Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Tàu Đang Đi Về Nơi Đâu

❊ ❊ ❊

Trong tàu lờ mờ tối. Ngồi ở phía đối diện tôi, Yu Jin Lớn và So Ra đang tựa vào nhau ngủ. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nhìn khuôn mặt người khác ngủ ở một khoảng cách gần đến thế này. Hai đứa nó vừa mới đây còn chí chóe nhau như đang đi dã ngoại, giờ mang vẻ mặt thật yên bình. Liệu tôi cũng có thể chìm vào giấc ngủ với gương mặt như vậy? Tôi có cảm giác chỉ cần mình ngủ là tiếp viên phục vụ cứ thỉnh thoảng lại đi qua sẽ ngay lập tức nhận ra và hỏi tôi, “Mày bỏ nhà đi phải không?”

Chúng tôi đang trên đường đến ga Jeong Dong Jin, ga tàu gần với biển nhất. Chuyến tàu khởi hành lúc đêm khuya sẽ đưa chúng tôi tới biển vào sáng sớm.

Dù Yu Jin Lớn và So Ra đang ngủ ngay trước mắt nhưng tôi vẫn không thể tin nổi là mình đang đi biển cùng chúng nó. Bởi gương mặt hai đứa nhìn bình yên quá, cứ như là đi du lịch vậy. Tại sao chúng có thể bình yên như thế được nhỉ? Liệu có phải vì đã có tôi làm bình phong? Không phải sau này chúng sẽ thanh minh với bố mẹ, vì thấy tôi bị nhốt ở nhà thật đáng thương nên đã ra tay cứu giúp, rồi vì tôi không muốn về nhà nên chẳng còn cách nào khác đành cùng tôi đi biển đấy chứ?

Về nhà rồi tôi sẽ phải ăn nói thế nào đây? Mà tôi còn có thể quay về được nữa không? Nếu nói việc tôi hút thuốc, trốn học trung tâm, đi tập nhảy rồi bỏ nhà ra đi tất cả đều là lỗi của các người, những kẻ đã coi tôi như cái bát vỡ, thì liệu họ có thừa nhận không? Làm cho họ hiểu được tôi còn khó hơn cả nói một thứ ngôn ngữ không tồn tại trên cõi đời này, tôi nghĩ. Và tôi có linh cảm, chuyến tàu đang chở mình không đi về phía bình minh mà đang lao tới một kết thúc. Khung cảnh bên ngoài tối tăm không nhìn rõ bất cứ thứ gì kia có lẽ cũng chính là tương lai của tôi.

Tôi nhấc cả hai chân lên ghế. Rồi tôi ôm lấy đầu gối, co người lại hết mức có thể.

Lúc gọi điện cho Yu Jin Lớn, tôi đã không hề tưởng tượng ra cảnh này. Tôi cũng không hề nghĩ cậu ta sẽ đến giúp mình. Trước khi đi làm bố bảo phải mau chóng chuẩn bị giấy tờ để gửi tôi sang Mỹ và cấm tôi bước nửa bước chân ra khỏi nhà cho đến tận lúc đó. Lúc mẹ mang đồ ăn vào phòng cho tôi, tôi cứ ngỡ mẹ sẽ hỏi tôi tại sao lại thành ra thế này.

“Mày, mày tính giết chết mẹ mày phải không? Mày muốn nhìn mẹ mày chết lắm hả? Mày muốn nổi loạn gì thì cũng vừa vừa phai phải thôi chứ, sao mày có thể lừa tuốt tuột bố mẹ mày như thế hả?”

Mẹ chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu rồi cất tiếng. Tôi nhớ lại cái cảnh mẹ đe dọa và ép tôi phải quên đi chuyện đó hồi còn bé tí. Lòng tôi như dần nguội lạnh.

“Mẹ thực sự định gửi con sang Mỹ?”

Ý tôi muốn nói là, “Mẹ thực sự lại định bỏ con lần nữa?”

“Để mày ở lại đây mày sẽ sống cho ra người được chắc? Chỉ tổ làm nhục mặt gia đình, ảnh hưởng xấu tới Yu Seon với Yu Mi thôi.”

Ý mẹ muốn nói cái loại như tôi chỉ có thể sắm vai con ngoan trò giỏi thì mới được coi là sống ra người.

Hồi nhỏ, sợ mẹ sẽ chết vì mình mà tôi đã vứt bỏ ký ức, nhưng bây giờ tôi không muốn thế nữa. Tôi muốn đập tan nát cả cái đứa tôi mong manh đã được những người lớn ráp nên hòng giữ lấy cái thể diện của họ.

Tôi gọi điện cho Yu Jin Lớn cũng bởi ngoài cậu ta ra tôi chẳng biết số của ai khác. Tôi nhớ số ở Icarus, nhưng tôi không muốn để chị Hee Jung biết tất cả những chuyện này xảy ra chỉ vì tôi trốn học đi nhảy.

Lúc nghe mẹ bảo xuống hàng kem gặp giáo viên của trung tâm, tim tôi đập thình thịch. Thấy tôi định cứ thế mặc áo sát nách, quần đùi đi ra đường, mẹ liền đưa cho tôi mũ cùng áo khoác len mỏng. Cảm nhận được ánh mắt của mẹ, tôi liếc nhìn lên thì mẹ đã vội chuyển ngay sang vẻ mặt sắt đá. Tôi tò mò không biết trước đó mẹ đã nhìn mình bằng vẻ mặt như thế nào. Cánh tay vươn ra để khoác áo len của tôi vẫn còn nguyên vết bầm. Vết bầm ấy có lẽ cũng như chuyện tôi đã gặp phải hồi bé, mãi mãi sẽ không phai mờ.

“Đừng có nói là sắp đi Mỹ đấy, nhận tài liệu thôi rồi về.”

Hẳn mẹ không muốn để người ngoài biết con gái mình hút thuốc, trốn học thêm đi nhảy nhót rồi bị bắt quả tang và bị nhốt trong nhà. Hẳn mẹ sẽ giải quyết chuyện này theo kịch bản phải gửi tôi đi du học sớm vì không chịu nổi hiện trạng giáo dục nước nhà.

Không chỉ có một mình Yu Jin Lớn đợi tôi. So Ra, đứa luôn bám lấy Yu Jin Lớn không rời, đã gọi taxi và đang đứng đợi cùng. Tôi cùng Yu Jin Lớn và So Ra lên xe. Nhìn hai đứa chúng nó bi tráng như thể đã cứu tôi ra khỏi sào huyệt của một băng đảng ác ôn nào vậy. Đi được tầm hai mươi phút thì So Ra yêu cầu dừng xe lại. Tôi chưa đến khu này bao giờ.

“Ở đây thì nhà cậu chắc không lần theo được đâu nhỉ?”

So Ra vừa đóng cửa taxi vừa khúc khích cười. Tôi không biết chút gì về So Ra cả. Tôi chỉ biết nó là đứa suốt ngày dính lấy Yu Jin Lớn như hình với bóng thôi. Còn So Ra đã biết về tôi đến mức nào rồi. Tôi nhìn Yu Jin Lớn. Cậu ta tránh mắt tôi.

“Ăn gì trước đã rồi nói chuyện sau.”

So Ra chỉ đạo chúng tôi. Yu Jin Lớn, cái đứa cao to, nhìn qua cứ tưởng chị đại cũng ngoan ngoãn làm theo chỉ thị của So Ra.

“Vì chuyện xảy ra cũng có nguyên nhân cả nên tớ đã kể đại khái cho So Ra nghe rồi.”

Mang vẻ mặt tội lỗi, Yu Jin Lớn thì thầm với tôi. Nguyên nhân ở đây là nguyên nhân gì, kể đại khái là kể đến mức nào. Nhưng xét hai đứa nó thân nhau như thế mà đến bây giờ Yu Jin Lớn mới kể cho So Ra thì tôi cũng nên khen ngợi cậu ta giỏi giữ bí mật mới phải.

Chúng tôi vào một quán ăn vặt. Mãi tới lúc đó tôi mới thấy đói ngấu và thèm ăn mãnh liệt. Chúng tôi gọi bánh gạo cay, hoành thánh, đồ chiên và mì dai. Tôi đang gắp bánh gạo cay định đưa lên miệng thì So Ra hỏi.

“Này, cái đứa tóc xanh nhảy ở trước trung tâm thương mại là cậu đúng không?”

Yu Jin Lớn liền lên tiếng giải thích.

“Hôm đó bọn tớ đang đi xem phim thì trông thấy có đứa giống y cậu. Nhưng bọn tớ nghĩ là không phải. Cậu chả đã bảo sẽ ra nước ngoài học tiếng còn gì.”

Khoảnh khắc, tôi cảm nhận được một cái gì đó sượt qua tim mình, nhoi nhói. Tôi xổ ra một tràng.

“Đúng là tớ đấy. Tại điểm thi cuối kỳ của tớ kém nên bố tớ để tớ ở lại Hàn đi học trung tâm thay vì cho ra nước ngoài học tiếng, tớ đã lấy học phí trung tâm để đi học nhảy.”

Tôi là cái loại như thế đấy. Đừng có mà cười nhạo tôi. Hình như trong câu nói của tôi còn ẩn chứa cả ý nghĩa đó. Trước kia tôi không biết nhưng giờ thì tôi đã nhận ra, có vẻ những đứa làm mấy trò bị cấm cản thường là đối tượng ghen tị và ngưỡng mộ của bạn bè đồng trang lứa.

“Biết ngay cậu bị cấm túc là vì thế mà. Cơ mà cậu vẫn chưa bị cạo đầu nhỉ. Này, cái đứa con ngoan trò giỏi như cậu sao có thể nghĩ ra trò bùng học đi nhảy hả? Giờ nhìn cậu ra dáng con người hơn rồi đấy.”

So Ra vừa cười vừa nói. Bố mẹ tôi vì chuyện đó mà coi tôi không ra người, thế mà con bé này lại vì thế mà khen tôi ra dáng con người.

“Nhưng cậu bỏ đi thế này không phải sau sẽ càng bị mắng dữ hơn à?”

Yu Jin Lớn tỏ vẻ lo lắng, ăn nói còn học sinh gương mẫu hơn cả tôi trước đây.

“Bố tớ bảo sẽ gửi tớ sang Mỹ. Nhà tớ giờ đang chuẩn bị giấy tờ rồi.”

Tôi cứ tưởng So Ra và Yu Jin Lớn sẽ coi đó là lý do chính đáng để bỏ nhà ra đi.

“Oa, cậu sướng thật đấy! Thấy bảo đám học sinh Mỹ chẳng cần học nhiều, lại nhảy nhót tiệc tùng như cơm bữa còn gì.”

So Ra ngoạm nguyên một cái hoành thánh, trợn tròn mắt rồi la tướng lên.

“Phải đấy, nghe nói bọn Mỹ không bị đánh giá dựa trên kết quả học hành như bọn mình đâu. Quần áo cũng được mặc thoải mái, rồi còn được trang điểm nữa. Cậu sướng thật đấy. Mà bao giờ cậu đi?”

Yu Jin Lớn tỏ vẻ ghen tị. Thật kỳ khi nghe những đứa không mấy quan tâm đến việc học hành như chúng nói ra những lời đó.

“Tớ, vẫn chưa muốn đi.”

Tôi không muốn đi như bị vứt bỏ thế này.

“Thế chỉ cần bảo không đi là được mà. Lạy lục hứa với bố mẹ là con sẽ không đi nhảy nhót gì nữa rồi trở lại làm con ngoan trò giỏi của ngày hôm qua.”

So Ra nói. Yu Jin Lớn cũng tỏ vẻ đồng tình. Có cảm giác chuyện đã đi quá đà rồi. Tôi bức bối không biết phải giải thích thế nào cho hai đứa nó hiểu.

“Nói chung là tớ không thích sang Mỹ.”

“Cũng phải, cậu học giỏi thế có ở lại Hàn chắc cũng chẳng phải lo chuyện vào đại học. Cuộc đời này sao lại bất công thế nhỉ? Đáng lẽ phải cho đứa như tớ đây đi du học sớm để có thêm tư liệu viết tiểu thuyết chứ. Này, hay để tớ đi thay cho?”

Hình như ước mơ của So Ra là trở thành nhà văn. Có vẻ cũng hợp đấy.

“Cậu đã bảo mẹ là mình không thích đi chưa?”

Yu Jin Lớn hỏi. Tôi lắc đầu.

“Thế tức là, cậu chưa thử nói chuyện với bố mẹ mà đã làm mình làm mẩy bỏ nhà đi bụi hả? Thôi thì cũng phải hiểu cho mấy bông hoa đài các lớn lên trong lồng kính vậy.”

So Ra tựa người vào lưng ghế rồi nói. Nó làm cái vẻ mặt như thể mình chẳng khác gì cỏ dại giữa đồng.

“Các cậu thì biết gì? Mẹ tớ chưa một lần nào đứng về phía tớ cả. Chưa bao giờ chịu nghe tớ nói gì hết.”

Lần đầu tiên tôi nói ra những lời đó. Vừa thốt lên thành lời, nỗi tủi thân trong tôi liền tuôn trào. Nước mắt tôi rỏ xuống đĩa bánh gạo cay. So Ra rút giấy ăn đưa cho tôi. Hai đứa nó ngồi nhìn, đợi tôi nín khóc.

Khóc được một hồi, tôi lau nước mắt rồi xì mũi. Hình như khóc xong nỗi khó chịu cũng đã dần tan biến. Yu Jin Lớn hỏi tôi.

“Giờ cậu muốn làm gì?”

Thật kỳ lạ. Hôm nay, dường như Yu Jin Lớn nhìn thấu cả những góc khuất trong lòng mà tôi không bộc lộ ra bằng ánh mắt. Là cậu ta từ trước đã vậy nhưng tôi không nhận ra, hay là cậu ta đã thay đổi rồi. Dù là gì thì tôi cũng thấy lòng nhẹ nhõm.

“Không biết nữa. Tớ chỉ muốn chơi đến tối mịt thôi.”

Còn sau đó, tôi muốn đến lúc tối mịt rồi mới nghĩ tiếp.

“Cái đó thì khó gì. Đi thôi.”

So Ra đứng dậy, nói tỉnh bơ.

“Tớ, chỉ có ngần này tiền thôi...”

Tôi lôi tiền ở trong túi ra để lên bàn. Hồi đi học nhảy tôi đã tiêu lẹm cả vào tiền để dành nên chẳng còn lại bao nhiêu.

“Cũng nhiều đấy chứ. Vậy lấy chỗ này trả tiền đồ ăn ở đây đi.”

Chúng tôi tới khu phố trung tâm. Tôi nhớ lại hồi còn tập nhảy ở Icarus vẫn hay một mình lang thang quanh đây để giết thời gian. Hồi đó tôi đã chụp ảnh dán, rồi cả nhảy Pump, ngắm đồ. Lang thang ba đứa thế này hình như thời gian cũng trôi nhanh gấp ba. Chúng tôi có thể phá lên cười vì những chuyện đâu đâu. Chỉ vào những khoảnh khắc đó tôi mới có thể quên được sự thật mình là đứa đã bỏ nhà ra đi. Có lẽ tôi cũng đã hiểu tại sao đám bạn bè cùng tuổi lại thích tụ tập đi chơi với nhau rồi.

Trời vừa sẩm tối, tôi ngấm ngầm sợ So Ra và Yu Jin Lớn sẽ đòi về nhà. Hai đứa nó có thể về nhà không chút lo lắng, nhưng tôi thì khác, tôi đã bỏ nhà đi. Thêm tội này nữa, có khi tôi sẽ bị cạo đầu như So Ra nói cũng nên. Rồi chưa biết chừng ngay ngày mai tôi sẽ bị tống lên máy bay sang Mỹ.

Lúc ngồi xuống ghế nghỉ cho đỡ mỏi chân, Yu Jin Lớn cứ lén nhìn điện thoại di động.

“Các cậu... phải về nhà nhỉ?”

Lời tôi thực sự muốn nói là “Đừng về, ở lại đây với tớ đi”. Nhưng đối với tôi, nói thật và gửi gắm lòng mình tới người khác là những việc không hề dễ dàng. Yu Jin Lớn thở dài chìa điện thoại ra.

- Con đang ở đâu đấy? Không đến trung tâm học thêm mà lại đi đâu? Gọi điện lại ngay cho mẹ.

Là tin nhắn mẹ Yu Jin Lớn gửi. Có vẻ cậu ta đã liên tục không nhận điện. Tôi đã không nghĩ đến việc hai đứa nó phải đi học thêm.

“Tớ đã lấy tiền đóng học ra tiêu mất rồi. Mẹ mà biết chắc tống cổ tớ ra khỏi nhà quá.”

Yu Jin Lớn chỉ vào cái mũ vừa mua. Chắc cậu ta đã mua nó bằng học phí trung tâm.

“Xin lỗi. Tự dưng tại tớ mà...”

Tuy nói thế nhưng tôi lại thấy mừng vì đã có lý do khiến Yu Jin Lớn không thể về nhà.

“Mẹ tao chắc cũng đã được giáo viên trung tâm báo tin trốn học rồi, có khi đang làm ầm ĩ lên đấy. Tao cũng tiêu tiền học thêm rồi. Vào cái quần bò với lon Coca này đấy. Mẹ tao mà biết chắc giết tao luôn chứ chẳng buồn đuổi đánh gì hết.”

So Ra giơ lon Coca lên. Cả tôi và Yu Jin lớn mỗi đứa đều đang cầm trên tay một lon nước giải khát So Ra mua cho. Rồi cả ba chìm vào những suy tưởng của riêng mình. Nghĩ cuối cùng cũng đến lúc Yu Jin Lớn và So Ra phải đứng lên ra về, tôi vừa sợ vừa cô đơn. Người phá vỡ sự im lặng là So Ra.

“Này hai đứa, trong phim với truyện vào những lúc thế này người ta thường lên tàu ra đi mà nhỉ, hay bọn mình cũng ra đi như thế?”

Nghe So Ra nói vậy, cõi lòng u tối của tôi liền bừng sáng, tôi quay sang nhìn Yu Jin Lớn. Thấy ánh mắt cậu ta còn lưỡng lự, tôi không khỏi coi cậu ta vẫn còn con nít.

“Được. Tớ đồng ý.”

Tôi nghiến chặt răng và nói. Rồi tôi lại nhìn Yu Jin Lớn. Trên khuôn mặt cậu ta ánh lên tia sáng quyết tâm.

“Phải. Tao đây cũng có lý do chính đáng để bỏ nhà đi đấy nhé. Còn lý do nào xác đáng hơn lý do thất tình cơ chứ?”

Yu Jin Lớn nói, lần lượt nhìn tôi và So Ra.

“Phải lắm! Cũng nhờ Yu Jin Bé gây chuyện mà Yu Jin Lớn đã quên được cơn thất tình. Thất tình thì cũng đáng bỏ nhà đi bụi lắm chứ. Vậy còn So Ra đây, sẽ nhân danh tình bạn mà ra đi. Vậy từ bây giờ, tất cả bọn mình cùng tắt điện thoại và cùng lặn nhá.”

So Ra tắt điện thoại đầu tiên với vẻ mặt bi tráng như đang tiến hành một nghi lễ trang trọng. Cái câu “bỏ nhà đi bụi” So Ra vừa xổ ra ấy chợt khiến trái tim tôi rung động. Hóa ra cậu ta nói “ra đi” chính là hàm ý bỏ nhà đi bụi. Tôi vẫn luôn nghĩ bỏ nhà đi bụi là chiêu cuối cùng của những đứa hư hỏng sau khi đã làm đủ trò xấu xa khiến bố mẹ phiền lòng. Cái chiêu ấy, giờ tôi cũng sắp thực hiện đây. Nhưng tôi bị dồn đến bước phải bỏ nhà đi bụi thế này không phải lỗi do tôi, mà là tại bố mẹ. Ý nghĩ đó khiến tâm thế phản kháng lạ lẫm sôi trào trong tôi, tôi không hề sợ hãi việc ra đi.

“Đi đâu bây giờ?”

“Đi biển!”

Tôi muốn nhìn thấy biển. Nếu được ngắm nhìn biển xanh có lẽ lòng tôi cũng sẽ trở nên khoan khoái.

“Hay. Đi biển được đấy! Đêm nay bọn mình khởi hành, chơi ở biển chán rồi tối mai về, được không? Nhưng đi biển nào thì đẹp nhỉ? Donghae? Seohae? Namhae?”

So Ra hỏi. Cứ nghĩ bỏ nhà đi là ra đi mãi mãi, tôi hoảng hốt khi nghe So Ra bảo tối mai sẽ về. Hai đứa chúng nó giờ không phải đang bỏ nhà đi bụi mà đang lên kế hoạch đi du lịch. Dù dĩ nhiên là đi mà không báo cho gia đình thế này cũng sẽ để lại rắc rối về sau nhưng về cơ bản, suy nghĩ của chúng không hề giống với của tôi.

“Jeong Dong Jin thì sao? Đấy là biển gần ga tàu nhất. Mùa đông năm ngoái tao đã cùng nhà bác đến đó xem mặt trời mọc, biển ở đấy cũng được lên ti vi rồi, nổi tiếng lắm. Còn có cả cây thông được đặt tên theo tên diễn viên cơ.”

“Chỗ đó được lên phim nên mới nổi tiếng mà. Chị tao cũng từng đi với bạn đến đó chơi hai ngày. Thấy bảo xuống tàu một cái là tới biển luôn, thật không hả mày?”

Yu Jin Lớn với So Ra thi nhau phấn khởi.

“Hồi đó tao đi bằng xe khách, đến nơi mua vé giá 300 won rồi băng qua phòng chờ là ra biển luôn, đi tàu chắc cũng thế thôi. Này, bọn mình đi tới đó thật nhé. Yu Jin Bé, cậu thấy sao?”

Chỉ cần nhìn thấy biển thì tôi đi đâu cũng được. Cứ đi đã rồi nghĩ tới thời hạn hay hình thức bỏ nhà sau. Vẫn có cách để một mình tôi không quay về. Nhưng chỉ nghĩ đến cách đó thôi tôi đã sợ lạnh sống lưng rồi. Tôi vội chen vào cuộc nói chuyện của Yu Jin Lớn và So Ra hòng lắp đi cái ý nghĩ ấy. Thành thật mà nói, tôi đã từng ra nước ngoài, đến Saipan hay Guam, nhưng chưa lần nào đi du lịch trong nước cả nên cũng chẳng biết đâu với đâu. Dẫu sao, vì biển này gần ga tàu nên tôi cũng hài lòng. Nghe tôi nói thế, So Ra liền giơ nắm đấm lên.

“Cái con nhỏ hãm tài này! Nếu là trước đây thì mày đừng hòng xơ múi gì với chị.”

So Ra vừa cười vừa bảo tôi thế, làm tôi nhớ lại hồi đi tham quan. Cái từ “hãm tài” hồi đó tôi nghe đầy xúc phạm vậy mà giờ đây lại vang lên thật gần gũi, tại sao lại thế nhỉ? Giá mà trước khi đi tham quan tôi đã làm thân với Yu Jin Lớn và So Ra, để ba chúng tôi được ngủ chung một phòng. Nếu như thế, hẳn tôi đã có những kỷ niệm rất khác về chuyến tham quan đó rồi. Niềm nuối tiếc về những chuyện đã qua như cái roi quất thẳng vào ống chân tôi. Tôi khó nhọc dồn sức vào đôi chân chỉ chực khuỵu xuống.

So Ra rủ chúng tôi vào quán net để tìm đường đi đến Jeong Dong Jin. Thế là chúng tôi vào quán net. Đó là lần đầu tiên tôi tới đó. Khói thuốc lá khiến Yu Jin Lớn và So Ra nhăn nhó mặt mày. Nếu biết tôi cũng hút thuốc liệu chúng sẽ mang vẻ mặt như thế nào?

Cảm giác tội lỗi trong tôi, vì đã lôi kéo Yu Jin Lớn và So Ra vào chuyện của mình khiến chúng không thể về nhà, đã được thổi bay bởi chính hai đương sự đang vừa chí chóe vừa xới tung mạng Internet lên như thể sắp sửa đi nghỉ hè. Ngoài ra, dù ít dù nhiều tôi cũng được an ủi khi thấy những đứa hết sức bình thường như chúng cũng không muốn về nhà. Cách đây không lâu tôi vẫn còn coi chúng là những đứa học dốt đáng thương, ấy thế mà giờ tôi lại nghĩ chúng chẳng có vấn đề gì hết, tôi bỗng thấy cay đắng trước tình cảnh của chính mình.

Nhưng, Yu Jin Lớn bị thất tình là sao chứ? Ngẫm lại thì đó không phải là chuyện duy nhất tôi không biết. Tôi chẳng biết gì về hai đứa nó cả. Việc tôi gọi điện cầu cứu những đứa mình chẳng biết rõ quả là kỳ quặc.

Tàu đi Jeong Dong Jin khởi hành ở ga Cheong-nyangni lúc 10 giờ 30 phút và đến nơi vào tờ mờ sáng hôm sau.

“May quá, vừa hay bọn mình đang chẳng biết ngủ đâu. Vậy lên tàu ngủ, rồi sáng xuống tàu, ngắm mặt trời mọc sau đó ăn uống là ổn nhỉ.”

So Ra có vẻ là đứa chẳng hay gặp khó khăn gì. Chuyện gì với nó cũng được giải quyết trơn tru cứ như đã được lên kế hoạch sẵn vậy.

Tuy kỳ nghỉ đã kết thúc nhưng vì hôm nay là Chủ nhật nên tàu cũng không mấy đông đúc. May mắn thay một ghế bên cạnh không ai ngồi nên chúng tôi đã quay ghế lại ngồi đối diện nhau.

“Trừ hồi đi tham quan thì đây là lần đầu tiên tao vẫn ở ngoài đường vào giờ này đấy.”

Ngồi bên Yu Jin Lớn, So Ra giơ chân kê lên ghế tôi ngồi ở phía đối diện rồi nói với vẻ phấn khích. Tôi thì vào thời gian ôn thi cũng có những hôm ở lại trung tâm học thêm đến quá giờ này, nhưng tâm trạng tôi khi đó khác hẳn bây giờ. Tôi vẫn chưa thực sự tin mình đang đi tàu đến một nơi xa cùng Yu Jin Lớn và So Ra. Chuyện này, mới ngay sáng nay thôi còn là chuyện không tưởng.

Chúng tôi mua cơm cuộn, mực cùng nước giải khát. Tán chuyện được chừng hai giờ, đến tầm đã hết chuyện để nói, So Ra ngáp rồi bảo tôi và Yu Jin Lớn.

“Này hai đứa, giờ chị ngủ tí chắc cũng được chứ nhỉ? Đưa mấy đứa ngây thơ thuần khiết như chúng bay đến được tận đây chị cũng đã hao tâm tán sức quá rồi. Tàu sẽ đưa chúng ta đến Jeong Dong Jin an toàn nên hai đứa cũng yên tâm mà ngủ đi.”

Rồi So Ra liền chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn lại mình tôi và Yu Jin Lớn, gượng gạo không biết phải nói tiếp chuyện gì và nói như thế nào. Tôi giả bộ buồn ngủ, ngả đầu xuống lưng ghế.

Nhưng giấc ngủ không đến. Tuy đã hai ngày liền không ngủ, nhưng dường như thời gian càng trôi đầu óc tôi càng tỉnh táo hơn thì phải. Tôi mở mắt ra thì thấy bên cạnh So Ra, Yu Jin Lớn cũng đã ngủ rồi. Hai đứa đang tựa đầu vào nhau thì người So Ra dần dần nghiêng đi, rồi đầu nó đập bộp một cái vào cửa sổ. Tôi tưởng So Ra sẽ tỉnh dậy nhưng không, nó vẫn ngủ say. Không còn chỗ dựa, đầu Yu Jin Lớn nghiêng bên này ngả bên kia rồi cuối cùng ngả xuống tay ghế hướng lối đi. Tôi cởi áo len mỏng khoác ngoài ra kê lên tay ghế làm gối cho Yu Jin Lớn, bỗng ngạc nhiên phát hiện ra má cậu ta đẫm nước mắt. Tôi cứ tưởng cậu ta đang ngủ yên bình, nào ngờ hóa ra là cậu ta đang khóc.

“Không phải lỗi của Yu Jin mà.”

Yu Jin Lớn nói mớ. Chắc cậu ta nằm mơ bị mẹ mắng vì bỏ nhà đi đây mà. Phải rồi, hẳn cậu ta sẽ lôi tôi ra để thanh minh thôi.

“Geon Woo à, không phải lỗi của tớ mà.”

Geon Woo? Lúc nãy thấy Yu Jin Lớn bảo bị thất tình, lẽ nào đó là tên cậu bạn đó? Giờ Yu Jin Lớn đã thổn thức khóc thành tiếng hức hức rồi.

“Này cháu học sinh, cháu làm sao thế? Có chuyện gì hả?”

Một chú ngồi ở ghế đằng sau nhìn lên. Tôi lay Yu Jin Lớn dậy.

“Yu Jin à, Yu Jin à.”

Cứ như đang tự gọi chính tôi vậy. Yu Jin Lớn rúm người giật mình rồi mở mắt ra. Cậu ta vừa nhìn ngó xung quanh vừa dựng người dậy.

“Cậu sao thế? Gặp ác mộng à?”

Tôi hỏi nhưng Yu Jin Lớn chỉ ngây mặt ra, vẻ như vẫn chưa thoát khỏi giấc mơ ban nãy.

“Không ngủ thì sang đây ngồi này. Để So Ra ngủ cho thoải mái.”

Nghe tôi nói vậy, Yu Jin Lớn quay sang nhìn So Ra đang tựa đầu vào cửa sổ ngủ, rồi cậu ta chuyển sang ngồi bên cạnh tôi. Tôi đỡ cho So Ra nằm xuống thoải mái. So Ra cứ thế nằm ngủ tự nhiên như ở phòng mình, gương mặt trông trong trẻo và hiền lành như trẻ nhỏ.

“Geon Woo là ai thế?”

Tôi vừa hỏi vừa đưa chai nước lọc cho Yu Jin Lớn, lúc này vẫn đang ngồi ngây ra.

“Ôi trời, sao cậu biết Geon Woo vậy? Cậu nhớ lại rồi à?”

Yu Jin Lớn giật bắn mình hỏi lại.

“Nhớ lại gì cơ?”

Tôi ngơ ngác.

“Geon Woo í. Geon Woo học cùng trường mẫu giáo với bọn mình mà.”

Tôi vẫn chưa nhớ được những bạn từng học mẫu giáo cùng mình.

“Thế à? Tại tớ thấy cậu ngủ mơ nhắc đến tên cậu ta... Cậu làm gì có lỗi với cậu ta à? Tớ nghe cậu cứ bảo ‘không phải lỗi của tớ’.”

Yu Jin Lớn đang uống nước đột nhiên lại òa lên khóc. Tôi không biết phải làm thế nào, lưỡng lự một lát rồi vỗ vỗ lưng cậu ta. Yu Jin Lớn khóc nức nở một lúc lâu. Tôi lo chú ngồi ghế sau sẽ lại để ý nhưng có vẻ chú ấy đã ngủ rồi nên không thấy ho he gì.

Yu Jin Lớn khóc mà tôi có cảm giác như chính mình đang khóc. Cậu ta như một tôi khác vậy. Mãi sau, Yu Jin Lớn quệt nước mắt rồi hỏi tôi.

“Cậu, bây giờ vẫn chưa nhớ ra tí nào à?”

“Không hẳn, nhưng tớ cũng chỉ nhớ được đứt đoạn thôi.”

Câu trả lời của tôi nghe như tiếng thở dài.

“Nhưng vẫn không biết Geon Woo là ai?”

Tôi gật đầu. Tôi vẫn còn lâu nữa mới có thể tìm lại tất cả những mảnh vụn vỡ ký ức để ghép thành bức tranh hoàn chỉnh. Yu Jin Lớn bắt đầu kể cho tôi nghe cậu ta đã thích Geon Woo tới mức nào và đã hạnh phúc đến nhường nào khi được gặp Geon Woo. Tàu chạy qua mấy đường hầm rồi mà câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.