâng. Thấy bà với mẹ đang nói chuyện nên con không tiện chào. Vẫn còn dư chút thời gian nên con đợi bà.”

Những lời đã chuẩn bị sẵn trôi chảy tuôn ra khỏi miệng tôi. Tôi khoác tay bà ngoại.

“Bà, bà vào chòi kia ngồi một lát rồi về.”

Tôi vừa kéo bà ngoại về phía chòi vừa nói bằng giọng hồ hởi ngoan ngoãn chưa từng thấy những lần hai bà cháu gặp nhau trước đây. Bà ngoại được tôi lôi đi nhẹ bẫng như chiếc lá khô.

“Ôi cha, ấm quá. Bà là bà ghét nhất cái gió điều hòa, phải điều hòa không nhỉ, lạnh buốt đến tận xương ấy.”

Bà vừa đặt người xuống sàn gỗ của chòi vừa nói. Chẳng cần đến gió điều hòa, chỉ ngồi cùng với mẹ tôi thôi cũng đủ thấy lạnh rồi. Hồi còn sống chung với ông bà nội, mẹ tôi cứ như cái bóng, nhưng ra ở riêng rồi dường như mẹ lại càng ngày càng lạnh lùng giống bà nội.

“Bà ơi, bà có chuyện gì phiền lòng à?”

Tôi hỏi lơ đãng, mải suy tính trong đầu không biết phải gợi chuyện của mình thế nào.

“Đều là lỗi của bà thì còn trách ai được? Đến mẹ con rồi cũng tự khắc muốn chối bỏ cái nhà ngoại này thôi. Con là con gái cả nên phải hiểu cho mẹ con hơn ai hết đấy.”

Bà ngoại nói lẫn tiếng thở dài.

“Có đúng mẹ là mẹ đẻ của con không bà?”

Từ “con gái cả” của bà đã giúp tôi mở đường dễ dàng. Bà ngoại tỏ vẻ không hiểu tôi đang nói nhăng nói cuội gì.

“Con bé này đang nói gì vậy? Hồi đẻ ra mày, mẹ mày chẳng được bồi bổ gì hết, đã cực khổ biết nhường nào, sao mày dám nói thế hả con. Cũng phải thôi, mày sống như công chúa trong cái nhà to như cung điện thế kia thì làm sao mà nhớ được cái thời ấy chứ...”

Bà ngoại lại thở dài như một thói quen. Tôi nhận ra sự thật rằng, bao lâu nay chính tôi cũng không thực sự tin vào màn ảo tưởng mẹ là mẹ kế của mình.

“Vậy tại sao hồi ấy nhà con lại chuyển từ khu đó đến đây ạ?”

Tôi nhìn thẳng vào bà và hỏi.

“Con nói khi nào cơ? Chuyển đến đây á? Là ông nội con cho nhà con ra ở riêng còn gì.”

Bà ngoại không xác định được trọng tâm câu hỏi của tôi.

“Không phải hồi đó ạ. Từ trước đó cơ, cái hồi nhà con chuyển về ở chung với ông bà nội ấy.”

Tôi chỉ nhớ được đến hồi nhà tôi ở cùng ông bà nội thôi, nhưng vẫn cứ hỏi như thể những chuyện Yu Jin Lớn đã kể chính là ký ức thật của mình vậy. Lần này bà ngoại nhìn tôi vẻ dò xét.

“Chuyện, chuyện đó tự dưng con hỏi làm gì?”

“Có đúng là ông nội đã đón nhà con về với điều kiện bố mẹ con phải rút khỏi vụ đó không ạ?”

Tôi hỏi như cự cãi lại bà. Ánh mắt bà ngoại chao đảo.

“A, con bé này, nghe linh tinh ở đâu rồi lại nói thế hả?”

“Con nghe ở đâu thì quan trọng gì ạ?”

“Con, con nhớ những chuyện đã xảy ra à?”

Dường như một góc nào đó trong lòng tôi đang cầu mong chuyện không phải như thế. Vừa nghe giọng nói run run của bà ngoại, tôi đã thấy rũ ra như tử tù nhận phán quyết cuối cùng. Nếu đang đứng chắc tôi đã suýt ngã khuỵu rồi.

“Vâng. Con nhớ. Con nhớ hết.”

Tôi nghiến răng hàm và nói. Bà ngoại lẩm bẩm.

“Ôi, Phật Tổ ơi. Nam mô Quán thế âm Bồ tát.”

Nhưng tôi nghe như bên tai mình đang vang lên câu, “Ôi, phải làm sao đây.”

“Tại sao nhà con lại chuyển đi ạ? Thực sự là vì tiền sao?”

Nhân lúc bà ngoại còn đang bàng hoàng, tôi phải đào sâu hơn nữa. Nhưng hình như bà tin rằng tôi đã nhớ ra tất cả nên chỉ đáp đơn giản thế này.

“Lẽ nào là vì tiền được? Hồi bố mẹ con lấy nhau bên nhà nội con đã phản đối dữ lắm. Nhưng có bố mẹ nào rứt ruột bỏ con cơ chứ. Ông nội con, bên ngoài ra vẻ không quan tâm nhưng vẫn luôn sai người trông chừng nhà con đó. Thấy bố mẹ con đẻ ra con rồi sống chăm chỉ ông đã định gọi nhà con về rồi, mà đúng lúc đó vỡ lở ra chuyện của con.”

Hay tin mẹ tôi đang chuẩn bị tham gia tố tụng cùng các phụ huynh có con là nạn nhân, ông nội đã nổi trận lôi đình. Rằng chuyện đó thì có gì đáng tự hào, rằng không biết sợ ô uế thanh danh gia đình hay sao mà còn đòi ra mặt kiện cáo.

“Ông ấy nói cũng phải còn gì. Phanh phui mọi hành vi đồi bại của kẻ xấu xa đó cũng chẳng khác gì tự bêu xấu mình, tự nhổ vào mặt mình. Rồi lời ra tiếng vào sẽ chẳng giúp ích gì cho tương lai con cả... Hồi đó bà cũng đã khuyên mẹ con nghe theo lời ông thông gia. Chỉ cần ém nhẹm chuyện đó đi là ông ấy lại nhận mình về làm con cháu trong nhà mà, hóa ra ông ấy vẫn chưa đến mức tuyệt tình, bà cũng thật biết ơn.”

Đó đâu phải là lỗi của con, tại sao lại gọi đó là tự bêu xấu mình? Thứ trở nên tồi tệ là tương lai của kẻ xấu xa đó, chứ đâu phải tương lai của con? Nếu không phải đang ở ngoài đường tôi đã hét lên hỏi lại bà ngoại rồi.

“Thế tại sao con lại không thể nhớ được chuyện đó?”

“Cái đó cũng thật lạ. Có lẽ khi nhà con vội vàng chuyển đi con đã hoảng loạn mà quên sạch sẽ mọi chuyên. Tất cả đều nghĩ con quên được là may, tất cả đều mong con sẽ vĩnh viễn quên chuyện đó.”

Tôi cũng suýt nữa đã mong như thế. Nếu không gặp lại Yu Jin Lớn liệu tôi có thể vĩnh viễn quên? Vĩnh viễn tưởng tượng bố mẹ mình là bố dượng mẹ kế, vĩnh viễn vừa răn đe bản thân phải tự mình học giỏi ngoan ngoãn thì mới được yêu thương vừa tin rằng sống như thế sẽ hạnh phúc. Sống như thế sẽ hạnh phúc hơn chăng?

“May quá, thế là may rồi.”

Bà ngoại nói. Tôi không hiểu gì chỉ biết giương mắt nhìn bà.

“Thấy con không nhớ được chuyện đó, nhà nội con cũng chỉ mong con mãi mãi quên đi, nhưng bà thì cứ lo hoài. Không phải bà lẩn thẩn đâu, bà nghĩ trẻ con như cái cây non đang lớn không được phép quên những chuyện chúng đã trải qua. Phải nhớ hết, để rồi vượt qua. Các mắt gỗ trên thân cây là gì chứ? Chính là những xây xước đã lành sẹo trên cơ thể đó. Dù có phải ôm chặt những mắt gỗ đó trong lòng mà đau đớn sống thì cũng không được phép quên, bà nghĩ thế đấy.”

Bà ngoại vuốt ve lưng tôi. Đột nhiên tôi bị coi là đứa có thân thể mang đầy thương tích. Mẹ chà xát khắp người tôi đến bợt cả da thịt lẽ nào là để xóa sạch mọi vết thương của tôi?

Khi đó tôi vẫn còn bé xíu, vậy mà mẹ đã chà đã cọ người tôi như chỉ muốn lột sạch da trên người tôi. Tôi khóc kêu đau thì mẹ đánh tôi. Khi tôi mệt lử trong nỗi kinh hoàng, gắng sức nén tiếng khóc, thì mẹ hét lên câu gì đó. Nhưng tôi chẳng nghe thấy tiếng gì cả, chỉ thấy mẹ đớp đớp miệng như con cá chép.

“Yu Jin à, giờ nhớ ra rồi con cũng đừng vì chuyện cũ mà đau buồn. Dầu, giá nó không xảy ra thì tốt hơn nhưng chuyện cũng đã rồi, hẳn đó là số mệnh thôi con ạ. Sau này chỉ cần cẩn thận hơn, quyết tâm sống tốt như bây giờ là được. Con nhớ chưa?”

Bà ngoại vừa vỗ vỗ vai tôi vừa nói.

Sau khi chia tay bà ngoại, tôi bắt đầu bước đi. Trong đầu tôi ngập ngụa bao ý nghĩ, không còn chỗ nào để mà nhớ đến trung tâm học thêm nữa. Tôi lội ngược lại dòng ký ức. Tại điểm tận cùng của ký ức, là căn nhà hai tầng có vườn rất rộng. Trong nhà chỉ toàn người lớn. Ông nội thì đáng sợ còn bà nội thì lạnh lùng. Bố luôn bận rộn còn mẹ chỉ như cái bóng. Trở về từ trường mẫu giáo học bằng tiếng Anh, tôi sẽ học piano hoặc violin. Yu Seon và Yu Mi vẫn chưa có mặt trên đời. Lúc nào tôi cũng chỉ một mình và tìm cách tránh mặt ông nội đáng sợ cùng bà nội lãnh đạm như người ngoài. Bố bận đến nỗi mấy ngày liền cũng khó thấy mặt, còn mẹ thì đã không thể bảo vệ tôi trước ông bà nội. Tôi thích chơi với đám cây cối trong vườn, nhưng đến tối, đám cành lá ban ngày đã che chở cho tôi lại trở thành những cái bóng rung rinh khiến tôi khiếp sợ.

Sau khi Yu Seon và Yu Min chào đời, ông nội cho nhà chúng tôi ra ở riêng. Đó là hồi tôi học lớp Năm. Tôi cảm giác như phải đến lúc đó mình mới có thể hít thở bình thường. Năm sau, ông nội đột ngột qua đời, bà nội sợ ở một mình trong căn nhà quá rộng nên đã định chuyển đến căn hộ của chúng tôi. Khi ấy, nếu cô út không về thì chắc bà đã sống cùng chúng tôi rồi.

Tại sao mẹ lại đối xử với tôi, đứa con gái là nạn nhân của một chuyện tồi tệ, quá đỗi lạnh lùng đến nỗi tôi thậm chí đã nghĩ mẹ là mẹ kế? Điều tôi thực sự tò mò, không phải đã có chuyện gì xảy ra với tôi mà là tại sao tôi lại bị mất ký ức. Tìm đọc trên mạng tôi cũng đã đoán được phần nào, nhưng hình như vẫn còn lý do nào khác nữa.

Mãi sau tôi mới nghe thấy tiếng chuông điện thoại đổ liên hồi và bắt máy. Là Yu Jin Lớn.

“Này, cậu đang ở đâu đấy? Sao không đi học hả?”

Tới lúc đó tôi mới nhận ra là mình đã không đến trung tâm học thêm. Tôi nhìn đồng hồ thấy đã muộn hẳn một tiết. Lâu nay tôi vẫn luôn cho rằng không có gì tồi tệ hơn là trốn học thêm. Tại sao tôi lại không đi học? Tôi trốn học trung tâm để làm cái trò gì đây?

“Tớ đã nói giúp cậu rồi nên chắc cô giáo sẽ không gọi điện về nhà đâu. Nhưng mà, không phải cậu đang có chuyện gì đấy chứ?”

Không phải cậu đang có chuyện gì đấy chứ? Câu nói ấy đã truyền âm thanh vào khuôn miệng đang đớp đớp của mẹ.

“Không có chuyện gì xảy ra với mày hết. Không có bất cứ chuyện gì cả! Nhớ chưa?”

Mẹ hét lên. Giữa tiếng nước chảy xối xả, giọng mẹ vẫn vang vọng. Tôi gật đầu rồi định dụi mặt vào lòng mẹ. Nhưng mẹ đã giằng tôi ra và nói với tôi rằng.

“Sau này mày không được nhắc đến chuyện đó nữa. Nếu không thì mày chết, mẹ cũng chết. Rõ chưa?”

Tôi sợ quá nên gật đầu mạnh hết sức có thể. Tôi đã gật đầu lâu đến độ chóng cả mặt. Cuối cùng, cảnh tượng trong ảo ảnh cũng đã trọn vẹn.

“Đó là hồi tớ được nghe bố mẹ nói thương tớ nhiều nhất đấy. Bình thường bố mẹ chỉ lo cho thằng em tớ thôi mà sau vụ đó tự dưng đùng đùng kêu là thương tớ nhất. Đáng ngờ không cơ chứ? Hồi đó tớ còn ngây thơ nên mới bị mấy lời đường mật ấy lừa mà bỏ qua hết đấy.”

Cùng gặp phải một chuyện như nhau, trong khi bố mẹ Yu Jin Lớn yêu thương cậu ta như vậy thì mẹ tôi lại đánh đập, ép tôi phải quên đi chuyện đó. Không những thế, mẹ còn khắc sâu trong lòng tôi rằng đó là một chuyện ghê tởm đến mức mẹ những muốn lột sạch da tôi. Rồi thậm chí mẹ còn đe dọa tôi rằng nếu không quên chuyện đó đi thì cả tôi lẫn mẹ đều sẽ chết. Như thế, cái đứa tôi bé xíu xiu ngày đó làm sao có thể không quên cơ chứ. Suốt chiều dài ký ức của tôi, không hề có một người lớn nào từng an ủi tôi hay giúp tôi yên lòng.

“Chẹp, bát vỡ thì còn dùng được vào việc gì nữa?”

Lời ông nội nói vang lên trong đầu tôi như một cú đánh trời giáng. Cứ mỗi lần tiếp xúc với tôi, ông nội lại tỏ vẻ khó chịu rồi vừa tặc lưỡi vừa nói như vậy. Tôi đã không thể hiểu được từ “bát vỡ” chính là chỉ mình. Tôi chỉ biết trợn tròn đôi mắt to như con ngốc đi tìm mảnh vỡ của cái bát. Giờ nghĩ lại, cái bát vỡ đó chính là tôi.

“Chủ tịch, con bé đứng nhất trường rồi đấy. Nó biết làm tròn bổn phận rồi, ông đừng có lo lắng quá.”

Hồi tôi đứng thứ nhất toàn trường, bà nội đã nhìn ảnh ông nội mà nói như vậy. Cái bát vỡ giờ đã biết làm tròn bổn phận rồi, tôi chẳng những không hiểu ý nghĩa thực sự của câu nói ấy mà thậm chí còn hân hoan phấn khởi vì nỗ lực của mình được công nhận.

Cơn phẫn nộ khó hiểu ập tới khiến đầu tôi nhức nhối. Thứ có thể xoa dịu cơn đau đầu chỉ có khói thuốc lá độc hại. Trong buồng vệ sinh công cộng, tôi ngậm điếu thuốc hút, khói thuốc khuấy đảo tâm trí tôi, đẩy lùi cơn đau.

Rồi tôi bước tới một con phố xa hoa. Đèn đường và đèn nê ông của các tấm biển hiệu đang rọi sáng đường phố thay cho ông mặt trời giờ đã núp sau những tòa nhà. Tôi từng coi những đứa giờ này còn lang thang ngoài đường là những đứa có vấn đề. Tôi đã nghĩ các con đường vào giờ này đều chỉ dành để đi tới các trung tâm học thêm, phòng đọc sách hay đi học gia sư. Nhưng tôi không ngờ mình sẽ có ngày trốn học thêm và vất vưởng ngoài đường phố như thế này.

Giây phút đó, nỗi đau đớn và khoái cảm cùng lúc lướt qua tim và toàn thân tôi. Tôi nhếch miệng cười. Tôi không còn là con ngoan trò giỏi nữa. Tôi là một con bé dân chơi biết hút thuốc, bùng học thêm, lang thang khắp đường phố ban đêm. Bố mẹ tôi, họ sẽ không yêu thương gì một tôi như thế này cả. Tôi bị ghét bỏ chẳng phải vì vụ việc không do lỗi của tôi kia, mà vì tôi đang làm những trò không đáng được yêu thương.

Tôi nghe thấy tiếng nhạc cùng tiếng hò reo từ đâu vọng lại. Tôi nhìn quanh quất tìm nơi phát ra những âm thanh huyên náo ấy. Từ trước tới giờ tôi chưa từng một lần ngó nghiêng đến thế giới bên ngoài. Bởi khi bước trên con đường đã định sẵn, người ta đâu cần phải nhìn ngó gì xung quanh.

Tiếng nhạc xập xình đang phát ra từ một sân khấu ngoài trời được dựng trước một trung tâm mua sắm lớn. Tấm áp phích cho hay ở đây đang tổ chức một cuộc thi nhảy. Một nhóm gồm năm thằng con trai đang nhảy, động tác hết sức mạnh mẽ. Dường như, nếu cơ thể chuyển động cuồng nhiệt như vậy thì những thứ trong lòng, bất kể là gì, cũng có thể bay biến sạch. Tiếng hò reo là của đám đông đứng xem bên dưới là dành cho những đứa đang nhảy trên sân khấu. Sau khi nhạc kết thúc và đội vừa nhảy xong rời sân khấu, theo lời giới thiệu của người dẫn chương trình, một nhóm nữ ba thành viên xuất hiện. Chúng bắt đầu nhảy cùng âm nhạc.

Mới đầu, tiếng nhạc ùa ra từ loa khiến đầu óc tôi ù đi và ngực tôi quặn thắt lại. Rồi nhạc tràn vào trái tim tôi, theo mạch máu chảy khắp cơ thể tôi. Tôi lắc đầu, nhún vai, vung vẩy chân tay theo nhạc. Thế giới cũng bắt đầu rung chuyển theo tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lee Geum Yi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.